Khương Nhiêu không tin trên đời có chuyện trùng hợp đến thế, túi gạo vừa rơi khỏi tay, nàng cũng vô thức cụp mặt nhìn theo. Lúc nàng cúi đầu, nữ tử khiến nàng cảm thấy giống Thẩm Tú Oánh đã không thấy không đâu nữa. Khi Khương Nhiêu ngẩng đầu lên thấy một bóng người hoảng loạn bỏ chạy.
Dù thế nào đi chăng nữa, nàng cũng sẽ không tin chuyện có thể chết đi rồi lại sống lại được, nhưng sự không tin của nàng lại bị bóng người hoảng loạn bỏ chạy kia làm khó hiểu xen lẫn với kỳ quái. Nếu không phải Thẩm Tú Oánh, tại sao phải bỏ chạy? Nàng định tìm người đuổi theo xem thế nào thì lại thấy một con ngựa trắng dừng lại ở đầu ngõ, cũng thấy Khương Cẩn Hành từ trên ngựa nhảy xuống.
Cậu ấy mặc bộ trường sam màu xanh trúc, dáng vẻ lịch sự vô cùng, là một thiếu niên lang thanh cao, dù nhìn ai cũng nở nụ cười dịu dàng. Ngay cả khi nhìn thấy người dân đến lấy gạo cứu tế cũng không có chút khinh thường hay kiêu ngạo, thái độ hòa nhã lịch sự, chỉ là khi nhìn về phía những nữ tử khác, nụ cười trên mặt cậu ấy càng nhiệt tình hơn, khiến cho phong thái nhã nhặn của Khương Cẩn Hành toát thêm vài phần hào hoa và phong lưu.
Khương Nhiêu hết sức nghi ngờ, vội vàng phân phó Minh Thược đi tìm người đuổi theo nữ tử kia. Còn về Khương Tử Hành, đệ đệ mà nàng nhìn suốt từ nhỏ tới lớn, đã sớm nhìn chán rồi, cho dù hào hoa thế nào cũng không thể lọt vào mắt xanh của nàng được. Nàng quay đầu nói chuyện với Minh Thược, đợi nàng ấy đi xa, lại lo lắng nhìn theo bóng lưng của Minh Thược, hoàn toàn không để ý đến Khương Cẩn Hành.
Nụ cười của Khương Tử Hành lập tức vụt tắt, môi mím lại, rụt rè gọi: "A tỷ."Lúc này Khương Nhiêu mới quay đầu lại nhìn cậu ấy: "Sao đệ lại đến đây?"
"Đến thăm tỷ..." Vốn muốn nói là xem Khương Nhiêu có việc gì cần cậu ấy giúp không, nhưng nghĩ đến việc Khương Nhiêu không để ý đến mình, Khương Cẩn Hành có chút giận dỗi, giọng điệu không vui: "Cha mẹ bảo ta đến xem tỷ có gặp rắc rối gì không."
"Lại đây." Khương Nhiêu gọi cậu ấy đến bên cạnh mình, tuy rằng giọng điệu của Khương Cẩn Hành như thể nàng nhất định sẽ gặp rắc rối, mà những chuyện đó sẽ khiến nàng không vui, nhưng Khương Cẩn Hành ăn nói kiểu vậy đã lâu, nàng cũng quen rồi, khẽ bảo: "Đệ trông sạp cháo giúp ta với."
Khương Cẩn Hành nhanh nhảu hỏi: "Thế còn tỷ?"
Khương Nhiêu: "Tỷ đi bắt người."
Khương Cẩn Hành: "Tỷ đừng đi, đến cả con châu chấu tỷ còn không dám bắt, làm sao có thể bắt người được? Để ta đi cho." Cậu ấy thoạt trông vẻ lơ đễnh, ánh mắt nhìn như chỉ chăm chăm đến những cô nương xinh đẹp trên đường, nhưng thực tế thì cảnh Khương Nhiêu nói chuyện với Minh Thược lúc nãy cậu ấy đều trông thấy cả, tự ý quyết định: "Để ta đi tìm người hầu của tỷ cho."
Cậu ấy vừa bước đi được hai bước bỗng quay lại, ngón tay gõ lên tấm gỗ chất đầy túi gạo: "Tối nay bày thêm một bộ bát đũa, ta có chuyện muốn nói với tỷ, ta sẽ ở lại ăn cơm."
…
Con đường phủ đầy tuyết trắng, người đi lại trên đường cũng không nhiều.Thẩm Tú Oánh bước đi vội vã, hai tay giữ chặt vành nón, vốn dĩ trên đường cũng không có nhiều người, mà nàng ta lại cứ thích đi về phía ít người hơn. Khương Nhiêu đã nhìn thấy nàng ta, mà nàng ta cũng đã nhìn thấy Khương Nhiêu. Nàng ta đã trốn chạy quá lâu, năm nay vì muốn tìm Đại điển Bảo Lạc mới cả gan trở lại Kinh thành. Nhìn thấy trước Tề Vương phủ có quầy phát cháo, nên nàng ta đã theo dòng người đến đây.
Trước khi rời kinh, Thẩm Tú Oánh chưa từng nghe ai được phong chức Tề Vương cả. Lúc còn làm tiểu thư nhà quan, nàng ta chưa từng cảm thấy một đấu gạo quý giá gì, nhưng khi bản thân rơi vào cảnh nghèo khổ, đến ăn cơm cũng không đủ, từng hạt gạo đều cực kỳ quý giá. Nàng ta chỉ muốn tới đó theo lấy một túi gạo, lấy xong sẽ rời đi ngay, nên mới đứng vào hàng ngũ đang chờ được phát cháo.
Ngõ Ô Y, nơi phồn hoa nhất thành Kim Lăng, ngay cả mây trên trời cũng đẹp hơn nơi khác. Nàng ta mơ màng nghĩ, nếu được sống ở đây một ngày thì thật tốt biết bao, tiếc rằng cha nàng ta không phải quan to, mà nàng ta... Thẩm Tú Oánh từng nghĩ rằng cuộc đời này mình có thể sẽ rất tốt đẹp, dù không thể đạt đến vị trí mà người đời ngưỡng mộ nhất, ít nhất cũng có thể gả cho công tử nhà quyền quý trong ngõ Ô Y.
Thẩm Tú Oánh nghĩ vẩn vơ, đến khi gần tới lượt mình, nàng ta mới ngỡ ngàng nhận ra người phát cháo là Khương Nhiêu. Những năm gần đây bận trốn chạy, nàng ta hoàn toàn không biết đến những thay đổi trong thành Kim Lăng. Không ngờ Khương Nhiêu đã xuất giá, còn gả cho Tề Vương…
Chiếc mũ che khuất đi gương mặt Thẩm Tú Oánh, cũng che đi tầm nhìn của nàng ta, Thẩm Tú Oánh không thể, cũng không dám ngẩng đầu nhìn rõ mặt Khương Nhiêu. Nàng ta sợ nhìn rõ Khương Nhiêu.rồi thì bản thân cũng sẽ bị Khương Nhiêu nhận ra. Cổ tay mảnh khảnh nhưng không hề tiều tụy, trắng trẻo, cân đối, đường nét mềm mại, nhìn một cái là biết Khương Nhiêu đã sống một cuộc sống giàu có, an nhàn sung sướng, ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ không thôi.
Nàng ta ngẩn ngơ suy nghĩ, khi chạy vào ngõ nhỏ, gió thổi vào da mặt, da thịt đều đau rát, tóc rối che mờ mắt nàng ta, trông nàng ta vô cùng nhếch nhác, Thẩm Tú Oánh lại bùng lên những oán hận. Hình như Khương Nhiêu đã nhận ra nàng ta rồi.
Nàng ta chạy càng nhanh, bước chân phía sau càng bám sát, khiến nàng ta kinh hãi, dù đã quẹo vào ngõ hẻm nhỏ hẹp cũng không dám dừng bước, tim đập dữ dội. Nàng ta vất vả trăm bề, cuối cùng vẫn chẳng còn gì. Tài lộc danh lợi, địa vị người nhà, những gì nàng ta mong muốn đều không thể có được, những gì từng có lại đều rời xa nàng ta.
Khương Tú Oánh chỉ còn lại một mạng sống này, thấp kém nhục nhã, trốn đông trốn tây như một con chuột cống sống lay lắt trên thế gian này. Chạy thục mạng đến cuối con hẻm, bỏ lại sau lưng tiếng chân đuổi theo, khi xung quanh đã yên tĩnh, nàng ta mới dám thở dốc, dựa vào tường để nghỉ.
Nhưng trong lòng vẫn không ngừng suy nghĩ rốt cuộc Tề Vương là ai. Mỗi ngày nàng ta chỉ nghĩ đến chỗ trú chân, bữa ăn tiếp theo phải đi xin ai, mệt mỏi như sắp chết tới nơi, đâu còn thời gian và sức lực để tìm hiểu chuyện của Kim Lăng. Cũng chẳng còn ai để hỏi thăm.Tề Vương... Chẳng lẽ là Dung Đình? Điều này hoàn toàn khác với kiếp trước, nhưng nếu không phải là Dung Đình... làm sao hắn có thể để Khương Nhiêu gả cho người khác được? Trừ phi hắn đã chết.
Khi hơi thở dần dần ổn định lại, xung quanh bốn bề yên tĩnh, Thẩm Tú Oánh cảm thấy bản thân có thể rời đi được rồi. Nhưng khi nàng ta vừa ngẩng đầu lên thì xém tí ngã uỵch xuống đất.
Trên bức tường cao chín thước đã có một thiếu niên ngồi đó, hứng thú nhìn nàng ta không thôi. Không biết đã nhìn bao lâu.
Thấy nàng ta phát hiện ra mình, môi cậu ấy khẽ cong lên, nở một nụ cười thật tươi, ngón tay uốn cong đặt lên môi, thổi một tiếng còi.
Tiếng chim trên cành giật mình bay đi, tiếng còi vang vọng khắp ngõ nhỏ. Chẳng bao lâu, tiếng chân nháo nhác từ xa đến gần, mấy nha hoàn lẫn gã sai vặt đều chạy tới đây. Bọn họ kính cẩn gọi thiếu niên ngồi trên tường là "thiếu gia".
Thẩm Tú Oánh thấy tình hình không ổn, nhắm đúng thời cơ định chạy đi, nhưng một tia sáng lạnh lẽo đã chặn ngang ngay trước mặt nàng ta.
Nàng ta cúi đầu nhìn thì thấy mũi kiếm cách cổ họng nàng ta không xa, chỉ khoảng nửa nén hương, mắt nàng ta hoa lên, run rẩy nói: "Công tử nhận nhầm người rồi."Nàng ta nghe thấy nha hoàn gọi Khương Cẩn Hành là "thiếu gia", nên cũng đại khái đoán ra thân phận của Khương Cẩn Hành, nếu nàng ta không nhận ra cậu ấy, cũng chưa chắc cậu ấy đã nhận ra nàng ta. Nước mắt nàng ta trào ra, lăn dài trên má, tay ôm ngực: "Ta chỉ là nữ nhân trói gà không chặt, không biết đã phạm sai lầm gì, mà khiến công tử dùng kiếm hù dọa ta như thế."
Khương Tú Oánh khóc như lê hoa đái vũ, nhưng Khương Cẩn Hành lại là người ghét nước mắt nữ nhân nhất, trong mắt cậu ấy không có chút thương xót hay cảm thông nào: "Đừng ngụy biện nữa."
Thẩm Tú Oánh lập tức ngừng khóc, trừng mắt nhìn Khương Cẩn Hành một cách hung tợn, giọng đanh thép: "Ngươi còn chặn đường ta, ta sẽ kêu to lên, nếu không thả ta đi, hãy đợi mà mất hết danh dự đi!"
Khương Cẩn Hành nhìn nàng ta đầy hứng thú, nữ nhân này lật mặt nhanh thật đấy, thấy cậu ấy không mềm lòng lại bắt đầu giở giọng uy hiếp. Thật đáng tiếc, Khương Cẩn Hành chính là kẻ không ăn mềm cũng không ăn cứng. "Danh dự là cái quái gì chứ?" Cậu ấy cười nói.
Thẩm Tú Oánh nắm chặt tay, nàng ta chỉ giả vờ dọa dẫm, làm sao dám nghĩ bản thân có thể uy hiếp Khương Cẩn Hành thật chứ, nhưng nàng ta thấy cậu ấy vẫn còn nhỏ tuổi nên vẫn muốn thử xem sao. Không ngờ phủ Ninh An Bá lại nuôi dưỡng ra một thiếu gia không sợ trời không sợ đất như vậy.
Nàng ta bị Khương Cẩn Hành nhìn chằm chằm, da đầu tê rần, giống như con thú bị vây hãm, tiến thoái lưỡng nan. Cậu ấy không ăn mềm cứng, nàng ta cũng hết cách. Nàng ta đành liều mạng, cứng đầu kêu lên: "Người đâu! Có người cưỡng đoạt dân nữ nhà lành này!"Thẩm Tú Oánh hét thất thanh, hy vọng có người đến đây, khi đó có lẽ nàng ta vẫn còn cơ hội trốn thoát trong lúc hỗn loạn. Khương Cẩn Hành mặc kệ nàng ta kêu gào đến khản giọng, tự tại đứng yên, trong mắt không hề dao động. Chỉ có thanh kiếm trong tay càng lúc càng gần.
Nếu người trước mắt không phải là nữ nhân, cậu ấy đã sớm đánh tới tấp rồi. Trong mắt Khương Cẩn Hành dần dần có chút không kiên nhẫn, thanh kiếm không thấy máu, nhẹ nhàng hất bay mũ của Thẩm Tú Oánh, lại cắt đứt mái tóc che đi gương mặt của nàng ta, Vài lọn tóc dài rơi xuống đất.
Nhìn thấy khuôn mặt lộ ra sau khi bị cắt tóc, Khương Cẩn Hành chạm vào thanh kiếm, thở dài một tiếng: "Thanh kiếm này cùn thật đấy." Rồi lại nói tiếp: "Lúc đầu trận hỏa hoạn thiêu rụi phủ trạch Thẩm phủ, rõ ràng ngươi đã chôn thân trong biển lửa, sao lại có thể sống sót tới bây giờ? Là chết đi sống lại hay mang tội chạy trốn, ngươi không định giải thích một chút sao?"
Giọng điệu của cậu ấy dường như không phải là ép hỏi, chỉ là giọng điệu bình thản kể lại sự thật, nhẹ nhàng đến mức không giống người ở tuổi này: "Thẩm Nhị cô nương, hử?"
Thẩm Tú Oánh nghe Khương Cẩn Hành chỉ rõ thân phận của mình, cả người cứng đờ, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy, nhưng không nói được nửa lời. Lúc đầu nàng ta đã đẩy ngã ngọn đèn bên giường, chỉ muốn thiêu chết nha hoàn của mình, không ngờ lại thiêu chết cả mẹ mình.Những năm chạy trốn, nàng ta luôn cảm thấy hối hận khôn cùng. Sống không bằng chết, thà rằng lúc đó chết đi cho xong. Nhưng đến khi đối mặt với cái chết, nàng ta lại muốn sống. "Ta nhớ mẫu thân ta lắm." Nàng ta nghẹn ngào, vô cớ khóc ngất lên.
Khương Cẩn Hành từ từ giơ tay, thu kiếm lại, khi Thẩm Tú Oánh tưởng rằng cậu ấy sẽ tha cho mình, thì thiếu niên cười toe toét, búng tay một tiếng rõ kêu, ra lệnh cho thuộc hạ: "Bắt nàng ta lại."
Tuy rằng Khương Nhiêu đã đoán được đó là Thẩm Tú Oánh, nhưng khi thấy người bị đệ đệ mình bắt về, biết đó là Thẩm Tú Oánh, nàng vẫn cảm thấy ngạc nhiên không thôi.
Khương Cẩn Hành hành động mau lẹ, đi không đến nửa canh giờ đã trở lại, cậu ấy tìm người gửi tin cho quan viên Đại lý tự từng thẩm vấn vụ án của Thẩm Tước, còn mình thì đưa Thẩm Tú Oánh trở về Tề Vương phủ trước, nhốt nàng ta vào nhà kho, sau đó thì đi tìm Khương Nhiêu, vừa gặp mặt đã mỉa mai: "Tỷ chỉ phát một bát cháo cũng gặp chuyện kỳ lạ như vậy, cái số này… Chậc chậc."
Khương Nhiêu thấy cậu ấy đã bắt được người về, đôi mắt cún con của Khương Cẩn Hành sáng rực, dáng vẻ đắc ý như có một cái đuôi đang ngoe nguẩy không ngừng, nàng cũng không thèm tranh cãi với cậu ấy, chỉ ném cho cậu ấy một cái khăn mới để lau mồ hôi.
Thẩm Tú Oánh thật sự chưa chết, trong lòng Khương Nhiêu dấy lên rất nhiều nghi vấn: "Vì sao nàng ta vẫn còn sống? Chẳng lẽ người chết trong đám cháy là người khác? Thế làm sao nàng ta có thể lừa được mọi người chứ? Còn có, tại sao hôm nay nàng ta lại tới trước cửa Vương phủ?"
Khương Cẩn Hành lắc đầu: "Những điều tỷ muốn biết, ta đều đã hỏi trên đường đi cả rồi."
"Hỏi được gì chưa?"Khương Cẩn Hành lại khẽ 'chậc' một tiếng, nhìn Khương Nhiêu như nhìn kẻ ngốc: "Nếu hỏi được gì, chẳng phải đã sớm nói với tỷ rồi sao?"
Khi Khương Nhiêu nói chuyện với cậu, chỉ nói được nhiều nhất ba câu là có vẻ hòa thuận, nói thêm cái là chí chóe ngay. Nhưng nghĩ đến việc gọi đệ ấy bắt người thì đệ ấy lập tức đi luôn, làm việc cũng đáng tin, chỉ là mỏ hỗn tý, nàng cũng không tức giận, chỉ hỏi: "Đệ muốn ở lại dùng bữa, còn nói có chuyện muốn nói với tỷ, là chuyện gì vậy?"
Khương Cẩn Hành vừa định mở miệng, song thấy bóng ai xuất hiện ở cổng, ngay cả cây trâm gỗ cùng bộ bạch sam cũng không dìm được vẻ tuấn tú, tao nhã của người đó. Khương Cẩn Hành khẽ nheo mắt: "Tỷ phu về rồi, những lời đó để lát nữa ta nói với tỷ sau."
Chiết Khương