Tề Ấu Lan đang ngồi trên giường đọc sách thì bỗng thấy Nhị Hoàng tử khoác áo ngủ bước vào với mái tóc ướt sũng buông sau lưng. Nàng ấy thấy sắc mặt hắn ta nghiêm nghị, sát khí đằng đằng thì không khỏi khó hiểu.
“Điện hạ, chàng làm sao vậy?”
Nàng ấy vừa hỏi vừa nhìn cung nữ đang hoảng hốt đi theo sau, nhạy bén nhận ra một cung nữ dung mạo kiều diễm đang run rẩy, nét mặt lộ vẻ kinh hoàng. Nàng ấy nhớ rõ cung nữ này là người Lệ Quý phi cố ý sắp đặt bên cạnh Nhị Hoàng tử để hầu hạ, ý đồ trong đó không cần nói cũng rõ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhị Hoàng tử tiến đến trước mặt Tề Ấu Lan rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay nàng ấy, gương mặt tuấn tú đó tràn ngập vẻ không vui.
“Vì sao nàng để bọn họ đến hầu hạ ta?”
“Gì cơ?” Tề Ấu Lan vô thức hỏi lại nhưng rất nhanh đã hiểu ra.
Từ nhỏ nàng đã biết mình sẽ trở thành Hoàng tử phi, tổ mẫu cũng dạy dỗ nàng ấy theo chuẩn mực Hoàng tử phi. Lệ Quý phi thường xuyên đón nàng ấy vào cung, nàng ấy đã từng chứng kiến nhiều nên đương nhiên không ngốc. Sao nàng ấy lại không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Nhị Hoàng tử trừng nàng ấy: “Chúng ta mới thành thân, lẽ nào nàng đã sốt ruột muốn sắp xếp người cho ta rồi ư?”
Tình cảnh vừa rồi khiến hắn ta không khỏi nghĩ nhiều.
Hai người thành thân chưa bao lâu, đang trong thời kỳ ngọt ngào như mật, Nhị Hoàng tử rất hưởng thụ sự chăm sóc chu đáo của Hoàng tử phi. Hắn ta nhận ra sự khác biệt giữa đời độc thân và sau khi thành thân, cảm thấy thành thân cũng rất tốt, có Hoàng tử phi xoay quanh mình, buổi tối còn có thể ôm nàng ấy ngủ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau khi thành thân, mỗi ngày hắn ta trở về, Hoàng tử phi đều vây quanh chăm sóc. Tuy nàng có phần e lệ nhưng nàng chưa từng để người khác động tay vào việc của hắn ta.
Nhưng mà hôm nay chẳng hiểu sao, Hoàng tử phi không những không ra nghênh đón, tâm hồn lúc dùng bữa tối cũng treo ngược, chẳng những quên gắp thức ăn cho hắn ta mà khi tắm rửa lại còn để cung nữ đến hầu hạ…
Nhị Hoàng tử vừa mới cưới, đang say mê thê tử mới. Hắn ta nào ngờ lại xảy ra chuyện này, sao có thể không tức giận được?
Sắc mặt Tề Ấu Lan trầm xuống, lạnh lùng lườm cung nữ đang quỳ ngoài cửa.
Nàng ấy kìm nén cơn giận bùng lên trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Điện hạ, vừa rồi ta đang mải suy nghĩ nên không để ý. Ta không hề sai cung nhân đến hầu hạ chàng.”
Nhị Hoàng tử vẫn tin tưởng nàng ấy. Hắn ta lập tức hiểu ra, hóa ra là tiện tỳ kia tự ý hành động.
Hắn ta nổi trận lôi đình, ra lệnh áp giải cung nữ không biết quy củ kia đi.
“Điện hạ, Hoàng tử phi, nô tì không dám nữa…”
Tiếng cầu xin của cung nữ từ xa vọng lại, các cung nhân trong điện sợ hãi im thin thít, không ngờ Nhị Hoàng tử lại nổi giận vì chuyện này. Họ thầm may mắn, tuy trong lòng cũng có ý nghĩ nhưng không dám to gan như cung nữ kia, dám lén lút quyến rũ điện hạ sau lưng Nhị Hoàng tử phi.
Thông thường nam nhân gặp chuyện này, họ thường thuận nước đẩy thuyền, ai ngờ Nhị Hoàng tử lại nổi cơn thịnh nộ.
Tề Ấu Lan cũng không ngờ Nhị Hoàng tử lại phản ứng như vậy.
Đương nhiên khi gặp phải chuyện này, trong lòng nàng ấy cũng thấy không thoải mái nhưng nhiều hơn cả là một cảm giác bàng hoàng.
Dù lần này Nhị Hoàng tử tức giận vì cung nữ không giữ quy củ nhưng không có nghĩa sau này chuyện tương tự sẽ không xảy ra. Cám dỗ trong thiên hạ này quá nhiều mà phu quân nàng ấy lại là Hoàng tử, làm sao có thể chỉ giữ một mình nàng ấy được.
Nàng ấy cũng chưa từng nghĩ sẽ khiến Nhị Hoàng tử giữ mình. Đợi đến thời điểm thích hợp, hắn ta sẽ nạp Trắc phi, thêm thiếp thất.
Bỗng chốc, nàng ấy lại nhớ đến những lời Bùi Chức từng nói với mình và cả những việc Ôn biểu muội đang làm. Ôn biểu muội không muốn thành thân, há chẳng phải vì chưa gặp được một nam tử toàn tâm toàn ý đối đãi, khiến nàng ấy động lòng hay sao?
Sau khi Nhị Hoàng tử xử lý cung nữ không quy củ, tâm trạng hắn ta thoải mái hơn không ít.
Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, hắn ta lại bất mãn bởi vì Hoàng tử phi của mình vẫn có dáng vẻ tâm hồn treo ngược. Điều này làm sao khiến một nam nhân vừa nếm trải thú vui tân hôn như hắn ta chịu nổi.
“Lan biểu muội, nàng đang nghĩ gì vậy?”
Tề Ấu Lan đang mải suy tư, không để ý bèn buột miệng nói ra ý nghĩ trong lòng: “Nghĩ xem khi nào chàng sẽ nạp Trắc phi và thiếp.”
Nhị Hoàng tử: “…”
Trong khoảnh khắc đó, hai phu thê nhìn nhau và đều không nói nên lời.
Sự im lặng lan tỏa giữa cặp phu thê vừa mới cưới chẳng bao lâu.
**
Tần Chí vừa bước ra từ nha môn Hộ bộ, định đến xem tình hình cửa hàng Thủy Tinh và Xà Phòng thì thấy Nhị Hoàng tử đang đứng đợi ở gần đó.
Tần Chí nhướng mày, định giả vờ không thấy nhưng Nhị Hoàng tử đã phát hiện ra hắn rồi vội chạy tới.
“Thái tử ca!”
Nhị Hoàng tử vui vẻ gọi hắn.
Tần Chí không dừng bước mà leo lên xe ngựa do Tùy An chuẩn bị sẵn.
Nào ngờ Nhị Hoàng tử mặt dày chen vào. Hắn ta ngồi phịch xuống đối diện, chẳng hề xem mình là người ngoài.
Nếu không phải đây là huynh đệ của mình thì chắc chắn Thái tử gia đã quẳng hắn ta ra ngoài rồi.
Tần Chí kìm nén sự khó chịu trong lòng, lạnh lùng nói: “Lão nhị, đệ rảnh rỗi lắm sao? Nếu rảnh quá thì đến đại doanh ngoại thành luyện tập đi. Gần đây phụ hoàng muốn huấn luyện một đội thủy quân, đệ có thể thử xem.”
Nếu là ngày thường, chắc chắn Nhị Hoàng tử nghe vậy sẽ mừng như ngựa thoát cương, tức khắc chạy đi ngay.
Quả thực Nhị Hoàng tử rất động lòng nhưng vẫn kiềm chế.
Thái tử gia nhìn dáng vẻ này của hắn ta bèn hiểu rằng có lẽ lão nhị đang gặp chuyện phiền lòng, bỗng cười nói: “Sao, gặp chuyện gì không vui à? Nói ra cho cô nghe để cô vui vẻ chút xem nào.”
Nhị Hoàng tử nghẹn họng, tức giận nói: “Thái tử ca, huynh không ra dáng huynh đệ gì cả. Sao huynh lại trêu chọc ta chứ?”
Thái tử gia hừ, chẳng thèm để hắn ta vào mắt: “Có gì mau nói đi.”
Nhị Hoàng tử biết tính tình hắn nên bèn gãi đầu, ngượng ngùng.
Một đại nam nhân bỗng nhiên lại lộ ra dáng vẻ yểu điệu như tiểu nữ nhi khiến Thái tử gia bị kích động, mặt hắn xanh mét: “Có gì mau nói, nếu không cô sẽ đá đệ ra ngoài.”
Nhị Hoàng tử biết rõ hắn nói đá là đá thật nên vội vàng nói: “Thái tử ca, ta chỉ muốn hỏi là huynh và Thái tử phi thành thân lâu như vậy mà sao huynh vẫn chưa nạp Trắc phi thế?”
Lần này, Thái tử gia thật sự đá hắn ta.
Tần Chí tung một cước vào mặt Nhị Hoàng tử.
Nếu không phải Nhị Hoàng tử phản ứng nhanh thì e rằng đã bị đá bay ra khỏi xe ngựa rồi, nguy hiểm vô cùng.
Nhị Hoàng tử ôm mặt, tủi thân nói: “Huynh tức cái gì chứ? Huynh là Thái tử, không biết bao người nhòm ngó vị trí Trắc phi của huynh. Dù ta không nhắc thì chắc chắn đám đại thần kia cũng sẽ nói.”
Mặt mũi Tần Chí âm trầm, đôi mắt phượng lạnh lùng nhìn hắn ta: “Hôm nay đệ tìm cô chỉ để quan tâm chuyện cô có nạp Trắc phi hay không à?”
“Thật ra cũng không hẳn.” Nhị Hoàng tử vẫn khá tinh ý, thấy hắn sắp nổi giận nên bèn vội nói: “Thái tử ca, chẳng phải ta gặp chuyện khó khăn nên mới muốn đến hỏi huynh sao. Các huynh đệ khác đều chưa thành thân, chỉ có huynh và ta đã cưới thê tử. Ta không có kinh nghiệm, huynh thành thân trước nên chắc chắn kinh nghiệm nhiều hơn ta…”
Thái tử gia nghe Nhị Hoàng tử lải nhải một tràng, hắn càng thêm mất kiên nhẫn nên lại đá thêm một cước: “Nói trọng điểm đi.”
Nhị Hoàng tử lập tức kể rõ trọng điểm cho hắn nghe.
Tần Chí nghe xong thì không khỏi nhìn hắn ta bằng ánh mắt quái dị.
“Thái tử ca, huynh nhìn gì thế?” Nhị Hoàng tử bị hắn nhìn đến độ nổi da gà, thầm nghĩ liệu có phải mình hỏi nhầm người rồi không?
Tuy nhiên, hắn ta đường đường là Hoàng tử, chẳng lẽ lại đi hỏi những kẻ có thân phận thấp hơn? Nếu truyền ra ngoài thì hắn ta còn mặt mũi nào nữa? Vậy nên người thích hợp nhất để hỏi chính là Thái tử ca. Nếu Thái tử ca để lộ chuyện này ra thì cùng lắm huynh đệ cùng nhau mất mặt.
Tần Chí nhìn hắn ta bằng ánh mắt nhìn kẻ ngu ngốc: “Cô không ngờ tình cảm giữa đệ và Nhị Hoàng tử phi lại tốt như vậy.” Hóa ra dáng vẻ ngốc nghếch không thông suốt trước đây của Nhị Hoàng tử là để lừa đời.
Diễn xuất của lão nhị quả thật không tệ!
“Tình cảm tốt?” Nhị Hoàng tử khó hiểu: “Chuyện này liên quan gì đến vấn đề của đệ?”
Tần Chí thật sự không muốn để ý đến tên đệ đệ ngu ngốc này nhưng nếu để hắn ta đi hỏi người khác, e rằng thể diện hoàng thất sẽ bị hắn ta làm mất sạch. Hắn đành kiên nhẫn nói: “Cô hỏi đệ, đệ muốn nạp Trắc phi thì cứ nạp, chẳng ai ngăn cản cả. Sao đệ lại để ý đến suy nghĩ của Nhị Hoàng tử phi?”
“Nhưng mà ta cưới nàng ấy, nàng ấy là Hoàng tử phi của ta. Ta phải tôn trọng nàng ấy nên dĩ nhiên phải hỏi ý nàng ấy.” Nhị Hoàng tử nói một cách vô cùng chính trực.
Thái tử gia lại muốn mắng thầm tên ngu ngốc này, một kẻ ngu thế này làm gì có diễn xuất gì?
“Vậy nàng ấy đồng ý rồi chứ?”
“Đương nhiên nàng ấy đồng ý.” Trong lòng Nhị Hoàng tử thấy không thoải mái lắm: “Nàng vốn dịu dàng hiền thục, không chỉ hiếu thuận với bề trên mà còn biết chăm sóc người khác…”
Thái tử gia ngắt lời hắn ta: “Đủ rồi, cô không muốn nghe Nhị Hoàng tử phi tốt thế nào. Ta chỉ hỏi đệ là trong lòng đệ nghĩ gì?”
“Ta… Ta tạm thời không muốn nạp Trắc phi, mà ta vừa mới đại hôn, Lan biểu muội còn chưa mang thai đích tử, sao có thể nạp được.” Nhị Hoàng tử lập tức đáp.
Cuối cùng Thái tử gia cũng hết kiên nhẫn, mắng: “Đệ không muốn nạp thì đừng nạp, ai ép đệ? Cút!”
“Nhưng mà Thái tử ca à, ta đang không vui.” Làm sao Nhị Hoàng tử chịu cút, hắn ta cảm thấy Thái tử ca vẫn chưa giải đáp giúp mình.
Trong lòng hắn ta nghẹn một cục tức, khó chịu vô cùng. Hắn ta đã nhịn mấy ngày rồi, thật sự không nhịn nổi nữa.
Nếu không thì hôm nay hắn ta cũng chẳng cố ý đến nha môn Hộ bộ để chặn Thái tử.
Tần Chí không nhịn nổi mà vẫn phải nhịn, ai bảo tên ngu ngốc này là huynh đệ do phụ hoàng sinh ra chứ? Không thể để hắn ta chạy lung tung làm mất mặt được nên đành phải giúp hắn ta gỡ rối chuyện tình cảm, để hắn ta trở lại tính cách ngốc nghếch như trước.
“Còn cần nói sao? Rõ ràng là đệ quan tâm đến Nhị Hoàng tử phi, chính đệ thích nàng ấy, không muốn nàng ấy buồn, cũng không muốn nàng ấy đẩy đệ cho người khác. Đồ ngu, chuyện đơn giản thế này cũng không hiểu, còn thành thân làm gì nữa hả?”
Nhị Hoàng tử sững người, trừng hắn.
Tần Chí thấy dáng vẻ vô dụng của Nhị Hoàng tử thì không khỏi chậc lưỡi. Hắn càng không nỡ đá hắn ta ra ngoài nên đành nhẫn nhịn.
Đến khi xe ngựa đến khu chợ phía Tây thành thì Tần Chí xuống xe đi kiểm tra cửa tiệm.
Nhị Hoàng tử lững lờ theo sau hắn như hồn ma dã quỷ.
“Thái tử điện hạ, Nhị điện hạ.”
Hai người vừa bước vào một cửa hàng Xà Phòng thì có một giọng nói mềm mại vang lên khe khẽ.
Tần Chí nghiêng đầu nhìn, thấy Công chúa Nam Chiếu che mặt, yểu điệu bước tới. Hắn hờ hững nói: “Gia Nhu Công chúa cũng ở đây à?”
Gia Nhu Công chúa mỉm cười: “Gia Nhu đến mua xà phòng.”
“Vậy Công chúa cứ xem tự nhiên, cô có việc, không quấy rầy Công chúa.” Tần Chí phẩy tay, sải bước tiến vào hậu viện cửa hàng Xà Phòng.
Gia Nhu Công chúa đứng trong tiệm, nhìn hai vị Hoàng tử của Đại Vũ rời đi với ánh mắt sâu hun hút.
Gần đây Kinh thành có không ít thứ mới lạ, thủy tinh và xà phòng là thứ nổi đình đám hơn cả. Phàm là người trong Kinh thành thì không ai không biết đến hai thứ này. Có kẻ hiếu kỳ còn cố ý chạy đến xem cho lạ mắt.
Song, nhiều người chú ý đến lợi nhuận khổng lồ mà hai thứ này mang lại hơn. Bọn họ thầm cảm thấy kinh ngạc.
Gia Nhu Công chúa chính là một trong số đó.
Nàng ta nhận được tin tức, biết rằng thủy tinh và xà phòng đều là sản nghiệp của Hộ bộ Đại Vũ, nghe nói đây là ý tưởng của Thái tử Đại Vũ. Từ khi chúng xuất hiện đến nay là chỉ vỏn vẹn hơn một tháng nhưng đã mang lại lợi nhuận khó tưởng cho Hộ bộ.
Trong lòng Gia Nhu Công chúa khá lo lắng. Nàng ta cảm thấy Đại Vũ thay đổi quá nhanh, khiến người ta trở tay không kịp, không biết đối phó thế nào.
Dường như năm nay là năm may mắn của Đại Vũ, mọi chuyện tốt đẹp đều xảy ra với họ. Chuyện này thật sự bất lợi đối với Nam Chiếu.
Gia Nhu Công chúa nhìn hai người biến mất ở hậu viện cửa hàng Xà Phòng rồi khẽ ấn vành khăn che mặt, trầm ngâm rời đi.
**
“Lão nhị, tuy Công chúa Nam Chiếu che mặt nhưng nhìn dáng vẻ chắc cũng không tệ, hay là đệ cưới nàng ta đi.”
Nhị Hoàng tử hoàn hồn, nghe Thái tử ca nói vậy thì lông tơ dựng đứng hết cả lên.
“Ta không muốn cưới nàng ta!” Nhị Hoàng tử phản ứng mạnh mẽ: “Thái tử ca, huynh đừng tưởng ta ngốc! Nam Chiếu có tâm tư gì còn không rõ sao? Gia Nhu Công chúa này chẳng để mắt đến chúng ta. Mục tiêu của nàng ta là phụ hoàng, nàng ta muốn vào hậu cung của phụ hoàng hơn.”
Tần Chí lườm Nhị Hoàng tử, xem ra hắn ta cũng không ngốc lắm.
“Nàng ta muốn vào hậu cung của phụ hoàng, chưa chắc phụ hoàng đã thu nhận.” Hắn hừ nhẹ: “Dù sao hiện tại nàng ta vẫn chưa vào, đúng không? Nếu đệ có ý thì có thể nạp nàng ta làm Trắc phi.”
Nhị Hoàng tử nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi: “Thái tử ca, sao huynh cứ nhất định muốn ta nạp nàng ta vậy? Nàng ta luôn che mặt, chắc chắn là xấu xí, ta không muốn!”
“Nếu nàng ta không xấu thì đệ sẽ nạp à?”
“Không nạp.” Nhị Hoàng tử kiên quyết đáp.
“Tại sao không nạp?”
Nhị Hoàng tử nhất thời không nói nên lời. Nói nàng ta là Công chúa địch quốc? Thế nhưng chỉ là một Công chúa nhỏ bé, nạp vào phủ rồi thì lẽ nào nàng ta còn có thể gây sóng gió ư? Chẳng đáng bận tâm.
Vậy nên kỳ thực hắn ta không muốn Lan biểu muội không vui, đúng không…
Tần Chí thấy dáng vẻ trầm tư của hắn ta là biết cuối cùng tên ngu ngốc này cũng nghĩ thông suốt. Hắn bèn tùy ý phẩy tay: “Cút cút cút, đừng làm phiền cô xem sổ sách.”
Nhị Hoàng tử nhe răng cười, niềm nở nói: “Thái tử ca, huynh cần ta giúp gì không?”
“Muốn giúp hả? Vậy lại đây.”
Tần Chí sai người mang một chồng sổ sách đến rồi đặt trước mặt Nhị Hoàng tử: “Nhị điện hạ, phiền đệ kiểm tra lại một lượt.”
Nhị Hoàng tử lập tức ngây người.
Hắn ta tưởng chỉ cần đối chiếu sổ sách là xong, nào ngờ còn phải tính toán lại từ đầu. Hắn ta… Hắn ta không làm được chuyện này đâu!
Song, dù Nhị Hoàng tử có lòng muốn chuồn nhưng bị Thái tử lườm một cái sắc lạnh thì hắn ta cũng dẹp ý định đấy. Nếu không, để Thái tử nghĩ hắn ta lợi dụng xong rồi chạy, chắc chắn hắn ta sẽ bị đánh cho một trận.
Nhị Hoàng tử đành khổ sở ở lại kiểm tra sổ sách.
Khi trời tối, cuối cùng hai huynh đệ cũng về đến cung.
Bùi Chức nhận ra tâm trạng Thái tử gia hôm nay rất tốt, nàng cười hỏi: “Điện hạ, hôm nay có chuyện gì vui sao?”
Tần Chí kéo nàng vào lòng, ôm lấy, cầm tay nàng uống hơn nửa chén trà, cười nói: “Dĩ nhiên là có chuyện vui rồi. Lợi nhuận từ xà phòng và thủy tinh khá nhiều, chẳng mấy chốc thì quốc khố sẽ đầy. Còn lão nhị, hôm nay tên ngu ngốc đó cố ý chạy đến tìm cô…”
Nghe Thái tử kể lại quá trình tư vấn tình cảm cho Nhị Hoàng tử, Bùi Chức vô cùng ngạc nhiên.
Hóa ra Nhị Hoàng tử không phải tên ngốc, còn có thể khai thông tâm trí.
Nói ra, Nhị Hoàng tử và Tề Ấu Lan cũng coi như thanh mai trúc mã cùng trưởng thành. Tề Ấu Lan thường vào cung nhưng trước đây Nhị Hoàng tử lại chẳng buồn nhìn nàng ấy thêm một cái, chỉ xem nàng ấy như biểu muội nhà thân thích, có cũng được, không cũng chẳng sao.
Nào ngờ sau khi hắn ta thành thân thì bỗng nhiên lại khai thông.
Lẽ nào trước đây trong lòng Nhị Hoàng tử đã thích, chỉ là chưa nhận ra?
Thái tử gia không tránh khỏi cười nhạo tên ngu ngốc Nhị Hoàng tử một phen rồi khoe công với Thái tử phi một cách kín đáo.
“Cô không như hắn ta, ngay cả tâm ý mình cũng chẳng rõ! Cô sớm đã biết sẽ cưới nàng làm phi, không như lão nhị. Nghe nói Nhị Hoàng tử phi là do Lệ Quý phi định đoạt, nếu không thì hắn ta cũng chẳng quan tâm việc sẽ cưới ai.”
Bùi Chức mỉm cười nhìn Tần Chí, nâng mặt hắn hôn một cái rồi khen: “Điện hạ thật tuyệt.”
Thái tử gia được nàng khen thì lòng lập tức được thỏa mãn. Không uổng công hôm nay hắn kiên nhẫn khuyên giải lão nhị ngu ngốc, còn có thể mang về làm chuyện vui kể cho Thái tử phi khiến nàng vui vẻ, càng làm nổi bật sự anh minh thần võ của hắn.
Tâm trạng tốt của Thái tử gia kéo dài đến tận ngày hôm sau.
Buổi trưa, hắn trở về Đông cung với gương mặt đen sì.
Bùi Chức ngạc nhiên hỏi: “Điện hạ, xảy ra chuyện gì vậy?” Rõ ràng sáng nay hắn ra ngoài còn rất vui vẻ. Hơn nữa, buổi triều sớm hôm nay cũng bình an, không có chuyện gì lớn xảy ra.
Tần Chí nhíu mày nói: “Cô vừa nhận được tin, tối qua có người lén dò xét sơn trang ở núi Phượng Khâu.”
Bùi Chức không ngờ lại là chuyện này, nàng hỏi: “Bắt được chưa?”
“Bắt được rồi nhưng chưa kịp để Đào tiên sinh tra hỏi thì chúng đã cắn lưỡi tự vẫn.” Nói đến đây, Thái tử gia cực kỳ không vui.
Bùi Chức nghe xong bèn biết đối phương đã có chuẩn bị từ trước.
“Điện hạ, chàng thấy thế nào?”
“Cô cũng không chắc là ai đang dò xét, quả thực có không ít người nhòm ngó sơn trang ở núi Phượng Khâu.” Tần Chí nắm tay nàng: “Có thể là người của lão tam, cũng có thể là thám tử của ngoại tộc, đại khái chỉ là đám người này.”
“Tam Hoàng tử?” Bùi Chức ngạc nhiên nhìn hắn.
Sau khi thái tử mất trí nhớ