Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 145

Ban ngày, Bùi Chức dạo quanh thôn trang và vùng phụ cận cùng với Tần Chí. Nàng rất thích khung cảnh ở núi Phượng Khâu.
Thật ra không chỉ riêng núi Phượng Khâu mà chỉ cần là môi trường tự nhiên vô hại, không bị biến dị thì nàng đều cực kỳ thích, kể cả là thế giới cổ xưa, lạc hậu này.
Chỉ có người từng trải qua địa ngục sau khi môi trường biến dị mới hiểu thế giới này quý giá nhường nào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mặc dù thời đại này có phần lạc hậu nhưng lại không bị ô nhiễm, không bị biến dị, không có hiểm họa rình rập.
Tần Chí có thể cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của nàng.
Khi Bùi Chức đứng ngắm hồ sen dưới núi, gió nhẹ thổi qua, đôi mắt duyên dáng phản chiếu dãy núi xanh trập trùng, lòng hắn cũng dâng lên một nỗi niềm hạnh phúc khó tả.
Tần Chí nghĩ, lẽ ra hắn nên đưa nàng ra ngoài sớm mới phải.
Trong lòng Tần Chí vừa có phần hối hận, vừa có phần mừng rỡ vì cảm giác như bản thân đã gần nàng hơn một chút nữa.
Tối đó, hai người cùng đến suối nước nóng.
Trong sơn trang có suối nước nóng tự nhiên nhưng lại nằm trên núi, cách chủ viện khá xa nên nước suối được dẫn về chủ viện và khách viện, xây thành bể tắm lớn, có thể ngâm mình trong đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thế nhưng Bùi Chức lại muốn lên tận suối nước nóng để tắm hơn.
Người hầu cầm đèn lồng đi hai bên, ánh đèn soi xuống đất tạo thành từng vầng sáng mờ.
Tần Chí nắm tay Bùi Chức đi về phía trước, vừa đi vừa dặn: “Cẩn thận dưới chân, đừng để ngã.”
“Ta không sao.” Bùi Chức mỉm cười, lắc bàn tay đang nắm chặt của hai người: “Có điện hạ dắt tay, ta sẽ không ngã đâu.”
Khóe môi Thái tử điện hạ cong lên, hắn vô thức siết chặt tay thêm chút nữa, bao bọc bàn tay nàng trong lòng bàn tay mình, đến khi lòng bàn tay hai người rịn mồ hôi mới nới ra chút đỉnh.
Suối nước nóng là suối lộ thiên, diện tích rất rộng, xung quanh có treo rèm trúc.
Đêm đó trời trong gió mát, tuy sao thưa nhưng  khung cảnh lại đầy thi vị. Xung quanh rèm trúc và trên ngọn cây treo đầy đèn cung đình bọc kính trong suốt, khiến bầu không khí thêm phần mông lung đẹp đẽ.
Đã có cung nhân và thị vệ canh giữ gần đó nên không lo sẽ có người lạ đến quấy rầy.
Vì thế, Bùi Chức cởi xiêm y, nhảy ùm xuống hồ.
Tần Chí: “…”
“Điện hạ, mau xuống đây!” Thái tử phi ngâm mình trong làn nước suối, chỉ lộ phần cơ thể từ cổ trở lên, tươi cười gọi nam nhân đang đứng trên bờ.
Tần Chí nhìn nàng bơi qua bơi lại trong hồ tựa như mỹ nhân ngư bước ra từ thoại bản, đẹp đẽ đến mức chẳng giống người trần thế tục.
Chỉ là có phải Thái tử phi tự nhiên quá rồi không?
Tần Chí từ tốn cởi y phục, bước xuống nước, bơi về phía nàng.
Thấy Tần Chí tiến lại gần, Bùi Chức không ngần ngại tựa vào lòng hắn, hai tay ôm lấy cổ hắn. Nàng hôn lên khóe môi Tần Chí: “Điện hạ, suối nước nóng ở núi Phượng Khâu thật tuyệt. Nghe nói thường xuyên ngâm suối nước nóng rất có lợi cho thân thể, sau này chúng ta nên thường xuyên đến đây.”
Tần Chí ôm lấy eo nàng, cảm nhận làn da mềm mịn trong tay, xúc cảm trong lòng trỗi dậy.
“Được.” Hắn đáp, giọng trầm khàn.
Nhìn vẻ mặt Tần Chí, sao Bùi Chức lại không đoán được hắn đang muốn gì? Nể tình bầu không khí tối nay rất đẹp, nàng chủ động hôn hắn.
Sau khi ngâm suối nước nóng xong, Thái tử phi được Thái tử gia bế về chủ viện.
May mà đêm đã khuya, kẻ hầu người hạ cũng không nhiều, bằng không chắc nàng sẽ không còn mặt mũi gì nữa mất.
Hôm sau, khi Ôn Như Thủy nghe nói họ đã đi suối nước nóng trên núi ngâm mình, nàng ấy tỏ vẻ hâm mộ: “Hôm qua ta bận nguyên một ngày, tối về đặt lưng xuống giường là ngủ luôn, đến cả sức tắm cũng chẳng còn, đáng tiếc không được tắm suối nóng…” Tuy nói thế nhưng tinh thần nàng ấy lại rất phấn chấn.
Bùi Chức hỏi: “Hôm qua thế nào?”
“Rất ổn, mấy hộ nông dân kia đều rất nghe lời, không ai làm khó dễ ta cả.” Ôn Như Thủy hớn hở nói: “Ta nói mấy chuyện về trồng trọt, họ còn khen ta hiểu biết nhiều nữa cơ.”
Nói đến đây, Ôn Như Thủy hơi ngượng ngùng.
Thật ra nàng ấy cũng mới chân ướt chân ráo, hiểu biết chẳng hơn những nông dân dày dặn kinh nghiệm kia là bao. Nhưng khi nhìn từng gương mặt già nua chất chứa dấu vết tháng năm kia đều nhìn mình với vẻ ngập tràn mong đợi và nghiêm túc, cung kính lắng nghe lời mình, trong lòng nàng ấy chợt dâng lên cảm giác tự hào.
Ôn Như Thủy thật sự không biết gì nhiều, nhưng nàng ấy có thể nỗ lực học tập rồi truyền lại những gì mình học được cho người cần.
Nàng ấy thấy việc đó còn khiến mình vui hơn cả việc sống trong biệt thự cao cấp hay mặc xiêm y lộng lẫy.
May mắn thay, Ôn Như Thủy có hệ thống. Chuyện gì không hiểu thì nàng ấy có thể đổi tri thức cần thiết từ hệ thống, sau đó cố gắng học thuộc, ghi nhớ rồi dạy lại cho người khác.
Thậm chí Ôn Như Thủy còn cảm thấy đây mới là giá trị lớn nhất của hệ thống.
Vì thế, nàng ấy còn khen ngợi hệ thống, đồng thời nghiêm túc xin lỗi nó: [Cuối cùng ta cũng thấy ngươi hữu dụng, trước kia ta đã trách lầm ngươi rồi.]
Hệ thống: […] Nó không muốn đáp lời ký chủ coi mình như hệ thống làm ruộng kia.
Bùi Chức thấy Ôn Như Thủy tinh thần phơi phới, tràn đầy khí thế bèn mỉm cười: “Cần gì cứ nói với ta.”
“Ừm.” Ôn Như Thủy đáp rất nhanh, sau đó hạ thấp giọng: “Thái tử phi, tuy trượng phu của muội trông hơi đáng sợ nhưng thuộc hạ của ngài ấy thật sự rất hữu dụng. Rõ là không tin ta có thể dạy người ta trồng trọt, vậy mà vẫn chủ động ổn định tình hình giúp ta…”
Nàng ấy thật sự cảm thấy Thái tử biết cách dùng người, làm việc ở đây rất thoải mái.
Bùi Chức bật cười.
Ôn Như Thủy nói thêm mấy câu rồi vội vã rời đi, thậm chí còn chẳng kịp ăn sáng, cung nữ hầu hạ nàng ấy đành vội xách hộp thức ăn đuổi theo sau.
Tần Chí bước tới, liếc nhìn bóng lưng Ôn Như Thủy đang rời đi, không tỏ rõ thái độ gì.
“Điện hạ, chúng ta cũng đến ruộng ngô xem thử đi.” Bùi Chức nói với hắn
Tần Chí “ừ” một tiếng. Mặc dù hắn chẳng hiểu biết gì về chuyện đồng áng, cũng không cần đích thân xuống ruộng cày cấy nhưng hắn chưa từng là kẻ phó mặc mọi chuyện.
Hai người cùng nhau tới mảnh ruộng riêng biệt đã được dọn dẹp sẵn trong thôn trang.
Mảnh ruộng này rất màu mỡ, được quản sự cố ý dành riêng ra để trồng ngô. Thực ra trong lòng ông ấy cũng chẳng mấy tin tưởng giống cây kia có thể trổ được thứ gì, nhưng đã là lệnh của điện hạ thì đương nhiên họ phải dốc toàn lực phối hợp.
Khi hai người đến nơi, chỉ thấy Ôn Như Thủy đang đứng bên bờ ruộng trò chuyện với mấy nông dân lớn tuổi. Bọn họ vừa nói vừa thi thoảng khom lưng xem xét lớp đất dưới chân rồi lại chỉ trỏ về cánh đồng phía xa, thảo luận vô cùng sôi nổi.
Sau đó, Ôn Như Thủy đích thân đi quan sát những luống cây, thỉnh thoảng quay đầu lại trò chuyện mấy câu với ông nông dân có nước da đen sạm bên cạnh.
Rõ ràng Ôn Như Thủy là một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, thế mà khi đối diện với những nông hộ xuất thân thấp kém, nàng ấy lại không mảy may tỏ ra khinh miệt, trên gương mặt toàn là nụ cười rạng rỡ và vô tư.
Tần Chí bỗng nhiên hỏi: “Nàng ấy thật sự hiểu chuyện đồng áng à?”
“Nàng ấy có thể học.” Bùi Chức mỉm cười, hỏi lại: “Điện hạ thấy thế nào?”
Thái tử trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Nếu thật sự có thể trồng được loại cây lương thực có sản lượng cao, cô sẽ bẩm tấu với phụ hoàng, xin phong nàng ấy làm Quận chúa.”
Về phần có ban cho Ôn Như Thủy một chức quan hay không còn phải xem xét tình hình sau này.
Bùi Chức bảo: “Ta ghi nhớ lời này rồi, điện hạ không được nuốt lời đâu đấy.”
Thái tử hừ nhẹ, nét mặt cao ngạo như muốn nói hắn đường đường là Thái tử, sao có thể nuốt lời?
Sau khi xem xong ruộng ngô, hai người cũng không ở lại lâu mà quay bước đi về phía ngoài sơn trang.
Kể cả Bùi Chức hay Tần Chí đều không có ý ngăn cản Ôn Như Thủy. Thậm chí trong mắt Thái tử, nếu Ôn Như Thủy có hứng thú với việc làm nông, lại có chút bản lĩnh thì cứ chờ xem nàng ấy có thể làm ra trò trống gì.
Đối với nhân tài hữu dụng, từ xưa đến nay, cả Thái tử và Hoàng đế đều không phân biệt nam nữ.
Đêm xuống, Ôn Như Thủy lê cái thân rã rời trở về khách viện nghỉ ngơi.
Ôn Như Thủy đã làm tiểu thư nhà quyền quý hơn một năm, quen sống trong nhung lụa, giờ lại bỗng dưng chạy tới chạy lui ngoài ruộng cả ngày, nàng ấy cảm giác như thân thể chẳng còn là của mình nữa.
Ôn Như Thủy chưa từng thấy mình tàn tạ đến thế.
Cung nữ Cẩm Hà đang xoa bóp thư giãn gân cốt cho nàng ấy, vừa làm vừa lải nhải: “Cô nương của nô tỳ ơi, người đừng có theo đám nông hộ ra ruộng nữa. Xem gương mặt của người đi, chẳng mấy chốc sẽ bị nắng thiêu thành than đen mất thôi, lúc ấy còn mặt mũi nào gặp người ta chứ?”
Ôn Như Thủy đang xem tài liệu phân bón do hệ thống cung cấp, chỉ mải “ừ ừ” gật đầu, chẳng biết có nghe lọt câu nào không.
Cẩm Hà thấy thế, sao còn không hiểu nàng ấy vốn không để tai tới mình, không khỏi vừa bất đắc dĩ lại vừa lo lắng cho nàng ấy.
Tiểu thư nhà mình vốn là tiểu thư cao quý, làn da trắng như tuyết, dung mạo kiều diễm, nay theo Thái tử phi đi thôn trang chơi, nếu lúc trở về lại thành ra một mỹ nhân da ngăm thì chẳng biết Lệ Quý phi hay Tề lão phu nhân phủ Trấn Bắc Hầu có khiếp vía hay không. Nhỡ họ hiểu nhầm rằng Thái tử phi bắt nàng đi làm việc nặng, lúc ấy chỉ sợ lại lớn chuyện.
Chuyến này đến thôn trang trên núi Phượng Khâu, vì không muốn gây chú ý nên Ôn Như Thủy không dẫn theo người hầu của mình, Bùi Chức bèn phái mấy cung nữ như Cẩm Hà tới hầu hạ.
Ôn Như Thủy không để bụng việc này.
Nàng ấy chẳng cho rằng Bùi Chức đang cài tai mắt bên mình, bởi vì vốn dĩ không cần thiết. Nàng ấy đã tiết lộ bí mật của mình từ lâu, ngay cả hệ thống cũng không còn là bí mật với Bùi Chức, hà tất phải bày trò.
Huống chi so với đám người hầu được phủ Trấn Bắc Hầu hay Lệ Quý phi phái tới, Ôn Như Thủy tin dùng người của Bùi Chức hơn. Dù họ có phát hiện điều gì khác thường, nếu báo cho Thái tử phi thì có khi nàng còn sẵn lòng giúp nàng ấy giấu giếm.
Cẩm Hà và mấy cung nữ đã được Thái tử phi dặn dò, tất nhiên sẽ tận tâm tận lực hầu hạ. Gần đây thấy Ôn Như Thủy suốt ngày chạy ra ruộng, họ không khỏi lo lắng cho nàng ấy.
Tối đến vừa về phòng, Cẩm Hà chỉ ước có thể lập tức giúp Ôn Như Thủy dưỡng nhan từ đầu đến chân, chỉ sợ nàng ấy biến thành một nữ nông dân đen nhẻm.
Chẳng ngờ các nàng sốt ruột muốn chết mà Ôn Như Thủy lại chẳng hề bận tâm.
Đương nhiên Ôn Như Thủy cũng yêu cái đẹp, chỉ là nàng ấy thực sự quá bận, cũng may chỉ cần tất bận vài hôm là xong.
Sau khi được xoa bóp đến toàn thân rã rời, Ôn Như Thủy mới tỉnh táo lại, ngọt ngào nói: “Đa tạ Cẩm Hà tỷ tỷ, bây giờ ta thấy dễ chịu hơn nhiều rồi.”
Cẩm Hà dịu giọng: “Ôn cô nương đừng khách sáo, người nằm yên đi ạ, còn phải đắp mặt nữa.”
Ôn Như Thủy ngoan ngoãn nằm xuống, tận hưởng sự phục vụ của các tỷ tỷ xinh đẹp, thầm cảm thán: Cung nữ trong Đông cung quả là khéo tay, khiến nàng ấy thoải mái đến mức chẳng buồn nhúc nhích.
Sau khi dưỡng nhan xong xuôi, Ôn Như Thủy gắng gượng đứng dậy, bảo người mang bút mực giấy nghiên tới, tiếp tục thắp đèn làm việc.
Cẩm Hà và các cung nữ cũng ở bên nàng ấy, cẩn trọng không liếc mắt nhìn nàng ấy đang viết gì, chỉ an phận làm nhiệm vụ của bản thân.
Mãi đến khi trời đã về khuya, Cẩm Hà mới dịu dàng nhắc nàng ấy nên nghỉ ngơi. Ôn Như Thủy dụi mắt, đắp một tờ giấy trắng lên thứ mình vừa viết rồi nằm vật ra giường ngủ luôn.
**
Sau hai ngày ở lại thôn trang, Tần Chí lên đường hồi kinh.
“Hai ngày nữa cô sẽ quay lại thăm nàng.” Thái tử điện hạ đã ăn mặc chỉnh tề, nói với Thái tử phi còn ngái ngủ: “Có chuyện gì thì nàng cứ cho người đưa tin về Kinh thành.”
Bùi Chức ậm ừ một tiếng, cố gắng tập trung tinh thần.
Thấy nàng còn ngái ngủ, Tần Chí cũng không nỡ làm phiền. Hắn cúi người, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt nàng: “Thôi, nàng ngủ tiếp đi.”
Bùi Chức ôm chăn, nhìn hắn một lúc rồi vươn tay kéo lấy vạt áo hắn: “Điện hạ, đi đường cẩn thận.”
Cuối cùng Tần Chí cũng không chịu được nữa, hắn ôm nàng một cái, cười nói: “Cô biết! Trong lúc cô không ở đây, nàng đừng chạy lung tung. Cô đã để lại ám vệ trong thôn trang, bọn họ sẽ bảo vệ nàng.”
“Không cần bảo vệ ta, bảo vệ ruộng ngô là được rồi.” Bùi Chức bĩu môi nói.
Ánh mắt Tần Chí thoáng lạnh đi: “Đó là điều đương nhiên.”
Hai phu thê lại chuyện trò một lúc, thấy sắc trời đã không còn sớm, cuối cùng Tần Chí cũng chịu rời đi.
Ra khỏi chủ viện, thị vệ đã dắt ngựa đợi sẵn ngoài cửa.
Tần Chí tung người lên ngựa, kéo dây cương, con ngựa hí vang một tiếng, vung vó phi ra ngoài thôn trang, mấy thị vệ thì cưỡi ngựa hộ tống hai bên.
Chỉ là Tần Chí không đi thẳng ra khỏi sơn trang mà quay ngựa rẽ về phía ruộng ngô.
Vừa đến ruộng ngô, từ xa hắn đã thấy một bóng người đứng trong ánh sớm mai, vận xiêm y nhã nhặn, dáng hình mảnh mai, bên cạnh còn có hai cung nữ đứng hầu.
Nghe thấy động tĩnh, ba người đồng loạt ngoảnh đầu nhìn lại.
Thấy Thái tử gia ngồi trên lưng ngựa cùng đoàn thị vệ bừng bừng khí thế theo sau, chân Ôn Như Thủy suýt nữa mềm nhũn.
Nàng ấy lặng lẽ nuốt nước bọt, cố gắng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, thầm nghĩ chẳng lẽ Thái tử gia đặc biệt đến thăm ruộng ngô?
Trước đó Ôn Như Thủy từng nghe Thái tử phi báo tin Thái tử sẽ không ở lại sơn trang lâu vì còn phải hồi kinh xử lý chuyện Hộ bộ. Chính vì thế nàng ấy mới an tâm ở lại nơi này.
Lúc này, Tần Chí đã xuống ngựa, từng bước tiến về phía họ.
Ôn Như Thủy chỉ cảm thấy da đầu sắp nổ tung.
Trước kia nàng ấy từng thiết tha mong được gặp mặt Thái tử gia một cách đường hoàng, giành lấy thiện cảm của hắn. Nếu là trước đây, nếu có một cơ hội như vậy đặt ra trước mắt thì chắc hẳn nàng ấy đã vui mừng khôn xiết.
Nhưng giờ lối suy nghĩ đã thay đổi, lại còn đạt được thỏa thuận với Bùi Chức, Ôn Như Thủy không thể tiếp tục nảy sinh ý nghĩ gì với vị Thái tử gia này nữa.
Không chỉ không được nảy sinh ý nghĩ gì mà còn phải cách xa hắn.
Không chỉ vì Ôn Như Thủy không muốn phản bội Bùi Chức mà còn vì sợ nàng hiểu lầm. Hơn hết, vị Thái tử gia này thực sự quá hung dữ, người thường khó mà chịu nổi.
Ít nhất, nàng ấy là một trong số đó.
Hai cung nữ Cẩm Hà và Cẩm Lam thấy Thái tử tiến đến thì lập tức hành lễ thỉnh an.
Tần Chí chỉ thoáng liếc mắt nhìn hai người, họ hiểu ý lui lại vài bước, lặng lẽ đứng nghiêm một bên.
Ôn Như Thủy thấy không cần ai phân phó mà họ đã tự động tránh đi, lại một lần nữa cảm thán: Người trong Đông cung quả là quá khéo đoán ý! Sao lại để một mình nàng ấy đối mặt với vị Thái tử như hung thần này chứ? Nàng ấy đáng sợ quá đi mất.
Chân Ôn Như Thủy càng nhũn ra, thân thể run rẩy không thôi.
Tần Chí càng đến gần, Ôn Như Thủy càng cảm nhận rõ khí thế đáng sợ trên người hắn. Đó không chỉ là sát khí trời sinh mà còn có cả bầu không khí chết chóc chỉ có ở những người có đôi bàn tay thực sự từng nhuốm máu người. Hai thứ đó hòa vào nhau, đủ để khiến nàng ấy sợ mất cả  hồn.
Tần Chí nhìn thiếu nữ đang đứng cách đó vài bước bằng ánh mắt sắc bén.
Thấy sắc mặt Ôn Như Thủy tái nhợt, mồ hôi rịn đầy trên trán, trông cứ như sắp ngất lịm đến nơi, hắn cười khẩy một tiếng, không lấy gì làm lạ.
Bởi vì mỗi lần gặp hắn, đám tiểu thư khuê các trong Kinh thành đều có dáng vẻ chẳng khác gì Ôn Như Thủy lúc này.
Thấy mãi rồi, Tần Chí cũng chán chẳng buồn xuất hiện trước mặt bọn họ.
Chỉ có A Thức là chưa bao giờ giống những kẻ ấy, nàng chẳng những không sợ hắn mà còn dám đối diện thẳng thắn, thậm chí trộm ngắm hắn.
Đối với người không liên quan, Tần Chí không hề khách khí, hắn mở miệng: “Hạt giống ngô này… Ngươi tìm được từ đâu?”
Da đầu Ôn Như Thủy suýt nữa nổ tung.
Hắn có ý gì đây?
“Không thể nói sao?”
Ôn Như Thủy cúi gằm mặt xuống đất, cảm nhận được cái nhìn sắc lạnh như có thực thể của đối phương quét tới, cứ như đang róc xương lột da nàng ấy. Lúc này đây, chân nàng ấy không chỉ mềm nhũn như bún mà nàng ấy thậm chí còn muốn giả vờ ngất xỉu để thoát khỏi tình cảnh trước mắt.
Tiếc là nàng ấy vẫn luôn khỏe mạnh, không ngất nổi.
Ôn Như Thủy thực sự không muốn nói, nhưng ánh mắt Tần Chí quá mức sắc bén, khiến nàng ấy không thể không cất lời.
“Thật ra… thật ra cũng không phải do thần nữ tìm được, Thái tử phi đã giúp đỡ thần nữ ạ.”
Ôn Như Thủy cố gắng trả lời, nàng ấy thật sự không rõ Thái tử phi đã nói với Thái tử thế nào về lai lịch của hạt giống ngô, vì quá tin tưởng Bùi Chức nên nàng ấy cũng chưa hỏi tới.
Ôn Như Thủy còn tưởng Thái tử phi đã thu phục được Thái tử rồi, ai ngờ hắn lại đột nhiên chạy đến hỏi nàng ấy.
Tần Chí tiếp tục truy vấn: “A Thức giúp? Giúp thế nào?”
Ôn Như Thủy lắp ba lắp bắp: “Điện hạ, ngài… ngài có thể hỏi Thái tử phi…” Nàng ấy quyết định đẩy chuyện này cho Thái tử phi xử lý.
“Cô sẽ tự mình hỏi.” Tần Chí lạnh giọng: “Nhưng bây giờ, cô đang hỏi ngươi.”
Ôn Như Thủy bị giọng điệu hùng hổ ấy dồn tới đường cùng, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.
Không thể chống đỡ nổi nữa, nàng ấy đành phải đáp theo cách nửa thật nửa giả: “Điện hạ, thật ra nếu không có Thái tử phi, thần nữ vốn không có được hạt giống này, toàn bộ là nhờ Thái tử phi nên thần nữ mới có thể mang về được.”
Nếu không kiếm được điểm tích lũy từ việc tăng độ hảo cảm và độ tin tưởng của Thái tử phi thì nàng ấy làm gì có điểm để đổi được hạt giống ngô chứ?
Nói đúng ra, toàn bộ công lao là của Thái tử phi, nàng ấy chỉ là người vận chuyển mà thôi.
Ôn Như Thủy nghĩ nếu mình nói vậy thì chắc hẳn Thái tử sẽ không hiểu và gặng hỏi tiếp. Thậm chí nàng ấy đã chuẩn bị tinh thần, nếu hắn gặng hỏi nữa thì đành chạy tới cầu cứu Thái tử phi.
“Vậy sao?”
Một tiếng lẩm bẩm cực khẽ truyền đến, Ôn Như Thủy ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Thái tử đã giục ngựa rời đi từ lúc nào.