Sau lễ cập kê, trong cung truyền tin ra.
Ngày thành hôn của Bùi Chức và Thái tử cuối cùng cũng được quyết định vào ngày mười ba tháng mười.
Bùi lão phu nhân kinh ngạc, không nhịn được mà hỏi: "Sao lại quyết định ngày thành hôn gấp gáp thế?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chưa nói đến việc hôn sự của hoàng gia vốn phức tạp, ngay cả nhà thường dân sau khi hứa hôn xong, chỉ riêng tam thư lục lễ* cũng đã mất một hai năm nên ngày thành hôn thường sẽ được dời lại càng lâu càng tốt để có thể tổ chức một cách trọn vẹn, viên mãn.
*Tam thư là tên gọi chung của Sính thư (thư đính hôn), Lễ thư (bảng liệt kê các sính lễ) và Nghênh thân thư (thư chào đón cô dâu mới). Lục lễ bao gồm: Nạp thái (nhà trai mời bà mối đến nhà gái để ngỏ lời cầu hôn), Vấn danh (nhà trai đặt ngày sinh và bát tự của cô dâu lên bàn thờ tổ tiên để quan sát), Nạp cát (lễ đính hôn), Nạp chinh (nhà trai gửi sính lễ đến nhà gái), Thỉnh kỳ (chọn ngày) và Thân nghênh (lễ đón dâu).
Thế mà ngày thành hôn của Thái tử và Bùi Chức tính đi tính lại cũng chỉ có vài tháng để chuẩn bị, quả thật là quá gấp gáp.
Huống chi đây còn là Trữ quân của triều Đại Vũ, mọi trình tự trong hôn sự của Trữ quân đều phải tuân theo quy định riêng, thời gian chuẩn bị cũng cần dài và phức tạp hơn bình thường.
Uy Viễn Hầu nói: "Nghe nói việc này do Hoàng thượng đã sai Giám chính của Khâm thiên giám chọn ra ngày lành, có lẽ Hoàng thượng cảm thấy Thái tử điện hạ đã lớn tuổi nên muốn ngài ấy thành thân sớm."
Thực ra chuyện này cũng có thể hiểu được.
Trước đây vẫn chưa chọn được Thái tử phi mà Thái tử càng ngày càng lớn tuổi, nếu còn kéo dài thêm nữa thì sang năm Thái tử đã mười chín tuổi rồi. Nam tử ở độ tuổi này, trong tình huống bình thường đã thành thân sinh con từ lâu, trừ phi có nỗi khổ bất đắc dĩ hoặc mắc bệnh khó nói.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Không còn cách nào khác, đành phải cố hết sức rút ngắn thời gian để Thái tử nhanh chóng cử hành đại hôn, nghênh đón Thái tử phi vào cửa.
Các triều thần cũng nghĩ như vậy.
Nhưng việc này lại khiến Lễ bộ bận tối mắt tối mũi. Sau khi nhận được thông báo, trên dưới trong Lễ bộ đều trở nên tất bật, cố gắng hoàn thành mọi nghi lễ cổ một cách viên mãn trong vòng bốn tháng để hôn sự của Thái tử được tổ chức sao cho hoàn hảo nhất.
Sau khi Bùi lão phu nhân nghe xong thì cũng không tiện nói gì thêm, dù sao sau này tôn nữ sẽ gả vào hoàng gia, hôn sự này sắp xếp như thế nào, chẳng phải đều do hoàng gia quyết định hết cả sao?
Bọn họ chỉ còn cách cố gắng phối hợp.
Bùi lão phu nhân dặn dò nhi tử và nhi tức: "Các con cũng phải giám sát cẩn thận cho ta, nhất định không được để xảy ra sai sót gì."
Uy Viễn Hầu và Uy Viễn Hầu phu nhân gật đầu, không cần lão phu nhân dặn, bọn họ cũng tự biết, nào dám để hôn sự của Thái tử và Thái tử phi xảy ra sơ suất.
"Còn bên phía A Thức nữa, phải nhanh chóng tìm một vị ma ma còn trẻ tuổi nhưng có kinh nghiệm vào phủ để dạy con bé lễ nghi quy củ, tốt nhất là vị ma ma đó phải biết một số chuyện trong cung..."
Trong đầu Bùi lão phu nhân đã có tính toán.
Sau này tôn nữ sẽ là Thái tử phi, không chỉ phải tiếp xúc với nữ quyến trong triều mà còn có cả Thái hậu và các phi tần chốn hậu cung, nếu không rõ chuyện trong cung, lỡ không cẩn thận mà mắc bẫy, hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.
Bùi lão phu nhân chưa bao giờ dám xem thường những mưu tính của những nữ nhân trong cung, huống chi lần ban hôn này xem như đã hoàn toàn đắc tội với phe phái của Mai Quý phi và Tam Hoàng tử, Mai Quý phi chắc chắn sẽ không nuốt trôi cục tức này. Mặc dù bà ta sẽ không trả thù công khai nhưng khi tôn nữ gả vào Đông cung, sau này tiếp xúc với các phi tần trong hậu cung, muốn giở trò ngáng chân là chuyện dễ như trở bàn tay.
Uy Viễn Hầu phu nhân nói: "Mẫu thân yên tâm, con đã cho người đi tìm rồi, chắc sẽ sớm có tin tức thôi."
Uy Viễn Hầu phu nhân nói xong thì nhanh chóng đi lo toan chuẩn bị, chỉ có Uy Viễn Hầu ở lại.
Bùi lão phu nhân thấy nhi tử mãi không chịu rời đi, mí mắt hơi nâng lên, thờ ơ hỏi: "Con còn có chuyện gì nữa?"
Uy Viễn Hầu mặt dày nói: "Mẫu thân, Quyên tỷ nhi bị bệnh hơn một tháng rồi, cứ bệnh mãi thế này cũng không ổn, mẫu thân có thể đi mời Thái y lệnh đến xem bệnh cho nó được không?"
Với thân phận của phủ Uy Viễn Hầu, quả thực có thể mời Thái y đến phủ xem bệnh cho nữ quyến trong phủ nhưng người được mời đến cũng chỉ là Thái y bình thường.
Uy Viễn Hầu xót ái nữ, muốn mời Thái y lệnh đến phủ xem bệnh cho nữ nhi.
Nhưng Thái y lệnh đâu phải người muốn mời là mời được, huống chi là mời đến xem bệnh cho một thứ nữ, tất nhiên phải cần lão phu nhân dùng danh thiếp của mình ra mặt mới mời được.
Sắc mặt Bùi lão phu nhân hơi cứng đờ, bà ấy mím chặt môi, những nếp nhăn trên mặt dường như cũng toát lên vẻ nghiêm khắc.
Dưới ánh mắt uy nghiêm của bà ấy, Uy Viễn Hầu không nhịn được mà rụt cổ lại, càng cảm thấy chột dạ hơn, không dám nhìn bà ấy nữa.
"Vì sao nó lại bị bệnh, lẽ nào con không biết sao?" Giọng nói của Bùi lão phu nhân thực ra không quá nghiêm khắc nhưng lại khiến người ta có cảm giác bình yên trước cơn bão: "Vào ngày diễn ra lễ cập kê của A Thức và Tú tỷ nhi, nó đã làm gì, chẳng lẽ người làm phụ thân như con lại không hay biết gì sao?"
Mặc dù quy củ của phủ Uy Viễn Hầu không đến mức nghiêm nhất nhưng dưới sự quản lý của Uy Viễn Hầu phu nhân thì mọi việc cũng đâu vào đấy, có chút gió thổi cỏ lay gì cũng không thể qua được mắt của đương gia chủ mẫu.
Lúc đó, Bùi Quyên cố tình chải chuốt, đứng đợi ở nơi Thái tử sẽ đi qua, sau khi lễ cập kê kết thúc, Uy Viễn Hầu phu nhân cũng đã biết chuyện này.
Khi Uy Viễn Hầu phu nhân biết được chuyện này, bà ấy gần như sững sờ.
Bà ấy không ngờ Bùi Quyên lại to gan đến thế, dám làm ra chuyện đó.
Nếu như Bùi Chức không được chọn làm Thái tử phi, nàng ta làm như vậy cũng chẳng có gì to tát, chỉ cần Thái tử để mắt đến nàng ta thì đó chính là may mắn của nàng ta. Nhưng Bùi Chức đã là Thái tử phi tương lai mà Bùi Quyên lại là đường tỷ của Thái tử phi, không biết điều mà làm ra chuyện như vậy, đây không chỉ đơn giản là nhân phẩm có vấn đề nữa.
Uy Viễn Hầu phu nhân biết mình không quản nổi đứa thứ nữ này nên đã bẩm báo chuyện này với lão phu nhân.
Sau khi Bùi lão phu nhân nghe xong cũng nổi giận bừng bừng.
Bà ấy thừa nhận mình quả thực có thiên vị hai đứa nhỏ của nhị phòng, dù sao thì phu thê nhị nhi tử cũng mất sớm, chỉ để lại hai cốt nhục này. Nếu bà ấy không thiên vị chúng một chút thì chẳng lẽ lại mong chờ thúc bá phòng khác thương xót chúng sao?
Nhưng bà ấy chưa từng bạc đãi bất kỳ tôn tử, tôn nữ nào khác, trong chuyện ăn ở, đi lại đều đối xử công bằng như nhau. Hễ thứ gì mà tỷ đệ Bùi Chức có thì những người khác cũng có, bà ấy chưa bao giờ keo kiệt, cũng không có chuyện bên trọng bên khinh.
Vậy mà bà ấy thật không ngờ, Bùi Quyên lại là một kẻ không biết xấu hổ, dám dòm ngó hôn phu của tỷ muội nhà mình.
May mà Uy Viễn Hầu phu nhân biết đây là chuyện xấu trong nhà, không chỉ bắt đám hạ nhân trực hôm đó phải ngậm chặt miệng, răn đe bọn họ một lúc mà chính bà ấy cũng không nói với bất kỳ ai, chỉ bí mật nói cho lão phu nhân biết.
Họ nghe nói sau lễ cập kê, Bùi Quyên lại ngã bệnh, hơn nữa bệnh còn nặng hơn lần trước.
Lúc này đây, Bùi lão phu nhân và Uy Viễn Hầu phu nhân đều biết nguyên nhân Bùi Quyên bị bệnh, bảo đau lòng thì chẳng thể đau lòng nổi, chỉ còn lại sự tức giận và bất lực.
Nếu không phải thấy nàng ta vừa về đã bị bệnh thì e là Bùi lão phu nhân đã phạt nàng ta quỳ ở Phật đường để nàng ta ăn năn hối lỗi về hành vi của mình.
Bùi lão phu nhân mình còn chưa nghĩ ra phải xử lý chuyện của Bùi Quyên thế nào thì đứa nhi tử hồ đồ này lại chạy đến gây thêm phiền phức.
Da đầu của Uy Viễn Hầu tê rần, vội vàng nói: "Mẫu thân, Quyên Nhi còn trẻ nên mới hồ đồ. Đợi sau này nhi tử tìm cho con bé một mối hôn sự tốt, nó sẽ nghĩ thông suốt ngay thôi, thật đấy ạ."
Bùi lão phu nhân cười khẩy: "Con nghĩ nó có thể nghĩ thông suốt được sao?"
"Được mà, mẫu thân cứ yên tâm!" Uy Viễn Hầu vội vàng cam đoan, chỉ sợ mẫu thân ra tay trừng phạt Bùi Quyên.
Bùi lão phu nhân hít sâu rồi nói: "Ta sẽ không mời Thái y lệnh đến phủ xem bệnh cho nó, bệnh này do nó tự chuốc lấy, cũng không cần phải mời Thái y lệnh."
Uy Viễn Hầu còn muốn nói gì đó nhưng thấy mẫu thân trừng mắt đầy nghiêm khắc nhìn mình, vội nói: "Vậy, vậy cũng được ạ, con sẽ mời lão đại phu của Hồi Xuân đường đến xem bệnh cho nó... Mẫu thân, đợi khi sức khỏe của Quyên Nhi tốt lên, nhi tử sẽ tìm hôn sự cho nó."
Bùi lão phu nhân mệt mỏi nhắm mắt lại, dửng dưng nói: "Ta không quan tâm con thiên vị nó thế nào, không để tâm đến các ca nhi và tỷ nhi khác trong phủ nhưng con phải nhớ kỹ, A Thức là Thái tử phi, không thể để nó phá hỏng hôn sự của A Thức, nếu không thì đừng trách ta tàn nhẫn! Nó đừng hòng nghĩ tới Thái tử nữa, chẳng lẽ nó còn mơ tưởng Thái tử điện hạ sẽ để mắt đến một thứ nữ như nó sao?"
Từ việc Thái tử đi qua không thèm liếc mắt lấy một cái, còn Bùi Quyên bị ám vệ bịt miệng lôi đi, là đủ biết Thái tử không hề để nàng ta vào trong mắt, thậm chí còn không biết nàng ta là người nào.
Nếu không phải ngày hôm đó là lễ cập kê của A Thức, Thái tử nể mặt A Thức thì e rằng Bùi Quyên không chỉ bị bịt miệng lôi đi đơn giản như vậy đâu.
Mỗi lần nghĩ đến việc này, Bùi lão phu nhân vừa cảm thấy mất mặt lại vừa thấy may mắn.
Sau khi thái tử mất trí nhớ