Bùi Chức không ngờ Thái tử đột nhiên trở về.
Nàng nhìn quanh thì thấy không chỉ có Thái tử mà còn có cả Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử. Hôm nay ba huynh đệ này lại tụ họp ở Đông cung sao?
“Điện hạ, sao chàng đột nhiên về vậy?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Chí nắm lấy đầu ngón tay hơi lạnh của nàng, không vui nói: “Nàng ra ngoài chơi mà sao không bảo cung nhân chuẩn bị lò sưởi tay?”
“Không cần đâu, cũng không lạnh lắm mà.” Bùi Chức mỉm cười đáp.
Tần Chí không nói gì mà áp bàn tay lớn của mình bao bọc lấy ngón tay lạnh giá của nàng. Nếu không phải ở đây đông người thì e rằng hắn sẽ nhét tay nàng vào ngực mình sưởi ấm.
Dù Bùi Chức mặt dày nhưng cũng không khỏi ngượng ngùng. Nàng cảm thấy mình sắp làm hư mấy đứa trẻ ngây thơ kia.
Nàng khẽ ho, muốn rút tay về nhưng nào ngờ hắn nắm vô cùng chặt. Tần Chí nắm chặt không buông, đôi mắt phượng đen kịt nhìn nàng chằm chằm.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Bùi Chức khựng lại rồi cuối cùng thỏa hiệp. Sau đó, nàng lại hỏi vì sao hắn đột nhiên trở về. Nàng còn tưởng hôm nay hắn sẽ ở Lại bộ cả ngày.
Tần Chí nhìn nàng: “Nghe nói Nội vụ phủ đưa đến một con nai, cô còn tưởng nàng sẽ đợi cô về cùng ăn tiệc nai.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nào ngờ Thái tử phi của hắn chẳng thèm nhớ đến mình, lại mời một đám người không liên quan đến ăn uống. Cuối cùng, nàng còn dẫn mỹ nhân đi dạo Mai viên, đúng là tức chết mà.
Bùi Chức nghe ra mùi ghen nồng nặc nhưng vị Thái tử điện hạ này kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ không chịu thừa nhận.
Nàng đảo mắt, cười nói: “Chẳng phải biểu tỷ Tề gia hiếm khi vào cung nên ta mới mời họ đến trò chuyện để giết thời gian sao?” Đây là hoạt động xã giao bình thường: “Còn điện hạ, sao chàng lại dẫn nhị đệ và tam đệ về vậy?”
Tần Chí hờ hững nói: “Nàng đã mời thê tử của họ đến ăn thịt nai nướng, đương nhiên cô cũng mời họ đến, mọi người cùng ăn mới náo nhiệt.”
Bùi Chức: “…”
Được rồi, cuối cùng nàng cũng xác định được rằng vị Thái tử điện hạ này rất nhỏ nhen, ngay cả một chút thiệt cũng không chịu.
Hai người nói chuyện như không có ai bên cạnh, những người xung quanh đều thức thời lùi xa.
Tề Ấu Lan và các cô nương đều đỏ mặt, không dám nhìn thêm.
Tuyên Nghi Quận chúa thấy Thái tử như chuột thấy mèo, cuống quít ngoảnh mặt đi. Nàng ấy nhìn quanh, thấy Tam Hoàng tử đứng dưới hành lang ngắm Mai viên thì mắt sáng rực rồi chạy tới.
Tuy nhiên, có người nhanh chóng lao vào lòng Tam Hoàng tử hơn cả nàng ấy.
“Tam hoàng huynh!” An Ngọc Công chúa vui mừng nhìn y: “Sao huynh lại đến đây? Huynh đến đón muội à?”
Tam Hoàng tử nhìn Mai viên rồi nhìn nàng ta, mỉm cười: “Không phải, là Thái tử điện hạ mời chúng ta đến dự tiệc nai, không ngờ các muội cũng ở đây.”
Cuối cùng Tuyên Nghi Quận chúa cũng bước tới. Nàng ấy kiềm chế bước chân để trông thong dong hơn, ánh mắt sáng rực nhìn y: “Biểu ca Tam Hoàng tử.”
Tam Hoàng tử mỉm cười với nàng ấy, vẻ mặt y dịu dàng.
Tuyên Nghi Quận chúa ngây ngô nhìn y. Nàng ấy mím môi cười, trông có phần ngốc nghếch.
Mai Uy Nhi đứng cách đó không xa, thấy cảnh này thì không khỏi cắn chặt môi.
Nàng ta nhìn Tuyên Nghi Quận chúa chằm chằm với vẻ vô cùng uất ức, lòng tràn ngập không cam tâm và khó chịu. Nếu không phải Thái hậu nhúng tay thì sao Tuyên Nghi Quận chúa có thể trở thành Tam Hoàng tử phi được?
Rõ ràng nàng ta cũng ngưỡng mộ biểu ca Tam Hoàng tử như Tuyên Nghi Quận chúa.
Hôm nay nàng ta đến Đông cung theo An Ngọc Công chúa, quả thực không có ý tốt.
Nàng ta ghét Tuyên Nghi Quận chúa đã cướp Tam Hoàng tử nên cũng muốn chọc tức nàng ta. Vì vậy, nàng ta xúi giục An Ngọc Công chúa dẫn mình đến, thậm chí không màng có đắc tội Thái tử phi hay không.
Tuy nhiên, khi Tuyên Nghi Quận chúa thấy nàng ta lại không hề tức giận, thậm chí không hỏi han câu nào.
Ánh mắt hời hợt ấy như thể không coi nàng ta ra gì, còn chẳng bằng để Tuyên Nghi Quận chúa công khai lộ vẻ chán ghét. Ít ra như vậy còn chứng minh đối phương kiêng dè mình.
Chẳng lẽ Tuyên Nghi Quận chúa tự tin đến vậy, cho rằng trái tim Tam Hoàng tử thuộc về nàng ấy ư?
Mai Uy Nhi ghét nhất là việc rõ ràng Tuyên Nghi Quận chúa có tính cách yếu đuối, vậy mà vẫn giữ được sự ngây thơ được bao người che chở. Dựa vào đâu chứ!
Bên kia, Tần Chí dắt tay Bùi Chức bước tới.
Những người khác trong Mai viên vội vàng đến thỉnh an Thái tử.
Tần Chí nói: “Mọi người đều ăn no rồi à? Có muốn vào ăn thêm chút không?”
Các cô nương tại đó vội lắc đầu. Ai dám ngồi chung phòng ăn cơm với Thái tử điện hạ chứ? Chán sống sao? Ngay cả hai Tiểu Công chúa cũng chỉ muốn trốn xa, rụt rè sợ sệt nhìn hắn.
Tần Chí không ép, hơi hất cằm: “Đã vậy thì lão nhị, lão tam theo cô, chúng ta đến Noãn các uống vài chén.”
“Được, Thái tử ca.” Nhị Hoàng tử đáp vang dội.
Tam Hoàng tử mỉm cười gật đầu: “Lâu rồi huynh đệ chúng ta không ngồi uống cùng nhau, quả thực hôm nay phải uống vài chén với đại ca, nhị ca.”
So với tiếng “đại ca” của Tam Hoàng tử: “Thái tử ca” của Nhị Hoàng tử nghe có phần hài hước.
Tần Chí nhìn Nhị Hoàng tử, tên ngốc này còn cố ý cười toe toét với hắn khiến người ta vừa nhìn là biết hắn ta cố tình gọi vậy.
Ngươi gọi ta lão nhị, ta gọi ngươi Thái tử ca, nào, cùng tổn thương nhau đi!
Sau khi ba vị Hoàng tử rời đi, Bùi Chức và mọi người tiếp tục thưởng mai hoa trong Mai viên.
Bùi Chức lo trời lạnh sẽ khiến hai Tiểu Công chúa bị cảm nên nàng không để họ chơi ngoài trời quá lâu. Ba Hoàng tử đang ở Noãn các nhìn phản ứng của các nàng thì rõ ràng họ không muốn qua đó.
Nàng khẽ đảo mắt, đột nhiên hỏi: “Mọi người muốn xem thực thiết thú không?”
Thực thiết thú?!!
Đầu Ôn Như Thủy như dựng lên hai cái radar, lập tức tỉnh táo. Nàng ấy nhìn Bùi Chức với ánh mắt sáng rực.
“Thực thiết thú?” Những người khác cũng lộ vẻ tò mò.
“Ta biết, là thực thiết thú do Thái tử ca ca nuôi.” An Ngọc Công chúa bĩu môi nói: “Đây là quà sinh nhật mười lăm tuổi của Thái tử ca ca, do quan viên Ba Thục tặng. Lúc đó hai con thực thiết thú vừa sinh nên như một cục nhỏ xíu, lông chỉ có hai màu đen trắng, trông khá đáng yêu.”
Nói đến đây, vẻ mặt An Ngọc Công chúa có phần uể oải.
Nữ nhi thì ai chẳng thích đồ dễ thương, An Ngọc Công chúa cũng không ngoại lệ. Khi thấy hai bé thực thiết thú, nàng ta thích mê, thậm chí còn xin phụ hoàng.
Đương nhiên nàng ta không đòi hai con của Thái tử mà muốn quan viên Ba Thục gửi thêm hai con thực thiết thú vào Kinh thành cho nàng ta.
Ai ngờ, lúc đó Thái tử có mặt đã thẳng thừng từ chối.
“Trong cung có hai con thực thiết thú của cô là đủ rồi, cô không muốn thấy con nào khác.”
Lời bá đạo ngông cuồng này khiến phụ hoàng họ cười từ chối nàng ta. Dù sau đó phụ hoàng bù đắp bằng một chú chó chihuahua Tây Vực nhưng chuyện này vẫn khiến An Ngọc Công chúa canh cánh trong lòng.
Sau đó, Thái tử còn tuyên bố, không cho phép ai săn bắt hay nuôi thực thiết thú. Yêu cầu vô lý như vậy mà phụ hoàng của bọn họ lại đồng ý.
Mắt Tề Ấu Lan sáng lên: “Nghe Công chúa nói, ta cũng đột nhiên nhớ ra rồi. Quả thực Thái tử điện hạ nuôi hai con thực thiết thú, nghe nói chúng trông ngốc nghếch đáng yêu nhưng tính tình khá hung dữ. Năm ngoái Hoàng thượng đến Ngũ quân doanh chọn cấm vệ nội đình, Thái tử cũng đi theo và còn dẫn chúng đến để huấn luyện binh sĩ…”
Tuyên Nghi Quận chúa rụt cổ: “Thật đáng sợ…”
Ôn Như Thủy: ???? Ủa, rốt cuộc họ đang nói gì vậy?
Ôn Như Thủy nghe biết bao nhiêu mà chỉ bắt được vài từ khóa.
Thực thiết thú, Ba Thục, cục lông đen trắng… Đây chẳng phải quốc bảo gấu trúc sao?!
“Thái tử phi, ta muốn xem!” Ôn Như Thủy kích động nói, mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh nhìn Bùi Chức: “Ta muốn xem thực thiết thú.”
Thấy Ôn Như Thủy kích động như vậy, các cô nương vốn không để tâm cũng muốn đi xem.
Bùi Chức nhìn nàng ấy, mắt lóe lên tia sáng, bề ngoài vẫn giữ nụ cười thanh thuần hiền hòa.
“Được thôi, ta dẫn mọi người đi xem. Có hàng rào sắt chắn, mọi người không phải lo bị chúng tấn công.”
Cả nhóm cô nương đi về hướng Trân Cầm viên. Dọc đường đến Trân Cầm viên, đều có rèm chắn gió ở hai bên nên không lạnh lắm.
Đây là do Thái tử cố ý sai người dựng để tiện cho Thái tử phi đến thăm hai con thực thiết thú. Từ khi biết Đông cung nuôi hai con thực thiết thú, Thái tử phi thường xuyên đến Trân Cầm viên, dù không thể chạm nhưng chỉ ngắm thôi cũng được.
Nếu không phải trời lạnh, e rằng Thái tử phi đã muốn mang hai con thực thiết thú về tẩm cung nuôi.
Dọc đường đi, Ôn Như Thủy như người mộng du, thỉnh thoảng nhìn Bùi Chức rồi cười ngốc nghếch.
Nàng ấy thật sự quá kích động, không nhịn được nói với hệ thống: [Hệ thống, ngươi xem đi, nữ chính lại nuôi được quốc bảo, lợi hại quá đi à!]
Hệ thống: [Ồ.]
[Không biết nếu ta đổi sang công lược nữ chính thì nữ chính có cho ta phúc lợi không nhỉ? Ta không cần gì nhiều, chỉ muốn nuôi quốc bảo thôi.]
Hệ thống: […] Ngươi đang mơ mộng hão huyền! Quốc bảo dễ nuôi như vậy sao?
Quản sự Trân Cầm viên nhận được tin nên đã đứng sẵn ở cổng đón Thái tử phi và các vị chủ tử.
Hắn ta niềm nở bước tới, cười thân thiện: “Điện hạ, các vị mời vào, bên trong đã chuẩn bị xong.”
An Ngọc Công chúa đột nhiên hỏi: “Bổn Công chúa nhớ là hình như Thái tử ca còn nuôi vài con mãnh thú. Không biết ở đây còn mãnh thú nào?”
Quản sự ngẩn ra, không hiểu vì sao Công chúa lại hỏi vậy. Hắn ta cung kính đáp: “Có một con bạch hổ, sói thảo nguyên, gấu đen…”
Theo lời kể của quản sự, các cô nương sợ hãi nhìn hắn ta.
Những con này nghe đều là mãnh thú ăn thịt người, bình thường chỉ nghe người ta kể chúng đáng sợ thế nào. Không ngờ Đông cung nuôi nhiều như vậy, quả nhiên Thái tử là chủ nhân của chúng thật sự đáng sợ.
“Chúng sẽ không đột nhiên chạy ra chứ?” An Ngọc Công chúa nghi ngờ hỏi.
Quản sự nghe lời này thì sợ đến nỗi toát mồ hôi hột, tưởng An Ngọc Công chúa nghi ngờ năng lực của mình, thiếu chút nữa thề thốt: “Tuyệt đối không thể! Chúng đều bị nhốt trong lồng, lại có cấm vệ Đông cung canh gác, sao có thể để chúng chạy ra được? Các vị chủ tử yên tâm, ngày nào Trân Cầm viên cũng kiểm tra, khóa chặt chúng.”
Lúc này, sắc mặt mọi người mới khá hơn đôi chút.
An Ngọc Công chúa hừ: “Tốt nhất là vậy.” Nàng ta nhìn Bùi Chức: “Thái tử phi tẩu tẩu, tẩu không trách ta đột nhiên lắm lời chứ? Dù sao phụ hoàng từng hạ lệnh, cấm các quan viên huân quý nuôi mãnh thú, không ngờ Thái tử ca lại nuôi nhiều như vậy…”
“Công chúa, những con này đều được nuôi trước khi Hoàng thượng ban lệnh! Hơn nữa, chúng là do quan viên dâng lên Hoàng thượng, Hoàng thượng sai người đưa đến Đông cung cho Thái tử nuôi chơi.” Quản sự không nhịn được, biện giải cho Thái tử điện hạ: “Năm đó điện hạ cũng muốn thả chúng về rừng nhưng chúng đã quen được nuôi nhốt. Nếu thả về thì chúng sẽ chết đói vì không tìm được thức ăn nên đành tiếp tục nuôi.”
An Ngọc Công chúa: “…”
Nàng ta muốn mắng người trong lòng. Lại là phụ hoàng, phụ hoàng cái gì cũng nhét cho Thái tử, ông ấy không đưa thì chẳng lẽ Thái tử chết được sao?
Những người xung quanh đều thấy lúng túng thay An Ngọc Công chúa.
Nghe đến đây, sao mọi người không biết An Ngọc Công chúa muốn lấy chuyện mãnh thú ở Trân Cầm viên để gây sự? Nào ngờ những mãnh thú này không phải Thái tử tự ý nuôi mà là do Hoàng thượng đưa cho.
Nếu thật sự truy cứu thì người sai lại là Hoàng thượng. Tuy nhiên, họ có thể nói ra lời này được sao? Dù Hoàng thượng có sai thì cũng là không sai.
An Ngọc Công chúa tìm chuyện không thành, trong lòng thấy xấu hổ nên bước nhanh về phía Trân Cầm viên.
Mai Uy Nhi đuổi theo, dịu dàng an ủi nàng ta.
Bùi Chức làm như không thấy gì, nàng nói với Tuyên Nghi Quận chúa và mấy người khác: “Được rồi, không có vấn đề gì thì chúng ta vào thôi.”
Mọi người đồng thanh đáp, theo nàng vào Trân Cầm viên.
Trân Cầm viên chia thành nhiều khu vực, mỗi khu nhốt một con mãnh thú trong lồng. Chúng lười biếng nằm trên đất, thấy người đến cũng chẳng buồn ngẩng đầu, rõ ràng đã quen với việc được chăm sóc và bị vây xem.
“Đây rõ là sở thú mà…” Ôn Như Thủy không nhịn được lẩm bẩm.
Khi đi sở thú xem động vật, chẳng phải chúng cũng như vậy sao? Trân Cầm viên của Đông cung còn bố trí giống sở thú, cải tạo địa hình theo đặc tính động vật, có cả núi giả và rừng cây.
“Ôn biểu muội, muội nói gì thế?” Tề Ấu Lan không nghe rõ.
Ôn Như Thủy ra vẻ hiền lành: “Ta nói chúng thật uy mãnh.”
Tề Ấu Lan cười, gật đầu phụ họa.
Ôn Như Thủy thầm thở phào, mừng vì Tề Ấu Lan không nghe rõ, tránh phải giải thích về “sở thú”. Thế nhưng nàng ấy vừa quay đầu đã thấy Bùi Chức nhìn mình.
Ôn Như Thủy: !!!!
Chết tiệt, là ảo giác sao? Sao nàng ấy cảm thấy ánh mắt nữ chính nhìn mình tràn ngập thâm ý thế.
Lúc này, cuối cùng họ cũng đến chỗ hai con thực thiết thú.
Ôn Như Thủy nhìn thấy hai con thực thiết thú đang gặm trúc tươi trong hàng rào sắt thì không dời mắt nổi, trong mắt lấp lánh hình trái tim.
Đây là quốc bảo! Quốc bảo sống sờ sờ!
Hơn nữa còn là hai con!!!
“Chúng đáng yêu lắm đúng không?” Một giọng nói vang lên bên tai nàng ấy.
“Đúng vậy, quốc bảo dễ thương quá~~”
“Muốn nuôi quốc bảo không?”
“Muốn chứ… Ơ? Ơ ơ ơ…”
Ôn Như Thủy nấc cục, hoảng hốt nhìn Thái tử phi chẳng biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào. Nàng nhìn mình với vẻ hiền hòa, biểu cảm vừa thiện lương vừa xinh đẹp cực kì.
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy thẳng lên khiến nàng ấy rùng mình.
Những người khác đều tò mò nhìn hai con thực thiết thú. Khu vực của chúng có nhiệt độ thích hợp, trông chúng rất hoạt bát, không như các mãnh thú khác lười biếng nằm ngủ đông. Chúng ngồi hoặc nằm sấp hoặc nằm ngửa với đủ kiểu dáng, mỗi tư thế đều toát lên vẻ ngốc nghếch đáng yêu.
Không ai cưỡng nổi sức hút của thực thiết thú.
Cả nhóm cô nương bị vẻ ngoài vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch của chúng thu hút. Thậm chí hai tiểu Công chúa còn bám sát hàng rào sắt, muốn đến gần hơn.
Bùi Chức tiếp tục hiền lành hỏi: “Vừa nãy ta nghe tỷ nói gì đó về sở thú, Trân Cầm viên giống sở thú lắm sao?”
Ôn Như Thủy: “… Ha ha, chắc muội nghe nhầm rồi.”
“Không đâu, thính lực của ta rất tốt.” Thái tử phi dịu dàng cười với nàng ấy, nhìn gương mặt đầy mồ hôi lạnh của nàng ấy: “Sao thế, tỷ nóng à? Nhiệt độ ở Trân Cầm viên không cao mà.”
Tề Ấu Lan lo lắng hỏi: “Ôn biểu muội, muội bị bệnh à?”
Ôn Như Thủy: “… Ta, ta nghĩ chắc là người ta thấy hơi khó chịu.”
Tim nàng ấy sắp nổ tung rồi!
Nữ chính có ý gì? Tại sao lại cố ý hỏi nàng ấy những điều này? Lúc nãy câu “quốc bảo” là do mình lỡ miệng hay nàng cố tình dụ?
Ôn Như Thủy điên cuồng gọi hệ thống: [Hệ thống, nữ chính này không ổn đâu. Ngươi mau nói cho ta biết đi, rốt cuộc nàng ấy sao thế?]
Hệ thống: [Nữ chính hoàn toàn phù hợp với yêu cầu cốt truyện, không có gì bất thường cả!]
[Vậy, vậy sao? Chẳng lẽ vừa nãy nàng ấy thật sự chỉ hỏi vu vơ thôi ư?]
[Có thể lắm, dù sao thì sự dị thường của nữ chính không hề vượt ngoài dự đoán của hệ thống, nàng ấy chính là nữ chính!]
Ôn Như Thủy: … Được rồi, nàng ấy tạm tin hệ thống.
Ôn Như Thủy kiên cường nói: “Đại biểu tỷ, ta không sao, chỉ hơi nóng thôi.” Nói rồi, nàng ấy vội lấy khăn tay lau mồ hôi.
Tề Ấu Lan quan sát nàng ấy một lúc, vẫn không yên tâm: “Nếu không thoải mái thì phải nói ra.”
“Vâng, ta biết rồi.”
Đang nói, đột nhiên một bàn tay mềm mại thơm tho vươn tới, chạm lên mặt nàng ấy: “Sắc mặt Ôn biểu tỷ hơi nhợt nhạt.”
Tinh thần Ôn Như Thủy lại dao động lần nữa, nàng ấy ngửi thấy một mùi hương thanh nhã thoang thoảng.
Nàng ấy nhìn Bùi Chức đang chạm vào mặt mình, thấy nàng cười với mình thì mặt lập tức đỏ bừng. Nàng ấy không khỏi cúi đầu, ấp úng không nói nên lời.
Tề Ấu Lan ngơ ngác nhìn gương mặt đỏ ửng của biểu muội rồi lại nhìn nụ cười như thường của Bùi Chức, cảm thấy có lẽ mình không hiểu Ôn biểu muội lắm.
Sau khi thái tử mất trí nhớ