Bùi Chức chọn một số thắng cảnh của núi Phượng Khâu để kể cho Thái hậu nghe, mời Thái hậu hôm khác cũng tới sơn trang du ngoạn cùng mình.
Cung phi ngồi trong điện nghe Thái tử phi ngang nhiên rủ rê Thái hậu xuất cung đều thầm bĩu môi.
Thái tử phi đi ra ngoài một chuyến quên hết cả phép tắc rồi, nghe xem nàng nói gì kìa, lại còn muốn rủ rê Thái hậu đi sơn trang ở lâu dài với nàng, đúng là không sợ Thái hậu giận, trị tội nàng mà.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Nghe cháu kể vậy, ai gia cũng muốn đi xem thử.” Giọng điệu của Thái hậu không hề thay đổi, còn có phần chờ mong.
Bùi Chức chớp mắt: “Vậy khi mùa thu tới, tổ mẫu tới sơn trang chơi với chúng cháu nhé.”
Thái hậu vui vẻ đồng ý.
Cung phi trong điện sợ điếng người.
Không phải Thái hậu hết sức chú trọng phép tắc hay sao?
Thái tử phi tới sơn trang chơi hơn nửa tháng không hồi cung, thật chẳng ra thể thống gì, Thái hậu cũng không vui vẻ gì. Nào ngờ chẳng những Thái hậu không phê bình mà còn định tới sơn trang chơi với Thái tử phi.
Chẳng lẽ sơn trang trên núi Phượng Khâu kia có sức hút gì sao?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức trò chuyện với Thái hậu, thoáng liếc nhìn biểu cảm nghi ngờ không thôi của đám cung phi mà cười thầm trong lòng.
Từ thái độ của Thái hậu có thể thấy Thái hậu cũng đã biết chuyện trồng ngô và khoai. Những loại cây nông nghiệp ích nước lợi nhà thế này, đương nhiên bà ấy sẽ không ngăn cản việc trồng chúng, thậm chí còn muốn xem thử.
Đợi đến mùa vụ, chưa biết chừng cả Chiêu Nguyên Đế và Thái hậu đều sẽ tới xem tận mắt sản lượng ngô và khoai.
Tán gẫu xong chuyện sơn trang, họ lại nói một vài chuyện thường nhật.
“Thái tử phi, ai gia nghe nói Lạc Bình đã đề thân cho Khương Viễn với tỷ muội nhà mẹ đẻ của cháu, hình như là người đứng hàng thứ ba…”
“Đó là tam tỷ tỷ của cháu.” Bùi Chức mỉm cười đáp: “Tam tỷ tỷ được Lạc Bình cô mẫu coi trọng là phước phần của tỷ ấy. Cháu đã gặp Khương biểu đệ ở sơn trang rồi, quả thực tuấn tú, lễ phép, tính cách sáng sủa, chân thành, là một người tốt.”
Khương Viễn nhiều tuổi hơn Bùi Chức nhưng ai bảo y là biểu đệ của Thái tử nên Bùi Chức cũng gọi y là biểu đệ, coi như được hời.
Thái hậu cười, không có ý kiến gì về quyết định của Lạc Bình Trưởng Công chúa, trái lại còn nhắc đến hôn lễ của Khương Dật với đích trưởng nữ phủ Thụy Thân vương sẽ diễn ra sau hai hôm nữa.
Hai bà cháu nói chuyện thuận hòa, vui vẻ, thân tình, những người khác hoàn toàn không chen lời nổi. Đám cung phi thầm kéo khăn tay, giận dữ trong lòng.
Thái hậu thực sự quá thiên vị.
Chẳng rõ liệu các Hoàng tử phi khác trong tương lai có được thiên vị như Thái tử phi không đây.
Họ đang nói chuyện thì Chiêu Nguyên Đế dẫn theo các Hoàng tử tới thỉnh an Thái hậu. Mắt các cung phi trong điện ngời sáng, bọn họ vội vàng chỉnh trang xiêm y, yêu kiều chào đón Hoàng thượng.
Tiếc là Hoàng thượng chẳng hề nhìn họ. Ông ấy đỡ Thái hậu ngồi xuống rồi mỉm cười nhìn về phía Bùi Chức: “Thái tử phi về rồi đấy à, bên phía núi Phượng Khâu thế nào rồi?”
Bùi Chức đứng dậy, cung kính đáp: “Bẩm phụ hoàng, núi Phượng Khâu rất đẹp, phong cảnh hữu tình, đất đai phì nhiêu, rất thích hợp trồng hoa màu. Có điều có một số giống hoa màu lại không hợp đất tốt, nếu trồng đất khô sẽ hợp hơn.”
Mắt Chiêu Nguyên Đế sáng lên, không khỏi nghiêng nhẹ người: “Thái tử phi nói thật à?”
“Đúng vậy, không dám dối gạt Hoàng thượng.”
Thái độ của Chiêu Nguyên Đế rất hòa nhã, dễ gần.
Mặc dù ông ấy cũng hòa nhã, yêu thương Thái tử, thực sự là một vị cha hiền, giành trọn yêu thương cho Thái tử và rất mực chiều chuộng hắn, kéo theo cũng đối xử hiền từ với cả Thái tử phi nhưng dù sao ông ấy cũng là một vị vua, có vẻ oai nghiêm và tính đa nghi của bậc đế vương, hiếm khi nào gần gũi như thế này.
Không chỉ đám cung phi thấy chua xót mà ngay cả các Hoàng tử, Hoàng nữ cũng thấy hơi khó chịu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vì sao phụ hoàng/Hoàng thượng lại tốt với Thái tử phi như vậy?
Ngay cả khi Thái tử phi ở lại sơn trang gần cả tháng không về, chẳng những Hoàng thượng không trách mắng nàng mà còn hỏi thăm xem nàng vui chơi ở sơn trang thế nào… Dù có thiên vị cũng đừng thiên vị thái quá như thế chứ!
Tuy trong lòng bọn họ tức giận bất bình nhưng không ai dám thể hiện ra mặt, tất cả đều mỉm cười lắng nghe Hoàng thượng hiền từ nghiêng người nói chuyện với Thái tử phi.
Tam Hoàng tử kín đáo liếc nhìn Thái tử và Thái tử phi, ánh mắt có phần nghiền ngẫm.
Thái độ của phụ hoàng với Thái tử phi thực sự rất lạ, không hề giống là do yêu ai yêu cả đường đi, hơn nữa ông ấy rất quan tâm sơn trang trên núi Phượng Khâu. Chẳng lẽ đúng như những gì người ngoài đồn thổi, sơn trang đó thực sự có gì đấy đặc biệt hay sao?
Sau khi Chiêu Nguyên Đế rời khỏi Từ Ninh cung, đám cung phi cũng xin phép cáo từ.
Tam Hoàng tử đi cùng Mai Quý phi đang đanh mặt lại và An Ngọc Công chúa trở về Vĩnh Ninh cung.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mai Quý phi cho toàn bộ cung nhân trong điện lui ra ngoài, sau đó hất đổ khay trà xuống đất, “choang” một tiếng, đồ sứ vỡ tan tành.
Bà ta tức giận phập phồng lồng ngực, liên tục cười gằn.
“Phụ hoàng của các con thật quá thiên vị... Trước kia ta đã biết ông ấy thiên vị rồi nhưng không ngờ lại thiên vị cả Thái tử phi…”
An Ngọc Công chúa cũng tức giận lên tiếng: “Chẳng phải mẫu phi đã sớm biết việc này rồi sao? Hiện giờ chúng ta có giận cũng vô ích.”
Trong lòng nàng ta cũng rất khó chịu, trước kia phụ hoàng thương yêu nàng ta biết mấy. Nàng ta là Công chúa đầu tiên của phụ hoàng, phụ hoàng cưng chiều nàng ta hơn hẳn những người khác. Người duy nhất có mức đãi ngộ ngang ngửa nàng ta chỉ có mình Thái tử.
Thế nhưng từ khi Thái tử phi gả vào đây, phụ hoàng không còn thiên vị nàng ta nữa mà dường như toàn bộ sự thiên vị cũng như sự chú ý của ông ấy đều dồn hết vào Thái tử phi.
Rốt cuộc nữ nhân kia có gì hay? Rõ ràng chỉ là một kẻ quen thói vờ vĩnh, thích lén lút giở trò xấu, không xứng làm Thái tử phi!
Tam Hoàng tử nghe mẫu thân và muội muội phàn nàn mà không khỏi thầm thở dài.
“Mẫu phi, An Ngọc, hai người đừng nói nữa.” Y nhẹ nhàng nói: “Phụ hoàng đối xử với Thái tử phi như vậy chắc hẳn là do nàng ấy đã làm gì đó khiến phụ hoàng phải thay đổi thái độ, sau này hai người chớ chọc giận nàng ấy.”
Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa đột nhiên nhìn y.
“Hiền Nhi, con nói thật cho mẫu phi biết, có phải con vẫn còn… với Thái tử phi không?”
“Không hề!” Tam Hoàng tử trả lời ngay tắp lự: “Mẫu phi chớ nghĩ nhiều, nàng ấy đã là Thái tử phi, con sẽ không làm thứ chuyện trái luân thường như vậy, chẳng lẽ hai người còn không rõ con là người như thế nào hay sao?”
Sắc mặt Mai Quý phi dịu lại, bà ta nhìn nhi tử bằng ánh mắt thương tiếc.
Hiền Nhi của bà ta vừa có tài mưu lược lại vừa giỏi sử dụng thủ đoạn, tiếc thay bên trên còn có Thái tử, dù y ưu tú cách mấy thì Hoàng thượng cũng không nhìn thấy, ngay cả cô nương mà y chọn cũng bị Thái tử cướp mất…
Tam Hoàng tử ngồi ở Vĩnh Hòa cung một lát rồi xuất cung, tới nhà ngoại tổ - phủ An Quốc công.
Y vừa mới bước vào phủ An Quốc công thì một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo trắng nhẹ bay nhẹ nhàng chạy tới, tươi cười chào: “Biểu ca.”
“Uy biểu muội.” Tam Hoàng tử mỉm cười chào hỏi.
Mai Uy Nhi ngập tràn hân hoan bước tới, đôi mắt tham lam nhìn dán vào y: “Sao biểu ca lại tới đây? Biểu ca tới tìm tổ phụ phải không?”
Tam Hoàng tử đáp phải, sau đó hỏi xem An Quốc công đang ở đâu rồi nói: “Uy biểu muội, ta đi gặp ngoại tổ phụ trước đã.”
Mai Uy Nhi đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn y đi khỏi, mắt dần tắt sáng.
Nàng ta ủ rũ cúi đầu đi thỉnh an mẫu thân.
Thấy nữ nhi hồn vía lên mây, Thế tử phu nhân của phủ An Quốc công lập tức đoán ra là có chuyện gì ngay khi nghe tin Tam Hoàng tử tới phủ.
Bà ấy xót xa, dịu dàng khuyên nhủ: “Uy Nhi, cha con nói Thế tử của phủ Thụy Thân vương rất tốt, mẫu thân cũng cảm thấy người này rất được…”
“Mẫu thân à, con không thích Thụy Thân vương Thế tử.” Mai Uy Nhi nhìn bà ấy bằng ánh mắt van nài: “Con chỉ thích biểu ca thôi, từ nhỏ con đã muốn được gả cho biểu ca rồi, người đừng gả con cho người khác được không?”
Thế tử phu nhân đành nói: “Nhưng Tam Hoàng tử phi đã được ấn định rồi. Với thân phận của con, con không thể làm Trắc phi của Tam Hoàng tử được…”
“Con tình nguyện!” Mai Uy Nhi vội vàng nói: “Con tình nguyện làm Trắc phi của biểu ca, chỉ cần được ở bên biểu ca thôi.”
“Uy Nhi!” Thế tử phu nhân nghiêm giọng: “Con chớ có nói bậy! Đích nữ của phủ An Quốc công tôn quý biết nhường nào, sao có thể làm Trắc phi của người khác được? Con muốn người đời chế giễu tổ phụ, chế giễu phụ thân con đúng không?”
Nếu như là Trắc phi của Thái tử thì còn nghe được, chứ Trắc phi của Hoàng tử ư? Nếu chuyện ấy xảy ra thì phủ An Quốc công sẽ chẳng giữ nổi thể diện mất!
Mai Uy Nhi sợ hãi trước thái độ nghiêm khắc của mẫu thân, tái mét mặt ngồi tại chỗ, nước mắt dâng lên trên bờ mi rồi lặng lẽ ứa ra.
“Uy Nhi, đừng như vậy!” Thế tử phu nhân cũng tan nát cõi lòng.
Mai Uy Nhi nhào vào lòng mẫu thân, khóc khản cả giọng.
Trong thư phòng, Tam Hoàng tử gặp được An Quốc công. Ngoài hai người ra, trong phòng còn có mấy vị phụ tá do phủ An Quốc công nuôi dưỡng. Thật ra bọn họ là phụ tá của Tam Hoàng tử, chỉ có điều hiện tại Tam Hoàng tử còn chưa khai phủ, không tiện để bọn họ ở chỗ của mình.
Tam Hoàng tử thuật lại vắn tắt những điều mắt thấy tai nghe hôm nay tại Từ Ninh cung cho ngoại tổ phụ biết.
An Quốc công ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ sơn trang trên núi Phượng Khâu kia có bí mật gì hay sao? Từ khi Thái tử phi tới đó, ta cũng nhận được rất nhiều tin tức nói rằng Thái tử đã cử tất tần tật ám vệ của Đông cung tới đó trông coi, canh chừng nghiêm ngặt, không chút sơ hở, căn bản không thể dò la được tình hình bên trong sơn trang.”
Một phụ tá nói: “Hay là chúng ta cử thêm người đi tìm hiểu, kiểu gì rồi cũng ra.”
“Không được.” Một phụ tá khác vội phản đối: “Ám vệ của Đông cung được Hoàng thượng bồi dưỡng riêng cho Thái tử, không phải hạng xoàng đâu, nếu để bọn họ điều tra ra chúng ta phái người tới đó thăm dò thì sẽ bất lợi cho Tam điện hạ.”
An Quốc công không tỏ rõ thái độ, ngồi suy tư một hồi rồi nói: “Chúng ta không nên tự phái người đi dò la mà hãy để người khác làm việc ấy.”
Tất cả mọi người đổ dồn lại nhìn An Quốc công.
“Ý của ngoại tổ phụ là sao?” Tam Hoàng tử không hiểu nên hỏi cho rõ.
An Quốc công cười khẩy: “Ngoại tộc trong kinh có không ít thám tử, cả sứ thần Nam Chiếu cũng vẫn còn ở đây… Chắc bọn họ còn muốn khám phá bí mật của núi Phượng Khâu hơn chúng ta nhiều.”
Đám thám tử kia sợ núi Phượng Khâu sẽ trở thành doanh trại ngoại ô Kinh thành thứ hai.
Mọi người liếc nhau, đều cảm thấy chiêu mượn dao giết người này rất hay.
Tam Hoàng tử suy ngẫm một lát rồi chậm rãi gật đầu, đồng thuận với kế hoạch này.
Sau khi thái tử mất trí nhớ