Tuế An viện. Sau khi Hoài Thanh đi tìm đại phu bắt mạch cho Dung Đình, Khương Nhiêu đứng bên cạnh chờ đợi, nàng vội vàng hỏi thăm: “Đại phu, bệnh tình của chàng ấy có nghiêm trọng không?”
Đại phu mặc áo xanh cầm hòm thuốc dừng lại một chút, lại nhìn sang chỗ Hoài Thanh, Hoài Thanh nháy mắt với ông ấy.
Đại phu mặc áo xanh khẽ thở dài một tiếng: “Gần đây điện hạ thường làm việc quá sức nên mới bị nhiễm phong hàn. Bây giờ tình trạng cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là cần phải nằm trên giường tịnh dưỡng, tuyệt đối không để bị cảm lạnh, đợi qua bảy ngày là ổn rồi.”
“Bảy ngày…” Khương Nhiêu siết chặt tay, nhíu mày: “Lâu như vậy sao…?”
“Người lao lực quá sức thành bệnh thì tất nhiên là phải nghỉ ngơi thêm nhiều một chút rồi.”
Lão đại phu nói xong, lại nhìn về phía Hoài Thanh, khẽ nhếch mày.
Ông ấy đã hành nghề chữa bệnh suốt mấy chục năm nay, đã từng chứng kiến các phu nhân và di nương ở danh gia vọng tộc giả vờ bệnh để tranh sủng, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một nam nhân giả vờ bệnh.
Chẳng qua là người giả bệnh này lại là Tề Vương đang nổi danh dạo gần đây, ông ấy cũng không dám lắm miệng, chỉ liếc nhìn Hoài Thanh.Lão đại phu này được Hoài Thanh tìm đến, những lời ông ấy nói bây giờ đều là do Hoài Thanh đã sớm dặn dò trước từ trên đường dẫn ông ấy đến đây.
Nhìn khuôn mặt Hoài Thanh có vẻ như khá hài lòng với những lời mình vừa nói, lão đại phu cũng yên tâm, quay đầu lại nói với Khương Nhiêu: “Nếu ngài ấy đã không còn vấn đề gì thì lão phu đi trước đây.”
“Làm phiền tiên sinh.” Khương Nhiêu nghiêng đầu nhìn về phía nha hoàn đứng bên cạnh: “Loan Âm, đi tiễn đại phu đi.”
Dung Đình ngồi bên cửa sổ, tay hơi nâng lên, nhàn nhã chống cằm, mái tóc đen buông xuống đôi vai. Từ đầu đến cuối hắn vẫn không nói lời nào mà cứ nhìn đại phu nói chuyện với Khương Nhiêu. Mí mắt hắn khép hờ, đôi mắt vốn hẹp dài trông càng bé hơn, giống như là buồn ngủ đến không chịu được, lại như thể mắc bệnh rất nặng.
Khương Nhiêu đưa mắt nhìn Hoài Thanh và nha hoàn cùng ra ngoài tiễn đại phu, cũng đi vòng qua bàn ngồi xuống ghế bên cạnh.
Nha hoàn và người hầu nam đều đã ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người nàng và Dung Đình.
Nàng lo lắng nhìn khuôn mặt ốm yếu xanh xao của Dung Đình, hỏi: “Đêm qua chàng vốn không cần phải gấp gáp ra ngoài như vậy.”
Cho dù có ra ngoài vào ban ngày thì e là cũng không ảnh hưởng chút nào.
Nàng hiểu suy nghĩ của hắn, chẳng qua là nhìn hắn tự hành hạ bản thân như vậy, nàng không khỏi cảm thấy tức giận và đau lòng. Khoảng thời gian này nàng cũng được hắn chiều chuộng đến mức đã dám nhe nanh múa vuốt, đưa ngón tay chọc lên trán của hắn một cái, vẻ mặt như đang trách cứ.
Dung Đình theo động tác của nàng ngẩng đầu lên, hắn khẽ cười: “Ta biết sai rồi.”Trong lòng Khương Nhiêu cân nhắc câu nói đã biết sai này của hắn, cũng không hề nói là lần sau có sửa hay không, nàng lập tức khẽ mím môi. Tám phần là sẽ không thay đổi. Nàng hơi bất lực thở dài, nói: “Ta đi sắc thuốc cho chàng.”
Nàng vừa mới quay người, bước ra ngoài không được nửa bước thì bên eo bị một cánh tay ôm ngang, lực kéo khiến nàng nghiêng ngả, ngã ngồi xuống rồi rơi trọn vào trong lồng ngực hắn. Khương Nhiêu vùng vẫy muốn thoát ra nhưng lại không nhích được một chút nào, nàng khẽ nhíu mày nhìn về phía sau.
Dung Đình tựa cằm lên vai nàng, vẻ mặt trông càng thêm an nhàn thỏa mãn, cánh tay ôm eo nàng càng siết chặt. Khương Nhiêu lại nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, vẫn không thể khiến tình huống của mình thay đổi một chút nào, cả người không thể nhúc nhích, nàng lại thở dài một tiếng: “Sao sức lực của chàng lại mạnh như vậy chứ?” Không phải là vẫn đang bệnh sao?
“Ta trời sinh đã vậy rồi.” Giọng Dung Đình bình thản, hắn khẽ nghiêng đầu, nói khẽ bên tai Khương Nhiêu: “Nàng đừng đi.”
Khương Nhiêu cúi đầu nhìn cánh tay hắn đặt ngang eo mình, siết chặt đến mức y phục của nàng còn xuất hiện nếp nhăn rõ rệt, khẽ mím môi, giọng nói trầm thấp của hắn truyền đến khiến lòng nàng run lên, nghiêng đầu sang nơi khác: “Ta chỉ đi xem lửa một chút thôi.”
Cánh tay Dung Đình ôm nàng càng chặt hơn: “Để nha hoàn đi sắc thuốc, nàng ở đây với ta đi.”
“Đại phu đã nói là ta không thể để bị cảm lạnh nữa.” Cằm hắn vẫn luôn tựa lên vai nàng giống như một con thú nhỏ vậy, vừa ỷ lại vừa thân mật chậm rãi cọ hai cái, giọng thì thầm giống như than thở: “Ôm nàng thì ta sẽ không cảm thấy lạnh nữa.”
Khương Nhiêu bị hắn cọ lên cổ cảm thấy rất nhột nhưng nàng vừa nghĩ đến lúc hắn đổ bệnh, bản thân lại không hề nói một câu nào đã quay về phủ Ninh An Bá, trong lòng cũng khó tránh khỏi cảm thấy hơi áy náy nên cũng cam tâm tình nguyện làm chiếc lò sưởi hình người cho hắn.Đến khi tay hắn đã thò vào trong vạt áo nàng, nàng mới không nhịn được nữa, nghiến răng quay đầu lại: “Dung, Đình.”
Dung Đình hướng ánh mắt vô tội nhìn nàng, lông mi khẽ run lên khi chớp mắt nhưng cũng không hề rút tay ra, nói với Khương Nhiêu: “Đại phu đã nói là ta không thể bị lạnh nữa.” Căn bệnh này của hắn lại giống như kim bài miễn tử vậy.
Mà quả thật cũng là vậy.
Hắn vừa nhắc đến chuyện mình đổ bệnh thì trái tim Khương Nhiêu đã mềm nhũn, cho dù hành động của hắn có ngang ngược làm càn đến mức khiến nàng xấu hổ thì nàng vẫn đỏ bừng mặt dung túng cho hắn.
Nhưng khi nàng cụp mắt thấy dấu vết trên cổ mình lại căng thẳng đến mức không nhịn được. Nàng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt liên tục đảo ra ngoài cửa sổ, lúc nào cũng lo rằng có nha hoàn quét tước dọn sân bên ngoài đi ngang qua, nhìn thấy gì đó, sự lo lắng này khiến nàng cắn chặt môi dưới, đôi môi đỏ tươi bị cắn đến mức hằn vệt trắng.
Dung Đình chợt đứng dậy, ôm Khương Nhiêu đi một đoạn đến bên cạnh giường nhỏ, đẩy nàng ngã xuống trên giường, sau khi hắn kéo rèm che giường ra thì dùng cả tay và chân ôm trọn Khương Nhiêu trong lòng mình.
Khương Nhiêu vừa chạm lên giường đã cảm thấy hơi bất an, ý định ban đầu của nàng là muốn để hắn ngủ bù một mình trên giường một lúc, mà không phải là nàng cùng ngủ một giấc với hắn.
Cơ thể kia của hắn trông thì gầy yếu, chỉ có nàng biết dáng người sau khi cởi bỏ lớp quần áo của hắn có cơ bắp rắn chắc như thế nào, đè nặng lên người nàng.
Tư thế này khiến lòng Khương Nhiêu cảm thấy lo lắng một cách khó hiểu, nàng đang định lên tiếng cảnh cáo hắn rằng đang bệnh không được càn quấy nhưng khi cúi đầu xuống đã thấy hắn nhắm hai mắt lại, dáng vẻ như thật sự ôm nàng chỉ là để sưởi ấm cơ thể mình, trông hết sức yên tĩnh và đơn thuần.Khương Nhiêu cũng không nói gì nữa, chờ khi hắn ngủ say, nàng cử động cơ thể cứng nhắc định nằm xuống nhưng lại phát hiện dù hắn thật sự đã ngủ nhưng cánh tay bên eo nàng vẫn ôm rất chặt, gần như là không thể nào thoát ra được.
Nàng đưa tay ra, đặt tay mình vào trong lòng bàn tay Dung Đình, muốn thử nhiệt độ lòng bàn tay hắn. Còn không ấm áp bằng tay nàng.
Khương Nhiêu từ bỏ suy nghĩ muốn rời đi, cũng không rút bàn tay nhỏ nhắn của mình trong tay của Dung Đình ra, ngay cả cơ thể cũng không hề xê dịch, tiếp tục làm lò sưởi hình người cho hắn.
Tình huống này… Thật sự là quen thuộc đến kì lạ.
Nàng đợi đến khi ủ ấm bàn tay hắn một chút thì mới rút tay ra khỏi chăn, thấy có mấy sợi tóc rũ lên khuôn mặt Dung Đình, nàng vươn tay ra, nhẹ nhàng vén ra, để khuôn mặt hắn lộ ra.
Nàng nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú này của hắn, dần lơ đãng.
Dù đến khi trưởng thành nhưng ngũ quan hắn cũng không khác quá nhiều so với thuở thiếu thời, chỉ là khí chất trên khuôn mặt càng lúc càng ôn hòa, đã sớm khác một trời một vực với dáng vẻ khi nàng mới gặp hắn.
Nhưng có đôi lúc, bộ dáng của hắn vẫn trùng khớp với người nàng nhìn thấy trong giấc mơ, giống như giờ phút này vậy.
Khương Nhiêu chắc chắn rằng nàng đã từng mơ thấy cảnh tượng không khác với lúc này là bao…
Hắn đẩy nàng lên giường mình, nắm lấy cổ tay nàng, giam cầm suốt cả đêm, mà nàng ngay cả trốn cũng không dám, sợ hãi run cầm cập.
Ở bên một kẻ sát nhân khát máu cả đêm, không thể rời đi được, ngủ lại không dám ngủ, bất cứ lúc nào quay đầu lại cũng có thể gặp nguy hiểm, làm sao nàng có thể không sợ hãi được?Tính tình hắn thất thường, mỗi khi phát điên không ai dám đến gần. Cho dù là kẻ tài trí hơn người, có quyền lực trong tay cũng không thể nào khiến người khác thích mình được…
Khương Nhiêu hiểu rõ rằng chỉ có kẻ tàn nhẫn nhất, giẫm lên xương cốt chồng chất, nắm lấy quyền lực mới có thể ngồi vào vị trí của hắn. Bên dưới quyền lực ẩn giấu vô vàn âm mưu toan tính và giết chóc.
Nàng sợ quyền cao chức trọng của hắn, càng sợ những thủ đoạn hắn dùng để đạt được quyền thế kia, cho dù nàng vẫn luôn là người dễ mềm lòng nhưng đối với loại người cực kỳ tàn nhẫn và không có tình người này, nàng cũng chỉ cảm thấy ghê sợ và chán ghét.
Khương Nhiêu nhìn một hồi rồi cúi đầu, nàng áp tai vào vị trí tim của Dung Đình, lắng nghe tiếng tim đập đều đặn và mạnh mẽ của hắn, trong lòng bắt đầu hơi tê dại.
Đến tận bây giờ khi nhớ đến những giấc mơ kia, nàng vẫn cảm thấy hơi sợ hãi. Tuy vậy, mặc dù có sợ, trong đó cũng xen lẫn một chút đau lòng.
Suýt chút nữa thì người nàng thích đã trở thành bộ dạng như vậy, làm sao nàng có thể không cảm thấy khó chịu được chứ?
Chiết Khương