Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 38

Hôm nay Thái tử cải trang vi hành đến phủ Uy Viễn Hầu, hiển nhiên chẳng muốn lấy thân phận để ép người.
Nhưng thân phận Thái tử đặt ở đó, ai dám sơ suất khinh thường?
Việc Thái tử đến cũng truyền ra một tín hiệu: Thái tử vô cùng xem trọng Thái tử phi tương lai, đến mức đích thân tham dự lễ cập kê của Thái tử phi, rõ ràng là thể hiện sự tôn trọng với Chuẩn Thái tử phi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tin Thái tử đến rất nhanh đã truyền khắp phủ Uy Viễn Hầu, cả những vị khách đến sau cũng đều đã biết hết.
Những vị khách có quan hệ thân thiết với phủ Uy Viễn Hầu đã xuất phát đến đây từ sớm, họ tưởng rằng mình đến sớm lắm, chẳng ngờ Thái tử điện hạ còn đến sớm hơn một bước.
“Thái tử đã đến ư?”
Trong Xuân Hoa viện, Bùi Quyên khoác hờ áo mỏng mùa hạ, bật dậy khỏi giường, đôi mắt sáng rỡ đến giật mình.
Kim Châu thấy nàng ta như vậy thì lập tức thấy hơi hối hận vì lỡ kể tin này với nàng ta, vội vàng nói: “Vâng ạ, Thái tử điện hạ hẳn là đến vì lễ cập kê của Tứ cô nương.”
Bùi Quyên lại như chẳng nghe thấy, cuống cuồng đứng dậy hỏi: “Hiện giờ Thái tử điện hạ đang ở đâu?”
“Ở... ở bên đình Đinh Lan viện, nghe nói Thất thiếu gia đang tiếp đón ngài ấy…”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Mau chải đầu rửa mặt cho ta!”
Bùi Quyên lớn tiếng quát, đâu còn dáng vẻ bệnh tật suy nhược nằm liệt giường ban nãy, giờ đây tinh thần nàng ta hăng hái dị thường, dường như toàn thân tràn đầy năng lượng.
Đám nha hoàn vội vã hầu hạ nàng ta sửa soạn, trong lòng đều rối như tơ vò.
Nhất là Kim Châu, hối hận đến độ ruột gan xanh mét.
Ban đầu Kim Châu tính nói với cô nương mình chuyện này vì muốn Bùi Quyên lấy lại tinh thần, để nàng ta bớt tự hành hạ mình, không bệnh mà cứ giày vò thành bệnh Tây Thi, đồng thời cũng mượn cơ hội nhắc nhở rằng Thái tử đến vì lễ cập kê của Tứ cô nương, mong nàng ta sớm buông bỏ.
Nào ngờ Bùi Quyên chỉ nghe được mỗi câu “Thái tử đến phủ”, còn những lời khác hoàn toàn chẳng lọt tai, rõ ràng đã rơi vào vòng xoáy cố chấp nào đó, chỉ nghe điều mình muốn nghe.
Kim Châu lo lắng đến cực độ, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện, mong lát nữa cô nương đừng làm điều chi thất lễ trước mặt Thái tử.
**
Lễ cập kê được tổ chức tại chính sảnh của Đinh Lan viện.
Tại gian bên của Đinh Lan viện, Tề Ấu Lan, Lương Dung, Ôn Như Thủy và những người khác đang ngồi trò chuyện với nhóm Bùi Chức.
Lương Dung là Nhị cô nương dòng chính phủ Dũng Nghị Bá, bởi vì hai nhà có quan hệ thông gia, nên quan hệ giữa cô nương hai phủ cũng thân thiết. Lương Dung và Bùi Tú là tỷ muội khuê phòng từ thuở nhỏ đến lớn, lần này được mời làm người hỗ trợ cho Bùi Tú.
Tề Ấu Lan là người lớn tuổi nhất trong nhóm các cô nương ở đây, tính tình nàng ấy trầm ổn, rất có phong phạm của trưởng tỷ, mọi điều đều chu toàn, khiến người ta rất khó lòng sinh ra ác cảm với nàng ấy.
Kỳ thực, Tề Ấu Lan cũng rất lấy làm lạ với việc Bùi Chức mời nàng ấy đến làm người hỗ trợ mình.
Trước kia tưởng rằng Bùi Chức sẽ trở thành Tam Hoàng tử phi, e ngại Lệ Quý phi và Nhị hoàng tử nên Tề Ấu Lan không thân cận với Bùi Chức. Trong yến thưởng hoa, thậm chí nàng ấy còn tỏ ra hơi lạnh lùng.
Nào ngờ Bùi Chức chẳng để tâm, ngược lại còn không chấp chuyện cũ mà chủ động mời nàng ấy.
Tất nhiên là Tề Ấu Lan vui vẻ nhận lời.
Đương kim Hoàng đế thân thể tráng kiện, trẻ trung khỏe mạnh, địa vị của Thái tử vững vàng, dẫu cho các Hoàng tử khác có tranh giành đấu đá thế nào cũng chỉ là vô ích. Cho nên Lệ Quý phi và Nhị hoàng tử nay đã có khuynh hướng qua lại với Thái tử. Nay Thái tử phi tương lai đã chủ động giơ tay ra trước, nếu bọn họ không nắm lấy thì thật quá ngu.
Mọi người đang trò chuyện rôm rả, bỗng nghe tin Thái tử đến phủ Uy Viễn Hầu.
Chớp mắt, ánh nhìn của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Bùi Chức, sau đó cười rộ lên trêu nàng, làm sao cô nương trẻ tuổi chưa xuất giá có thể đón nhận những ánh mắt đầy hàm ý chọc ghẹo ấy.
Bùi Chức cũng làm ra vẻ cúi đầu e lệ.
Ôn Như Thủy ngồi bên cạnh vô cùng phấn khởi trong lòng, không uổng công nàng ta mặt dày theo Tề Ấu Lan đến phủ Uy Viễn Hầu.
Theo kịch bản mà hệ thống cung cấp, Thái tử sẽ đích thân đến dự lễ cập kê của Bùi Chức, thể hiện mình tôn trọng nữ chính, cũng tuyên cáo với thiên hạ rằng Thái tử rất vừa lòng với hôn sự này.
Đây là cơ hội hiếm có để tiếp cận Thái tử, nàng ta nhất định phải khiến Thái tử nhìn thấy mình - ánh trăng sáng trong lòng hắn.
Phủ Uy Viễn Hầu đâu phải hoàng cung, lần này chắc bên người Thái tử sẽ không có nhiều ám vệ vây quanh nữa đâu nhỉ?
Lúc này, Uy Viễn Hầu phu nhân tươi cười bước vào, nói: “Tú tỷ nhi, đến lúc thay lễ phục rồi, các con cũng đến xem giúp con bé đi, nhìn xem có gì sơ sót không.”
Nghe lời Uy Viễn Hầu phu nhân, mọi người thoáng sửng sốt, rất nhanh đã hiểu ra.
Rõ ràng là lễ cập kê của hai người, lại chỉ gọi một mình Bùi Tú đi thay y phục, còn bảo mọi người cùng theo hỗ trợ nàng ấy, chẳng phải là muốn đuổi khéo họ để nhường chỗ lại sao.
Không cần đoán cũng biết, chắc chắn là Thái tử điện hạ sắp đến.
Mọi người đều rõ mười mươi trong lòng, ngoài mặt vẫn làm bộ bận rộn lắm, vừa giữ được thể diện, lại không thất lễ.
Bùi Tú ngoan ngoãn đứng dậy, nhanh chóng nháy mắt với Bùi Chức một cái, rồi kéo theo Lương Dung và Ôn Như Thủy cùng rời đi.
Trước khi rời bước, Tề Ấu Lan không khỏi liếc nhìn Bùi Chức một lần, trong lòng dấy lên một tia ngưỡng mộ khó tả thành lời, nếu như người kia cũng đối đãi với nàng ấy như vậy… thì tốt biết mấy.
Tuy Ôn Như Thủy rất muốn ở lại nhưng cũng tự biết mình chẳng có lý do gì, chỉ đành tiếc nuối mà rời đi.
Rất nhanh, người ở gian bên đã tản đi hết, chỉ còn lại một mình Bùi Chức.
Bùi Chức an tĩnh ngồi trong gian bên, nâng tách trà lên thong thả nhấp từng ngụm, ngón tay khẽ vuốt ve ngọc bội đè trên vạt váy. Mảnh ngọc ấy chất lượng cực tốt, bên trong ngọc có một dải đỏ màu máu bay lượn như khói, tựa như vết mực của tiên nhân họa nên, thiên nhiên kết thành, đẹp tinh tế khó tả thành lời.
Xung quanh rất tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ve mùa hạ rền vang từ ngoài cửa sổ vọng vào.
Bỗng có người xuất hiện bên ngoài gian bên yên tĩnh.
Người ấy đứng nơi cửa, nhìn vào trong phòng, trông thấy thiếu nữ đang ngồi yên lặng uống trà, khóe môi khẽ nhếch lên, đoạn cất bước tiến vào trong.
Hắn càng đi càng gần, cuối cùng dừng lại bên cạnh nàng.
“Thái tử phi…”
Vừa mở miệng, Tần Chí đã phải khẽ ho một tiếng, nhất là khi đối diện với ánh mình của nàng thiếu nữ yên tĩnh như nhành ngọc lan kia. Đôi mắt nàng như dòng suối biếc chảy qua khe núi, trong veo dịu dàng, phản chiếu rõ hình bóng của hắn, khiến lòng hắn dâng lên một ảo giác tựa như bản thân đã được nàng cất giấu trong tim.
Một luồng nhiệt xông thẳng lên, vành tai lập tức nhuộm sắc đỏ nhạt.
Thái tử điện hạ bỗng chốc im lặng, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể đờ đẫn đứng đó nhìn thiếu nữ đang ngồi.
Bùi Chức ngẩng mặt nhìn hắn, thấy hắn không biểu lộ gì ra mặt mà chỉ dán mắt nhìn mình, thoạt trông hơi đáng sợ.
Song nàng lại chẳng chú tâm đến điểm ấy, bởi lúc này tất cả sự chú ý của nàng đều đặt ở luồng tinh thần lực đang ập đến vô cùng mãnh liệt. Nó ngạo mạn, bá đạo, vô số sợi tinh thần như quấn chặt lấy nàng như dệt kén tằm.
Làm nàng hít thở không thông.
Điều này cũng đáng sợ quá đi mất.
Hai người im lặng nhìn nhau, cuối cùng Bùi Chức không chịu nổi, đứng dậy muốn hành lễ với Tần Chí.
Một bàn tay to lớn đưa tới, nắm lấy tay nàng, đồng thời cũng ngăn nàng hành lễ.
“Nàng ngồi đi, không cần đa lễ.”
Bùi Chức thuận thế ngồi lại, mỉm cười nói: “Điện hạ, vì sao người lại đến đây?”
“Đến để nhìn nàng…”
Rốt cuộc Thái tử điện hạ đã hoàn hồn, khẽ ho một tiếng rồi ngồi xuống chiếc ghế tròn bên cạnh nàng, nghiêm chỉnh nói: “Hôm nay là ngày đại hỉ của nàng, cô đến dự lễ.”
“Đa tạ điện hạ.” Bùi Chức cong môi, khẽ nở một nụ cười với hắn.
Nụ cười của nàng ngọt lịm, ngọt đến mức khiến người ta mềm lòng.
Tần Chí lại một lần nữa quên mất điều định nói.
May thay, tuy Bùi Chức không hiểu rõ tính tình của hắn nhưng lại vô cùng quen thuộc với tinh thần lực mạnh mẽ và ngang ngược của hắn. Hắn không nói, nàng cũng không vội đáp lại, trước tiên là phải ứng phó với đám tinh thần lực hừng hực quá độ của hắn.
Nàng cẩn trọng và kiên nhẫn xoa dịu đám sợi tinh thần lực đang vươn đến.
Sắc mặt Thái tử điện hạ dần dần thả lỏng, tựa như một mãnh thú luôn sẵn sàng nhe nanh trở thành một con chó săn nhỏ lật bụng làm nũng, tuy bản tính hung dữ vẫn còn đó nhưng lại tăng thêm vài phần đáng yêu.
Trong mắt Bùi Chức cũng dần lộ ra ý cười.
Đột nhiên, Tần Chí đặt tay mình phủ lên tay nàng đang ngoan ngoãn đặt trên đầu gối, thấy nàng ngơ ngác nhìn mình, hắn bèn nhân cơ hội nắm tay nàng vào lòng bàn tay mình.
Chóp tai càng lúc càng đỏ, song vẻ mặt Thái tử điện hạ vẫn tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, phong thái kiêu hãnh bẩm sinh.
Bùi Chức đang mải đối phó với tinh thần lực của hắn, không ngờ hắn lại được nước lấn tới, làm mặt nàng thoáng hiện mấy phần thẹn thùng.
“Điện hạ…”
“Ta chỉ là nắm một lát thôi.” Tần Chí vội nói, như sợ nàng hiểu nhầm.
Nắm một lát thôi?
Bùi Chức nhìn chằm chằm chóp tai hắn đã đỏ bừng tự lúc nào, lại nhìn gương mặt kiêu hãnh cao ngạo của hắn, bèn cụp mắt che giấu suy nghĩ trong đáy mắt. Dung mạo của Thái tử quả là tuấn tú vô song, thừa hưởng huyết mạch ưu tú của Chiêu Nguyên Đế và Nguyên Hậu một cách hoàn mỹ.
Chỉ tiếc tính tình hắn quá tệ, phần lớn thời gian đều tạo cảm giác hung tợn thô bạo, khiến người ta sợ không dám nhìn thêm một cái. Dù có đôi khi tâm trạng hắn tốt, ánh mắt nhìn người cũng khinh khỉnh, cao cao tại thượng, ngạo mạn khó gần.
Nếu chẳng phải nhờ thân phận Thái tử, e rằng chẳng biết đã kết thù với bao nhiêu người.
Vẻ lạnh lùng, kiêu căng, ngạo mạn ấy thật sự khiến người ta muốn đánh cho một trận.
Nhưng chỉ cần phá được lớp mặt nạ ấy, sẽ phát hiện Thái tử thực ra cũng không đáng sợ đến thế.
Thời gian quá gấp, Bùi Chức không thể giúp hắn chải vuốt tinh thần lực, chỉ có thể để mặc những sợi tinh thần lực ấy quấn lấy bản thân, ngoài mặt lại phải vờ như không hề hay biết.
Thấy tâm trạng hắn dần ổn định lại, Bùi Chức chủ động tìm chủ đề trò chuyện.
“Điện hạ, lễ vật lần trước ta tặng người, người có nhận được không?”
“Đã nhận được.”
Tần Chí mím môi, làm ra vẻ vô tình vén tay áo, để nàng thấy ngọc bội đeo nơi hông.
Bùi Chức đã thấy từ lâu rồi, hành động này của Thái tử điện hạ rõ ràng đã khiến tâm tình nàng cực kỳ vui sướng. Ai lại không hy vọng tâm ý của mình có thể được người khác trân trọng?
Trước khi được tứ hôn, nàng từng nghĩ gả cho ai cũng được, bởi nguyên nhân chủ yếu là không muốn kháng chỉ mà liên lụy cả gia tộc.
Nàng vốn là một con cá mặn, chẳng thích lao tâm phí sức, đối với mọi chuyện đều ôm thái độ “sao cũng được”.
Nếu Tam Hoàng tử có thể khiến Hoàng đế ban hôn thì nàng cũng sẽ gả cho Tam Hoàng tử, về sau cưới rồi từ từ uốn nắn Tam Hoàng tử, dạy dỗ hắn ta thành người trượng phu vừa ý mình, rồi tiếp tục kiếp sống cá mặn.
Nay đã đổi thành Thái tử, Bùi Chức cũng vui vẻ chấp nhận.
Dù là Thái tử hay Tam Hoàng tử, nàng đều chưa từng thật sự thân cận, càng chẳng thể nói đến tình cảm.
Chỉ có thể nói rằng, hết thảy đều là do hoàng quyền an bài.
“Lễ vật điện hạ tặng cho ta, ta cũng rất thích.” Bùi Chức cất lời dịu dàng, thong thả nói.
Giọng nàng như có phép tĩnh tâm, khiến tâm trạng Tần Chí càng thêm thư thái. Hắn giữ vẻ cao quý, nói: “Nếu nàng đã thích, lần sau cô lại tặng nàng nữa.”
“Đa tạ điện hạ.” Bùi Chức khẽ chớp mắt: “Lần sau ta cũng có lễ vật tặng lại điện hạ.”
Tần Chí không khỏi vui mừng, đôi mắt phượng sáng rực nhìn nàng, ánh mắt dừng lại nơi búi tóc gọn gàng của nàng, rồi lướt xuống gương mặt thanh tú thoát tục, dần dần nhìn xuống dưới...
Lòng chợt khựng lại, chẳng dám nhìn tiếp.
Hắn siết tay nàng chặt hơn, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Đợi nàng cập kê xong, Lễ bộ và Khâm Thiên giám sẽ chọn ngày tốt… để chúng ta thành thân.”
Bùi Chức nhìn gương mặt hắn vẫn cao ngạo như cũ, nếu không phải tay hắn đang nắm tay nàng chặt đến vậy, nàng thật sự sẽ tin trong lòng hắn đang rất bình thản.
Song nàng không vạch trần, cũng chẳng đáp lời, chỉ cúi đầu giả vờ thẹn thùng.
Tần Chí cũng im lặng theo.
Cuối cùng thì tiếng ma ma đến nhắc nhở đã đến giờ lành phá vỡ sự yên lặng trong gian bên.
Ma ma không dám bước vào, chỉ đứng ngoài gian bên, giọng run run nhắc nhở: “Tứ cô nương, khách khứa đã đến đông đủ, người nên chuẩn bị rồi.”
Bùi Chức đáp lại rồi ngoái nhìn Thái tử bên cạnh.
Tần Chí mím chặt môi, trong lòng dâng lên một tia hoang mang và hụt hẫng lạ lùng. Rõ ràng khi hôn mê, những gì hắn thấy, nghe và trải qua đều là hình ảnh Thái tử phi đã gả vào Đông cung, hắn muốn gặp Thái tử phi lúc nào thì gặp lúc ấy.
Thế nhưng thực tại, Thái tử phi chỉ mới cập kê, thậm chí hôn kỳ của họ vẫn chưa định.
Tần Chí cũng biết không được làm chậm trễ giờ lành.
Hắn làm ra vẻ thản nhiên đứng dậy, lấy từ tay áo ra một cây trâm bộ diêu chế tác tinh xảo, đó là một chuỗi hoa dây quấn mạ vàng, điểm xuyết hồng ngọc. Hắn nhẹ giọng nói: “Đây là do cô sai Doanh Tạo ty làm, lát nữa sẽ cài lên cho nàng.”
Bùi Chức đón lấy bằng, giọng dịu dàng: “Đa tạ điện hạ, ta rất thích.”
Khóe môi Tần Chí lộ ra nụ cười nhạt, hắn rất thích nghe nàng nói chuyện, thích nhìn nàng nở nụ cười vui mừng vì mình. Tiếc thay thời gian bên nhau quá ít, muốn làm điều gì cũng chẳng dám làm.
Bởi họ còn chưa thành thân.
Tần Chí rời khỏi gian bên của Đinh Lan viện.
Phía ngoài gian bên không có ai, đó là do Uy Viễn Hầu phu nhân cố ý sắp xếp, e ngại có người va chạm vào Thái tử điện hạ.
Tần Chí đi chưa được bao xa, bỗng thấy ở hành lang trước mặt có một thiếu nữ vóc dáng thanh mảnh, ăn vận tỉ mỉ đang đứng đó, ánh mắt nhìn về phía hắn. Khi phát hiện ra hắn, nàng ta lập tức vội vã bước về phía này.
Lúc đến gần, vẻ vui mừng và kích động hiện rõ trên mặt nàng ta, rõ ràng là đến vì Thái tử mà.
Sắc mặt Tần Chí không đổi, bước chân cũng chẳng chậm lại.
Ngay khi thiếu nữ sắp tới gần, một ám vệ đột ngột xuất hiện, lập tức ngăn nàng ta lại, đồng thời dùng lực không cho chống đối cưỡng chế kéo nàng ta rời khỏi hành lang.
Tần Chí chẳng buồn liếc mắt nhìn, cứ thế thẳng bước, nhanh chóng khuất bóng khỏi hành lang.
Bùi Quyên bị ám vệ buông tay, cả người ngã ngồi trên đất, sắc mặt không tin nổi.
Lần này, rốt cuộc nàng ta cũng gặp được Thái tử, thế nhưng… Thái tử lại để ám vệ kéo nàng ta đi? Ngay cả một ánh nhìn cũng không ban cho nàng ta ư?
Tên ám vệ kia không chỉ kéo nàng ta, mà còn bịt miệng nàng ta lại, tựa như sợ nàng ta phát ra một âm thanh quấy nhiễu đến Thái tử.
Bùi Quyên tức đến muốn mắng chửi!
Nàng ta là cô nương của phủ Uy Viễn Hầu đấy, Thái tử lấy quyền gì để cho ám vệ đối đãi với nàng ta như vậy? Lẽ nào hắn không sợ đắc tội người khác sao? Chẳng lẽ hắn đối xử với ai cũng thế? Không cho ai cản đường hắn sao?
Giây phút đó, Bùi Quyên bỗng sinh ra oán giận với Thái tử. Nàng ta cũng được phụ thân cưng chiều từ nhỏ, làm sao nhịn được cơn tức này?
Nhưng chẳng lâu sau, nàng ta lại cảm thấy nản lòng.
Thái tử quả thực chẳng hề e sợ.
Bởi phong cách hành sự của Thái tử vốn là kỳ quái, bá đạo như vậy. Đến cả Hoàng đế cũng không nói gì thì ai dám dị nghị?
Bùi Quyên thật sự tuyệt vọng rồi.
Nàng ta phát hiện, kiếp này sống lại nàng ta chẳng thay đổi được gì, dù nàng ta vùng vẫy thế nào thì vẫn không thể nắm lấy thứ mình mong muốn. Vậy thì rốt cuộc kiếp này nàng ta sống lại để làm gì?
Lúc Bùi Quyên chìm trong tuyệt vọng, thậm chí hoài nghi nhân sinh, thì Ôn Như Thủy ở nơi khác cũng đang nghi ngờ nhân sinh.
Ôn Như Thủy tâm tư khôn khéo, rốt cuộc cũng kiếm cớ rời khỏi đám đông, lén lút đi một vòng đến nơi này, cũng muốn làm như Bùi Quyên, mai phục trên đường để chặn Thái tử.
Nào ngờ nàng ta vừa tới, đã tận mắt thấy cảnh ám vệ bịt miệng kéo Bùi Quyên đi.
Tình cảnh ấy sao mà giống với những gì nàng ta đã trải qua ở yến tiệc thưởng hoa. Chỉ khác ở chỗ là nàng ta thông minh, không bị ám vệ bịt miệng lôi đi.
Cho nên cái tên nam chính chó chết này đúng là không cho bất kỳ có cơ hội ai tiếp cận, bố trí một đống ám vệ bảo vệ mình kín mít như thùng sắt, không biết còn tưởng hắn mắc chứng hoang tưởng bị hại đấy!
Khó trách các quý nữ trong kinh chẳng mấy ai ôm vọng tưởng với ngôi vị Thái tử phi.
Ngay cả việc đến gần Thái tử còn khó như vậy, nào ai dám sinh tâm vọng tưởng?