Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 155

Nhìn vẻ mặt tự tin của Bùi Chức, tuy Uy Viễn Hầu phu nhân vẫn còn hơi lo lắng nhưng không hỏi tiếp nữa.
Bà ấy biết chắc chắn Thái tử phi đã làm gì đó, không thì đang yên đang lành, Hoàng thượng sẽ không thình lình ban thưởng cho phủ Uy Viễn Hầu, thậm chí hôn sự của nữ nhi và Khương Viễn cũng là nhờ Thái tử phi thúc đẩy nên mới thành công.
Lạc Bình Trưởng Công chúa coi trọng thân phận tỷ muội với Thái tử phi của nữ nhi, những người khác cũng vậy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quả nhiên phủ Uy Viễn Hầu phải dựa vào Thái tử phi thì mới vực dậy được.
Đúng lúc này, một giọng nói không khách khí vang lên.
“Thái tử phi, bổn cung nghe nói gần đây ngươi vẫn ở trong sơn trang trên núi Phượng Khâu. Có phải phong cảnh trên núi Phượng Khâu rất đẹp, đẹp hơn cả hoàng cung nên Thái tử phi mới không nỡ trở về không?”
Bữa tiệc vốn đang náo nhiệt dần dần yên tĩnh vì lời nói này.
Tất cả mọi người không khỏi nhìn về phía người vừa lên tiếng, đó là Khang Bình Trưởng Công chúa.
Khang Bình Trưởng Công chúa và Lạc Bình Trưởng Công chúa là tỷ muội, quan hệ khá thân thiết, vì vậy Khang Bình Trưởng Công chúa cũng dẫn nữ nhi là Tuyên Nghi Quận chúa đến dự hôn lễ hôm nay, cùng uống chén rượu mừng.
Khang Bình Trưởng Công chúa cũng ngồi ở bàn của chủ tiệc, ngay đối diện Bùi Chức. Hơn nữa lúc nói lời này, bà ta còn chẳng buồn hạ giọng xuống nên người chung quanh đều có thể nghe được lời nói gần như chất vấn này, thu hút không ít ánh mắt xem kịch vui.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Núi Phượng Khâu? Một ít nữ quyến im lặng dỏng tai lên nghe ngóng, do chịu ảnh hưởng bởi nam nhân trong nhà nên các nàng cũng rất tò mò về núi Phượng Khâu. Nghe nói Thái tử phi ở đó gần một tháng, sau đó Thái tử lại bảo vệ nơi đó không chút sơ hở, chắc chắn là phải có bí mật nào đó ở đấy, không thì tại sao Thái tử phi không chịu ở yên trong hoàng cung mà lại chạy đến sống trong một sơn trang ở nông thôn?
Bùi Chức chưa kịp đáp lại thì Tuyên Nghi Quận chúa đã nói: “Mẫu thân nói gì vậy? Đương nhiên phong cảnh trên núi Phượng Khâu rất đẹp, nếu người không gọi con về thì con cũng chẳng muốn trở về đâu!”
Tuyên Nghi Quận chúa nói không quá to cũng không quá nhỏ, vừa đủ để người chung quanh nghe rõ mồn một.
Khi phát hiện mình trở thành đối tượng bị mọi người chú ý, Tuyên Nghi Quận chúa không khỏi cứng đờ, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Nàng ấy không quen với những tình huống như thế này nhưng vẫn cố lấy hết can đảm mà lên tiếng trước.
Nàng ấy không muốn mẫu thân gây sự với A Thức, cũng không mong mẫu thân bị bẽ mặt trước công chúng. Vì vậy để nàng ấy lên tiếng là hợp nhất.
Quả nhiên Khang Bình Trưởng Công chúa phẫn nộ trừng nàng ấy, ánh mắt đào hoa vô cùng sắc bén trừng nữ nhi ăn cây táo, rào cây sung, giận mà không biết nói thế nào.
“Con nói vớ vẩn gì thế hả?”
“Con không nói vớ vẩn.” Tuyên Nghi Quận chúa khăng khăng đáp: “Người thừa biết chuyện núi Phượng Khâu là thế nào, hỏi A Thức còn không bằng hỏi con, con cũng chơi ở đó hơn nửa tháng trời nên có thể kể hết mọi chuyện với người. A Thức thấy ta nói đúng không?”
Tuyên Nghi Quận chúa nhìn Bùi Chức với vẻ van nài. Bùi Chức mỉm cười an ủi nàng ấy, sau đó nhìn Khang Bình Trưởng Công chúa, ôn tồn đáp: “Khang Bình cô mẫu, Tuyên Nghi nói đúng, phong cảnh trên núi Phượng Khâu quả thật rất đẹp, người nhìn ta mà xem, ta đã sống ở đó một thời gian, có phải trông khí sắc tốt hơn hẳn không?”
“Con cũng vậy! Mẫu thân xem khí sắc của con đi!” Tuyên Nghi Quận chúa cũng chen miệng.
Hai người kẻ tung người hứng, khiến Khang Bình Trưởng Công chúa không còn lời nào để nói.
Nếu là người khác, bà ta còn có thể ngang ngược cả vú lấp miệng em nhưng hai người này, một là Thái tử phi đương triều, một là nữ nhi của bà ta, tóm lại bà ta không thể làm cả hai bị bẽ mặt trước công chúng.
Bà ta cáu giận siết chặt đôi đũa, trừng nữ nhi của mình bằng ánh mắt hung ác.
Đúng lúc Lạc Bình Trưởng Công chúa trở về, nhận thấy bầu không khí trong bữa tiệc thay đổi nên không khỏi buồn bực. Một phu nhân thân thiết với bà ta nhỏ giọng giải thích mấy câu, bà ta mới vỡ lẽ, khó tránh khỏi cảm thấy bực bội trong lòng.
Hôm nay là ngày đại hỉ của trưởng tử của bà ta, dù chuyện quan trọng cỡ nào thì cũng nên nể mặt gia chủ. Nhưng Khang Bình Trưởng Công chúa đã hình thành tính cách vừa ngạo mạn vừa hiếu thắng ngay từ hồi Tiên Đế còn tại vị, trừ Hoàng thượng, Thái hậu và Thái tử ra, hiếm khi Khang Bình Trưởng Công chúa chịu nể mặt ai khác.
Dù Lạc Bình Trưởng Công chúa bất mãn cỡ nào cũng chỉ còn nước nén giận, mỉm cười tươi tắn tiếp đãi khách khứa, chẳng mấy chốc đã dẹp chuyện này sang một bên.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Khang Bình Trưởng Công chúa không nán lại lâu mà phất tay áo rời đi ngay. Do Thái tử phi vẫn chưa rời đi nên tất cả mọi người đều nể tình nán lại trò chuyện, hiếm ai bỏ về sớm như bà ta.
“Khang Bình tỷ tỷ không ở lại chơi thêm một lát à?” Lạc Bình Trưởng Công chúa nói một câu giữ khách đầy chiếu lệ, giọng nói không mấy chân thành.
Khang Bình Trưởng Công chúa lạnh lùng đáp: Không được, ta còn có việc! Tuyên Nghi, đi thôi.”
Tuyên Nghi Quận chúa lề mề đi cuối cùng. Nàng ấy ngoảnh đầu nhìn Bùi Chức, thấy Bùi Chức nhoẻn cười với mình, nụ cười ấy vẫn chẳng khác trước kia là bao. Xác nhận Bùi Chức thật sự không giận mình, Tuyên Nghi Quận chúa mới thấp thỏm theo mẫu thân đi về.
Nữ quyến phủ Uy Viễn Hầu thấy hai mẫu nữ nhà họ bỏ về, không khỏi lo lắng nhìn Bùi Chức. Song, Bùi Chức vẫn tỏ thái độ lạnh nhạt và thong dong, mỉm cười nói: “Đại bá mẫu, mọi người không cần lo đâu.”
Uy Viễn Hầu phu nhân thầm thở dài, sao không lo cho được? Khang Bình Trưởng Công chúa nổi tiếng là khó chơi, hơn nữa bà ta còn là nữ nhi của Thái hậu, nếu bà ta cố tình kiếm cớ gây sự với Thái tử phi thì Thái tử phi sẽ khó lòng chống lại được.
Lạc Bình Trưởng Công chúa cũng áy náy nói: “Rất xin lỗi Thái tử phi vì đã tiếp đãi không chu đáo.”
Tuy đây không phải là lỗi của Lạc Bình Trưởng Công chúa nhưng chuyện này lại xảy ra trong nhà bà ta. Với tư cách là chủ nhà, cộng thêm vì sợ Thái tử phi sẽ ghi hận trong lòng mà có thành kiến với bà ta, cho nên bà ta đành chủ động nói xin lỗi trước,.
Bùi Chức thờ ơ, đáp: “Lạc Bình cô mẫu không cần khách sáo như vậy, chuyện này không liên quan tới người.”
Một lát sau, Thái tử đến đón Bùi Chức đi về. Hầu hết khách khứa chưa ra về đều tiễn họ ra tới tận xe ngựa với vẻ mặt tha thiết và thái độ cung kính.
Xa giá của Đông cung chậm rãi tiến về phía hoàng cung.
Không gian trong xe không lớn lắm, Bùi Chức có thể ngửi được mùi rượu trên người Thái tử gia, biết chắc hôm nay hắn đã uống khá nhiều rượu. Nàng nghĩ gần đây Thái tử làm việc ở Hộ bộ, e rằng có không ít người trong bữa tiệc muốn nịnh bợ hắn, mọi người đều vây quanh hắn, uống rượu cùng hắn.
“Điện hạ không say rượu đấy chứ?”
Thái tử gia cầm một bàn tay của nàng ngắm nghía, nghe vậy thì cười khẩy: “Chẳng qua là mấy chén rượu thôi, sao cô có thể say chứ?”
Bùi Chức nhìn hắn chằm chằm một chặp, xác định hắn thực sự không say mới im lặng. Sau đó đến lượt Thái tử gia hỏi:
“Lúc nãy trong bữa tiệc, có phải Khang Bình cô mẫu cố tình làm nàng bẽ mặt trước mặt mọi người không?” Hắn hỏi với nét mặt sa sầm, ánh mắt đầy hung ác.
“Không đến nỗi đó đâu.” Bùi Chức lại cười, đáp: “Đã có Tuyên Nghi Quận chúa hóa giải tình huống khó xử giúp ta rồi.”
Hơn nữa nàng có cảm giác Khang Bình Trưởng Công chúa muốn thăm dò bí mật trên núi Phượng Khâu hơn là muốn làm nàng bẽ mặt.
Thái tử hừ lạnh, trong lòng vẫn rất bất mãn.
Về đến Đông cung, Thái tử gia sai người đi tiết lộ chuyện này với Thái hậu ở Từ Ninh cung. Ngày thường hắn rất ít khi để ý tới các cô mẫu, đặc biệt là Khang Bình Trưởng Công chúa. Bà ta tự nhận bản thân là đích trưởng nữ của Tiên Đế, cũng là tỷ muội cùng mẹ với phụ hoàng nên tính cách kiêu căng, hống hách, thật sự khó ưa, ngay cả Thái tử cũng khó tránh khỏi thấy ngán ngẩm với bà ta.
Trước kia Tần Chí rất ít khi ra ngoài nên cũng ít tiếp xúc với cô mẫu này, vì vậy hai bên vẫn chung sống hòa bình, bây giờ biết bà ta cố tình gây hấn với Thái tử phi, hắn lập tức bất mãn.
Hôm sau, Thái hậu gọi Khang Bình Trưởng Công chúa vào cung.
Khang Bình Trưởng Công chúa tiến cung với thái độ không cam lòng. Gần đây, bà ta không thích tiến cung chút nào. Thứ nhất là vì trong lòng bà ta vẫn còn oán hận chuyện Thái hậu can thiệp vào hôn sự của nữ nhi của bà ta, thứ hai là vì gần đây Thái hậu đối xử quá tốt với Thái tử phi, bà ta thấy rõ điều đó nên rất bực bội. Vậy mà hôm nay Thái hậu lại thình lình gọi bà ta vào cung, bà ta vô cùng khó hiểu, không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Khang Bình Trưởng Công chúa bước vào Từ Ninh cung, thấy Thái hậu đang ngồi mặt nặng mày nhẹ, đám cung nhân hầu hạ trong điện đều đã lui hết ra ngoài. Thấy tình huống này, tim bà ta như thót lại, chợt cảm thấy bất an.
Quả nhiên, ngay sau đó, Thái hậu vỗ bàn, tức giận quát: “Khang Bình, rốt cuộc con muốn làm gì? Vì sao hôm qua con lại gây khó dễ cho Thái tử phi trước mặt mọi người?”
Khang Bình Trưởng Công chúa ngây người, ngay sau đó bà ta cũng nổi cơn thịnh nộ.
“Hôm nay mẫu hậu đặc biệt gọi con vào cung là để hỏi chuyện này à? Chẳng lẽ Thái tử phi mách lẻo với người?” Trong lòng bà ta rất khó chịu, không ngờ Thái tử phi lại xấu tính đến thế, dám cả gan chạy tới mách lẻo với Thái hậu.
Thái hậu cũng rất phẫn nộ: “Thái tử phi không mách lẻo với ai gia, ai gia nghe cung nhân trở về bẩm báo nên mới biết.”
Trưởng tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa thành thân, đương nhiên Thái hậu cũng sẽ tỏ thái độ. Tuy bà ấy không đích thân đến dự lễ thành hôn nhưng vẫn phái đại cung nữ Từ Ninh cung đi chúc mừng, đồng thời mang theo quà tặng của bà ấy.
Khang Bình Trưởng Công chúa hừ lạnh, bất mãn nói: “Mẫu hậu, người giận nữ nhi chỉ vì Thái tử phi thôi ư? Chẳng lẽ nữ nhi lại thua kém một người ngoài như nàng ta?”
Trong lòng bà ta, nhi tức phụ hay tôn tức phụ đều là người ngoài, sao thân thiết bằng mẫu nữ?
Thái hậu phẫn nộ tột độ, tay run rẩy chỉ vào bà ta, lạnh lùng nói: “Đó là Thái tử phi, tương lai con bé sẽ là Hoàng hậu, sao lại là người ngoài?”
Khang Bình Trưởng Công chúa càng phẫn nộ hơn, quát lớn: “Nếu mẫu hậu không nhúng tay vào thì Thái tử phi đã là Tuyên Nghi rồi, khi ấy Tuyên Nghi mới là Hoàng hậu tương lai!”
“Con… Con…”
Thái hậu tức run cả người, đột nhiên ôm ngực, sắc mặt trắng bệch.
“Mẫu hậu!”
Nỗi sợ hãi làm cơn giận của Khang Bình Trưởng Công chúa thoáng chốc bốc hơi, bà ta vội nhào tới đỡ Thái hậu: “Mẫu hậu sao vậy? Người đừng làm con sợ…”
Bà ta vội đi gọi Hoa ma ma đang trông chừng bên ngoài.
Hoa ma ma lấy ra một viên thuốc màu đen nhét vào miệng Thái hậu, lại vuốt ngực cho bà ấy, đồng thời bảo: “Phiền Công chúa đi rót hộ chén nước.”
Khang Bình Trưởng Công chúa lảo đảo đi rót nước, bà ta muốn đút nước Thái hậu uống nhưng tay run cầm cập, không thể làm được. Cuối cùng Hoa ma ma nhận chén nước rồi cẩn thận đút cho Thái hậu uống.
Một lát sau, sắc mặt Thái hậu mới dần dần bình thường trở lại, chẳng qua trông thật sự rất thiếu sức sống, cả người như già hẳn đi.
Hoa ma ma cắn răng, trong lòng rất khó chịu, không biết rốt cuộc Khang Bình Trưởng Công chúa đã nói gì mới chọc giận Thái hậu tới nước này. Bà ấy khó tránh khỏi oán trách Khang Bình Trưởng Công chúa.
“Mẫu hậu đỡ hơn chưa ạ?” Khang Bình Trưởng Công chúa hỏi, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi khi nghĩ tới chuyện này.
Thái hậu hé mắt nhìn bà ta rồi thở dài, mệt mỏi nói: “Con về đi.”
“Mẫu hậu!”
Thái hậu nhắm mắt lại, như thể không muốn nhìn thấy bà ta nữa.
Khang Bình Trưởng Công chúa rất khó chịu: “Mẫu hậu, nữ nhi không cố ý chọc giận người đâu. Lúc nãy người cũng không nên nói nữ nhi như vậy…”
Khang Bình Trưởng công chúa cảm thấy rất ấm ức, rõ ràng bà ta là Đích trưởng Công chúa sống trong nhung lụa từ bé, vì sao mọi chuyện lại không được như ý muốn? Ngay cả Lạc Bình còn sống vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn bà ta.
Vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Khang Bình Trưởng Công chúa mất hồn mất vía quay về phủ Công chúa.
“Mẫu thân sao vậy?” Tuyên Nghi Quận chúa tiến lên đón mẫu thân, chợt căng thẳng khi thấy dáng vẻ của bà ta.
Khang Bình Trưởng Công chúa liếc nhìn nàng ấy, sau đó mệt mỏi xua tay: “Không có gì, mẫu thân hơi mệt, con đi nghỉ ngơi đi…” Bà ta lưỡng lự một hồi rồi nói thêm: “Tuyên Nghi, ngày mai nếu con không có việc gì thì vào cung thăm ngoại tổ mẫu của con, bầu bạn với bà ấy một chút.”
Tuyên Nghi Quận chúa nhìn bà ta bằng ánh mắt khó hiểu, song vẫn đáp: “Mẫu thân yên tâm, con biết rồi.”
Tuyên Nghi Quận chúa là người nhạy cảm, do không rõ mẫu thân gặp phải chuyện gì nên nàng ấy vô cùng lo lắng, cuối cùng quyết định đi tìm đại ca.
Cơ Đàm Chi nhận được tin tức, vừa trở về từ nha môn thì đến phủ Công chúa ngay lập tức.
“Đại ca, chắc mẫu thân của ta lại cãi nhau với ngoại tổ mẫu nữa rồi.” Tuyên Nghi Quận chúa lo âu hỏi: “Ta không biết nên làm sao bây giờ, đại ca có thể khuyên nhủ mẫu thân thay ta được không?”
Gần đây Cơ Đàm Chi thường xuyên đến phủ Công chúa, mang không ít đồ chơi mới lạ cho Tuyên Nghi Quận chúa. Càng ngày Tuyên Nghi Quận chúa càng ỷ lại vào y, có việc gì là nghĩ đến y đầu tiên. Hơn nữa nàng ấy cũng nhận thấy không biết vì nguyên nhân gì mà mẫu thân rất quý mến đại ca, mỗi lần gặp y là tâm trạng bà ta lại vui hơn hẳn. Vì vậy, nàng ấy thấy cứ để đại ca đi khuyên nhủ mẫu thân mình là tốt nhất.
Nhìn vẻ lo âu của nàng ấy, Cơ Đàm Chi cảm thấy không đành lòng, bèn dịu dàng nói: “Để ta đi thăm Công chúa trước đã.”
Tuyên Nghi Quận chúa tức khắc nhoẻn miệng cười: “Đại ca, cảm ơn huynh nhé.”
“Cảm ơn gì chứ?” Cơ Đàm Chi xoa đầu nàng ấy: “Chỉ cần Tuyên Nghi muội muội vui là được, nữ hài tử thì nên vô ưu vô lo.”
Tuyên Nghi Quận chúa bật cười vui vẻ, thì ra có ca ca yêu thương là điều hạnh phúc đến thế. Nàng ấy hơi hối hận vì trước kia nghe lời mẫu thân, ít khi về thăm phủ Trấn Quốc Tướng quân nên không thân với các đường huynh, đường tỷ.
Cơ Đàm Chi đi bái kiến Khang Bình Trưởng Công chúa.
Khi gặp Khang Bình Trưởng Công chúa, y không khỏi nhướng mày, phát hiện vị Đích trưởng Công chúa của Tiên Đế xưa nay vốn ngạo mạn giờ lại sa sút tinh thần, hệt như một con gà trống bại trận.
“Công chúa, cháu nghe nói người không được khỏe, Tuyên Nghi muội muội rất lo cho người.” Cơ Đàm Chi ôn hòa nói.
Khang Bình Trưởng Công chúa liếc nhìn y, uể oải nói: “Bổn cung thì có thể bị làm sao chứ?”
Thấy bà ta không muốn nói rõ, Cơ Đàm Chi thầm thở dài, đang định lùi một bước để tiến hai bước thì chợt nghe bà ta đổi giọng, giọng trầm xuống: “Cơ Đàm Chi, bổn cung đã biết bí mật của ngươi.”
Trái tim Cơ Đàm Chi thắt lại, y ngẩng phắt lên nhìn bà ta.
Khang Bình Trưởng Công chúa chậm rãi ngồi thẳng dậy, sống lưng thẳng tắp, thể hiện rõ ràng khí thế ngạo mạn của Công chúa Hoàng gia.
Đôi mắt đào hoa rất giống với Chiêu Nguyên Đế của bà ta lạnh lùng nhìn Cơ Đàm Chi.
“Cơ Đàm Chi, bổn cung biết ngươi là hài tử của hoàng huynh, bổn cung muốn ngươi cưới Tuyên Nghi làm vợ, sau này cho con bé trở thành Hoàng hậu, ngươi có làm được không?”
Con ngươi của Cơ Đàm Chi thu nhỏ lại, y quả quyết nói: “Không được!”
“Vì sao lại không được?” Khang Bình Trưởng Công chúa cười gằn: “Ngươi cũng là nhi tử của hoàng huynh, bổn cung không tin ngươi không có hứng thú với vị trí đó.”
Cơ Đàm Chi cười nhạt: “Quả thật ta không có hứng thú với vị trí đó. Ta muốn trả thù hơn là đi tranh giành vị trí đó.”
“Trả thù? Ngươi muốn giết hoàng huynh à?” Khang Bình Trưởng Công chúa nổi trận lôi đình, lạnh lùng nói: “Ngươi làm vậy là giết vua, giết cha! Là đại nghịch bất đạo!”
Cơ Đàm Chi thầm cắn răng.
Người kia không phải là thân phụ của y, vì sao y không thể giết ông ấy?
Mặc dù thù hận ngút trời nhưng Cơ Đàm Chi vẫn chưa đánh mất lý trí. Y kiềm chế cảm xúc sôi trào trong lòng, ép bản thân bình tĩnh lại: “Công chúa, ta vẫn xem Tuyên Nghi như muội muội ruột thịt, ta tuyệt nhiên sẽ không cưới muội ấy.”
“Muội muội ruột thịt ư? Các ngươi có phải là huynh muội thật đâu.” Khang Bình Trưởng Công chúa tỏ ý khinh thường.
Bà ta chướng mắt Tam Hoàng tử, dù Hoàng thượng đã ban hôn cho Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa nhưng bà ta vẫn không thừa nhận hôn sự này. So với Tam Hoàng tử, bà ta coi trọng Cơ Đàm Chi hơn, tương lai nếu thân thế của Cơ Đàm Chi được phơi bày, với tư cách là nhi tử đầu tiên của Hoàng thượng, ưu thế của y sẽ không thấp hơn Thái tử.
Dù Thái tử tài giỏi thì đã sao? Ai biết hắn có thể sống đến khi nào.
Cơ Đàm Chi không biết nên khóc hay nên cười.
Lại thêm một kẻ bị lừa gạt, giống hệt đám người Nam Chiếu si tâm vọng tưởng kia, ai cũng muốn đùa bỡn y trong lòng bàn tay, muốn lợi dụng y hòng đạt được mục đích của mình, chưa bao giờ quan tâm xem y có bằng lòng đi theo con đường mà họ vạch sẵn hay không.
Cơ Đàm Chi nhìn Khang Bình Trưởng Công chúa, cảm thấy thương hại bà ta.
Đây là một nữ nhân bất hạnh, sự bất hạnh của bà ta bắt nguồn từ việc không có được trái tim của trượng phu. Trượng phu của bà ta thà chết chứ không chịu yêu bà ta, cuối cùng chính bà ta tự biến bản thân thành dáng vẻ khiến mọi người chán ghét như hiện tại.
“Công chúa, ta thật sự xem Tuyên Nghi như muội muội ruột thịt.” Cơ Đàm Chi ôn tồn nói: “Dù người phủ nhận thì trong lòng ta vẫn nghĩ như vậy. Ta không muốn gả Tuyên Nghi cho Tam Hoàng tử là vì Tam Hoàng tử không phải người đáng để gửi gắm cả đời, tuy nhiên ta cũng không thể cưới muội ấy. Nếu người muốn muội ấy trở thành Hoàng hậu, ta sẽ giúp người.”
“Giúp như thế nào?” Khang Bình Trưởng Công chúa bất mãn hỏi.
Cơ Đàm Chi cười nói: “Về sau Công chúa sẽ biết.”
Khang Bình Trưởng Công chúa ghét nhất là thái độ úp úp mở mở kiểu này, thấy Cơ Đàm Chi thật sự không chịu nhiều lời, bà ta đành cắn răng: “Được, bổn cung tin ngươi một lần, chỉ mong ngươi sẽ không làm bổn cung thất vọng.”
“Đa tạ Công chúa.”