Dung Đình đi về phía bọn họ. Khương Nhiêu nhìn thấy người kia qua đây thì vô thức chạy lại phía hắn, tự cầm lấy áo khoác đang ở trên tay hắn. Dung Đình phối hợp với động tác muốn lấy áo trên tay hắn của nàng, hơi cúi người xuống. Hắn nhìn thấy Khương Cẩn Hành vẫn luôn đứng ở một bên nhìn hai người thì đứng thẳng người, ôm lấy vai Khương Nhiêu, kéo nàng lại gần. Hắn hỏi Khương Cẩn Hành: “Đệ đến từ lúc nào vậy?” Thời gian trôi qua, thói quen của hắn đã hoàn toàn khác thời niên thiếu. Hắn quen cười khi nhìn thấy người khác, chỉ là nụ cười lúc nào cũng vậy. Dáng vẻ cười híp mắt cùng hàng lông mi dài rậm khiến cho chấm nốt ruồi như biến mất.
Khương Cẩn Hành nhíu mày. Sau năm tám tuổi bị ném vào thư viện chăm chỉ học hành, ở đó Dung Đình đã quan tâm cậu ấy rất nhiều. Để Dung Đình làm tỷ phu, đương nhiên cậu ấy vô cùng hài lòng. Cho đến khi Khương Nhiêu gả ra ngoài, cậu ấy muốn tìm a tỷ nói vài câu mà tìm mãi cũng không thấy người trong phủ Ninh An Bá. Lúc này Khương Cẩn Hành mới dần dần cảm thấy không đúng, cuối cùng đổi ý.
Người giỏi tính kế như Dung Đình, vỏn vẹn mấy năm đã tìm được chỗ đứng trong triều đình, làm sao chỉ vì một chút ân tình lúc trước mà tìm mọi cách quan tâm cậu ấy? Còn đổi lại được bao nhiêu thông tin sở thích và hành tung của a tỷ từ chỗ cậu ấy. Rõ ràng hắn đã có ý đồ với tỷ tỷ từ lâu.Không những có ý đồ từ lâu mà hắn còn làm cậu ấy hiểu lầm hắn không có ý gì với a tỷ bao nhiêu lâu này. Ngày nào cũng nghĩ giúp hắn hình mẫu phu quân mà tỷ tỷ thích là như thế nào… Đúng thật là...
Khương Cẩn Hành cuối cùng cũng hiểu rõ mọi chuyện, trong lòng cũng thêm mấy phần bất mãn. Trước đây cậu ấy muốn Dung Đình làm tỷ phu của mình vì hai lý do. Một là do tỷ tỷ thích, ánh mắt khi tỷ ấy nhìn Dung Đình lấp lánh như có ánh sao. Hai là hắn cũng khá máu mặt, Dung Đình thông minh, võ công lại giỏi, vừa hay bù đắp nỗi trống vắng không có ca ca của cậu ấy.
Nhưng bây giờ cậu ấy có chút không thích sự thông minh của Dung Đình. Một người thông minh như thế, lúc nào thích tỷ tỷ còn tốt chứ nếu ngày nào đó không còn thích thì chưa chắc hắn sẽ giúp tỷ tỷ. Cho dù vẻ ngoài của Dung Đình có tốt như thế nào chăng nữa thì ở trong lòng Khương Cẩn Hành, nam tử ở thế giới này không có ai đẹp trai bằng cậu ấy.
Khương Cẩn Hành thản nhiên đáp: “Chắc từ canh giờ trước. Đang lúc rảnh rỗi, ta muốn xem có gì ta giúp được hay không.”
“Ồ.” Dung Đình giống như không để ý nhắc đến: “Biết tỷ tỷ đệ đang nấu cháo, hôm nay ta cũng quay về hơi sớm.”
Vừa rồi Khương Nhiêu còn muốn hỏi Dung Đình tại sao hôm nay hắn lại về sớm như vậy, thấy hắn đang nói chuyện với đệ đệ của nàng thì không lên tiếng cắt ngang. Thấy Dung Đình nói vậy nàng cười thầm, lặng lẽ chạm nhẹ vào tay hắn rồi buông ra.
Khương Cẩn Hành nhất thời không đấu lại được tỷ phu, nhưng vừa nãy cậu ấy đã sống chết nói với Khương Nhiêu là cha mẹ bắt cậu ấy đến. Khương Cẩn Hành không tiện nói lại, chỉ có thể tự ôm hờn dỗi.
…
Ngày thường Khương Nhiêu và Dung Đình dùng bữa chỉ dùng một chiếc bàn tròn nhỏ. Bàn tuy nhỏ nhưng chế tác lại tinh xảo, chất liệu cũng là từ gỗ tiểu diệp tử đàn thượng hạng, trên cạnh bàn điêuKhắc hình mây cùng đóa sen. Mặc dù bàn tròn nhỏ nhưng hai người ngồi ăn lại vô cùng ấm cúng. Hôm nay thêm một người, chiếc bàn lập tức có chút chật chội.
Khương Cẩn Hành nhìn hai người ở đối diện, bát sứ cầm trong tay, chậm chạp không hề động đũa. Tên bàn ăn có một cái giỏ nhỏ được đan bằng trúc, trong giỏ đầy ắp hạt dẻ đã được nấu chín và để ráo nước.
Dung Đình xắn ống tay áo bóc một hạt, theo thói quen đưa lên miệng Khương Nhiêu. Khương Nhiêu vẫn nhớ Khương Cẩn Hành còn đang ở đây nên không dám há miệng nhận lấy đồ ăn như bình thường. Nàng đẩy đẩy bát, đôi mắt long lanh chớp chớp như biết nói, bảo Dung Đình để hạt dẻ vào trong bát của nàng.
Dung Đình nghe lời đặt hạt dẻ vào bát, chỉ có điều hắn dùng mũi giày cọ nhẹ vào giày thêu hoa lê của Khương Nhiêu, im lặng tỏ vẻ bất mãn.
Khương Cẩn Hành liếc một cái là đoán được bình thường hai người chung sống như thế nào, lập tức thấy phát ngán. Cậu ấy tự bóc hạt dẻ cho mình, cảm thấy bản thân cô đơn lạc lõng.
Khương Cẩn Hành bóc xong hạt dẻ, hạt dẻ vàng xếp thành một đống trong đĩa nhưng vẫn không động đũa. Một lúc sau cậu ấy đẩy bát ra và nói “ta no rồi”, đi vào viện tử trước.
Khương Nhiêu vẫn nhớ Khương Cẩn Hành có chuyện muốn nói với nàng, thấy cậu ấy từ đầu đến cuối đều không nhắc đến, trong lòng mơ hồ cảm thấy khác thường. Hình như cậu ấy muốn tránh Dung Đình. Nàng cảm nhận được điều này, trong lòng thấy khó hiểu. Có chuyện gì mà không thể để Dung Đình biết vậy?Dung Đình thấy Khương Nhiêu cứ dõi theo bóng lưng của Khương Cẩn Hành thì từ từ đặt đũa xuống, nói với nàng: “Để ta đi xem sao.” Hắn ra khỏi cửa, Khương Cẩn Hành đang đứng ở hành lang, cậu ấy đang dựa vào tường suy nghĩ gì đó.
Tiếng bước chân của Dung Đình nhanh chóng làm cho cậu ấy hoàn hồn, gọi một tiếng “tỷ phu”. Ánh mắt Dung Đình nhìn cậu ấy thêm mấy phần ẩn ý, hắn nhìn chằm chằm Khương Cẩn Hành, nhìn đến mức cậu ấy thấy hoảng sợ trong lòng. Trong lúc cậu ấy đoán già đoán non không biết Dung Đình đã biết được chuyện kia hay không thì Dung Đình đã mở lời: “Học xong bài rồi à?”
Trước mặt Dung Đình, Khương Cẩn Hành cũng không dám nói dối, thành thật đáp: “Cũng tàm tạm. Chỉ là gần đây Yến tiên sinh về quê thăm người thân nên ta cũng hơi rảnh.”
Dung Đình hơi gật đầu, không nói thêm gì nữa. Khương Cẩn Hành dò xét biểu cảm của Dung Đình, hiểu ra được gì đó. Mấy hôm nay cậu ấy đến phủ Tề Vương tương đối nhiều, hắn đây là đang ngại phiền.
“Vừa nãy có người đến quầy cháo.” Dung Đình đưa mắt về phía Khương Cẩn Hành. “Tỷ phu chắc chắn sẽ không nghĩ ra đó là ai.”
Khương Cẩn Hành cố làm ra vẻ huyền bí: “A tỷ vốn muốn nói cho huynh ngay từ đầu nhưng bị ta ngăn lại. Nếu như nói thẳng cho huynh thì sợ huynh sẽ không có tâm trạng dùng bữa nữa, một lòng muốn đến Đại lý tự.”
“Thẩm Nhị cô nương, Thẩm Tú Oánh.” Trong mắt Dung Đình không có bao nhiêu bất ngờ.Hắn đã biết từ lâu. Động tĩnh lớn nhỏ trong phủ hắn đều biết. Sâu trong ánh mắt lại ẩn giấu tức giận. Mặc dù hắn vẫn chưa được nắm quyền lớn nhưng hắn muốn nắm giữ những chuyện kia. Chỉ có nắm toàn bộ mọi thứ trong tay thì trong lòng mới yên tâm được.
Thẩm gia cháy, Thẩm phu nhân và cả nhị nữ nhi của Thẩm Tước đều bỏ mình trong biển lửa. Hắn điều tra được trong số nô bộc của Thẩm gia có người không còn tin tức nào. Nha hoàn kia chạc tuổi nhị nữ nhi của Thẩm Tước, dáng người cũng gần giống nhau…
Lúc đó hắn đã đoán được Thẩm Tú Oánh vẫn còn sống, phái người đi khắp nơi truy tìm, cũng sắp xếp tai mắt ở cửa thành bên kia. Nhưng cuối cùng Thẩm Tú Oánh lại bị Khương Cẩn Hành dẫn về. Hắn tự cho rằng mình đã sắp xếp mọi thứ như thiên la địa võng, vậy mà vẫn có cá lọt lưới, đây mới điều hắn không thể chấp nhận được.
Giọng nói của Dung Đình cũng trở nên lạnh lùng theo tâm trạng hắn: “Ta sẽ đích thân thẩm vấn Thẩm Nhị cô nương.”
Khương Cẩn Hành không giống như Khương Nhiêu không màng thế sự, rời xa chuyện triều chính. Cậu ta đã lớn hơn nên dần cảm thấy hứng thú với chuyện tranh giành quyền lực này. Mặc dù cả ngày cậu ta vẫn trêu mèo chọc chó, nhìn qua chẳng có gì nghiêm túc nhưng thực tế đấu tranh trong triều đình được viết thành thoại bản kia đã trở thành thứ mà cậu ta thích nghe nhất lúc rảnh rỗi.
Danh tiếng của Dung Đình trong triều đình như thế nào cậu ta cũng biết. Đợi đến khi Dung Đình rời phủ, Khương Cẩn Hành đi tìm Khương Nhiêu: “Trước đây có phải a tỷ vẫn luôn muốn tiếp cận Tương Vương phi và nữ nhi của bà ấy là Tạ Khê của phủ Tương Vương đúng không?”“Không?” Lúc Khương Nhiêu làm chuyện này thì không có ý giấu người bên cạnh. Nàng không bất ngờ Khương Cẩn Hành biết việc này, ngược lại có chút ngoài ý muốn cậu ấy để ý chuyện của nàng. Khương Nhiêu hơi gật đầu, sửa lại: “Cũng không phải muốn tiếp cận, chỉ là muốn làm rõ. Tương Vương phi rõ ràng là nữ nhi ruột thịt của Quốc trượng gia, tại sao lại luôn trốn tránh Quốc trượng?”
Trong lòng Khương Nhiêu đã có vô vàn suy đoán từ lâu, khả năng lớn nhất là Tương Vương phi oán hận phụ thân thiên vị đích tỷ Từ Lan Nhược. Nàng điều tra được quan hệ giữa Tương Vương phi và Gia Hòa Hoàng hậu khi còn chưa gả đi không hề tốt. Đích tỷ vào cung, thuận lợi làm Hoàng hậu, Tương Vương phi đương nhiên sẽ có tâm lý ghen tị. Nàng đoán Tương Vương phi vì cảm xúc ghen tị mà dần dần cắt đứt qua lại với Từ gia.
Khương Nhiêu nói đầu đuôi gốc ngọn suy nghĩ trong lòng mình cho Khương Cẩn Hành, nàng bổ sung: “Trước đây ta muốn tra rõ là vì muốn biết có thể tìm được nhược điểm của Quốc trượng gia từ chỗ Tương Vương phi hay không. Bây giờ Từ gia thất thế, ta cũng không cần theo dõi hai mẹ con bọn họ nữa.”
Khương Cẩn Hành kiên nhẫn nghe nàng nói, cuối cùng không kìm được cười thành tiếng. Giọng điệu của cậu ấy vẫn mang theo sự trào phúng: “Mấy nữ nhi của Quốc trượng gia nổi tiếng là có hiếu.”
“Ý của đệ là…” Khương Nhiêu nhíu mày.
“Tương Vương phi không hề oán hận Từ Quốc trượng.” Khương Cẩn Hành chắc chắn nói: “Từ Quốc trượng gả bà ấy cho Tương Vương là muốn bà ấy giám sát Tương Vương, ngấm ngầm kiềm chế thế lực của Tương Vương, ngăn chặn việc Tam hoàng tử có quan hệ thân thiết với Tương Vương đoạt mất ngôi vị Thái tử. Nhưng chuyện Quốc trượng gia sắp xếp bà ấy đi giám sát Tương Vương mấy năm trước bị người khác tố giác với Tương Vương. Tương Vương nổi giận, quân cờ Tương Vương phi cũng trở nên…”Tương Vương kiêng kị thế lực của Quốc trượng gia, không dám phế vị bà ấy. Bây giờ Tương Vương phi bị trượng phu chán ghét, cũng bị Từ Quốc trượng ruồng rẫy nên mới thành ra dáng vẻ u uất như bây giờ.”
Khương Nhiêu nghe vậy thì ngạc nhiên. Một lúc lâu sau, nàng mới đáp: “Lỡ như bà ấy lừa đệ thì sao?”
Khương Cẩn Hành nhíu mày, không hài lòng với sự không tin tưởng từ tỷ tỷ: “Tỷ chỉ biết xuống tay từ chỗ Tương Vương phi và Tạ Khê, lại không biết suy nghĩ của nữ nhân có lúc rất khó đoán, lòng nghĩ có miệng lại nói không, vô cùng phiền phức. Tương Vương lúc say rượu đã nói ra chuyện này, câu nào cũng là thật.”
Khương Nhiêu im lặng một lúc, tiêu hóa lời Khương Cẩn Hành nói trước đó, bỗng nhiên lạnh mặt: “Tương Vương say rượu, tại sao đệ lại ở cạnh ông ấy? Chẳng lẽ đệ cũng uống rượu?”
Khương Cẩn Hành xù lông lên, tức giận nói: “Còn không phải do tỷ điều tra Tương Vương phi nhưng lại ngốc nghếch vụng về, không tra được cái gì nên ta mới phải nghĩ cách làm thân với Tương Vương sao. Rượu đã là gì, ta còn phải đánh đổi cả Tiểu Lục.”
“Tiểu Lục?”
“Con dế của ta. Tương Vương thích chơi dế. Ta nuôi Tiểu Lục thành con dế đệ nhất Kim Lăng rồi cố tình thua để tặng dế cho ông ấy. Ông ấy cầm theo con dế ta tặng, mọi việc đều thuận lợi, ai cũng khen ông ấy nuôi dế tốt. Ta không dễ gì mới nuôi con dế được như vậy, danh tiếng lại dành hết cho ông ấy nên đương nhiên Tương Vương sẽ cảm kích ta.”
“Nhưng ta thật sự rất tổn thương. Ngân lượng, ta muốn ngân lượng.” Khương Cẩn Hành chìa tay với Khương Nhiêu, hợp tình hợp lý đòi đền bù.
Khương Nhiêu vốn định nhắc nhở cậu ấy vài câu mê muội mất cả lý trí, bấy giờ lại thấy đuối lý. Nàng vừa nghe đã biết từ mấy tháng trước đệ đệ đã giúp nàng điều tra Tương Vương. Đừng thấy cậu ấy nói ra chuyện kia nhẹ nhàng, tuổi niên thiếu chính là tuổi cần thể diện, bên trong nhất định sẽ gặp khó khăn không muốn nói, chỉ muốn người khác khen mình thông minh.Nàng không nói gì nữa, trả tiền đầy đủ cho đệ đệ. Khương Nhiêu lấy hộp tiền, tìm ngân phiếu trị giá trăm lượng đưa cho cậu ấy.
Khương Cẩn Hành ước lượng ngân phiếu kia, vỗ vỗ mấy cái vào lòng bàn tay, tươi cười hớn hở, lại đưa tay trả ngân phiếu cho Khương Nhiêu. Khương Nhiêu kinh ngạc với sự hào phóng hiếm có của đệ đệ, lại nghe được giọng nói của Khương Cẩn Hành vang lên: “Một ngàn lượng này xem như là con dế của ta, còn có phí vất vả moi tin từ chỗ Tương Vương cũng phải tính.”
Cậu ấy nói đến tiền là sáng mắt, tươi cười không thôi, như hoa đào tháng hai nở hoa, ngón tay gõ bàn: “A tỷ, ta cũng không làm khó tỷ, tỷ lấy lại một ngàn lượng này đi. Đầu xuân năm sau mua thêm mấy chục gánh thóc, để trong cửa hàng lương thực giúp ta kinh doanh. Nếu bán được thì đưa tiền lãi và tiền gốc cho ta, bán không được thì đến lúc đó lại trả ta một ngàn lượng cũng không muộn. Tỷ thấy được không?”
Khương Nhiêu cầm lại chỗ ngân phiếu kia, “à” một tiếng, vừa tức vừa bất đắc dĩ bảo: “Được rồi.” Tính toán như vậy thì nàng không cần lo sau này đệ đệ sẽ khoét rỗng phủ Ninh An Bá nữa.
Khương Cẩn Hành sờ cổ họng: “Ta nói chuyện cũng mệt rồi, uống trà đi.”
Khương Nhiêu bảo Minh Thược đi xuống pha trà, cất ngân phiếu về chỗ cũ. Đợi đến khi Minh Thược mang ấm quay lại rót trà cho hai vị chủ tử, Khương Nhiêu nghĩ tới một chuyện, hỏi Khương Cẩn Hành: “Chuyện của Tương Vương phủ… Tại sao đệ phải đợi tỷ phu đi rồi mới nói với ta?” Chuyện này cần gì phải giấu Dung Đình?
Khương Cẩn Hành uống nửa chén trà, lấy làm kinh ngạc nhìn Khương Nhiêu: “Tỷ ở cạnh huynh ấy lâu như vậy mà vẫn chưa nhận ra gì sao?”
Khương Nhiêu hơi nhíu mày, hỏi lại: “Đệ muốn ta nhận ra điều gì?”
“Tỷ không thấy chuyện Tương Vương phi bị vạch trần trước mặt Tương Vương rất giống phong cách làm việc của tỷ phu sao?”
Chiết Khương