Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 39

Sau khi Thái tử rời khỏi thiên thính không lâu, Uy Viễn Hầu phu nhân đã dẫn theo một đám người quay trở lại.
Lần này mọi người cũng không trêu chọc Bùi Chức nữa, cứ như thể lúc trước bọn họ chưa từng rời đi, vây quanh nàng vào gian phòng bên trong để thay y phục, rửa mặt chải đầu, khoác lên bộ lễ phục đã chuẩn bị sẵn.
Uy Viễn Hầu phu nhân kiên nhẫn dặn dò lại quy trình nghi lễ của lễ cập kê sắp diễn ra cho hai vị cô nương một lần nữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Đã nhớ kỹ chưa?”
Bùi Tú căng thẳng nói: “Mẫu thân, hình như con không nhớ được.”
Bùi Chức lại cười nói: “Ta nhớ, lát nữa nếu tam tỷ tỷ quên thì cứ làm theo ta là được.”
Nghe vậy, Bùi Tú lập tức yên tâm, kéo tay Bùi Chức thân thiết nói:
“Vẫn là A Thức tốt, có A Thức ở đây, ta chẳng sợ gì hết.” Mọi người xung quanh đều bật cười, tiểu thư các phủ được mời đến dự lễ không khỏi âm thầm ngưỡng mộ tình cảm giữa hai tỷ muội bọn họ, có một Thái tử phi muội muội thân thiết, hôn sự của Bùi Tú sau này nhất định không kém.
Chờ đến khi đã sắp đến giờ, đoàn người đi về phía chính sảnh của Đình Lan viện.
“Ơ, sao không thấy Ôn biểu tỷ?” Bùi Tú đột nhiên hỏi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tề Ấu Lan đi bên cạnh Bùi Chức, mí mắt khẽ giật, nhẹ giọng đáp: “Vừa nãy biểu muội cảm thấy khó chịu, nói là muốn đi thay y phục.”
Nghe vậy, Bùi Tú không truy hỏi nữa, nhưng Bùi Chức lại quay sang nhìn.
Tề Ấu Lan cười với nàng, lòng bàn tay hơi ẩm ướt, chẳng hiểu sao lại cảm thấy căng thẳng, trong lòng không khỏi lo lắng cho Ôn Như Thủy. Cho dù bụng khó chịu thì nàng ta cũng đã đi hơn nửa canh giờ rồi, lẽ ra phải quay lại rồi chứ?
Cũng không biết nàng ta đi làm chuyện gì nữa.
Khách khứa đã ngồi đầy chính sảnh, trong đó có cả Thái tử Tần Chí.
Thái tử cũng không ngồi ở vị trí đầu tiên mà là để Vinh Vương Thái phi ngồi trên đó. Trong căn phòng này, tính ra bối phận của Vinh Vương Thái phi cao nhất, được người người kính trọng, Thái tử tuy là Trữ quân nhưng cũng là vãn bối của Vinh Vương Thái phi.
Trong mắt mọi người, hành động này của Thái tử rất có phong thái của Trữ quân.
Sầm Thượng thư hôm nay tới dự lễ thấy vậy không khỏi âm thầm gật đầu tán thưởng.
Tuy Sầm Thượng thư không muốn dính líu vào chuyện hoàng gia nhưng ngoại tôn nữ đã được khâm điểm làm Thái tử phi, có một số việc không thể tránh khỏi, chỉ có thể tiếp nhận.
Bất kể là về công hay về tư, ông ấy cũng mong Thái tử có thể sống thật tốt.
Các vị khách mời đang chờ giờ lành đến, bỗng quản gia của Hầu phủ bước nhanh vào, vội vàng nói: “Lão phu nhân, Hầu gia, phu nhân, ban thưởng trong cung tới.”
Cái gì?
Mọi người kinh ngạc, sau đó nhìn về phía Thái tử ở chính sảnh.
Thái tử điện hạ ung dung đứng dậy, trên gương mặt còn hơi tái nhợt vì vừa khỏi bệnh nở nụ cười nhạt làm dịu đi vẻ tàn bạo giữa hai chân mày.
Chàng thiếu niên mặt như quan ngọc, mắt phượng long lanh, tựa ánh nắng rực rỡ chói mắt đầu mùa hạ.
Các vị tiểu thư ngồi trong chính sảnh dự lễ nhìn đến ngẩn ngơ, ngạc nhiên phát hiện thì ra Thái tử điện hạ lại anh tuấn như vậy… So sánh với hắn, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử dường như đều chẳng là gì.
Đây mới thật sự Hoàng tử con nhà trời phong thái như rồng như phượng.
Thái hậu và Hoàng đế trong cung đều ban thưởng.
Mọi người nhìn những món ban thưởng được nội thị trong cung đưa đến, lập tức ý thức được Thái hậu và Hoàng đế trong cung đều hết sức hài lòng với vị Chuẩn Thái tử phi Bùi Tứ cô nương này, nếu không sẽ không đặc biệt ban thưởng trong lễ cập kê của nàng.
Bất luận đối với phủ Uy Viễn Hầu hay Bùi Chức mà nói, đây đều là vinh dự tối cao.
Nhất thời, tất cả mọi người đều không nhịn được mà hâm mộ phủ Uy Viễn Hầu.
Trước đây phủ Uy Viễn Hầu chẳng có gì nổi bật, ngay cả Uy Viễn Hầu cũng tầm thường đến mức khiến người ta không chịu nổi, ai ngờ một nơi bình thường như vậy lại xuất hiện một vị Thái tử phi, có thể nói là gà chó bay lên trời.
Uy Viễn Hầu và Uy Viễn Hầu phu nhân cười đến không khép được miệng, ngay cả Bùi lão phu nhân cũng lộ ra vẻ vui mừng.
Phủ Uy Viễn Hầu khách sáo tiễn người trong cung đi, giờ lành cũng đến.
Tiếng sáo trúc nghiêm trang vang lên.
Vinh Thân vương Thái phi mỉm cười nói lời chào mừng, tuyên bố lễ cập kê bắt đầu.
Trên mặt khách mời đều nở nụ cười thân thiết, bất kể lúc này trong lòng bọn họ nghĩ gì, ngoài mặt đều tỏ ra ôn hòa hiền lành, cho Thái tử điện hạ trong phòng và Thái tử phi tương lai đủ thể diện.
Hai tỷ muội tổ chức lễ cập kê hôm nay và những người trợ giúp chậm rãi đi vào chính sảnh dưới sự hướng dẫn của hai vị ma ma, đi tới trước bàn tiệc.
Bùi Chức đi trước, Bùi Tú theo sau.
Mặc dù Bùi Tú là tỷ tỷ nhưng lễ cập kê lần này không luận vai vế, chỉ xét tôn ti, cho nên Bùi Chức đi trước.
Lúc nhìn thấy Thái tử đang ngồi giữa đám đông nhưng vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà, Bùi Chức đột nhiên ngẩng đầu, nở nụ cười ngọt ngào với hắn, sau đó bắt đầu nghiêm túc hành lễ với khách khứa.
Bởi vì vị trí của các khách mời và chỗ ngồi của Thái tử cách nhau một khoảng để thể hiện sự kính trọng dành cho Thái tử cho nên cũng chẳng mấy ai để ý đến hành động của Bùi Chức.
Tần Chí kiêu ngạo nhìn thiếu nữ đang cử hành lễ cập kê trong chính sảnh, vành tai lại ửng đỏ.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve miếng ngọc thô ráp bên hông, ra sức đè nén luồng nhiệt dâng trào trong ngực, không để người khác phát hiện sự khác thường của mình.
**
Ôn Như Thủy vất vả lắm mới chạy về kịp, phát hiện lễ cập kê đã tiến hành đến hồi cuối. Nàng ta cũng không tiện đường đột đi vào, chỉ có thể nấp ở bên ngoài quan sát. Vừa nhìn nàng ta đã trông thấy Thái tử ngồi trong chính sảnh, hai mắt hắn chăm chú nhìn Bùi Chức đang tiến hành nghi thức thứ hai không chớp mắt, ánh mắt sáng rực kia dường như muốn khắc sâu hình bóng nàng vào lòng.
Trong lòng Ôn Như Thủy có một dự cảm không hay.
[Hệ thống, hình như Thái tử không bị đạo cụ ảnh hưởng, ngươi nhìn ánh mắt hắn xem.] Ôn Như Thủy điên cuồng gọi hệ thống trong đầu.
Hệ thống lập tức nói: [Không thể nào! Đạo cụ do hệ thống sản xuất đảm bảo chất lượng, tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót.]
Ôn Như Thủy cười lạnh: [Thế ngươi nhìn nam chính đi, hắn cũng đã đến tham gia lễ cập kê của nữ chính, trong mắt toàn là nàng ấy, trông giống người trong lòng có mối tình đầu sao? Hay ngươi định bảo ta nam chính đang coi nữ chính là thế thân của mối tình đầu?]
Nói tới đây, bản thân Ôn Như Thủy cũng không nhịn được mà rùng mình.
Nếu Thái tử thực sự dám coi Bùi Chức là thế thân thì nữ chính mặt thiện tâm ác cũng không phải kẻ ăn chay, ngay cả Thái tử cũng có thể bị nàng giết chết. Liên hệ với cốt truyện mà hệ thống cung cấp, Ôn Như Thủy hoàn toàn không nghi ngờ gì về sức sát thương của nhân vật mặt thiện tâm ác này.
Hệ thống lập tức cứng họng.
Ôn Như Thủy hiếm khi chiếm được thế thượng phong, không buông tha cho nó, nói liền một hơi: [Ngươi không còn gì để nói nữa rồi phải không? Ta thấy ngươi đúng là một hệ thống vô dụng! Ngươi suốt ngày bắt ta tự cứu lấy số mệnh làm bia đỡ đạn của mình nhưng lại chẳng chịu giúp ta gì cả, bắt ta tự đi giành lấy tình cảm của nam chính. Nhưng hoàn toàn không thể tiếp cận được nam chính thì giành lấy tình cảm kiểu quái gì? Chẳng thà ta đi giành lấy tình cảm của nữ chính còn hơn, ít nhất nữ chính còn có thể đến gần, có thể chạm vào!]
Hệ thống: […]
Ôn Như Thủy càng nói càng cảm thấy ý tưởng này không tệ.
Đúng vậy, tại sao nàng ta cứ phải vứt não đi giành lấy tình cảm của nam chính? Không thể giành lấy tình cảm của nữ nhân sao? Giành lấy tình cảm của nữ nhân còn không cần phải lên giường!
Hệ thống cười lạnh: [Ngươi dám đi giành lấy tình cảm của nữ chính à? Đó là nữ chính mặt thiện tâm ác, chỉ cần ngươi hơi có chút bất thường, nàng ta có thể bóp chết ngươi!]
Ôn Như Thủy lập tức im lặng.
Thật ra nếu muốn thay đổi số mệnh làm tốt thí thực sự không nhất thiết phải đi giành lấy tình cảm của nam chính, có thể xuống tay từ nữ chính, dù sao nữ chính mặt thiện tâm ác không phải kẻ ăn chay, ôm đùi nữ chính không tuyệt sao?
Nhưng cũng vì tâm cơ của nữ chính quá sâu, rất đáng sợ, nghe nói khi nhẫn tâm có thể giết ngược lại cả nam chính, nàng ta không dám!
Nàng ta sợ mình vô tình tiết lộ điều gì khiến nữ chính phát hiện ra, đến lúc đó chính là ngày giỗ của mình!
Chẳng phải vẫn là vận mệnh của con tốt thí sao?
Ít nhất lúc giành lấy tình cảm của nam chính, nếu như trở thành Thái tử phi của hắn, làm phu thê một ngày tình nghĩa trăm năm, có lẽ Thái tử sẽ không hy sinh mình như Tam Hoàng tử đã làm với nguyên chủ đúng không?
Lựa chọn giành lấy tình cảm của nam chính ít nhất có thể dùng chuyện làm phu thê để duy trì quan hệ giữa hai người.
Còn nếu giành lấy tình cảm của nữ chính, nàng ta không biết phải dùng cái gì để duy trì quan hệ. Nàng ta cũng không thể gả cho nữ chính, cũng không phải tỷ muội tốt lớn lên từ nhỏ với nữ chính, dựa vào đâu mà nữ chính phải giúp nàng ta, che chở cho nàng ta?
Nghĩ như vậy, Ôn Như Thủy cũng cảm thấy tuyệt vọng.
Trong lúc Ôn Như Thủy đang buồn khổ, lễ cập kê cuối cùng cũng kết thúc.
Khách khứa rời khỏi chính sảnh Đinh Lan viện, di chuyển đến đại sảnh bên cạnh dùng yến tiệc.
Tần Chí cũng không đi dự yến tiệc mà chuẩn bị rời đi.
Uy Viễn Hầu vội vàng tiễn Thái tử, hơn nữa còn vô cùng săn sóc gọi Bùi Chức đến, rõ ràng là đang cố ý tạo cơ hội ở chung cho đôi trẻ.
Không thể không nói, thỉnh thoảng Uy Viễn Hầu cũng thật biết đối nhân xử thế, đáng tiếc chính vì quá biết cách đối nhân xử thế cho nên lần trước ở ngày đại hôn của Bùi An Giác, ông ta mới có thể dẫn Tam Hoàng tử đến nghi môn gặp Bùi Chức, khiến kinh thành bàn tán xôn xao suốt nửa tháng trời.
Tần Chí nhìn về phía Uy Viễn Hầu, trong mắt tràn ngập lệ khí.
Ngay cả gương mặt tuấn mỹ cũng phủ một tầng sát khí, trông mà phát khiếp.
Uy Viễn Hầu bị hắn nhìn đến run rẩy sợ hãi, hốt hoảng nghĩ lại có phải mình đã làm sai ở đâu, đắc tội gì với Thái tử điện hạ không. Nhưng gần đây ông ta đâu có làm gì, thậm chí còn nghe theo lời mẫu thân, đóng cửa không tiếp khách, đàng hoàng không gây chuyện mà.
“Điện hạ.”
Giọng nói của Bùi Chức vang lên, nhẹ nhàng dịu dàng như âm thanh của tự nhiên.
Sát khí trên mặt Tần Chí nhạt đi, trong đôi mắt phượng vẫn lóe lên ánh nhìn sắc bén. Rõ ràng chỉ là một thiếu niên còn chưa nhược quán* nhưng uy nghi đã hiện ra, khí thế kia giống như đang đứng trước mặt một vị đế vương trên triều đình.
*Nhược quán: tròn hai mươi tuổi.
Uy Viễn Hầu vội vàng nói: “A Thức, cháu tiễn Thái tử điện hạ đi, ta không quấy rầy hai người nữa.”
Nói xong, ông ta vội vàng rời đi, bước chân càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc đã mất hút không còn bóng dáng.
Tần Chí không bận tâm đến Uy Viễn Hầu đang chạy đi, nhìn về phía thiếu nữ trước mặt.
Nàng mặc bộ y phục đỏ thẫm thêu mẫu đơn vàng, trâm cài trên búi tóc chính là bộ diêu* nạm vàng điểm thúy gắn cành hoa khảm hồng ngọc kia, tua rua hồng ngọc rủ xuống tôn lên làn da trắng mịn như tuyết đầu mùa của nàng, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng, vô cùng xinh đẹp.
*Bộ diêu (bộ: bước chân, diêu: lắc lư): một loại trang sức của phụ nữ thời xưa, thường là trâm cài tóc có đính thêm các chuỗi hạt hoặc tua rua. Khi người phụ nữ di chuyển, những chuỗi hạt này sẽ đung đưa nên mới có cái tên này.
Đôi mắt đen trong veo như nước kia nhẹ nhàng nhìn sang, dường như cuốn lấy bản thân vào sâu trong đôi mắt ấy, khắc trong đáy lòng nàng.
Lệ khí vừa dâng lên trong lòng bất giác tiêu tan, chỉ còn lại một khoảng lặng.
Từ khi tỉnh lại sau cơn hôn mê, cả thế giới đều trống rỗng, hắn không có chút ký ức nào, chỉ có nàng là màu sắc, là thứ rực rỡ, tươi sáng duy nhất trong ký ức.
Nàng lúc ba tuổi, nàng lúc sáu tuổi, nàng lúc tám tuổi, nàng lúc mười tuổi, nàng lúc mười hai tuổi, nàng lúc mười bốn tuổi…
Nàng trong từng độ tuổi đều xuất hiện trong ký ức của hắn.
Hắn nghĩ nàng chính là Thái tử phi của mình, cho nên hắn mới có thể khắc sâu ấn tượng như vậy, cho nên mới chỉ thấy nàng là tồn tại rõ ràng trong lúc ký ức trống rỗng.
Kết quả lại không phải...
Tần Chí nói: "Thái tử phi… A Thức, hôm nay nàng đã cập kê, cô sẽ đi xin phụ hoàng nhờ Khâm thiên giám chọn ngày lành tháng tốt cử hành hôn lễ."
Bùi Chức đầu tiên là ngượng ngùng cúi đầu, dùng im lặng trả lời hắn.
Sau đó như nghĩ đến điều gì, nàng không nhịn được nói: "Điện hạ, sau này người đừng gọi ta là Thái tử phi nữa, ta còn chưa phải là..."
Lúc nhắc nhở hắn, nàng nhìn vào hắn không chớp mắt như đang chờ đợi một câu trả lời, lại giống như một thiếu nữ ôm tâm sự thầm kín, trông chờ nghe được một câu trả lời khiến nàng vui vẻ.
Sự thẳng thắn và dũng cảm ấy không giống thiếu nữ trong khuê các.
Một luồng nhiệt nóng không khống chế được bốc lên mặt.
Trên mặt Tần Chí thoáng lộ vẻ mất tự nhiên nhưng hắn nhanh chóng giấu đi, lộ ra vẻ kiêu ngạo thường ngày, hờ hững nói: "Lúc trước cô bị bệnh, ký ức bị tổn thương, chỉ nhớ được nàng… Dù sao sau này nàng cũng là Thái tử phi, cô chỉ gọi trước thôi, có làm sao?"
Thái tử gia ngang ngược như vậy đấy, chuyện muốn làm là làm, không cần người khác xen vào.
Nghe được câu trả lời mong muốn, trong lòng Bùi Chức hiểu ra nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn, không phản bác hắn nữa.
Dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu ấy quả nhiên khiến Thái tử điện hạ vô cùng yêu thích, không nhịn được mà nhân cơ hội kéo tay nàng, ngay cả giọng nói cũng dịu đi mấy phần.
"Cô đi đây, sau này có thời gian rảnh lại tới thăm nàng. Nàng có thích đồ ăn lần trước cô đưa tới không? Mấy món đó đều là ngự trù trong cung làm, lần sau cô lại sai bọn họ đưa tới cho nàng."
Bùi Chức mỉm cười ngọt ngào với hắn: "Rất thích, cảm ơn điện hạ."
Ai mang đồ ăn cho nàng, nàng đều thích cả, Thái tử điện hạ quả nhiên là một nam nhân tốt.
Thái tử điện hạ suýt nữa lại bị nụ cười ngọt ngào của Thái tử phi của hắn làm cho hoa mắt, nếu không phải hắn quen lạnh mặt, chỉ sợ lúc này đã khó giữ được hình tượng.
Sau khi lên xe ngựa, hắn tựa lưng vào thành xe, gác đôi chân dài lên bàn thấp, không nhịn được cong lên cười.
Vành tai đỏ rực như sắp bốc cháy.
Trở lại hoàng cung, Tần Chí không về Đông cung mà đi thẳng tới Cần Chính điện.
Chiêu Nguyên Đế vẫn đang duyệt tấu chương, trên long án chất đống tấu sớ. Lý Trung Hiếu đứng bên cạnh, yên lặng thêm trà, mài mực cho hoàng đế, dọn tấu chương đã được Hoàng đế phê duyệt sang một bên.
Thấy Thái tử đi vào, Chiêu Nguyên Đế cuối cùng cũng buông bút chu sa xuống, bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
Tần Chí thỉnh an ông ấy trước: "Phụ hoàng."
Trên mặt Chiêu Nguyên Đế nở nụ cười, quan tâm hỏi: "Chí Nhi trở về rồi à, thân thể thế nào rồi?" Vốn dĩ ông ấy không muốn Thái tử xuất cung nhưng không ngăn được nhi tử muốn đến để giúp Thái tử phi có thêm thể diện, chỉ đành thuận theo hắn.
"Phụ hoàng yên tâm, hôm nay tinh thần của nhi thần rất tốt, chắc chắn buổi tối sẽ không mê man quá nhanh."
Chiêu Nguyên Đế vui mừng nói: "Chẳng lẽ thân thể của Chí Nhi đã hoàn toàn bình phục? Lý Trung Hiếu, ngươi mau đi mời Thái y lệnh tới…"
"Phụ hoàng, không cần đâu." Tần Chí ngắt lời ông ấy, giọng điệu đầy lý lẽ: "Tinh thần của nhi thần tốt là vì vừa rồi mới đi gặp Thái tử phi."
Hoàng đế: "…"
Lý Trung Hiếu: "…"
Chiêu Nguyên Đế nhìn nhi tử với vẻ mặt phức tạp, muốn nói lại thôi, cuối cùng uyển chuyển nói: "Nếu thân thể cảm thấy khó chịu vẫn phải khám Thái y kịp thời."
Tần Chí giả vờ nghe không hiểu, nói: "Phụ hoàng, Thái tử phi đã cập kê, có thể để Khâm thiên giám chọn ngày thành hôn chưa?"
Nhìn dáng vẻ chỉ muốn lập tức tổ chức lễ thành hôn của hắn, trong lòng Chiêu Nguyên Đế thầm than con lớn rồi không giữ được nhưng cũng không đành lòng làm trái ý hắn, lại cười nói: "Đúng là đạo lý này, ngày mai trẫm sẽ cho truyền Giám chính Khâm thiên giám vào cung, nói với hắn ta về chuyện này."
Nhận được câu trả lời mong muốn, Thái tử điện hạ vô cùng hài lòng, cuối cùng cũng không quấy rầy Hoàng đế bận rộn nữa, trở về nghỉ ngơi.