Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 105

Suy cho cùng, Ôn Như Thủy vẫn chột dạ. Sau khi xem thực thiết thú xong, nàng ấy không dám nán lại lâu tại Đông cung, bèn giả bộ mình không được khỏe.
Nàng ấy giả bộ rất giống, tay ôm bụng, mặt mày tái nhợt.
“Nếu Ôn biểu tỷ thấy khó chịu thì chi bằng qua bên thiên điện nằm một lát, để ta sai người đi mời thái y tới xem bệnh cho tỷ.” Bùi Chức quan tâm bảo.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ôn Như Thủy nào dám để thái y tới khám, vội nói: “Không cần không cần đâu, ta chỉ hơi mệt chút thôi, ta muốn về nghỉ ngơi, không dám phiền Thái tử phi.”
Tề Ấu Lan hết sức lo lắng, thấy Ôn Như Thuỷ không muốn nán lại thêm ở Đông cung, cũng thấu hiểu nỗi lo của nàng ấy nên vội cáo từ với Bùi Chức.
Những người khác thấy thế cũng biết điều cáo từ ra về.
An Ngọc Công chúa đã muốn rời khỏi đây từ lâu. Hai vị Tiểu Công chúa chơi một lúc lâu đều đã thấm mệt, nhao nhao đòi về đi ngủ. Tuyên Nghi Quận chúa cũng sợ gặp phải Thái tử nên muốn về sớm.
Mấy vị Công chúa muốn về thì đành thôi, Bùi Chức hỏi Tuyên Nghi Quận chúa: “Tam Hoàng tử cũng ở đây, Quận chúa không nán lại đây thêm một lát à?”
“Không không không, không cần.”
Tuyên Nghi Quận chúa lắc đầu như trống bỏi, không mảy may đổi ý.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức thực lấy làm lạ, chẳng lẽ nàng ấy sợ Thái tử nhiều hơn cả thích Tam Hoàng tử? Nếu là một cô nương si tình bình thường thì kiểu gì cũng sẽ vì người trong lòng mà vượt qua muôn vàn khó khăn, dũng cảm xông lên, sao cô nương này lại khác lẽ thường quá vậy?
Bùi Chức phát hiện sau khi Thái tử điện hạ trở về, các khách khứa lập tức sợ hãi đòi về. Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến mức độ nguy hiểm của Thái tử gia. Đúng là người mà ai cũng muốn né xa.
Nàng tặng quà đáp lễ đã chuẩn bị sẵn cho họ rồi sai cung nhân tiễn họ về.
Sau khi tiễn hết khách khứa ra về, Bùi Chức gọi cung nhân phục vụ ở Mai viên tới, biết ba huynh đệ kia đang uống rượu, tuyên bố không say không về thì quyết định mặc kệ họ. Dù sao ở Đông cung cũng chẳng có gì nguy hiểm.
Nàng sai người chuẩn bị sẵn canh giải rượu rồi về Phúc Ninh điện nghỉ ngơi.
Trở lại Phúc Ninh điện, Bùi Chức thay y phục rộng rãi, nằm lười biếng trên ghế quý phi, hưởng thụ khoảng thời gian nhàn nhã.
Đèn hoa vừa sáng lên, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử say lâng lâng được cung nhân dìu về.
Thái tử mang theo hơi rượu nồng nặc khắp người trở lại Phúc Ninh điện. Thấy Thái tử phi nằm đọc sách trên ghế quý phi, hắn sải bước đi tới, nhấc bổng nàng lên bằng một tay trong tiếng hét giật mình của đám cung nhân.
Tần Chí ôm ghì Bùi Chức vào lòng, vùi mặt vào cổ nàng.
Chuyện không thể làm lúc ban ngày ở Mai viên giờ được làm bù, cuối cùng hắn cũng mãn nguyện.
Thái tử điện hạ như con thú đánh dấu địa bàn, ra sức cọ xát quanh địa bàn của mình. Mùi rượu từ người hắn làm Bùi Chức khó chịu: “Người điện hạ hôi quá, chàng mau đi rửa mặt đi.”
Bọn cung nhân đang lui ra ngoài, nghe vậy vội rảo bước nhanh hơn.
Dạo này Thái tử phi càng ngày càng to gan, thậm chí còn dám cả gan chê Thái tử điện hạ hôi. Điều làm người ta ngạc nhiên hơn là mặc dù có vẻ như Thái tử điện hạ giận nhưng lại không hề trách cứ Thái tử phi. Hai người nhanh chóng thân mật như keo sơn. Cách thức chung sống này thực làm người ta khó hiểu.
Quả nhiên Thái tử điện hạ rất bất mãn: “Nàng chê cô hôi à?”
Hắn cố ý kề sát mặt mình vào mặt nàng, còn hôn nàng nữa.
Bùi Chức bị hắn làm phiền không chịu nổi, đành bưng mặt hắn hôn mấy cái an ủi, cuối cùng cam đoan: “Thực ra cũng không hôi lắm đâu.”
Nàng bảo hắn thả mình xuống, sau đó bưng canh giải rượu được giữ ấm tới cho hắn.
Tần Chí với dáng người cao lớn ngồi trên ghế quý phi, toàn thân lộ ra hơi thở lười biếng, khuôn mặt trắng trẻo ửng đỏ, đôi mắt phượng khép hờ, trông như một thiếu niên lang phong lưu phóng khoáng. Thái độ ngông nghênh, xấu xa ấy chính là đòn sát thủ đối với phái đẹp.
“Cô không uống canh giải rượu đâu!” Tần Chí ngoảnh mặt đi.
Bùi Chức nhìn hắn một hồi rồi để canh giải rượu qua một bên, tự tay vắt khăn lau mặt cho hắn.
Tần Chí ngửa mặt lên, ngón tay thon dài kéo mở vạt áo, lộ ra lồng ngực rắn chắc, sau đó khẽ hất chiếc cằm với những đường cong nam tính với nàng, ý bảo hiện tại hắn đang rất nóng, cần lau cả dưới áo nữa.
Bùi Chức tiếp tục lau cho Tần Chí, lau xong nửa người trên thì chẳng buồn để ý đến hắn nữa mà kéo vạt áo lại, không thèm ngắm nhìn cơ thể rắn rỏi, cao ráo, đẹp mắt đầy nam tính ấy.
Hầu hạ hắn lau mặt sạch sẽ xong, Bùi Chức hỏi: “Điện hạ có muốn dùng bữa tối không?”
“Không, cô vẫn còn no.”
Thấy hắn không muốn ăn, Bùi Chức ăn một mình. Nàng không muốn bữa tối quá rườm rà nên chỉ sai nhà bếp nấu bát mì nước đơn giản mang lên đây.
Tuy nói là nấu đơn giản nhưng cuối cùng bát mì được mang lên vẫn rất đầy đặn.
Mì trong bát được cán thủ công, ngâm mình trong nước hầm xương thơm nồng, bên trên còn xếp mấy miếng thịt hươu nướng thơm ngào ngạt đều tăm tắp, lại rắc thêm một chút hành hoa, trông cực ngon mắt.
Ngoài bát mì ra còn có thêm một vài món rau dưa ăn kèm nhẹ bụng.
Cơn thèm ăn trỗi dậy, Bùi Chức đánh chén ngon lành. Thái tử gia vốn bảo không đói nhưng xem nàng ăn một hồi cũng phải quay lại nói với cung nhân đứng hầu gần đó: “Cho cô một bát nếm thử.”
Cung nhân vội bưng cho hắn một bát mì thịt hươu nướng nóng hổi.
Phu thê ngồi ăn mì với nhau. Tần Chí gắp hết thịt hươu nướng trong bát mình qua bát của Thái tử phi, thấy nàng ăn ngon miệng, mắt hắn đong đầy ý cười.
Ăn tối xong, Bùi Chức ngồi một lát cho xuôi cơm rồi chuẩn bị đi tắm rửa thay đồ.
Thái tử gia thư thả tựa vào giường, kéo nàng vào lòng: “A Thức, cô muốn đi tắm chung với nàng.”
Bùi Chức quay đầu nhìn hắn, kiên quyết từ chối: “Điện hạ tắm một mình đi, trời lạnh lắm, tắm một mình cho nhanh.”
“Cô say, không còn sức nữa.” Giọng hắn nghe có phần đáng thương: “A Thức chà lưng cho cô nhé, kẻo cô say không biết trời trăng gì, ngã vào trong nước thì sao?”
Nghe lý do đường hoàng mà hắn đưa ra, lại nhìn khuôn mặt ngây ngất hơi men và đôi mắt khép hờ sáng lấp lánh kia mà xem, rõ ràng đã quắc cần câu.
Song hắn chỉ lừa được những người khác thôi chứ không gạt được nàng.
Người có tinh thần lực mạnh bẩm sinh vốn không say nổi, thậm chí có thể nói là ngàn chén không say.
Kiếp trước Bùi Chức chính là nữ anh hùng ngàn chén không say. Đó không phải là bản lĩnh rèn được mà là do khi tinh thần lực của nàng đạt tới cảnh giới nhất định, tác động của cồn với nàng trở nên cực kỳ nhỏ.
Có điều chuyện kiểu này không tiện giải thích, Bùi Chức đành để mặc Thái tử gia giả vờ say kéo mình vào tịnh phòng.
Đến khi hai người tắm rửa xong thì tịnh phòng đã rối tung. Bùi Chức thật sự không dám nhìn thẳng.
Thái tử gia lại chẳng hề biết xấu hổ là gì, cứ vậy mà bế Thái tử phi run chân trở về phòng. Hai người chui vào trong chăn ấm nói chuyện.
“A Thức, sắp tới cô sẽ thường xuyên xuất kinh.”
“Chàng đi đâu vậy?” Bùi Chức kinh ngạc hỏi.
“Cô tới thôn trấn ngoại thành xem thử tình hình tuyết rơi thế nào.” Tần Chí không tránh nói chuyện chính sự với thê tử nội trạch. Bên ngoài có chuyện gì, bình thường hắn đều kể nàng nghe.
“Mỗi lần đi lâu lắm chỉ hai ba ngày là về. Mùa đông năm nào phụ hoàng cũng lo lắng sẽ có tai nạn do tuyết gây ra, sợ quan viên cấp thấp giấu giếm nên sai cô rảnh rang đi kiểm tra.”
Bùi Chức ồ một tiếng, nói cách khác là Thái tử điện hạ cải trang vi hành.
“Vậy để mai ta sai người chuẩn bị hành lý cho chàng. Trong lúc bận rộn ở bên ngoài, điện hạ cũng phải nhớ chăm sóc tốt cho bản thân đấy.”
Tần Chí ôm nàng chặt hơn, dịu dàng nói: “Cô không thể ở bên nàng được, nếu nàng thấy tẻ nhạt thì bảo Tuyên Nghi, An Ngọc tới nói chuyện cho vui.”
Tuyên Nghi Quận chúa thì đã đành, ngay cả An Ngọc Công chúa mà cũng bị hắn nhắc tên là sao?
Bùi Chức dở khóc dở cười, lại không khỏi cảm động. Mặc dù Thái tử gia hay ghen tuông vớ vẩn nhưng rất quan tâm nàng, sẵn sàng nhường nhịn nàng.
“Điện hạ yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt bản thân.” Bùi Chức bảo hắn không cần lo cho nàng.
Thái tử điện hạ lại không được vui: “Nàng trò chuyện với Tuyên Nghi thì được nhưng không được ngủ chung với nó đâu nhé. Có phải Từ Ninh cung hết giường đâu, có cần phải nằm chung với nhau không hả?”
Nể tình hắn sắp phải bôn ba lo liệu công việc, Bùi Chức không phản bác, dịu dàng chu đáo đồng ý tất cả yêu cầu của hắn.
Nào ngờ nàng càng nghe lời, Thái tử gia càng được voi đòi tiên, thậm chí còn đè nàng xuống, thì thầm vào tai nàng nhiều yêu cầu quá đáng.
Quả nhiên bản chất của con người luôn là được đằng chân lân đằng đầu.
“Tư thế tối hôm kia khá tuyệt, A Thức có thể lại cho cô…”
Bùi Chức : “...Cút!”
“Thật to gan, nàng dám bảo cô cút! Cô phải phạt nàng!”
Tìm ra cớ để phạt, Thái tử gia càng thêm quá đà, Bùi Chức thấy khó chịu khắp toàn thân.
Không biết là làm bù cho sắp tới bận rộn hay là do uống rượu bạo gan mà đêm nay Thái tử điện hạ hết sức điên cuồng và buông thả, nhiều lần chọc nàng muốn cắn hắn.
Do ban đêm hoan lạc quá độ, hôm sau Bùi Chức ngủ tới khi mặt trời lên cao mới dậy.
Nàng lười biếng ngồi trước bàn trang điểm, để Cẩm Vân chải tóc cho mình, đoạn hỏi: “Điện hạ đâu?”
“Sáng sớm điện hạ đã xuất cung, nói hôm nay có thể sẽ không trở về ạ.” Cẩm Vân đáp lời, nhìn Thái tử phi trong gương: “Nô tì đã chuẩn bị hành lý cho điện hạ rồi, Thái tử phi không cần lo lắng.”
Bùi Chức ừ một tiếng, vuốt cây trâm phỉ thúy xanh mượt: “Ngươi làm tốt lắm.”
Cẩm Vân thở phào, mỉm cười.
Bùi Chức vừa ăn sáng xong thì đột nhiên Hà Tổng quản vội tới.
“Thái tử phi điện hạ, đêm qua Tam Công chúa bị sốt, Vĩnh Phúc cung mời thái y tới khám ngay trong đêm.”
Bùi Chức giật mình. Nàng biết Hà Tổng quản sẽ không vô cớ nói những chuyện này với mình. Liên hệ tới việc hôm qua nàng đích thân mời mấy vị Công chúa tới chơi, rất dễ suy diễn thành Tam Công chúa đột nhiên đổ bệnh phải chăng là do Đông cung chăm sóc không tốt?
“Hiện tại Tam Công chúa ra sao rồi?”
“Nghe nói hôm nay sốt ngắt quãng, thái y túc trực ở Vĩnh Phúc cung, không dám rời đi.”
Năm nay Tam Công chúa mới bốn tuổi, vẫn là trẻ nhỏ. Tiểu hài tử vốn mong manh, chỉ một trận cảm lạnh cũng khiến người ta lo lắng hài tử sẽ chết yểu, thái y nào dám rời đi.
Bởi vậy nên sau khi Đông cung nhận được tin tức, Hà Tổng quản mới vội vàng tới báo cho Thái tử phi.
Trong cung vốn đã ít Hoàng tử Hoàng nữ. Hoàng thượng đã đăng cơ một thời gian dài nhưng hậu cung hiếm khi có hài tử chết yểu. Đa số các vị Hoàng tử Hoàng nữ đều lớn lên khỏe mạnh. Bởi vậy có thể thấy Hoàng thượng kiểm soát hậu cung chặt chẽ đến mức nào.
Nếu như Tam Công chúa thật sự có mệnh hệ gì thì e rằng Thái tử phi cũng bị vạ lây.
Bùi Chức nói: “Thay y phục cho ta, ta tới Vĩnh Phúc cung xem thử.”
Dù thế nào đi nữa thì Tam Công chúa cũng là Công chúa trong cung. Lúc cô bé bị ốm, nàng là đại tẩu cũng có trách nhiệm đi thăm. Huống chi Tam Công chúa còn mới chơi ở Đông cung hôm qua rõ lâu, tối về thì bị sốt, nàng là Thái tử phi thực sự không thể mặc kệ.
Cẩm Vân và mấy cung nhân vội thay y phục cho nàng, trong lòng có chút sầu lo.
Sao lại xảy ra chuyện này đúng lúc Thái tử điện hạ rời kinh chứ? Điện hạ không ở đây, không biết có kẻ nào cả gan mượn chuyện Tam Công chúa để trách tội Thái tử phi hay không.
Cẩm Vân lo lắng đi theo Bùi Chức ra ngoài.
Bùi Chức ngồi trên bộ liễn, ôm một chiếc lò sưởi tay men xanh ngọc, nhẹ nhàng nói: “Cẩm Vân, ngươi đừng lo lắng quá, Tam Công chúa là đứa trẻ ngoan, ta tin con bé sẽ không sao.”
Cẩm Vân cười gượng, hiển nhiên cho rằng Thái tử phi nói vậy chỉ để trấn an mình.
Điều làm Cẩm Vân vui mừng là từ đầu đến cuối Thái tử phi đều rất bình tĩnh, không hề luống cuống tay chân trước tin tức này. Thái độ điềm tĩnh ấy thực khiến người ta yên lòng.
**
Tam Công chúa là con của Nhàn phi.
Nhàn phi làm chủ Vĩnh Phúc cung. Do Tam Công chúa còn nhỏ nên hiện vẫn đang sống cùng mẫu thân ở Vĩnh Phúc cung.
Vĩnh Phúc cung lặng như tờ, bầu không khí hết sức ngột ngạt, cung nhân đứng trông ngoài cửa hai tay giấu trong tay áo, mặt đầy vẻ sầu lo. Tam Công chúa bệnh nặng, liên tục sốt đi sốt lại, không thể dứt hẳn, bọn họ đều lo Tiểu Công chúa không vượt qua được.
Nếu như Tiểu Công chúa không còn, không biết Hoàng thượng sẽ tức giận đến mức nào, Nhàn phi sẽ đau khổ ra sao. Chỉ hi vọng Tiểu Công chúa mau chóng khỏe lại.
Trong tẩm điện, Nhàn phi ngồi trông bên giường, nét mặt tiều tụy.
Từ tối qua nữ nhi đổ bệnh, nàng ta không hề chợp mắt, cũng không dám chợp mắt, sợ hễ mình rời ra là Tam Công chúa sẽ không còn.
“Nương nương, Thái tử phi tới.”
Nhàn phi đờ đẫn một lúc lâu mới hoàn hồn, vội đứng dậy: “Mau mời Thái tử phi vào đây.”
Nàng ta nhìn Tam Công chúa sốt đỏ bừng mặt nằm trên giường, ánh mắt u ám, trong lòng không ngừng trách cứ Thái tử phi. Nếu không phải tại hôm qua Thái tử phi mời nữ nhi của nàng ta qua Đông cung chơi thì liệu nữ nhi có đổ bệnh không?
Song, nàng ta cũng biết Hoàng thượng yêu thương Thái tử, kéo theo cũng thiên vị Thái tử phi nên không dám tỏ thái độ.
Bùi Chức vừa đi vào Vĩnh Phúc cung thì thấy Nhàn phi ra đón.
Nhàn phi là một nữ nhân thanh thuần nhu nhược, chừng hai mươi xuân xanh, cười tươi rói đứng ở nơi đó trông như một đóa sen trắng thuần khiết không tì vết, yếu đuối lại làm người ta thương yêu.
Nàng ta gượng cười: “Thái tử phi, Tam Công chúa đang ốm, xin thứ cho bổn cung thất lễ.”
“Không sao, Tam Công chúa ra sao rồi?”
Môi Nhàn phi khẽ run: “Vẫn đang sốt đi sốt lại, không biết khi nào mới dứt hẳn.” Nói đến đây, mắt nàng ta đỏ lên, giọt lệ tuôn rơi.
Dáng vẻ rơi lệ ấy thảm thiết lay động lòng người, nước mắt tựa trân châu rơi hết viên này tới viên khác.
Hoa lê ngậm mưa cũng chỉ đẹp tới vậy mà thôi.
Bùi Chức thán phục, nữ nhân trong hậu cung của Hoàng thượng đúng là người nào người nấy đều đẹp. Nào hào hùng, nào quyến rũ, trong sáng, dễ thương, duyên dáng… Họ tập hợp đầy đủ tất cả mọi mơ tưởng của nam nhân về nữ nhân.
Bùi Chức không hàn huyên với nàng ta mà vào thăm Tam Công chúa.
Nhàn phi vốn hơi do dự, sợ Tam Công chúa lây bệnh cho Thái tử phi, lỡ như Thái tử trách tội thì sao? Sau đó nàng ta lại nghĩ, nữ nhi của mình đã ốm đau thế rồi, nếu nữ nhi không còn…
Coi như Thái tử có trách mình thì cũng có sao?
Hai người tiến vào tẩm điện. Trong điện rất nóng, sặc sụa mùi thuốc.
Cung nhân vừa hay dẫn thái y vào đây.
“Lưu Thái y, Tam Công chúa sao rồi?” Nhàn phi vội hỏi.
Lưu Thái y vội nói: “Thần định kê thuốc mới mạnh hơn cho Tam Công chúa, nếu có thể giúp Tam Công chúa không còn sốt lại thì sẽ không sao nữa.”
“Mạnh hơn ư? Liệu có ảnh hưởng tới Tam Công chúa không?” Nhàn phi lo lắng hỏi.
Lưu Thái y bất đắc dĩ nói: “Nếu như sốt mãi không hạ thì cũng sẽ ảnh hưởng tới Tam Công chúa.” Nhẹ thì ngu si, nặng thì mất mạng.
Cho nên bắt buộc phải tăng liều để hạ sốt trước rồi xem tình hình thế nào.
Nhàn phi đau thắt tim, ruột gan đứt từng khúc, nhất thời không tài nào quyết định được. Tam Công chúa còn nhỏ lại phải chịu khổ như vậy…
Bùi Chức mở miệng: “Để ta xem thử thế nào đã.”
Bấy giờ người trong điện mới để ý tới Thái tử phi đi cùng Nhàn phi vào đây, vội vàng thỉnh an.
Bùi Chức khoát tay rồi đi đến trước giường, nhìn thấy Tam Công chúa nằm trên giường, mặt sốt đỏ gay. Sau đó nàng ôm Tam Công chúa vào lòng trước ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người.
“Các ngươi đi lấy chút rượu mạnh tới đây đi.” Nàng nói với cung nhân.
Mọi người hiểu ra nàng định làm gì.
Nhàn phi rưng rưng nói: “Lúc trước Lưu Thái y đã bảo bọn ta lau người Tam Công chúa bằng rượu rồi nhưng không hiệu quả.”
Bùi Chức nói: “Cứ lau lại thử xem.”
Thực ra thứ mà thời này gọi là rượu mạnh chỉ mạnh hơn rượu bình thường một chút, đương nhiên Bùi Chức chẳng trông chờ gì vào nó, nàng chỉ thừa cơ bế Tam Công chúa để dùng tinh thần lực xoa dịu bệnh tình cho cô bé mà thôi.
Nhàn phi vốn còn trách Thái tử phi, giờ thấy nàng ôm Tam Công chúa bị bệnh, mặc dù không biết nàng đang làm bộ làm tịch hay gì khác nhưng cũng dịu đi đôi phần.
Những người khác cảm thấy hành động của Bùi Chức thật lạ lùng nhưng không nghĩ nhiều.
Bùi Chức loay hoay hai khắc đồng hồ rồi áp tay vào trán Tam Công chúa, sau đó đột nhiên nói: “Lưu Thái y, ngươi qua đây xem đi, có phải Tam Công chúa hạ sốt rồi không?”
“Thật ư?” Nhàn phi mừng rỡ không thôi.
Lưu Thái y cũng hết sức ngạc nhiên, mau chóng tới kiểm tra cho Tam Công chúa.