Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 146

Ôn Như Thủy dõi theo đoàn người Thái tử cưỡi ngựa rầm rộ rời đi, trong lòng vô thức dâng lên đôi phần bất an.
Nàng ấy tiếp tục bận rộn ngoài ruộng một hồi, thấy trời không còn sớm, vả lại Cẩm Hà cũng nhắc nhở nên bấy giờ nàng ấy mới chịu quay về nghỉ ngơi.
Ôn Như Thủy và Cẩm Hà vừa mới về đến khách viện thì hạ nhân bên chủ viện tới, truyền lời rằng Thái tử phi mời nàng ấy cùng đến dùng bữa trưa. Ôn Như Thủy vốn cũng định đi gặp Bùi Chức để nói chuyện nên bèn vui vẻ nhận lời.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nàng ấy vội vàng rửa mặt chải đầu, thay một chiếc áo khoác ngoài màu xanh thêu họa tiết hình bình quý và hoa văn dây leo mềm mại, bên dưới là váy dài xếp ly bằng lụa mỏng thêu hoa nhỏ rồi tất tả chạy đến viện chính.
Hôm nay Thái tử đã trở về Kinh thành, Ôn Như Thủy không phải lo sẽ chạm mặt Thái tử ở chủ viện nên rảo bước rất nhanh.
Tới nơi, Ôn Như Thủy thấy nha hoàn đã chờ sẵn nơi cửa thùy hoa. Vừa thấy nàng ấy, nha hoàn đó lập tức nở nụ cười thân thiện
“Ôn cô nương, Thái tử phi sai nô tỳ tới đón người. Người đừng đi nhanh thế, coi chừng sẩy chân ạ.” Tiểu nha hoàn lanh lợi nói.
Ôn Như Thủy bước thẳng một mạch vào chủ viện. Khi thấy nàng ấy, các hạ nhân dọc đường đều cung kính hành lễ hoặc thân thiết chào hỏi. Cảnh tượng ấy khiến Ôn Như Thủy không khỏi kinh ngạc xen lẫn vui mừng, trong lòng cũng tận hưởng sự yêu mến từ những người xung quanh.
Mặc dù hạ nhân ở phủ Trấn Bắc Hầu hay trong Chung Túy cung của Lệ Quý phi đều hòa nhã nhưng còn lâu mới thân thiện, chân thành bằng những người hầu chung quanh Bùi Chức. Thật ra cái này cũng dễ hiểu thôi, ở phủ Trấn Bắc Hầu, nàng ấy chỉ là biểu cô nương đến nương nhờ, càng khỏi bàn đến Chung Túy cung. Dù Lệ Quý phi yêu quý nàng ấy đến đâu thì bà ấy vẫn coi trọng nhi tức phụ tương lai của mình là Tề Ấu Lan hơn nhiều. Cung nhân ở đó đều sáng suốt cả nên tất nhiên sẽ nhận ra sự khác biệt trong thái độ của Lệ Quý phi.
Kiếp trước Ôn Như Thủy là sinh viên đại học, chưa từng bước chân ra xã hội nên nàng ấy vẫn luôn đề cao cái tôi của bản thân, làm sao lại không chạnh lòng cho được?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Có so sánh mới biết, Bùi Chức thật sự đối xử với nàng ấy rất tử tế.
Nếu không có lời dặn của Thái tử phi, các hạ nhân này đâu thể kính trọng Ôn Như Thủy đến thế, càng không cần bàn đến Cẩm Hà và Cẩm Lam. Chỉ sau mấy ngày ngắn ngủi, nàng ấy đã xem họ như người một nhà.
Ôn Như Thủy nhẹ nhàng bước vào sảnh tiếp khách dùng bữa.
Lúc này Bùi Chức đã ngồi sẵn trong phòng, trên bàn bát tiên bày vài món khai vị.
“A Thủy, mau qua đây.” Bùi Chức mỉm cười gọi nàng ấy: “Bọn ta đợi tỷ đến rồi mới ăn đấy. Ta đã dặn ngự trù nấu vài món bồi bổ riêng cho tỷ, nhớ ăn nhiều vào.”
Ôn Như Thủy đỏ mặt ngồi xuống: “Tạ ơn Thái tử phi. Thân thể ta rất tốt nên thực ra không cần bồi bổ đâu…”
“Sao lại không cần? Mấy hôm nay tỷ bận rộn chẳng được nghỉ ngơi bao nhiêu, xem sắc mặt tỷ kìa, trông tỷ tiều tụy đi hẳn đấy.” Bùi Chức nhìn nàng ấy: “Còn nữa, biểu tỷ đừng để mặt bị rám nắng đấy, ra ngoài phải đội mũ che nắng, tối về thì bảo Cẩm Hà dưỡng da cho tỷ…”
Thấy nàng dặn dò tỉ mỉ đến vậy, Ôn Như Thủy thấy như có dòng nước ấm chảy trong tim, toàn thân như được sưởi ấm, cảm động khôn xiết.
[Ký chủ, tỉnh táo lại đi! Nàng ta đang thao túng tâm lý ngươi đấy!]
*PUA: là khả năng thao túng tình cảm của người khác một cách tinh vi, điều khiển cảm xúc và hành vi người khác theo ý mình.
Ôn Như Thủy phản bác: [Ngươi đừng tưởng ta không biết PUA là gì. Thái tử phi đâu phải nam nhân, muội ấy PUA ta thì được gì?]
[Tuy nàng ta không phải nam nhân nhưng vẫn có thể kiểm soát ngươi thông qua PUA đấy!] Hệ thống lo cho ký chủ của mình đến mức sắp bạc đầu, sợ một ngày nào đó Ôn Như Thủy sẽ biến thành con rối trong tay nữ chính, chẳng còn tư tưởng độc lập nữa.
Tiếc rằng Ôn Như Thủy là người cứng đầu, hoàn toàn không tin bản thân lại ngu ngốc đến mức bị người ta PUA.
Thấy nàng ấy không tin, hệ thống đành khuyên tiếp: [Cho dù nàng ta không PUA ngươi thì cũng đang giành sự thiện cảm của ngươi đấy. Chẳng lẽ ngươi không nhận ra nàng ta đối xử với ngươi khác hẳn những người khác sao? Rõ ràng nàng ta đang cố tình phô bày sức hút của mình trước mặt ngươi, muốn làm ngươi mụ mị đầu óc, nghe lời nàng ta răm rắp.]
Ôn Như Thủy: [… Thật, thật sao? Nếu nàng ấy có ý giành thiện cảm của ta thì thật ra ta cũng không phản đối đâu.]
Sau những ngày tiếp xúc với Bùi Chức, Ôn Như Thủy đã trực tiếp cảm nhận được sức hút của Thái tử phi. Đó là một ánh hào quang khiến người ta không thể rời mắt, người càng bình thường lại càng khao khát được gần gũi với Bùi Chức.
Ôn Như Thủy rất thích ngắm nhìn dáng vẻ Bùi Chức đè bẹp kẻ khác, chỉ vài lời nhẹ nhàng với nụ cười tủm tỉm đã khiến đám phi tần trong cung run rẩy khiếp sợ. Rõ ràng nàng trông chẳng khác gì một thiếu nữ trong trắng ngây thơ, song hóa ra bản chất lại là đóa hoa thanh long có thể ăn thịt người, khiến các nữ nhân chốn hậu cung phải cúi đầu tâm phục khẩu phục.
Bùi Chức mạnh mẽ đến mức ai cũng bị nàng thu hút. Ôn Như Thủy cũng muốn một ngày nào đó bản thân có thể trở nên giống như nàng.
Tự tin, mạnh mẽ, điềm đạm và thanh nhã.
Cung nhân lần lượt mang đồ ăn lên, chẳng mấy chốc trên bàn đã bày đầy thức ăn.
Ôn Như Thủy nhìn thức ăn trên bàn, thầm nuốt nước miếng vì nghĩ chắc chắn mình sẽ ăn không xuể chỗ đồ ăn này. Trong lòng nàng ấy càng cảm động hơn nữa, quả thật Thái tử phi rất tốt với nàng ấy, còn cố ý sai người nấu nhiều món thế này.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Ôn Như Thủy hiểu ra rằng mình không ăn hết cũng không sao, bởi vì Thái tử phi có thể xử lý hết.
Sau khi món ăn được bày biện đầy đủ, Bùi Chức phất tay cho cung nhân lui xuống, như vậy hai người có thể yên tâm trò chuyện mà không lo bị người ngoài nghe thấy.
Ôn Như Thủy lên tiếng: “Thái tử phi, sáng nay ta gặp Thái tử ở ruộng ngô…”
Nàng ấy thuật lại tường tận những lời chất vấn của Thái tử, sau đó lộ lắng nhìn Bùi Chức: “Thái tử phi, phải làm sao đây? Liệu Thái tử có phát hiện điều gì không?”
“Không sao đâu.” Bùi Chức vẫn rất bình tĩnh, còn gắp một chiếc đùi gà ướp trà cho Ôn Như Thủy.
Sự điềm nhiên của nàng dần dần xoa dịu nỗi sợ hãi và hoảng hốt trong lòng Ôn Như Thủy. Nàng ấy bình tĩnh trở lại, không khỏi tò mò hỏi: “Thái tử phi, ban đầu người giải thích với Thái tử thế nào về chuyện hạt giống ngô?”
“Ừm, ta nói là do tỷ nhờ người tìm được.”
Ôn Như Thủy: “!!!!!”
Bảo sao Thái tử lại đích thân đến hỏi nàng ấy! Ai có đầu óc cũng sẽ nghi ngờ thôi!
“Vậy chẳng phải những lời ta nói sáng nay đã hại muội rồi sao?” Ôn Như Thủy lại bắt đầu lo lắng, thậm chí có phần hoảng loạn.
Liệu nam chính và nữ chính có cãi nhau rồi xa cách vì chuyện này không? Nếu Thái tử nghi ngờ Thái tử phi, không còn tin tưởng nàng thì với tính cách của Thái tử phi, chắc chắn nàng sẽ cho hắn “bay màu” mất thôi!
Bùi Chức mỉm cười trấn an: “Thì đúng là nhờ tỷ nên chúng ta mới có được hạt giống ngô mà, ta nói vậy cũng không sai… Ừm, tỷ đừng lo, cho dù Tần Chí biết thì chàng ấy cũng sẽ không làm gì đâu.”
Ôn Như Thủy chớp mắt, chẳng hiểu vì sao Bùi Chức lại dám khẳng định như vậy.
“Có thật là hắn sẽ không truy cứu không?”
“Thật.” Bùi Chức nhẹ nhàng cười: “Tỷ cứ yên tâm.”
Thấy nàng khẳng định chắc nịch, cuối cùng Ôn Như Thủy cũng yên lòng. Nàng ấy gãi đầu, dè dặt hỏi: “Thái tử phi, người có định nói cho Thái tử biết chuyện hệ thống không?
Dù sao họ là phu thê, có mối quan hệ thân mật nhất trên đời này. Nếu Bùi Chức thật sự muốn nói cho Thái tử biết chuyện hệ thống thì nàng ấy cũng có thể hiểu được.
“Tạm thời thì chưa.” Bùi Chức ôn hòa đáp: “Nếu sau này có ngày cần phải nói, ta sẽ xin ý kiến của tỷ trước.”
Ôn Như Thủy lại giật mình và xúc động, đồng thời cũng cảm thấy hạnh phúc vì được nàng tôn trọng.
Nhìn cách làm người của Bùi Chức, cuối cùng Ôn Như Thủy cũng hiểu vì sao Thái tử lại một lòng một dạ với nàng. Đến một nữ tử như nàng ấy còn muốn đối xử chân thành, không phụ thiện ý và tín nhiệm mà nàng dành cho cho mình nữa là.
Bùi Chức vừa dùng bữa vừa gắp thức ăn cho Ôn Như Thủy bằng đôi đũa dùng chung, ngầm an ủi nàng ấy.
Nàng hiểu rõ nỗi lo lắng trong lòng Ôn Như Thủy, đó là lý do tại sao nàng muốn cho nàng ấy một lời bảo đảm, để nàng ấy không còn mối lo về sau, đây cũng là sự chân thành mà Bùi Chức có thể dành cho nàng ấy.
Bùi Chức không bất ngờ về chuyện hôm nay Thái tử đột nhiên đến ép hỏi Ôn Như Thủy, chỉ là nàng không biết nam nhân ấy lại tưởng tượng ra điều gì, song chắc chắn kết quả đã phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Cho nên nàng cũng không giải thích nhiều, cứ để Thái tử gia tiếp tục tưởng tượng rồi tự thuyết phục bản thân thôi.
Hai người vừa trò chuyện vừa ăn cơm, cuối cùng, Ôn Như Thủy no căng bụng từ lúc nào không hay.
Tới lúc hoàn hồn, nàng ấy mới phát hiện bàn đồ ăn trước mặt hai người đã gần hết. Ôn Như Thủy sửng sốt, thầm ngờ vực bản thân thực sự ăn được nhiều đến thế sao?
Không đúng, Thái tử phi mới là người ăn khỏe kia mà.
Ôn Như Thủy nhìn chiếc bụng vẫn phẳng lỳ của Bùi Chức bằng ánh mắt đầy kính sợ, không nhịn được mà hỏi: “Thái tử phi, muội ăn nhiều như vậy thật sự không phải do thân thể có chỗ nào bất ổn sao?”
Thực ra trước kia nàng ấy đã hơi ngờ ngợ, chỉ là không dám mở miệng.
Giờ hai người đã thân thiết với nhau hơn, hỏi một câu chắc cũng không sao.
Bùi Chức dùng khăn lụa lau miệng, hơi nhướng mày: “Thân thể ta rất tốt, chẳng có gì bất ổn, chỉ là ăn khỏe thôi.”
Ôn Như Thủy: “... Ra, ra là vậy.” Trong lòng nàng ấy thầm nghĩ, chẳng lẽ mình hỏi sai rồi?
“Tỷ đừng nghĩ nhiều.” Bùi Chức thấy hơi bất đắc dĩ, song bề ngoài vẫn hiền hòa như cũ: “Thể chất của ta đặc biệt, cần nạp thêm năng lượng từ thức ăn nên mới ăn nhiều hơn người thường một chút.”
Mặc dù nàng không hoàn toàn tin tưởng hệ thống trong đầu Ôn Như Thủy nhưng nàng vẫn công nhận con người Ôn Như Thủy.
Nàng ấy chỉ là một tiểu cô nương bình thường mà thôi. Bùi Chức đã sống hai kiếp người nên luôn xem các thiếu nữ đồng trang lứa như hậu bối, do đó nàng luôn dễ dàng bao dung cho họ. Huống hồ Ôn Như Thủy đã quy thuận nàng, trở thành người của nàng.
Ôn Như Thủy “ồ” một tiếng, vẫn mờ mịt như cũ.
Đáng tiếc là Bùi Chức không định giải thích thêm, nàng ấy cũng biết ý không hỏi nữa, chỉ quay sang hỏi hệ thống: [Hệ thống, ngươi có biết chuyện này là sao không?]
Hệ thống uất ức vô cùng: [Nếu ta biết thì đã chẳng rơi vào cảnh trở thành hệ thống làm ruộng như hôm nay rồi.]
Ôn Như Thủy ngó lơ lời than vãn của nó, tự động lý giải theo hướng đây chắc là điều hệ thống không thể biết, có lẽ cũng vì Bùi Chức là nữ chính của thế giới này nên vị diện tự động bảo vệ sự riêng tư của nàng, không cho hệ thống ngoại lai dòm ngó bí mật của nàng.
Ăn trưa xong, Ôn Như Thủy trở về phòng nghỉ ngơi.
Bùi Chức sai người mang giấy và bút mực tới rồi viết thư cho Tuyên Nghi Quận chúa, Bùi Tú và đệ đệ Bùi An Bích để mời họ tới thôn trang chơi. Nhân tiện nàng cũng gửi thư cho trưởng bối trong Kinh thành, tường thuật sơ lược tình hình hiện tại ở thôn trang, tránh để bọn họ lo lắng.
Người nào không rõ nội tình chắc chắn sẽ suy đoán linh tinh về việc Thái tử và Thái tử phi đột ngột rời cung đến thôn trang nghỉ ngơi.
Bùi Chức không bận tâm đến lời đàm tiếu của thiên hạ, song nàng không muốn người thân phải lo lắng vì mình.
Viết thư xong, nàng gọi thị vệ tới, bảo họ mang thư về kinh, nhân tiện hộ tống Tuyên Nghi Quận chúa và mọi người tới thôn trang.
**
Ôn Như Thủy cần mẫn thắp đèn thâu đêm suốt sáng mấy hôm, cuối cùng cũng chép xong tư liệu về phân bón.
Nàng ấy đem tài liệu tới cho Bùi Chức xem, ngượng ngùng bảo: “Ta vẫn chưa quen viết bằng bút lông, nếu có bút máy hay bút mực nước thì tốt biết mấy.”
Bùi Chức bật cười: “Việc đó thì dễ thôi, chúng ta có thể tự làm mà.”
Đôi mắt Ôn Như Thủy sáng rực. Đúng thế! Sao trước nay nàng ấy không nghĩ tới việc tự tạo ra bút máy nhỉ?
Sở dĩ Ôn Như Thủy không kịp “nhảy số” là vì từ sau khi tiến vào Kinh thành, nàng ấy vẫn phải sống nhờ nhà người khác, lại thêm Tiểu Tề thị lâm bệnh nặng nên nàng ấy không dám tự ý làm gì.
Nhưng giờ đã khác. Nàng ấy và Bùi Chức đã chia sẻ mọi bí mật với nhau, Bùi Chức cho nàng ấy đủ sự tôn trọng và khoan dung, ở thôn trang này, nàng ấy có thể tự do nghiên cứu, không cần nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Ôn Như Thủy hăng hái bắt tay chế tạo bút.
Sau khi xem xong tư liệu phân hóa học, Bùi Chức chép tay lại một bản, sau đó gọi quản sự trong sơn trang tới.
“Ngươi sắp xếp mấy người thử chế ra loại phân bón có tác dụng thúc đẩy sự sinh trưởng của hoa màu theo tài liệu này. Ta giao việc này cho ngươi đấy.”
Sắc mặt quản sự trở nên nghiêm nghị. Ông ấy chỉ mới nghe công dụng thôi là đã biết phân bón là thứ trân quý hiếm thấy, nếu chế tạo thành công thì chẳng những có cơ hội lập công trước chủ tử mà còn có thể được người đời biết đến công lao cao cả này.
“Xin Thái tử phi yên tâm, thuộc hạ sẽ đi sắp xếp ngay.”
Quản sự cung kính đón lấy xấp giấy mà Thái tử phi đưa, sau đó nhanh nhẹn quay người đi lo liệu.
Sau khi giao việc cho quản sự, Bùi Chức mới phát hiện thuộc hạ dưới trướng không đủ dùng.
Xem ra đợi lần sau Thái tử tới đây, nàng phải xin hắn điều thêm vài người đáng tin, tháo vát qua chỗ nàng mới được. Từ nay về sau, Phượng Khâu sơn trang sẽ trở thành nơi gieo trồng thử nghiệm cho tất cả giống cây lương thực có sản lượng cao.
Sau khi điểm qua những việc cần làm một lượt trong lòng, Bùi Chức nằm xuống tháp mỹ nhân, lười biếng nghe Phương Thảo đọc thoại bản bằng chất giọng trầm bổng.
**
Chiều tối ngày thứ ba sau khi Bùi Chức sai người gửi thư về Kinh thành, Tuyên Nghi Quận chúa, Bùi Tú và Bùi An Bích đã đến nơi.
“A Thức!”
Tuyên Nghi Quận chúa bước xuống xe ngựa, trông thấy Bùi Chức ra đón mình thì vén váy chạy ào tới, sau đó ôm chặt lấy nàng.
Bùi Tú chậm hơn một bước, song nàng ấy cũng xúc động chạy tới ôm lấy Bùi Chức nhân lúc Quận chúa vừa buông tay.
Bùi Chức chào hỏi hai người, sau đó nhìn về phía thiếu niên vừa nhảy xuống ngựa.
“A Bích, mau lại đây.”
Sau một năm, Bùi An Bích đã cao lớn hơn nhiều. Tuy cậu ấy vẫn là thiếu niên nhưng vóc người đã cao xấp xỉ ba vị cô nương đứng đó.
Bùi An Bích bước lại gần, cung kính thi lễ vấn an tỷ tỷ trước, đến khi được nàng kéo dậy, trên gương mặt của Bùi An Bích mới hiện lên một nụ cười ngượng ngùng xen lẫn vui mừng.
Khuôn mặt có vài nét hơi giống Bùi Chức của cậu ấy vô cùng tuấn tú, có thể thấy sau này lớn lên, chắc chắn cậu ấy sẽ là một thiếu niên phong lưu, tài tuấn.
Ôn Như Thủy đi tới thì tình cờ trông thấy một màn này, tim đập thình thịch như nai con chạy loạn.
Đệ đệ của Bùi Chức quá tuấn tú, đã thế còn tỏ ra điềm đạm, chững chạc khiến người ta vừa nhìn đã muốn trêu chọc một phen. Nếu Bùi An Bích lớn thêm vài tuổi nữa thì khéo nàng ấy chẳng ngại ngần đi ăn “cỏ non” rồi cũng nên.
Ôn Như Thủy âm thầm tiếc nuối trong lòng. Thật ra tán tỉnh đệ đệ của nữ chính cũng là một lựa chọn không tồi. Chỉ tiếc nàng ấy không điên đến mức ra tay với trẻ nhỏ.
Tối hôm đó, Bùi Chức bày tiệc thiết đãi họ.
Vì Bùi An Bích vẫn còn là thiếu niên, lại thêm ba người bọn họ đều chơi thân với nhau nên chẳng phân biệt nam nữ, bầu không khí trên bàn tiệc hết sức hòa thuận và vui vẻ.
Dùng bữa xong, Tuyên Nghi Quận chúa, Bùi Tú và Ôn Như Thủy lần lượt về phòng nghỉ ngơi.
Bùi Chức giữ đệ đệ lại ôn chuyện, thuận tiện hỏi han tình hình trong Kinh thành.
Bùi An Bích trả lời: “Tổ mẫu, ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu đều mạnh khỏe, họ bảo tỷ tỷ không cần lo lắng. Ngoại tổ phụ còn nói, chỉ cần tỷ tỷ làm việc đúng đắn, lợi nước ích dân thì cứ mạnh dạn mà làm, ông ấy sẽ ủng hộ tỷ tỷ đến cùng.”
Bùi Chức hơi sững lại, sau đó mỉm cười.
Ngoại tổ phụ quả không hổ là ngoại tổ phụ, nhìn xa trông rộng đến nhường này.
Nàng nhắc đến mấy câu bâng quơ trong thư cốt là chỉ để ngoại tổ phụ an tâm, không ngờ ông ấy lại tự nhìn ra được điều cốt lõi.
“Tỷ tỷ, dạo này thủy tinh bán rất chạy trong Kinh thành, cửa hàng Thủy Tinh gần như cung không đủ cầu.” Bùi An Bích nhìn Bùi Chức bằng đôi mắt sáng lấp lánh: “Ngoại tổ phụ nói, đây là thành quả do Thái tử tỷ phu chủ trì chế tác. Có công trạng như thế, địa vị của Thái tử tỷ phu trên triều sẽ càng thêm vững chắc.”
Các đại thần trong triều đều biết cửa hàng Thủy Tinh là sản nghiệp dưới danh nghĩa Hộ bộ, Sầm Thượng thư cũng là người trong cuộc.
Vậy nên chẳng lạ gì khi ông ấy có thể nhìn ra được lợi nhuận của thủy tinh và các mối quan hệ lợi ích phía sau, hiểu rõ thứ Thái tử chế ra sẽ đem lại bao nhiêu lợi ích, bởi vậy trong lòng càng thêm hoan hỷ.
Bùi An Bích cũng mừng cho Thái tử, bởi chỉ cần Thái tử đứng vững thì tỷ tỷ cậu ấy – Thái tử phi – mới có thể yên ổn.
Bùi Chức nghe xong cũng không lấy gì làm lạ, lại hỏi thêm mấy chuyện, Bùi An Bích đều đáp lời rành rọt.
Hai tỷ đệ trò chuyện đến tận khi đêm đã khuya, bên ngoài truyền đến tiếng động nào đó thì họ mới giật mình hoàn hồn.
Chưa kịp hỏi han chuyện gì, hai người đã thấy một nam nhân khoác trường bào đen đẩy cửa bước vào trong màn đêm, ánh mắt sắc lạnh của đôi mắt phượng  nhìn thẳng về phía họ.
“Điện hạ, chàng về rồi à!”
Bùi Chức mừng rỡ gọi một tiếng, vội vã nghênh đón, đôi mắt long lanh ánh nước chan chứa nụ cười.
Bùi An Bích ngoan ngoãn tiến tới hành lễ với Thái tử tỷ phu, trong lòng lại thấy lạ: Chẳng phải ngoại tổ phụ nói Thái tử đang bận chuyện Hộ bộ ở trong kinh sao? Sao lại đột ngột xuất hiện ở đây?
Tần Chí gật đầu với cậu ấy, nói: “Đêm đã khuya rồi, A Bích trở về nghỉ ngơi đi, mai cô sẽ trò chuyện kỹ hơn với ngươi.”
Bùi An Bích kính cẩn lĩnh mệnh, lập tức lui ra ngoài.
Vừa rồi được trò chuyện với tỷ tỷ cậu ấy quên cả thời gian, nào ngờ bị Thái tử tỷ phu bắt gặp, đúng là...
Thiếu niên không khỏi ngượng ngùng. Dù là tỷ đệ ruột thịt cũng không nên ở cùng một mái hiên vào giờ này, tránh để kẻ khác bắt được rồi buông lời dèm pha.
Bùi Chức nhìn bóng lưng đệ đệ rời đi, vừa buồn cười vừa oán trách: “Điện hạ, sao chàng lại dọa thằng bé làm chi, nó còn nhỏ mà.”
Thái tử gia kéo tay nàng trở vào trong phòng, giọng điệu bình thản: “Còn nhỏ gì nữa? Vài năm nữa là có thể cưới vợ rồi...”