Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 147

Hôm sau, khi thấy Thái tử gia xuất hiện trong sơn trang, tất cả mọi người chợt im bặt như ve sầu mùa đông.
Bọn họ đều đang gào thét trong lòng, không phải Thái tử hồi kinh rồi à?
Tuyên Nghi Quận chúa thì khỏi cần phải nói, từ nhỏ nàng ấy đã lớn lên dưới bóng ma của Thái tử điện hạ nên sợ hắn như cọp, chỉ ước có thể ngay lập tức biến mất khỏi nơi Thái tử có mặt trong phạm vi ngàn thước.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hôm đó Ôn Như Thủy bị hắn dọa sợ, cho dù sau đó đã được Bùi Chức an ủi nhưng nàng ấy vẫn không dám đối mặt với hắn bởi lo lắng bí mật của mình sẽ bị bại lộ.
Còn về phần Bùi Tú thì nàng ấy chỉ là một thiếu nữ khuê các, từng nghe vô số lời đồn thổi về sự tàn bạo của Thái tử, cộng thêm dáng vẻ đằng đằng sát khí của hắn nên Bùi Tú thật sự không dám xuất hiện trước mặt hắn.
Ba người ước gì mình chưa từng tới đây, chỉ biết an phận ngoan ngoãn đứng đó.
Thật ra bọn họ rất muốn quay đầu bỏ đi, song không ai dám làm vậy, bởi vì Thái tử đã phát hiện ra bọn họ, nếu cứ thế mà đi chẳng phải sẽ khiến Thái tử nghĩ bọn họ không chào đón hắn, bất kính với hắn sao?
"Thái tử tỷ phu."
Bùi An Bích từ hành lang đi tới, liếc nhìn ba người đang đứng dưới giàn hoa tử đằng rồi chủ động tiến về phía Thái tử.
Sắc mặt Thái tử hơi dịu đi. Hắn khoát tay với quản sự đang đứng chờ bên cạnh rồi chào hỏi tiểu cữu tử, đoạn hỏi: "Bích ca nhi dùng bữa chưa?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thái độ của Thái tử có thể nói là hòa ái, tiếc là cặp chân mày sắc bén bẩm sinh của hắn đã khiến người không quen khó lòng nhận ra điều này.
Bùi An Bích cung kính thỉnh an Tần Chí trước rồi mới trả lời: "Ta ăn sáng rồi! Thái tử tỷ phu, tỷ tỷ đâu ạ?"
"Lát nữa A Thức mới qua."
Bùi An Bích "vâng" một tiếng, sau đó ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.
Đang rảnh rỗi nên Thái tử chủ động trò chuyện với tiểu cữu tử, đầu tiên là hỏi về công khóa của cậu ấy. Đợi thiếu niên trả lời đâu ra đấy xong, Thái tử phát hiện tiểu cữu tử học hành rất giỏi. Hắn không khỏi nảy sinh chút hứng thú, bèn ra đề kiểm tra.
Người này hỏi, người kia đáp, không khí vô cùng hài hòa.
Trái lại, ba nữ tử đứng cách đó không xa lại cảm thấy sống một ngày như dài bằng một năm.
"Sao A Thức còn chưa tới nhỉ?" Tuyên Nghi Quận chúa cắn môi. Nếu biết hôm nay Thái tử biểu huynh cũng ở đây thì chắc chắn nàng ấy sẽ không mới sáng sớm đã hứng khởi chạy tới tìm Bùi Chức.
Hôm qua sau khi dùng bữa tối xong, Bùi Chức nói hôm nay sẽ dẫn bọn họ đi chơi quanh sơn trang, vậy nên mới sáng sớm ba người đã hào hứng chạy tới, nào ngờ Thái tử phi còn chưa thấy đâu thì lại thấy một Thái tử với dáng vẻ khó gần.
Ánh ban mai tháng tư tươi đẹp rực rỡ, song Thái tử đứng trong sân viện hoa nở tứ phương lại không hề dịu dàng chút nào. Bầu không khí xung quanh hắn như nhuốm mùi máu tanh, tựa như Tu La tắm trong biển máu.
Nhìn thôi đã thấy vô cùng đáng sợ.
Ôn Như Thủy khẽ nói: "Có lẽ A Thức đang bận, chúng ta đợi thêm chút nữa vậy."
"Nhưng phải đợi đến bao giờ?" Bùi Tú hỏi lí nhí, trong lòng hoảng hốt không yên, không đủ can đảm đối mặt với Thái tử.
Tuyên Nghi Quận chúa cũng rất hoảng loạn: "Hay là... Chúng ta về khách viện nghỉ ngơi đi, đợi Thái tử biểu huynh hồi kinh rồi lại tìm A Thức..."
Nghe thấy lời này, Ôn Như Thủy và Bùi Tú đều cạn lời nhìn nàng ấy.
Rõ ràng là Thái tử vừa từ Kinh thành tới, ít nhất cũng phải ở lại vài ngày rồi mới về chứ. Chẳng lẽ mấy ngày này bọn họ đều phải ru rú trong khách viện?
Khó khăn lắm mới được tới sơn trang chơi, đương nhiên là phải chơi cho thỏa thích rồi.
May thay, Bùi Chức nhanh chóng xuất hiện trong sự mong chờ của bọn họ.
Nàng thong dong đi tới, đắm mình trong ánh mặt trời chói lọi. Thấy Thái tử đang kiểm tra công khóa của đệ đệ, nàng không khỏi nhướng mày, lại đánh mắt sang nhìn ba nữ tử đang đứng dưới giàn hoa cách đó không xa rồi không khỏi bật cười.
Nàng liếc nhìn Thái tử và đệ đệ trước, không làm phiền bọn họ mà đi về phía giàn hoa tử đằng.
"A Thức." Tuyên Nghi Quận chúa và Bùi Tú vui mừng gọi nàng.
Bùi Chức cười nói: "Để mọi người đợi lâu rồi, lát nữa chúng ta xuất phát nhé."
Tất nhiên ba người rất vui khi nghe vậy, nhưng bọn họ không quên Thái tử gia ở bên kia. Tuyên Nghi Quận chúa không nhịn được hỏi: "A Thức, Thái tử biểu huynh cũng đi hả?"
"Ừm, đúng vậy."
Bùi Chức nói xong lại thấy khuôn mặt ba người sa sầm lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Nàng nhìn mà không nhịn được cười.
Theo như lời hệ thống nói thì Thái tử gia Tần Chí là nam chính. Không phải nam chính nên được rất nhiều cô nương mến mộ và giành giật à? Sao các cô nương ở đây người thì sợ hắn như cọp, người thì vì quyền thế mà tiếp cận hắn, chẳng có mấy ai thật tâm thật lòng yêu thương con người hắn thế kia?
Là do Thái tử làm người quá thất bại hay do khí thế của hắn quá mạnh mẽ, khiến các cô nương chưa trải sự đời không chịu nổi vậy?
Mỗi lần gặp Thái tử, điều đầu tiên Bùi Chức chú ý đến bao giờ cũng là dung mạo anh tuấn hơn người của hắn.
Cũng bởi vì trông Thái tử thật sự quá ưa nhìn, hồi bé lại là một đứa trẻ xinh xắn, đáng yêu nên nàng mới mềm lòng giúp hắn gỡ rối tinh thần lực, không nỡ để hắn phải chịu khổ từ thời tấm bé.
Khí thế toát lên từ người hắn đúng là đáng sợ thật đấy, nhưng một người đã vật lộn cầu sinh mười năm trong thời tận thế như nàng có gì mà chưa từng thấy nữa đâu? Tất nhiên không sợ hãi nổi rồi.
Trong mắt nàng, Thái tử gia vẫn rất có sức hút.
Đợi Thái tử dò bài tiểu cữu tử xong, Bùi Chức mới gọi hai người bọn họ.
"Điện hạ, A Bích, chúng ta xuất phát thôi."
Tần Chí đi về phía nàng, Bùi An Bích theo sau, gương mặt anh tuấn nhăn nhó trông như ông cụ non, khiến người ta nhìn là muốn trêu chọc.
Người hầu đã chuẩn bị xong xe ngựa.
Bùi Chức, Ôn Như Thủy cùng những người khác lên xe ngựa, Thái tử và Bùi An Bích cưỡi ngựa đi theo, phía sau xe ngựa là người hầu đi cùng.
Xe ngựa rời khỏi sơn trang, hướng thẳng về phía khu rừng gần đó.
Bọn họ đi khoảng chừng hai khắc thì đến nơi.
Ôn Như Thủy và Bùi Tú thò đầu ra ngắm phong cảnh xung quanh, đầu tiên là nhìn thấy Thủy các xây trên mặt hồ, trong hồ trồng không ít sen xanh vươn mình kiêu hãnh, xa xa có tiếng hò của nông dân, còn có tiếng kêu dài của dê bò, tạo thành một bức tranh thiên nhiên yên ả và sâu lắng.
Một cơn gió mát thổi tới, tựa như khiến đầu óc tỉnh táo hơn.
Ba người đang quan sát cảnh sắc nơi này thì thấy Thái tử xoay người xuống ngựa, đi về phía bên này, thế là họ sợ tới mức vội vàng rụt đầu lại.
Phu xe dừng xe ngựa, cung kính đứng hầu một bên.
Cung nữ trong xe ngựa phía sau vội vàng đi tới, mở cửa xe ra, đang định đỡ chủ tử trong xe xuống thì Thái tử đã sải bước tới, đích thân đỡ Bùi Chức xuống xe ngựa.
Hắn đỡ Bùi Chức xuống xe xong lập tức dẫn nàng đi, không để ý đến những người khác trong xe.
Ba người Ôn Như Thủy: "..."
Nhân lúc ánh nắng ban mai còn chưa gắt, bọn họ quyết định đi du hồ trước, sau đó đi câu cá và hái sen, tiếp đó lại vào núi gần đó khám phá, hái những loại quả dại có thể ăn được.
Không lâu sau, Ôn Như Thủy, Tuyên Nghi Quận chúa và Bùi Tú đều chơi đến quên trời quên đất, đâu còn vẻ câu nệ như lúc sáng.
Bùi Chức cho thị vệ và nha hoàn đi theo bọn họ, chỉ cần không gặp nguy hiểm thì không cần gò bó hành động của bọn họ, cứ để bọn họ chơi cho thỏa thích.
Bùi Chức và Tần Chí du hồ xong thì đến Thủy các nghỉ ngơi.
Thủy các này cũng là do quản sự sơn trang cho người xây, để tiện cho các chủ tử đến chơi có chỗ nghỉ chân.
Bùi An Bích là người quy củ. Cậu ấy ngồi câu cá bên hồ, không đến làm phiền tỷ tỷ và tỷ phu, dáng vẻ trầm tĩnh bình an ấy thật sự không giống một thiếu niên mới mười mấy tuổi.
"Tính nhẫn nại của Bích ca nhi không tệ." Tần Chí khen một tiếng, cảm thấy chắc chắn tương lai sau này của tiểu cữu tử sẽ rất rộng mở.
Cậu ấy vốn là một mầm non thông minh, lại có Sầm Thượng thư tận tình dạy dỗ, cho dù không có Thái tử phi tỷ tỷ nâng đỡ thì thành tựu sau này của Bùi An Bích cũng sẽ không tầm thường.
Tần Chí sẽ không tỏ ra e ngại với Bùi An Bích chỉ vì cậu ấy là tiểu cữu tử của mình. Sau này khi cậu ấy trưởng thành, tất nhiên hắn sẽ kéo cậu ấy về dưới trướng mình.
Bùi Chức tựa vào lan can, đón ngọn gió lướt qua rặng liễu rồi mỉm cười nói: "Phụ mẫu tỷ muội ta mất sớm, A Bích chỉ đành phải trưởng thành sớm."
Trong lòng nàng cũng thương đệ đệ, nhưng thời đại này là vậy, nam nhi không có phụ mẫu che chở thì phải trưởng thành sớm hơn nhiều so với những đứa trẻ đồng lứa, phải nhanh chóng lớn lên để gánh vác gia môn.
Thấy hắn nhìn qua, ánh mắt mang theo vẻ thương xót, Bùi Chức cười nói: "Tuy không còn phụ mẫu nhưng tổ mẫu và người thân bên ngoại đều rất thương yêu tỷ muội bọn ta. Ta và đệ đệ cũng không phải chịu ấm ức gì cả."
Tần Chí vuốt má nàng, giọng khàn khàn: "Như vậy quá tốt, nếu nàng chịu ấm ức gì thì phải nói với cô nhé."
Bùi Chức cười rộ lên, sau đó tựa vào lòng hắn.
Bữa trưa của bọn họ là cá nướng.
Thị vệ vớt được kha khá cá từ dưới hồ lên, đầu bếp đi cùng chế biến xong thì đặt lên bếp than nướng, phết thêm nước sốt và nước trái cây đặc chế của ngự trù, làm thành một món cá ngon lạ thường.
Ôn Như Thủy và hai người kia ngồi ăn cá nướng cùng nhau.
Bọn họ mang về không ít quả dại từ trong núi, còn có một ổ trứng vịt trời nữa, thu hoạch rất phong phú.
Sau một buổi sáng mạo hiểm, tình cảm giữa ba người tiến triển vượt bậc, ngay cả cách xưng hô cũng thay đổi, thắm thiết gọi nhau là tỷ tỷ muội muội suốt. Có nhau làm bạn nên ngay cả khi Bùi Chức không chơi cùng, bọn họ cũng không cảm thấy có gì tiếc nuối.
Bùi Chức và Tần Chí ngồi ở đầu kia của Thủy các, cách ba người kia một khoảng để tránh ba người nơm nớp lo sợ vì có Thái tử gia ở đó, nuốt cá không trôi, phụ lòng món ngon này.
Bùi Chức rất tán thưởng món cá nướng của ngự trù, một mình ăn hết năm con mà vẫn chưa thỏa mãn, song nàng không dám ăn nữa.
Thái tử gia nhìn mà buồn cười, bèn đẩy con cá nướng trước mặt mình qua: "A Thức muốn ăn thì cứ ăn, không đủ cô lại cho ngự trù nướng thêm." Hắn nhìn chằm chằm vào bụng nàng, thấy vẫn còn khá phẳng: "A Thức ăn nhiều một chút, đừng để bị đói."
Không đợi nàng nói thêm, Tần Chí đã quay đầu ra lệnh cho Cẩm Vân, bảo đầu bếp nướng thêm một ít nữa.
Cẩm Vân đáp một tiếng tỉnh rụi rồi ra ngoài truyền lời.
Cẩm Vân đã hầu hạ chủ tử bao lâu nay, biết lời nào nên nói lời nào không nên nói, cho dù phát hiện Thái tử phi có cái "dạ dày không đáy", nàng ấy cũng sẽ không lắm miệng chất vấn.
Dù sao điện hạ cũng không chê, hơn nữa còn nuôi nổi Thái tử phi, nàng có ăn nhiều hơn nữa cũng chẳng sao, chỉ cần không ảnh hưởng đến sức khỏe của nàng là được.
Cứ vài ngày Thái y lại định kỳ đến thỉnh an chủ tử ở Đông cung. Mấy cung nữ hầu hạ thân cận như Cẩm Vân đều biết Thái tử phi vô cùng khỏe mạnh, còn khỏe hơn cả Thái tử điện hạ một chút. Cho nên dù nàng có "dạ dày không đáy" cũng không hề gì, miễn sao thân thể khỏe mạnh là được.
Ăn xong cá nướng, mọi người lại đi du hồ một vòng, đến khi thấy trời không còn sớm mới trở về sơn trang.
Buổi tối lúc chuẩn bị nghỉ ngơi, Bùi Chức đưa một xấp giấy cho Thái tử gia.
"Điện hạ, đây là tài liệu về phân bón, chàng xem đi."
Thấy những dòng chữ quen thuộc, xấu đến mức đau cả mắt kia, Tần Chí biết ngay thứ này lại là do Ôn Như Thủy đưa cho. Hắn đọc lướt qua rồi hỏi: "Có phải A Thức muốn cho người làm ra loại phân bón này không?"
Bùi Chức gật đầu: "Chắc Trác quản sự nói với chàng rồi nhỉ?"
Thái tử "ừm" một tiếng: "Hôm nay ông ấy đến báo cáo với cô chuyện này, nói là một thời gian nữa sẽ có thể làm ra loại phân bón này, nhưng vì là lần đầu làm, không dùng nhiều người nên số lượng phân bón không nhiều."
"Vậy điện hạ có muốn mở rộng sản xuất không?" Bùi Chức cười hỏi.
Tần Chí trầm ngâm giây lát rồi đáp: "Mở rộng sản xuất là việc cần thiết, nhưng vẫn phải thử nghiệm xem sao đã." Đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn nhìn về phía nàng: "A Thức, có thể làm một ít phân bón phòng trừ sâu bệnh không nhỉ?"
Bùi Chức cười nói: "Điện hạ yên tâm, thực ra loại phân bón phức hợp này cũng có thể diệt sâu bọ."
Có lẽ vì là sản phẩm của hệ thống nên loại phân bón này có rất nhiều công dụng, quan trọng nhất là nó không gây ô nhiễm môi trường.
Tần Chí hít một hơi thật sâu, đặt tập giấy lên bàn rồi vươn tay ôm chặt Bùi Chức vào lòng: "A Thức, ta thật may mắn..."
Bùi Chức "ừm" một tiếng, phát hiện hắn không tự xưng "cô", có thể thấy tâm trạng hắn lúc này đang rất xúc động.
"A Thức, nàng... Đừng rời xa cô." Hắn khẽ nói: "Cô sẽ cho nàng một đời vinh hoa phú quý."
Nếu nàng thật sự là tiểu tiên nữ được ông trời phái xuống để cứu hắn thì hắn hy vọng giang sơn gấm vóc này có thể giữ chân nàng, hứa cho nàng một đời vinh hoa phú quý, hắn sẽ nỗ lực hết mình vì điều đó.
"Được." Bùi Chức cười rạng rỡ đáp: "Ta sẽ dõi theo điện hạ."
Nàng còn muốn tận hưởng cuộc sống cá muối an nhàn, tất nhiên sẽ không có chuyện rời xa hắn rồi.
Nhận được lời hứa của nàng, Tần Chí lại nhắm mắt rồi bế nàng lên, đi vào nội thất.
*
Tần Chí ở sơn trang hai ngày, sau đó lại ngựa không ngừng vó quay về Kinh thành làm việc.
Trước khi hồi kinh, hắn sắp xếp không ít người tới, để lại một ám vệ tên là Tần Huyền, bảo hắn ta nghe lệnh của Thái tử phi.
Ám vệ rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác với diện mạo thật, một khi đã ra ngoài sáng thì sẽ không còn là ám vệ nữa, mà là thuộc hạ Thái tử giao cho Bùi Chức để sau này nàng có thể chỉ huy đám người do Tần Huyền dẫn đầu.
Ám vệ vốn không có tên, họ Tần là do Thái tử ban, đặt tên là Huyền.
Bùi Chức là người không thích khách sáo. Sau khi có được Tần Huyền, nàng ngay lập tức giao cho hắn ta một nhiệm vụ, bảo hắn ta cử một nhóm người đi về phía Nam tìm một loại cây gọi là cây cao su, thuận tiện dò xét tình hình sinh trưởng của thực vật và nông sản ở phương Nam.
Ôn Như Thủy biết trong tay Bùi Chức có người để dùng nên chạy tới góp ý cho nàng.
"Thái tử phi, mau bảo bọn họ đóng một con thuyền lớn ra khơi đi. Bọn họ sẽ trở thành đội tiên phong tiến ra phương Tây. Ở nước ngoài có vàng có đá quý, có cả hoa quả ngon nữa, mang về hết đi..."
Ôn Như Thủy đưa ra ý kiến với đôi mắt sáng rực.
Bùi Chức cười nói: "Yên tâm, sau này sẽ có, đợi quốc khố của Đại Vũ dồi dào rồi thì ra biển và việc ra nước ngoài là điều cần thiết."
Ôn Như Thủy vô cùng hài lòng, sau đó dâng lên cây bút bi mà nàng ấy đã mày mò làm ra cho Bùi Chức xem.
Thấy cái gọi là bút bi, Bùi Chức suýt nữa bật cười. Nếu nàng ấy không nói thì nàng hoàn toàn không nhận ra đây là bút bi.
"Thật ra trông nó chỉ hơi xấu thôi chứ dùng rất tốt." Ôn Như Thủy vội nói, ngại ngùng đỏ mặt: "Ta cho người cải tiến mấy lần rồi mới ra được thứ này đấy, dùng tre thay cho thân bút, còn có..."
Bùi Chức cầm cây bút viết một hàng chữ lên giấy.
Nét bút như dao, thanh tú mà không mất đi cốt cách, so với chữ viết bằng bút lông thì hiển hiện một vẻ đẹp khác.
Ôn Như Thủy nhìn mà ngây người, cuối cùng cũng hiểu tại sao Thái tử gia lại chê chữ của mình xấu. Xem chữ của Bùi Chức xong, nàng ấy cũng cảm thấy chữ của mình thật sự xấu chết đi được.
"Rất tốt." Bùi Chức khen ngợi: "A Thủy, tỷ có nghĩ đến việc phát triển nó thành một mối kinh doanh không?"
Ôn Như Thủy "a" một tiếng, ngơ ngác nhìn nàng.
Bùi Chức đặt bút xuống, đôi mắt trong veo tựa như nhìn thấu nội tâm của nàng ấy.
"A Thủy, tỷ có muốn kinh doanh không? Bất kể là son phấn, trang sức hay bút bi, tỷ đều có ưu thế rất lớn, cũng không cần tỷ phải ra mặt làm gì, tỷ chỉ cần góp một vài ý kiến là được."
Ôn Như Thủy ngơ ngác nhìn nàng, sau đó khó hiểu hỏi: "Thái tử phi, nếu là góp ý thì chẳng phải muội có rất nhiều ý kiến sao?"
Cả hai đều là người xuyên không, huống chi Bùi Chức còn thông minh hơn nàng ấy, nếu nàng muốn kinh doanh thì sẽ làm tốt hơn nàng ấy nhiều.
"Ta lười bày vẽ." Bùi Chức ngả người ra sau, toàn thân toát lên vẻ lười biếng: "Thực ra ta bảo tỷ kinh doanh cũng là muốn cho người đời biết nữ tử không thua kém nam nhân... Quan trọng nhất là tỷ cần có chỗ dựa."
"Chỗ dựa ư?" Ôn Như Thủy lẩm bẩm lặp lại.
"Đúng vậy, mặc dù tiền tài là vật ngoài thân nhưng cũng là chỗ dựa của một người." Bùi Chức nghiêng đầu cười với nàng ấy: "Còn nữa, cũng là để dành cho tỷ một ít của hồi môn."
Bấy giờ Ôn Như Thủy mới hiểu ý nàng. Nàng ấy là người trần tục, đương nhiên cũng yêu tiền tài.
"Thái tử phi, của hồi môn gì đó thì miễn đi, trước hai mươi tuổi, ta sẽ không cân nhắc đến chuyện kết hôn." Ôn Như Thủy cắn môi, thăm dò hỏi: "Nếu ta không muốn gả, muội có thể giúp ta không?"
Các cô nương thời này đều xuất giá ở tuổi mười lăm mười sáu, mười bảy tuổi chưa gả đã bị gọi là quá lứa lỡ thì rồi.
Nhưng Ôn Như Thủy thật sự không muốn chưa thành niên đã gả cho người ta. Nàng ấy cảm thấy mình vẫn còn là một nữ hài tử, tại sao phải gả cho một nam nhân để hủy hoại bản thân chứ?
"Tất nhiên là được." Bùi Chức mỉm cười đáp: "Nếu tỷ không muốn gả thì ta có thể giúp tỷ."
Trái tim đang treo lơ lửng của Ôn Như Thủy cuối cùng cũng có thể hạ xuống. Nàng ấy vui vẻ nói: "Hiện tại ta không có ý định gả cho người ta, sau này nếu gặp được người phù hợp thì tính sau vậy."