Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 158

“Ôn biểu muội, muội vừa nói gì?”
Tề Ấu Lan ngạc nhiên lên tiếng, ngắt lời các nàng.
Đây là hành vi cực kỳ thất lễ, với giáo dưỡng của Tề Ấu Lan, nàng ấy rất hiếm khi làm chuyện như vậy trong lúc người bên cạnh đang trò chuyện. Nhưng giờ đây nàng ấy không có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều như vậy, chỉ nhìn chằm chằm Ôn Như Thủy đầy sốt sắng, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ôn Như Thủy và Bùi Chức quay đầu nhìn nàng ấy.
Bùi Chức bưng chén trà lên nhâm nhi. Nàng lờ mờ đoán được mục đích của Ôn Như Thủy khi nhắc tới chuyện này trước mặt Tề Ấu Lan nên không ngăn cản.
Ôn Như Thủy nhoẻn miệng cười, nghiêm túc nói: “Tề biểu tỷ, tỷ không nghe nhầm đâu, tạm thời ta chưa muốn xuất giá.”
“Vì sao?” Tề Ấu Lan rất ngạc nhiên, không thể ngờ được rằng Ôn biểu muội lại có ý nghĩ như vậy.
Sao một cô nương gia lại không thành thân, không xuất giá chứ? Đến độ tuổi nhất định, họ nên chọn một lang quân như ý dưới sự sắp đặt của phụ mẫu và trưởng bối, sau đó được gả sang nhà hắn ta để quán xuyến việc nhà và sinh con đẻ cái cho hắn ta. Đây là đạo lý mà nàng ấy được dạy dỗ từ thuở nhỏ.
Nàng ấy chưa bao giờ biết rằng Ôn biểu muội thoạt nhìn sáng sủa, hoạt bát lại có ý nghĩ trái với luân thường đạo lý như vậy.
Thấy vẻ khiếp sợ của Tề Ấu Lan, Ôn Như Thủy không khỏi dâng lòng thương hại. Nàng ấy thương hại tất cả những nữ hài bị trói buộc bởi lễ giáo phong kiến, có điều nàng ấy không đủ sức mạnh để thay đổi hiện trạng này nên chỉ đành cố gắng cứu bản thân.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Nữ nhân không nhất định phải xuất giá.” Ôn Như Thủy cãi lại: “Hơn nữa, thành thân thì được lợi lộc gì chứ? Phải lo liệu việc nhà, quản lý hậu trạch, sinh con đẻ cái, chẳng phải rất vất vả sao? Dù làm tốt đến mấy cũng bị coi là lẽ đương nhiên, đã thế còn phải chấp nhận phu quân tam thê tứ thiếp, phong lưu sung sướng… Thật sự rất khổ cực! Nếu ta không tìm được một nam nhân toàn tâm toàn ý với ta, không bao giờ nạp thiếp, cũng không có thông phòng thì ta thà không xuất giá.”
“Nếu tìm được thì sao?” Tề Ấu Lan vô thức hỏi lại.
“Thì cũng chưa hẳn phải thành thân vào thời điểm này.” Ôn Như Thủy nói bằng giọng đương nhiên: “Trước mắt ta chỉ muốn phấn đấu vì sự nghiệp, chưa muốn… Thành thân.”
Ôn Như Thủy thầm đính chính trong lòng: Chỉ muốn phấn đấu vì sự nghiệp, chưa muốn ngủ với nam nhân.
Đầu óc Tề Ấu Lan rối bời, nàng ấy không thể chấp nhận được điều này nhưng không biết nên cãi lại Ôn Như Thủy như thế nào. Thậm chí trong lòng nàng ấy còn cảm thấy, hình như Ôn biểu muội nói rất có lý.
Nhưng…
“Tề biểu tỷ không cần phải lo cho ta, thực ra cả ngoại tổ mẫu cũng đã ngầm chấp nhận chuyện này rồi.” Ôn Như Thủy nắm tay Tề Ấu Lan: “Hôm nay ta nói với tỷ là để nhờ tỷ giúp ta khuyên nhủ di mẫu đừng bận tâm chuyện hôn sự của ta nữa.”
“Mẫu phi sẽ không đồng ý đâu.” Tề Ấu Lan khẳng định.
Ôn Như Thủy cười nói: “Ta biết chứ, vậy nên ta mới tiết lộ với tỷ để nhờ tỷ khuyên nhủ bà ấy một chút.”
Nhìn nụ cười xán lạn trên gương mặt Ôn Như Thủy, Tề Ấu Lan chợt có ảo giác như mình bị kéo lên thuyền giặc, cho nên không khỏi thấy buồn bực. Lẽ ra hôm nay nàng ấy không nên đến Đông cung.
Thấy Tề Ấu Lan bị sốc không hề nhẹ, Bùi Chức chu đáo bảo nàng ấy về trước nghỉ ngơi: “Ta sẽ sắp xếp xe ngựa đưa Ôn biểu tỷ trở về, tỷ đừng lo lắng.”
Hôm nay Tề Ấu Lan quá sốc nên không còn tâm trạng nào mà nghe các nàng nói chuyện nữa. Nàng ấy gật đầu gượng gạo rồi rời Đông cung với vẻ mặt mất hồn mất vía.
Ôn Như Thủy gãi đầu, áy náy nói: “Thái tử phi, biểu tỷ của ta là tiểu thư khuê các đúng nghĩa nên chắc tạm thời không chấp nhận được, mong muội khuyên nhủ tỷ ấy nhiều hơn.”
“Không sao.” Bùi Chức xua tay: “Còn tỷ, tỷ thuyết phục được Tề lão phu nhân bằng cách nào?”
Vẻ mặt Ôn Như Thủy nghiêm túc hơn: “Thực ra khi nghe ta nói xong, phản ứng của ngoại tổ mẫu cũng giống hệt biểu tỷ, tất nhiên là từ chối ngay tắp lự, còn nghĩ ta bị điên rồi…” Nói tới đây, nàng ấy dở khóc dở cười.
“Đương nhiên ta đã cố gắng khuyên nhủ bà ấy, còn lấy rất nhiều ví dụ về những nữ nhân bất hạnh sau khi xuất giá, tiêu biểu là mẫu thân của ta. Hơn nữa ta còn thề trước mặt bà ấy rằng nhất định sẽ làm nên sự nghiệp, sau đó ta sẽ suy xét chuyện chung thân đại sự.”
Lời của Ôn Như Thủy là thật lòng nhưng cũng là để dỗ dành lão phu nhân. Nàng ấy không dám nói trước mình sẽ không thành thân, chuyện tương lai ai có thể đoán trước được đây? Lỡ như nàng ấy gặp được một nam nhân sẵn lòng đánh đổi cả tính mạng vì nàng ấy, toàn tâm toàn ý với nàng ấy, khiến nàng ấy đột nhiên muốn được gả cho người ấy thì sao?
Còn nếu không gặp được người như vậy thì sống độc thân suốt đời cũng được.
Tuy nhiên, lời này qua tai Tề lão phu nhân lại biến thành Ôn Như Thủy muốn phấn đấu vì sự nghiệp trước, chờ đến khoảng 20 tuổi mới suy xét chuyện thành thân.
Nữ tử ngoài hai mươi thì quả thực hơi lớn tuổi nhưng nếu đúng như những gì Ôn Như Thủy hứa hẹn, khi đó nàng ấy đã gây dựng được sự nghiệp, lại có Thái tử phi và Thái tử chống lưng thì vẫn sẽ có rất nhiều người muốn cưới nàng ấy.
Chẳng phải ngoại tôn nữ chỉ muốn thành thân trễ một chút thôi sao? Hoàn toàn không thành vấn đề.
Cuối cùng Tề lão phu nhân cũng tự thuyết phục được bản thân, chấp nhận tạm thời không mai mối cho Ôn Như Thủy nữa, thậm chí còn giúp nàng ấy ngăn cản áp lực đến từ bên ngoài.
Tiền đề của mọi chuyện là có được sự ủng hộ của Thái tử phi Bùi Chức. Thái tử phi muốn gây dựng sự nghiệp với Ôn Như Thủy, nếu thật sự thành công thì tương lai Ôn Như Thủy sẽ có tiền đồ xán lạn, được Thái tử và Thái tử phi chống lưng, thân phận như vậy chắc chắn cao quý hơn là một biểu cô nương ăn nhờ ở đậu trong phủ Trấn Bắc Hầu, khi đó người khác đâu dám khinh thường nàng ấy nữa.
Tuy chuyện này nghe như đang nằm mơ giữa ban ngày, Tề lão phu nhân cũng không rõ vì sao Thái tử phi lại tìm đến ngoại tôn nữ nhà mình nhưng nếu ngoại tôn nữ đã đồng ý làm việc cho Thái tử phi, bà ấy còn có thể làm gì được đây? Tề lão phu nhân đành chấp nhận chuyện này, hơn nữa quyết định tạm thời bàng quan.
Bùi Chức nghe xong, không khỏi cười khẽ, đoạn nói với Ôn Như Thủy: “A Thủy, tỷ về phủ cứ nói với Tề lão phu nhân rằng thủy tinh và xà phòng thơm mà hiện giờ Hộ bộ đang sản xuất đều là sáng kiến của ta… Ừm, về sau chờ khi quốc khố đầy ắp, ta sẽ tiếp tục chế tạo xi măng để làm đường, chuyện này tỷ cũng có thể nói với trước Tề lão phu nhân.”
Mắt Ôn Như Thủy chợt bừng sáng: “Thật ư? Muội định sản xuất xi măng để làm đường hả?”
Người hiện đại đều biết một đạo lý: Muốn làm giàu thì phải làm đường trước.
Ôn Như Thủy đã đích thân trải nghiệm và nhận ra đường sá cổ đại gập ghềnh cỡ nào. Ngay cả cái gọi là “quan đạo”(*) cũng không bằng phẳng, xe ngựa xóc nảy đến mức làm người ngồi trong xe bị say xe. Càng không cần phải nói số lượng quan đạo ở thời cổ đại rất ít, chỉ có một vài tuyến đường chính, nhiều nơi không tồn tại quan đạo, có thể tưởng tượng giao thông thời cổ đại bất tiện cỡ nào.
*Quan đạo là đường sá do triều đình chi tiền xây dựng để xe ngựa của quan viên triều đình đi lại.
Giao thông bất tiện dẫn đến những hệ quả như: Thương phẩm bị hạn chế lưu thông, không thể trao đổi hàng hóa giữa hai miền Nam - Bắc, tin tức lạc hậu, vân vân…
Đây chính là hiện trạng của cổ đại.
Bùi Chức mỉm cười, gật đầu: “Làm đường là tất yếu, không thì làm sao có thể vận chuyển trái cây và lương thực phương Nam lên phương Bắc? Chỉ dựa vào kênh đào thôi thì không được, phương Nam có rất nhiều trái cây ngon mà.”
“Đúng thế!” Ôn Như Thủy gật đầu lia lịa: “Sầu riêng, măng cụt, vải, xoài, đu đủ, dứa, mía…”
Liệt kê xong, chính Ôn Như Thủy cũng chảy nước miếng thèm thuồng. Nàng ấy nắm tay Bùi Chức, mắt lấp lánh nhìn nàng: “Thái tử phi, muội nhất định phải cố gắng xây dựng cơ sở vật chất nhé!”
Rất nhiều loại trái cây mà nàng ấy thích ăn đều ở phương Nam, còn tưởng đời này sẽ không được ăn nữa. Nếu đúng như lời Thái tử phi đã nói, sau này giao thông phát triển hơn thì sẽ rất dễ được ăn mấy loại trái cây đó.
Điều quan trọng nhất là sau này nàng ấy xuất hành không sợ bị xe ngựa xóc nảy đến mức nôn hết cả mật xanh lẫn mật vàng ra nữa!
Ôn Như Thủy đang hớn hở thì chợt thấy có gì đó sai sai: “Thái tử phi, muội chưa nói với Thái tử chuyện làm xi măng và làm đường mà nhỉ? Tiết lộ cho Tề lão phu nhân biết trước thì có sao không?”
Ôn Như Thủy không phải là kẻ ngốc, nàng ấy biết công thức chế tạo thủy tinh và xà phòng thơm đều do Bùi Chức cung cấp nhưng chuyện này không thể mạo muội tiết lộ với người không liên quan. Dù sao trong Kinh thành có không ít gián điệp ngoại tộc, ai biết họ sẽ làm chuyện điên rồ nào chỉ vì trộm công thức chứ?
Vậy nên lúc khuyên nhủ Tề lão phu nhân, nàng ấy thà tốn chút tâm tư chứ không muốn nhắc tới chuyện này.
“Không sao.” Bùi Chức mỉm cười: “Ta tin Tề lão phu nhân, bà ấy là người có cái nhìn đại cục, sẽ không dễ gì tiết lộ bí mật đâu.”
Ôn Như Thủy ngẫm nghĩ, quyết định lát nữa trở về sẽ nói với ngoại tổ mẫu.
Hai người tiếp tục bàn chuyện làm ăn. Nói được một hồi, Bùi Chức đưa một xấp giấy cho Ôn Như Thủy. Ôn Như Thủy xem qua, trên tờ đầu tiên có hình một mỹ nhân được vẽ bằng mực đan thanh, mỹ nhân này mặc xiêm y lộng lẫy, đeo trang sức trên đầu, mặt mày tràn ngập phong tình. Chỗ trống bên cạnh vẽ mấy món trang sức tinh xảo, chính là những thứ đeo trên đầu mỹ nhân, bên trên còn kèm phần giới thiệu.
Sau đó, Ôn Như Thủy xem tiếp tờ thứ hai, tờ này vẽ một mỹ nhân mặc xiêm y và trang sức kiểu khác.
Tờ thứ tư, tờ thứ năm…
Sau khi xem hết cả xấp giấy, Ôn Như Thủy chợt nhận ra đây là bản vẽ thiết kế mà Bùi Chức cho nàng ấy, có thể thuê người chế tạo xiêm y và đồ trang sức được vẽ trong những bức tranh này rồi bày bán trong cửa hàng.
“Thái tử phi, mấy thứ này là do muội tự vẽ à?” Ôn Như Thủy tò mò hỏi.
Bùi Chức ăn chè hạt sen bách hợp đậu đỏ, thản nhiên đáp “ừ”.
“Thì ra muội còn biết vẽ tranh, chữ của muội đẹp ghê…” Ôn Như Thủy khen ngợi chân thành, thầm nghĩ thực ra Bùi Chức cũng được xem là tiểu thư khuê các điển hình ở thời cổ đại, cầm kỳ thư họa đều tinh thông, không hổ là người được sinh ra và lớn lên ở cổ đại.
Bùi Chức khiêm tốn đáp: “Cũng bình thường thôi, ta đã học mười mấy năm rồi.”
Ưu điểm lớn nhất của người có tinh thần lực là năng lực học tập rất mạnh. Học suốt mười mấy năm thì tất nhiên sẽ tinh thông, chỉ xem nàng có chịu học hay không mà thôi.
Ôn Như Thủy cảm thán xong thì rất vui sướng. Mới đầu nàng ấy còn mờ mịt, không biết nên thiết kế xiêm y và đồ trang sức như thế nào thì mới đẹp, bây giờ có bản thảo thiết kế mà Bùi Chức cung cấp, tạm thời trong ngắn hạn, nàng ấy không cần phí tâm nghĩ ngợi nữa.
“Thái tử phi, mắt thẩm mỹ của muội tuyệt thật đấy. Sau này ta có thể làm phiền muội tiếp tục hỗ trợ thiết kế chút xiêm y và đồ trang sức không? Ta phát hiện muội rất có mắt nghệ thuật.”
Ôn Như Thủy không xuyên sách ngay từ đầu nên không am hiểu cầm kỳ thi họa, càng không sở hữu con mắt nghệ thuật do được đặc biệt bồi dưỡng. Giờ có Bùi Chức bổ sung mảng này, Ôn Như Thủy tự tin nhất định mình sẽ gây dựng sự nghiệp thành công.
Bùi Chức đồng ý, dù sao cửa hiệu này cũng xem như hai người hợp tác làm ăn, nàng cũng nên góp chút công sức.
Ôn Như Thủy ngồi ở Đông cung hơn hai canh giờ, cuối cùng ôm một chồng giấy mà thỏa thuê mãn nguyện rời đi.
Nàng ấy vừa đi khỏi thì Thái tử gia đã trở về.
Nhìn thấy xe ngựa chạy ra từ Đông cung, Tần Chí hỏi Đại Tổng quản Đông cung vừa tiến lên đón hắn: “Hôm nay có những ai đến đây?”
“Hồi bẩm điện hạ, có Nhị Hoàng tử phi và Ôn cô nương phủ Trấn Bắc Hầu đến bái kiến Thái tử phi.”
Tần Chí khẽ nhướng mày, nét mặt có vẻ suy tư.
Buổi tối, hai phu thê lại làm việc trong thư phòng. Một người xem sổ sách của Hộ bộ, một người ngồi đối diện vẽ tranh, đây là trạng thái làm việc của hai phu thê trong mấy buổi tối gần đây.
Tần Chí thình lình hỏi: “A Thức, nàng định hợp tác với Ôn cô nương mở cửa hàng à?”
Bùi Chức đáp “ừm” mà không ngẩng đầu lên: “Đúng vậy.”
“Sao nàng lại chọn nàng ấy?” Tần Chí rất khó hiểu.
Trên đời này có không ít người thông minh và tài giỏi hơn Ôn Như Thủy, Thái tử gia thật sự không phát hiện Ôn Như Thủy có điểm nào xuất sắc đáng để Thái tử phi phải đối xử đặc biệt.
Vì chuyện ngô và khoai lang, Tần Chí từng bí mật phái người đi điều tra Ôn Như Thủy, cũng từng bí mật quan sát nàng ấy lúc ở sơn trang, chẳng mấy chốc đã biết rõ tất tần tật. Cuối cùng, hắn dám khẳng định Ôn Như Thủy chỉ là một cô nương bình thường, không hề có trí tuệ siêu phàm, ưu điểm duy nhất là thức thời.
Ôn Như Thủy thật sự quá tầm thường. Trong mắt Thái tử gia, dù hắn cần có người làm việc cho mình thì cũng không bao giờ chọn một người tầm thường đến vậy.
Bùi Chức ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói: “Điện hạ, A Thủy rất đặc biệt, có những thứ chỉ mình tỷ ấy mới lấy ra được, cũng chỉ có mình tỷ ấy hiểu ta nhất.”
Ý của nàng là lai lịch và kiến thức của Ôn Như Thủy nhưng qua tai Thái tử gia lại mang hàm ý khác.
Ánh mắt Thái tử chợt sâu thẳm, hắn lặng người hồi lâu mới khẽ nói: “Đã vậy, cô sẽ giúp nàng ấy một phen.”
“Đa tạ điện hạ.” Bùi Chức nở nụ cười rạng rỡ, rất vui vì sự ủng hộ của Thái tử gia dành cho mình. Điều khiến nàng vui hơn nữa là hắn không hề gặng hỏi nguyên do. Không những thế, hắn còn giúp nàng ngăn chặn mọi sự nghi ngờ của người ngoài, để nàng chú tâm hoàn toàn vào những việc mình muốn làm.
Nếu không có Thái tử gia che chở thì nàng đã không thể thoải mái viết ra công thức chế tạo thủy tinh và xà phòng thơm. Vì sự tín nhiệm của hắn nên nàng mới dám thay đổi thời đại này mà không cần băn khoăn gì cả.
Tần Chí đứng dậy, ôm nàng vào lòng rồi dụi mặt vào phần gáy chếch phía sau vô cùng ấm áp của nàng rồi dịu dàng hỏi: “Đa tạ gì chứ? Cô mới là người phải nói cảm tạ nàng mới đúng.”
Nàng đã cho hắn quá nhiều, trong khi những gì mà hắn có thể cho nàng lại ít đến đáng thương. Thậm chí vị trí Thái tử phi – thứ duy nhất hắn có thể cho nàng cũng trở thành chiếc lồng trói buộc nàng, khiến nàng không thể thực hiện khát vọng của mình.
Nhưng hắn không nỡ buông nàng ra, hắn muốn ở bên cạnh, muốn ôm nàng vào lòng mỗi đêm, muốn được nhìn thấy nàng đầu tiên mỗi khi thức giấc, muốn hai người dắt tay sánh vai bên nhau, đứng ở nơi cao nhất của đất nước này, cùng ngắm nhìn giang sơn gấm vóc.
Hắn muốn rất nhiều…
“Điện hạ, hôm nay ta và A Thủy đã hàn huyên một vài chuyện.” Bùi Chức chợt lên tiếng.
Tim Thái tử gia chợt đập nhanh, hắn cố giữ cho giọng nói nghe có vẻ bình tĩnh: “Nàng và nàng ấy đã hàn huyên chuyện gì?”
“Bọn ta hàn huyên về chuyện làm đường.”
“Làm đường ư?” Tần Chí khó hiểu, hắn biết làm đường là việc hao tài tốn của, với quốc khố hiện tại của Đại Vũ thì chỉ có thể tu sửa một vài quan đạo, còn những nơi khác thì đành bất lực.
“Đúng vậy, ta muốn làm đường bằng xi măng… Điện hạ đừng vội, để ta giải thích với chàng về xi măng…”
Thái tử và Thái tử phi nhốt mình trong thư phòng, Thái tử phi mất quá nửa buổi tối để giải thích chi tiết về xi măng cho Thái tử hiểu…

Khi trời sẩm tối, Ôn Như Thủy trở về phủ Trấn Bắc Hầu.
Nàng ấy vừa vào cửa thì đã thấy đại nha hoàn Xuân Chi theo hầu lão phu nhân tiến lên đón mình, sau đó cung kính nói: “Biểu cô nương đã về rồi! Lão phu nhân hỏi người đã dùng cơm chưa? Nếu người chưa dùng cơm thì hãy đến chỗ lão phu nhân ăn một chút.”
Ôn Như Thủy cười nói: “Vừa hay, ta cũng có việc muốn tìm ngoại tổ mẫu.”
Xuân Chi mỉm cười, cung kính đi theo Ôn Như Thủy.
Khi đến chủ viện, nơi ở của Tề lão phu nhân, Ôn Như Thủy tiến vào thì phát hiện nơi này chỉ có mình ngoại tổ mẫu chứ không còn ai khác.
“Cháu chào ngoại tổ mẫu.”
Ôn Như Thủy thỉnh an Tề lão phu nhân trước rồi nhân đó ngồi xuống cạnh bà ấy.
Tề lão phu nhân hỏi Ôn Như Thủy đã dùng bữa chưa, nghe nói nàng ấy đã dùng bữa ở bên ngoài rồi, Tề lão phu nhân bèn phất tay ra hiệu hạ nhân trong phòng lui ra hết, bấy giờ mới hỏi: “Hôm nay cháu tiến cung, có gặp được Thái tử phi không?”
“Có ạ.” Ôn Như Thủy biết lão phu nhân muốn hỏi gì nên lấy gói đồ mà mình mang theo ra.
Nàng ấy mở gói đồ ra, cho thấy bên trong có cất một xấp giấy, sau đó nàng ấy mời lão phu nhân xem thử.
Tề lão phu nhân rất tinh mắt, không khỏi khen ngợi mỹ nhân đan thanh trên giấy, nhanh chóng nhận ra chữ viết trên giấy là chữ của Thái tử phi. Ngay sau đó, bà ấy ý thức được thứ vẽ trên giấy là gì, tâm trạng không khỏi phức tạp.
“Ngoại tổ mẫu, những bức tranh này là do Thái tử phi cho cháu, xiêm y và trang sức lộng lẫy trong tranh cũng là do Thái tử phi tự tay vẽ.” Ôn Như Thủy cảm thán từ tận đáy lòng: “Thái tử phi giỏi thật đấy.”
Thực ra bất kể cô nương nào thể hiện tài năng cầm kỳ thư họa trước mặt Ôn Như Thủy thì Ôn Như Thủy cũng sẽ khen các nàng giỏi. Nhưng Tề lão phu nhân không biết cái nết của ngoại tôn nữ là như vậy. Nghe nàng ấy khen Thái tử phi, bà ấy không khỏi liếc nhìn.
Kế tiếp, Ôn Như Thủy lại thì thầm tiết lộ cho bà ấy biết những thứ như thủy tinh, xà phòng thơm, vân vân… Đều là ý tưởng của Thái tử phi, còn nhân tiện nhắc tới xi măng…
Nét mặt của Tề lão phu nhân lập tức lộ vẻ kinh hãi, tâm trạng mãi vẫn không thể bình tĩnh trở lại.
“Ngoại tổ mẫu, giờ người đã tin cháu chưa? Thái tử phi coi trọng cháu là phúc của cháu.” Ôn Như Thủy nói năng hào hùng, lẫm liệt: “Cháu thật sự không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt nhường này.”
Tề lão phu nhân nhìn Ôn Như Thủy hồi lâu, cuối cùng dặn dò: “Vậy thì cháu cứ đi theo Thái tử phi mà làm việc cho tử tế, chỉ mong cháu sẽ không hối hận.”
“Ngoại tổ mẫu yên tâm, cháu sẽ không hối hận đâu ạ!” Ôn Như Thủy trả lời đầy kiên định.