Nháy mắt đã tới ngày trưởng tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa thành thân.
Bùi Chức ăn vận chỉnh chu, chờ Thái tử từ nha phủ trở về là lên xe ngựa, cùng hắn tới phủ Lạc Bình Trưởng Công chúa.
Khi cả nhà trai và nhà gái đều là họ hàng, thông thường mọi người sẽ chọn tới uống rượu mừng của nhà trai. Cho nên họ tới phủ của Lạc Bình Trưởng Công chúa, dù sao thì đến đó cũng gặp được tân nương tử.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lúc họ đến phủ Lạc Bình Trưởng Công chúa thì đội ngũ rước dâu vẫn chưa về tới nơi, song trong phủ đã cực kỳ náo nhiệt.
Lạc Bình Trưởng Công chúa và phò mã Khương Bác Sơn đứng đón khách tại cửa ra vào. Khương Viễn cũng hỗ trợ phụ mẫu chiêu đãi khách khứa.
Nghe nói xa giá của Thái tử đến, phu thê Lạc Bình Trưởng Công chúa vội ra đón hết sức cung kính. Mặc dù bọn họ là trưởng bối nhưng Thái tử là quân, cho nên khi ở trước mặt mọi người, phu thê Lạc Bình Trưởng Công chúa vẫn tuân thủ phép tắc quân thần.
Tần Chí đỡ Bùi Chức xuống xe, nói với hai trưởng bối: “Chúc mừng Khương đại nhân và cô mẫu.”
Thị tòng đi cùng dâng tặng quà mừng của Đông cung.
Khương Bác Sơn là võ tướng, tướng mạo oai hùng, cương nghị, bình thường nói năng thận trọng, có điều hôm nay là ngày đại hỉ của trưởng tử nên trên gương mặt ông ấy cũng nở nụ cười hiếm hoi. Ông ấy chắp tay với Thái tử: “Đa tạ Thái tử và Thái tử phi.”
Lạc Bình Trưởng Công chúa cười nói: “Mời Thái tử và Thái tử phi vào trong uống trà, chắc còn nửa canh giờ nữa là đội rước dâu sẽ về đến đây.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thái tử và Thái tử phi tới không tính là muộn, như vậy là Thái tử đã nể mặt bọn họ rồi, đương nhiên Lạc Bình Trưởng Công chúa rất vui.
Hai phu thê Lạc Bình Trưởng Công chúa đích thân dẫn Thái tử và Thái tử phi tới một sảnh tiếp khách yên tĩnh để nghỉ ngơi.
Lạc Bình Trưởng Công chúa là người giỏi đoán ý người khác. Bà ta biết xưa nay Thái tử không thích ồn áo, như hôn lễ hôm nay hắn chịu đến dự là đã nể mặt mình lắm rồi nên đương nhiên bà ta sẽ không để người khác quấy rầy hắn.
Thật ra những bữa tiệc như hôn lễ thường là cơ hội tốt để tăng cường giao thiệp, mở rộng quan hệ, nhưng cơ hội kiểu này lại không phù hợp với Thái tử.
Thứ nhất, Thái tử có thân phận cao quý, hắn không cần phải cố gắng như thế, chỉ cần Hoàng thượng chọn hắn thì địa vị của hắn đã vững chắc được một nửa rồi. Thứ hai là nửa năm trở lại đây Thái tử đã lập được công trạng mà chẳng Hoàng tử nào sánh bằng, tiếng tăm chạm đỉnh, có rất nhiều người muốn nịnh bợ hắn, hắn hoàn toàn không cần chủ động kết giao với ai.
Mặc dù phu thê Lạc Bình Trưởng Công chúa rất muốn đích thân tiếp đãi Thái tử nhưng do không thể mặc kệ khách khứa được nên chỉ nói chuyện với Thái tử một lát rồi ra ngoài tiếp khách.
Lạc Bình Trưởng Công chúa nháy mắt với ấu tử, bảo y ở lại đây nói chuyện với Thái tử.
Cơ mặt Khương Viễn cứng đờ nhưng y vẫn phải đánh bạo ngồi tiếp.
Khương Viễn ngồi nghiêm chỉnh, kín đáo liếc trộm Thái tử. Thấy hắn bưng trà nhâm nhi thong thả, không nhìn mình, y mới lén lút thở phào.
Thái tử biểu ca thật sự quá hung tàn, hắn không chú ý tới y lại càng hay.
Lần trước là lần hiếm hoi hắn nhìn Khương Viễn, hại Khương Viễn sợ đến mức hai đùi run lập cập, đến giờ nghĩ lại vẫn còn thấy rùng mình, nửa đêm tỉnh mộng vẫn tưởng như ba cái chân của mình bị hắn đánh gãy, chỉ có thể nằm trên giường suốt quãng đời còn lại, sống thê thảm, cơ khổ hết nửa đời sau.
Mỗi lần nằm mơ thấy chuyện ấy, y đều giật mình tỉnh giấc, lại càng củng cố thêm suy nghĩ sau này phải đối tốt với thê tử chưa cưới.
Trong khi Thái tử gia chẳng buồn để ý tới ai, Thái tử phi lại tỏ ra hết sức thân thiện: “Khương biểu đệ, nghe nói dạo trước đệ đã đính hôn với tam tỷ tỷ của ta, tiếc là khi ấy ta còn đang ở núi Phượng Khâu nên không về kịp để dự tiệc đính hôn.”
Khương Viễn cung kính nói: “Thái tử phi ngày nào cũng bận trăm công ngàn việc, bọn ta hiểu mà!”
Bận trăm công ngàn việc cái gì chứ, ai mà chẳng biết Thái tử phi tới sơn trang để vui chơi. Khương Viễn thật sự rất khéo ăn nói. Bùi Chức thấy hơi buồn cười, cong nhẹ khóe môi, hỏi thăm chuyện hôm đính hôn.
Khương Viễn cung kính thuật lại. Y không chỉ khéo miệng mà còn có khả năng ăn nói rất lôi cuốn. Ấy nhưng đôi mắt sáng trong, nụ cười rạng rỡ của y lại khiến người ta vô thức chuyển sự chú ý sang ngoại hình của y. Một lần nữa, Bùi Chức lại thầm cảm thán rằng Lạc Bình Trưởng Công chúa thật giỏi dạy nhi tử.
Lúc nhìn thấy trưởng tử Khương Dật của Lạc Bình Trưởng Công chúa, Bùi Chức lại càng tấm tắc hơn.
Không lâu sau, người hầu dẫn nữ quyến của phủ Uy Viễn Hầu tới đây.
Uy Viễn Hầu phu nhân, Tam phu nhân dẫn theo Bùi Tú và Bùi Ỷ đến phủ Công chúa uống rượu mừng. Hiện tại hai phủ đã hứa hôn cho hai con, cũng coi như là họ hàng nên đương nhiên phải tới góp vui.
Thấy nữ quyến phủ Uy Viễn Hầu vào đây, Khương Viễn vội đứng dậy, nhìn Bùi Tú đứng đằng sau Uy Viễn Hầu phu nhân.
Bùi Tú cũng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn y.
Ánh mắt hai người chạm nhau, đôi bên đều ngượng ngùng, vội lảng đi, ra vẻ nghiêm túc chào hỏi.
Chuyện tình gà bông này làm Bùi Chức thấy thú vị. Nàng mỉm cười, kéo Uy Viễn Hầu phu nhân ngồi xuống nói chuyện.
“Lâu lắm cháu không gặp đại bá mẫu. Tổ mẫu vẫn ổn cả chứ ạ?” Bùi Chức cười hỏi nhỏ nhẹ.
Uy Viễn Hầu phu nhân cười đáp: “Lão phu nhân ổn cả, sức khỏe cũng rất tốt. Cứ cách nửa tháng, Thái y lại tới phủ bắt mạch cho lão phu nhân. Chỉ có điều thỉnh thoảng lão phu nhân vẫn mong nhớ cháu… Dạo này tức phụ của Giác ca nhi đã bầu to rồi nên ta bảo con bé ở nhà nghỉ ngơi, không cho ra ngoài đi lại.”
“Nên như thế ạ.” Bùi Chức cười nói.
Uy Viễn Hầu phu nhân kín đáo nhìn thử phần bụng của Bùi Chức, nhớ lại dáng vẻ lo âu của lão phu nhân trước khi họ rời phủ mà thầm than trong lòng.
Thái tử phi và Thái tử cũng thành thân lâu rồi, vậy mà vẫn chưa thấy có tin tức tốt lành gì, chẳng trách lão phu nhân lại thầm lo mà chẳng dám nói ra.
Mỗi khi có người âm thầm hỏi dò xem bụng của Thái tử phi đã có động tĩnh gì chưa, bọn họ lại phải giả bộ không biết gì, vẫn hết sức tin tưởng Thái tử phi, song thực chất làm sao trong lòng không lo cho được.
Họ đang trò chuyện thì bên ngoài vang lên tiếng pháo nổ giòn tan, đội ngũ rước dâu đã đi qua cửa phủ.
Tần Chí và Bùi Chức rời khỏi sảnh tiếp khách, đi ra chính đường, được phu thê Lạc Bình Trưởng Công chúa mời ngồi vào vị trí danh giá nhất dành cho khách mời.
Ở đây còn có mấy trưởng bối có bối phận cao trong hoàng gia.
Bùi Chức và Tần Chí hành lễ với họ, khách sáo vài câu rồi cuối cùng cũng ngồi xuống.
Lúc này, tân nương tân lang được dẫn vào trong chính đường làm lễ bái thiên địa.
Người chủ trì hôn lễ là một lão Vương gia đức cao vọng trọng trong hoàng gia do Lạc Bình Trưởng Công chúa đích thân mời đến.
Lão Vương gia ngâm vang những lời cát tường chúc mừng hôn lễ.
Bùi Chức quan sát tân lang tân nương đứng trong chính đường. Tân nương trùm khăn đỏ trên đầu nên không nhìn rõ mặt, tân lang mặc hỉ phục đỏ chót, vóc dáng cao ráo, khuôn mặt khôi ngô được hỉ phục tôn lên càng thêm phần tuấn tú.
Ở con người này vừa có sự oai hùng của võ tướng lại vẫn giữ được nét nho nhã của văn thần, vừa mâu thuẫn lại vừa hấp dẫn, là một nam nhân trẻ tuổi hết sức cuốn hút.
Hai nhi tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa đều cao ráo, chân dài, dáng đứng thẳng tắp như tùng xanh, nét mặt giống mẫu thân nhiều hơn, đều cực kỳ xuất chúng, chẳng trách Thụy Thân vương lại chọn Khương Dật cho nữ nhi của mình.
Thực ra điều đáng quý nhất là phủ Lạc Bình Trưởng Công chúa không có di nương, tiểu thiếp hay thứ tử, thứ nữ gì. Phò mã chỉ có đúng hai nhi tử, đều là đích tử, cưới rồi cũng không lo phải chịu cảnh gia đình lục đục.
Bái đường xong, tân nương tử được đưa vào tân phòng, các tân khách đi ăn yến tiệc.
Thái tử phi Bùi Chức dẫn theo một nhóm nữ quyến hiếu kỳ đi thăm tân nương tử.
Thật ra phủ Thụy Thân vương và phủ Lạc Bình Trưởng Công chúa đều ở Kinh thành, mọi người kiểu gì cũng đã có dịp gặp nhau nên không ai xa lạ gì đích trưởng nữ của Thụy Thân vương. Lúc Bùi Chức mới thành hôn cũng đã từng gặp đích trưởng nữ của Thụy Thân vương trong dịp làm quen với họ hàng, người thân của Thái tử.
Đích trưởng nữ của Thụy Thân vương đã được phong làm Quận chúa, gọi là Phúc Nghi Quận chúa.
Thấy Thái tử phi và mọi người tới, Phúc Nghi Quận chúa vội đứng dậy thỉnh an.
Bùi Chức cười nói: “Phúc Nghi không cần đa lễ, hôm nay là ngày vui của ngươi, không được phép xuống giường, mau ngồi đi.”
Các nữ quyến đều cười góp vui, quan sát Phúc Nghi Quận chúa rồi lặng lẽ gật gù.
Dung nhan của Công chúa và Quận chúa hoàng gia đều xuất chúng, đương nhiên Phúc Nghi Quận chúa cũng không phải ngoại lệ, khi đứng cùng Khương Dật có thể nói là trai tài gái sắc.
Thăm tân nương tử xong, Bùi Chức ra ngoài ăn tiệc.
Bùi Chức được xếp ngồi vào bàn dành cho chủ bữa tiệc, cùng ngồi với nàng còn có nhóm Lạc Bình Trưởng Công chúa và Uy Viễn Hầu phu nhân. Bây giờ mọi người đều biết ấu tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa đã đính hôn với Tam cô nương của phủ Uy Viễn Hầu, hai phủ kết thành thông gia nên Uy Viễn Hầu phu nhân được mời ngồi vào bàn của chủ tiệc cũng phải thôi.
Lạc Bình Trưởng Công chúa ngồi với họ một lát rồi lại tiếp tục bận rộn.
Bàn dành cho chủ bữa tiệc chỉ còn lại Bùi Chức và nhóm Uy Viễn Hầu phu nhân, Tam phu nhân.
Trong khách sảnh không ngớt tiếng nói chuyện, đủ thứ âm thanh trộn vào với nhau, tạo nên bầu không khí náo nhiệt.
Uy Viễn Hầu phu nhân nói khẽ: “A Thức, dạo này Hoàng thượng rất ưu ái cho phủ Uy Viễn Hầu, đại bá và đại ca của cháu đã được Hoàng thượng triệu kiến mấy lần, Giác ca nhi còn được gia nhập Ngũ quân doanh nữa cơ...”
Uy Viễn Hầu phu nhân nói chuyện ngập ngừng, trong lòng biết rõ trượng phu và nhi tử được Hoàng thượng trọng dụng là nhờ công của Thái tử phi.
Song trong lòng bà ấy cũng hiểu, trượng phu là hạng người tầm thường, chẳng có tài cán gì, may nhờ có lão phu nhân giám sát nên ông ta mới chưa làm phủ Uy Viễn Hầu lụn bại. Mỗi lần nhìn thấy ông ta đắc chí vì được Hoàng thượng trọng dụng, trong lòng Uy Viễn Hầu phu nhân lại thấy ngán ngẩm, chỉ sợ phủ Uy Viễn Hầu được nhận quá nhiều hoàng ân lại trở thành cái gai trong mắt kẻ khác.
Điều này không chỉ không tốt cho phủ Uy Viễn Hầu mà cũng không có lợi cho Thái tử phi.
Thái tử phi là hậu thuẫn của phủ Uy Viễn Hầu, Uy Viễn Hầu phu nhân không muốn nàng xảy ra chuyện.
Bùi Chức biết rõ nguyên nhân nên dịu dàng nói: “Đại bá mẫu không cần lo lắng, đây là chuyện tốt.”
Nếu không phải Bùi An Bích - đệ đệ ruột thịt của nàng vẫn còn nhỏ tuổi thì e là Hoàng thượng đã ban thưởng cho cậu bé một chức quan rồi. Chuyện Hoàng đế ban ơn trạch* cho phủ Uy Viễn Hầu là hoàn toàn nằm trong dự liệu.
*Ơn trạch: Ơn vua ban phát cho dân.
Sau khi thái tử mất trí nhớ