Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 106

Lưu Thái y kiểm tra đi kiểm tra lại, khẳng định Tam Công chúa đã thật sự hạ sốt.
“Có điều đây chỉ là tác dụng tạm thời, e là lát nữa lại sốt lại, vẫn phải quan sát tiếp xem thế nào.”
Lúc trước Tam Công chúa đã từng hạ nhiệt về bình thường nhưng chẳng bao lâu sau lại sốt lại ngắt quãng, không thấy thuyên giảm, thành ra lần này Lưu Thái y không dám khẳng định.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhàn phi vốn hết sức mừng rỡ, nghe Thái y nói vậy, niềm vui lại vụt tắt trên khuôn mặt.
Nàng ta xoắn chiếc khăn tay, miễn cưỡng nói: “Ít nhất thì bây giờ Tam Công chúa cũng đã hạ sốt, hẳn không cần tăng liều thuốc nữa đâu đúng không?”
Thuốc luôn có ba phần độc, nàng ta không muốn tăng liều cho Tam Công chúa. Cơ thể tiểu hài tử không chịu nổi loại thuốc có dược tính quá mạnh, lỡ như hạ sốt mà sức khỏe lại tổn hại thì nguy.
Tam Công chúa còn quá nhỏ, nàng ta thực sự không nỡ để cô bé phải chịu khổ trong tương lai.
“Nương nương yên tâm, chỉ cần Tam Công chúa không sốt lại thì không cần tăng liều.” Lưu Thái y vội vàng nói.
Cho nên nếu sốt lại một lần nữa thì vẫn phải tăng liều thuốc cho Tam Công chúa.
Nói tới nói lui vẫn không có cách nào khác.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhàn phi đau khổ ra mặt, dáng vẻ cực kỳ yếu đuối.
Lúc này, Bùi Chức nói: “Nhàn mẫu phi yên tâm, chưa biết chừng Tam Công chúa lại khỏe lại thật.”
Mọi người nhìn Bùi Chức, thấy nàng vẫn bế Tam Công chúa, đang cầm khăn lau mồ hôi cho cô bé.
Sau khi hạ sốt, Tam Công chúa ra mồ hôi đầm đìa khắp người, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trán đẫm mồ hôi, thấm ướt những sợi tóc tơ trước trán.
Nhàn phi vậy mới chú ý Thái tử phi vẫn còn ôm Tam Công chúa, không khỏi giật mình, vội trách mắng cung nhân đứng hầu: “Còn không mau tới lau mồ hôi cho cho Tam Công chúa?” Sau đó nàng ta lại ôn hòa nói với Bùi Chức: “Vừa rồi Thái tử phi vất vả rồi, cứ để bổn cung bế Tam Công chúa...”
Nàng ta đang nói dở thì Tam Công chúa tỉnh lại.
Cô bé mở to đôi mắt mơ màng, vô thức nhìn người bế mình, lơ mơ, bập bẹ gọi: “Thái tử phi tẩu tẩu...”
Sao Thái tử phi tẩu tẩu lại ở đây?
Tiểu Công chúa hết sức mông lung, không hiểu tại sao Thái tử phi tẩu tẩu lại bế mình.
Có điều được Thái tử phi tẩu tẩu bế như thế, cô bé thấy rất dễ chịu, không còn buồn ngủ, mệt mỏi hay khó chịu nữa.
Nhàn phi thấy nữ nhi tỉnh lại, nước mắt tuôn như đê vỡ.
Nàng ta bổ nhào qua ôm chầm cô bé, buồn bã bật khóc, khóc đến độ trái tim tan chảy: “Tĩnh Nhi, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi, mẫu phi sợ chết đi được.”
Toàn thân Tam Công chúa được bọc trong chăn, không thể động đậy, chỉ biết ngơ ngác nhìn mọi người rồi vô thức nhìn theo Bùi Chức.
Nhàn phi vội vàng giằng lại Tam Công chúa, khỏe tới mức hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài như đóa sen trắng của nàng ta nhưng Bùi Chức cũng chẳng bận tâm. Nàng chậm rãi đứng lên, rời khỏi giường.
Cung nhân của Vĩnh Phúc cung lanh lợi mang ghế ra cho Thái tử phi ngồi, sau đó mang trà ra mời nàng.
“Mời Thái tử phi điện hạ dùng trà.”
Bùi Chức không khách sáo bưng trà lên uống liền mấy chén cho đỡ khát.
Ngoài khát ra, nàng còn rất đói. Lúc hạ nhiệt cho Tam Công chúa, nàng đã tiêu tốn nhiều tinh thần lực nên cần bù lại bằng rất nhiều đồ ăn.
Có điều nàng đã quen nhẫn nại, ngay cả khi đói không chịu nổi cũng không thể hiện ra mặt, dáng vẻ thong dong hết sức thuyết phục.
Chỉ có Cẩm Vân chú ý tới sắc mặt của Thái tử phi không được tốt lắm: “Sắc mặt điện hạ hơi tái, người không sao chứ?”
Bùi Chức lắc đầu, mắt vẫn nhìn Tam Công chúa.
Nhàn phi bưng nước đút cho Tam Công chúa. Tam Công chúa uống xong một chén nước ấm, đôi mắt to đen lúng liếng liên tục nhìn Bùi Chức.
Bùi Chức đáp lại cô bé bằng một nụ cười ấm áp. Tiểu Công chúa cười ngại ngùng, e ấp, xấu hổ, rất muốn Bùi Chức lại ôm mình.
Thái tử phi tẩu tẩu ôm cô bé, cô bé thấy hết khó chịu.
“Thái tử phi tẩu tẩu.” Tam Công chúa khẽ gọi Bùi Chức, giọng thỏ thẻ.
Bùi Chức mỉm cười với cô bé: “Tam muội muội nghỉ ngơi đi, không cần phải nói quá nhiều.” Tam Công chúa mơ hồ đáp lại, cuối cùng vẫn ngượng không dám mở miệng bảo nàng ôm mình nữa.
Cung nhân mang y phục sạch sẽ tới thay cho Tam Công chúa sau bức bình phong, sau đó dùng khăn mềm cẩn thận lau khô mái tóc đẫm mồ hôi của cô bé.
Trong lúc mọi người đang bận rộn thì chợt có tiếng roi vang lên ngoài cửa, sau đó là tiếng cung nhân thỉnh an.
Chiêu Nguyên Đế mặc cổn phục đế vương màu vàng sáng đi tới. Hiển nhiên là ông ấy mới vừa hạ triều đã lập tức tới Vĩnh Phúc cung.
“Hoàng thượng!”
Nhàn phi vui mừng nhìn ông ấy, đứng dậy chào đón.
Bùi Chức và Lưu Thái y đang viết đơn thuốc đều lần lượt đứng dậy hành lễ thỉnh an.
Chiêu Nguyên Đế khoát tay không bận tâm, nhanh chân đi đến trước giường, nhìn Tam Công chúa trên giường.
Thấy phụ hoàng tới, Tam Công chúa đòi xuống giường hành lễ nhưng lại được Chiêu Nguyên Đế ôm vào lòng. Ông ấy ngồi xuống mép giường, dịu dàng hỏi: “Tĩnh Nhi sao rồi? Còn khó chịu không?”
Tam Công chúa thỏ thẻ gọi phụ hoàng, thoạt nhìn vẫn còn ngơ ngác.
Nhàn phi rưng rưng nước mắt, như đoá ngọc lan nở đầu cành, đẹp xao xuyến lòng: “Tĩnh Nhi mới vừa hạ sốt, thái y nói còn có thể sẽ sốt lại nên vẫn phải tiếp tục quan sát.”
Chiêu Nguyên Đế sờ trán Tam Công chúa, quả thực đã hết nóng.
Ông ấy nhìn Lưu Thái y, phát hiện Bùi Chức cũng ở đây thì không khỏi ngạc nhiên: “Thái tử phi cũng ở đây à?”
Bùi Chức tiến lên, cung kính thỉnh an: “Nghe nói Tam Công chúa đổ bệnh, nhi tức không yên lòng nên tới xem một chút.”
“Phụ hoàng, vừa rồi Thái tử phi tẩu tẩu bế nhi thần mãi.” Tam Công chúa nói nhỏ: “Thái tử phi tẩu tẩu bế nhi thần, nhi thần cảm thấy thật thoải mái.”
Chiêu Nguyên Đế kinh ngạc nhìn tiểu nữ nhi trong lòng, lại nhìn về phía Bùi Chức: “Sao lại vậy?”
Nhàn phi nhanh miệng thuật lại chuyện vừa rồi cho Chiêu Nguyên Đế nghe.
Nàng ta không nhịn được nhìn về phía Bùi Chức, trong lòng xoắn xuýt. Lúc trước, khi nàng ta không quyết định được, chính Thái tử phi đã ôm Tam Công chúa vào lòng, tự tay lau rượu cho cô bé. Không biết có phải nàng chỉ đang vờ vĩnh hay không nhưng chí ít Tam Công chúa đã hạ sốt thật.
Lưu Thái y cũng xoắn xuýt ra mặt.
Người khác không biết nhưng ông ấy lại hết sức rõ ràng. Tam Công chúa sốt cao không hạ, dù lau người bằng rượu cũng vô ích nên ông ấy đã phải nghĩ tới phương án cho cô bé uống liều thuốc mạnh hơn để ép hạ sốt.
Nào ngờ Thái tử phi khăng khăng muốn tiếp tục lau người bằng rượu. Ông ấy không thể cãi lời Thái tử phi, tránh làm nàng mất mặt trước mặt mọi người, còn tưởng cứ để nàng thử cho biết, không có tác dụng thì thôi.
Kết quả Tam Công chúa lại hạ sốt thật.
Chẳng lẽ Thái tử phi thành tâm cảm động thần phật, cho nên Tam Công chúa mới hạ sốt?
Chiêu Nguyên Đế nghe xong, ánh mắt nhìn Bùi Chức hiền từ hơn, sau đó ông ấy tiếp tục hỏi thăm Lưu Thái y về bệnh tình của Tam Công chúa.
Lưu Thái y cung kính thuật rõ tình hình của cô bé.
Hoàng thượng tỏ ra hờ hững, mọi người không nhìn ra được gì qua nét mặt ông ấy, cũng không rõ ông ấy nghĩ thế nào về chuyện Tam Công chúa bị ốm.
Liệu ông ấy có cho rằng hôm qua Thái tử phi mời Tam Công chúa tới Đông cung chơi đã không chăm sóc tốt, dẫn đến Tam Công chúa trở về, lập tức đổ bệnh ngay đêm hôm đó không?
Nếu không thì tại sao Tam Công chúa không ốm vào lúc khác mà lại ốm sau khi tới Đông cung?
“Trẫm biết rồi.” Chiêu Nguyên Đế gật đầu, lại dặn dò Lưu Thái y phải chữa khỏi cho Tam Công chúa.
Lưu Thái y cung kính vâng dạ rồi vội vàng viết tiếp đơn thuốc, sai người ta đi bốc thuốc đem sắc. Đơn thuốc lần này tương đối ôn hòa, không hại cơ thể.
Chiêu Nguyên Đế cúi đầu nhìn Tam Công chúa, ôn hòa hỏi: “Tĩnh Nhi buồn ngủ à? Con có muốn đi ngủ không?”
Tam Công chúa lắc đầu, bàn tay nhỏ len lén kéo tay áo của phụ hoàng, thỏ thẻ nói: “Tĩnh Nhi không buồn ngủ.”
Tất nhiên Chiêu Nguyên Đế nhận ra động tác này, trong mắt hiển hiện ý cười: “Con đang ốm, phải nghỉ ngơi nhiều thì mới chóng khỏe được. Tĩnh Nhi ngoan, nghe lời.”
Tam Công chúa gật đầu cái hiểu cái không, mặc dù không nỡ nhưng vẫn buông bàn tay nhỏ nắm vạt áo phụ hoàng ra, ngoan ngoãn nằm xuống.
Cô bé chớp mắt hỏi nhỏ: “Tĩnh Nhi ngủ rồi, phụ hoàng sẽ vẫn ở đây chứ?”
“Tĩnh Nhi yên tâm, phụ hoàng không đi, ở đây với con.” Chiêu Nguyên Đế cam đoan.
Nhàn phi mừng ra mặt, không ngờ lần này Tam Công chúa ốm lại mang tới chuyện tốt lành như vậy… Phải rồi, trước đây Mai Quý phi cũng thường xuyên mượn cớ An Ngọc Công chúa không khỏe để mời Hoàng thượng tới Vĩnh Hòa cung.
Xưa nay Tam Công chúa khỏe mạnh, hiếm lắm mới ốm, hơn nữa Hoàng thượng kiểm soát hậu cung rất chặt, nàng ta không dám học đòi thủ đoạn của Mai Quý phi, làm Tam Công chúa đổ bệnh, đành tiếc nuối coi như thôi.
Dù sao Tam Công chúa cũng vẫn còn mệt nên nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Chiêu Nguyên Đế ngồi bên giường với cô bé, đợi cô bé ngủ say rồi mới đứng dậy, đi ra xa giường, tránh làm ồn giấc ngủ của cô bé.
Mọi người trong điện thấy vậy đương nhiên cũng không dám ngồi.
Bùi Chức và Nhàn phi đều đứng yên, biết ông ấy có lời muốn nói.
Quả nhiên Hoàng thượng hỏi: “Sao đột nhiên Tĩnh Nhi lại đổ bệnh?”
Nhàn phi không dám giấu giếm, nhanh chóng thuật lại chuyện đêm qua Tam Công chúa bị sốt, không dám thêm mắm thêm muối, chỉ mơ hồ nhắc ngày hôm qua Tam Công chúa có tới Đông cung chơi một lúc lâu.
Chiêu Nguyên Đế nghe xong, nhìn Bùi Chức ngoan ngoãn đứng cúi đầu, sau đó gọi Lưu Thái y tới.
Lưu Thái y nghe Hoàng thượng hỏi nguyên nhân Tam Công chúa sinh bệnh mà không khỏi lo lắng, sợ mình diễn đạt không khéo, không đắc tội Thái tử phi thì cũng đắc tội Nhàn phi.
Quan trọng hơn cả là mọi người đều biết Hoàng thượng thiên vị Thái tử, ông ấy không dám đổ lý do Tam Công chúa sinh bệnh cho Thái tử phi.
“Hoàng thượng, tiểu hài tử yếu đuối, rất dễ bị ốm, có lẽ là cung nhân chăm sóc không tốt, cũng có lẽ là do đi chơi đổ mồ hôi, gặp gió lạnh… Lần này Tam Công chúa bị ốm có thể có rất nhiều lý do, lão thần cũng không thể khẳng định.”
Tiểu hài tử sinh bệnh chỉ là chuyện bình thường, nhất là khi thời tiết thay đổi thất thường, muốn đổ tội cho Thái tử phi cũng khó.
Lưu Thái y nói rất uyển chuyển, cũng rất có lý có cứ.
Dù sao hôm qua Tam Công chúa tới Đông cung chơi, cũng không có nghĩa là Thái tử phi chăm sóc không chu đáo. Có nhiều cung nhân chăm sóc cho Tam Công chúa như vậy, sao có thể đổ cho Thái tử phi được?
Thái tử phi không phải mẫu phi của Tam Công chúa, cũng không phải cung nữ ma ma của Tam Công chúa, cô bé bị ốm thì người đáng trách nhất là những cung nhân chăm sóc không chu đáo cho cô bé.
Nhàn phi không ngốc, lập tức hiểu ý Lưu Thái y.
Nàng ta lặng lẽ cắn môi, không dám nói gì, thầm nghĩ cho dù là do cung nhân chăm sóc không chu đáo nhưng nếu không tại Thái tử phi gọi Tam Công chúa tới Đông cung chơi thì cũng sẽ không...
“Cung nhân nào hầu hạ Tam Công chúa?” Chiêu Nguyên Đế hỏi, khó nói là mừng hay giận.
Nhàn phi thầm ồ lên, lập tức có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, khi thấy Hoàng thượng nghiêm nghị hạ lệnh phạt cung nhân hầu hạ Tam Công chúa, thay một loạt cung nhân mới cho cô bé, Nhàn phi đã biết Hoàng thượng muốn che chở cho Thái tử phi. Ông ấy không cho rằng Thái tử phi mời Tam Công chúa tới Đông cung chơi thì có gì sai, lỗi hoàn toàn thuộc về những cung nhân không chăm sóc Tam Công chúa cẩn thận.
Thái tử phi là trưởng tẩu, mời bọn muội muội tới Đông cung chơi có gì sai đâu?
Lỗi là do đám đầy tớ không hầu hạ chủ tử chu đáo.
Thái độ của Hoàng thượng nói rõ cho mọi người biết ông ấy nghĩ như vậy, hoàn toàn loại trừ hẳn Thái tử phi ra khỏi sự việc lần này. Chẳng còn ai dám nói là vì Thái tử phi mời Tam Công chúa tới Đông cung chơi nên Tam Công chúa mới bị bệnh nữa.
“Hoàng thượng...” Nhàn phi hiểu rõ trong lòng nhưng nàng ta cũng cần thể diện, giọng nói dịu dàng đáng thương: “Các nàng đều là những người hầu hạ Tĩnh Nhi đã lâu, Tĩnh Nhi hết sức ỷ lại bọn họ, nếu thay người thì e rằng Tĩnh Nhi sẽ không quen.”
Nàng ta không thể không nói đỡ cho đám cung nhân kia.
Hôm qua nàng ta cũng đã trách mắng đám cung nhân hầu hạ Tam Công chúa nhưng vì cô bé còn đang ốm nên nàng ta không có lòng dạ nào nói nhiều.
Nếu Hoàng thượng ra tay trừng phạt bọn họ thì chẳng biết các cung phi khác sẽ cười nàng ta như thế nào nữa. Thân là chủ Vĩnh Phúc cung mà còn để cung nhân chăm sóc Tiểu Công chúa không tử tế ngay trong địa bàn của mình, hại cô bé bị ốm, trông nàng ta mới kém cỏi làm sao.
Chiêu Nguyên Đế lạnh lùng nói: “Các nàng hầu hạ chủ tử không tốt, vốn là sai! Chắc hẳn bọn họ nghĩ chủ tử còn nhỏ, không thể rời mình nên không để tâm, cho là có tiểu chủ tử làm chỗ dựa thì không sao… Nhàn phi, trẫm nói đúng chứ?”
Nhàn phi quỳ phịch xuống.
“Hoàng thượng, thần thiếp biết lỗi rồi, thần thiếp sẽ phạt các nàng...”
Mồ hôi túa ra đầy trán nàng ta, không dám nói đỡ thêm nữa.
Rõ ràng Hoàng thượng không nói gì nghiêm khắc nhưng lại khiến người nghe cảm thấy có ẩn ý. Nhàn phi kinh hãi, nghe xong lại thấy lời Hoàng thượng cũng hết sức có lý.
Bất kể thế nào, nàng ta cứ nhận lỗi trước rồi tính. Nàng ta sợ mình mà nói thêm gì nữa, Hoàng thượng sẽ cảm thấy mình là đồ ngu, ngay cả cung nhân cũng không trị được.
Bùi Chức cũng vội vàng quỳ xuống.
Chiêu Nguyên Đế nói: “Thái tử phi đứng lên đi, chuyện này con không có lỗi.”
Bùi Chức đứng dậy, thong thả lên tiếng: “Phụ hoàng, nhi thần cũng có lỗi, dù sao cũng là do nhi thần hôm qua mời Tam Công chúa tới Đông cung chơi.”
Tất cả mọi người đều biết việc này, dễ dàng đẩy lý do Tam Công chúa sinh bệnh cho nàng.
Nàng đâu tiện nói gì, dù sao Tam Công chúa sinh bệnh cũng là sự thật, nàng chỉ có thể cam đoan Tam Công chúa không bị sốt lại, còn những vấn đề khác thì tùy xem Hoàng thượng xử trí.
Bây giờ thái độ của Hoàng thượng như vậy hiển nhiên là che chở nàng, không cho rằng nàng có lỗi.
Cuối cùng Chiêu Nguyên Đế vẫn xử phạt cung nhân hầu hạ Tam Công chúa, thay một loạt cung nhân mới cho cô bé.
Còn về phần liệu Tam Công chúa biết chuyện có quấy khóc hay không…
Tam Công chúa ngủ hơn nửa canh giờ, khi tỉnh lại nhìn thấy phụ hoàng vẫn ngồi bên giường nhìn mình thì mừng lắm. Cô bé nhào tới, nép vào lòng ông ấy.
Hoàng thượng tranh thủ nói cho cô bé biết đã thay cung nhân hầu hạ cô bé rồi.
Mặc dù Tam Công chúa không nỡ nhưng đành chịu, ngoan ngoãn chấp nhận chuyện bị thay cung nhân, không quấy đòi ma ma mình quen.
Bùi Chức và Nhàn phi vẫn ở trong điện. Thấy cảnh này, Nhàn phi không còn nói được gì nữa, cũng không ngạc nhiên trước kết quả này.
Chuyện mà Hoàng thượng đã muốn làm thì chẳng mấy ai phản đối được, may mà nữ nhi ngoan ngoãn, không khóc quấy chọc giận Hoàng thượng.
Bùi Chức lại cảm thấy Chiêu Nguyên Đế rất giỏi khống chế tâm lý của người khác. Chỉ e ông ấy đã sớm biết tính cách của Tam Công chúa nên mới ngồi lại đây chờ cô bé dậy, ngoài việc muốn xem Tam Công chúa có sốt lại hay không ra thì cũng là để đích thân nói chuyện này cho cô bé biết.
Phụ hoàng đã nói vậy rồi thì dù tiếc đám cung nhân hầu mình đến đâu, Tam Công chúa cũng sẽ không làm phụ hoàng khó xử.
Sự tình được giải quyết quá đơn giản, lý do Nhàn phi đưa ra hoàn toàn không phải vấn đề lớn.
Lưu Thái y tới bắt mạch, vui mừng nói: “Mạch tượng của Công chúa đã êm ả hơn, xem ra sẽ không sốt lại nữa.”
Nhàn phi mừng rỡ, hai mắt đẫm lệ rưng rưng nhìn Hoàng thượng: “Hoàng thượng, tốt quá rồi, Tĩnh Nhi không sao.”
Chiêu Nguyên Đế hờ hững ừ một tiếng, nhận chén thuốc cung nhân bưng tới rồi tự tay đút thuốc cho Tam Công chúa.
Thuốc rất đắng nhưng Tam Công chúa uống rất ngoan, không than đắng tiếng nào.
Đợi cô bé uống xong, Chiêu Nguyên Đế đút cho cô bé một miếng hoa quả ngâm mật, sau đó khen: “Tĩnh Nhi ngoan lắm, giống Thái tử ca ca của con, uống thuốc không than đắng.”
Tam Công chúa được khen ngợi, khuôn mặt nhợt nhạt ửng hồng lên, phấn khởi hỏi: “Thật ạ? Tĩnh Nhi giỏi giống Thái tử ca ca ạ?”
“Đương nhiên, trẫm không lừa con đâu.” Chiêu Nguyên Đế khẳng định đanh thép, vô cùng có sức thuyết phục.
Tiểu Công chúa vui như hoa nở.
Xác định Tam Công chúa không sao, Chiêu Nguyên Đế đứng dậy rời đi.
Bùi Chức và Nhàn phi đi tiễn ông ấy.
Lúc ra khỏi Vĩnh Phúc cung, Chiêu Nguyên Đế nói với Bùi Chức: “Thái tử phi, sắc mặt của con không được tốt, nếu thấy khó chịu thì tiện thể bảo thái y khám cho.”
Nhàn phi nghe vậy chột dạ, yên lặng cúi đầu.
Nàng ta biết ngay mà, quả nhiên Hoàng thượng thiên vị Thái tử, thành ra thương luôn cả Thái tử phi, nếu không sao lại chú ý tới sắc mặt Thái tử phi không được khoẻ, còn đặc biệt căn dặn nàng gọi thái y khám bệnh.
Bùi Chức cung kính đáp: “Đa tạ phụ hoàng quan tâm, nhi tức không sao.”