Chiết Khương

Chương 189

Trong một thời gian ngắn mà tâm tình của Thập Thất Hoàng tử thay đổi xoành xoạch. Bắt Khương Nhiêu thì có thể kiềm chế Dung Đình. Trước đây vì để rửa sạch oan tình cho phủ Ninh An Bá mà Dung Đình sẵn sàng làm bất cứ điều gì, bây giờ hắn cũng có thể vì vị phu nhân mới cưới này mà buông tha cho ngoại tổ phụ của Thập Thất Hoàng tử.

Nghe nói kể từ khi Khương Hành Xuyên bị đuổi khỏi phủ Ninh An Bá, cuộc sống ngày càng khó khăn hơn. Ông ta không đủ bản lĩnh, không có gia tộc che chở, đường quan trường bị chèn ép khắp nơi. Nếu trước đây ông ta từng sống cuộc sống khổ sở vất vả thì còn đỡ, nhưng một kẻ đã từng có danh tiếng, ngồi trên đầu người khác, từng hưởng phú quý công danh thì sao chịu nổi tình cảnh thảm hại thê lương hiện nay? Chắc chắn trong lòng ông ta oán hận Tứ đệ. Để Khương Hành Xuyên trở thành kẻ thế tội cực kỳ thích hợp.

Lòng dạ ngoại tổ phụ hắn ta thâm sâu khó đoán, sẽ không mắc phải những lỗi lầm như mẫu hậu hắn ta từng mắc, ắt hẳn không có nhược điểm gì.

Tết Thượng Tỵ hôm nay, Khương Nhiêu và Dung Đình cùng đi dự tiệc, hắn ta quan sát thấy bên người Khương Nhiêu chỉ có hai nha hoàn. Đợi đến khi xuống núi, nghĩ cách tách Dung Đình khỏi nàng, nàng sẽ chỉ còn một mình... Đấy là cơ hội trời ban hiếm có khó tìm.

Thập Thất Hoàng tử ổn định cảm xúc rồi quay người rời khỏi bờ suối nước nóng.Tùy tùng nhận lệnh, ánh mắt nhìn thoáng qua Khương Nhiêu phía xa: “Thuộc hạ xin cáo lui.”

Hầu hết các quý nữ ở Kim Lăng ưa thích học đòi văn vẻ, Tết Thượng Tỵ có cơ hội ra mặt, được các công tử và quý nữ khác nhìn nên càng thích rêu rao, bày nhiều trò hơn. Các nàng tụ tập ở hạ lưu dòng suối, vừa ngắm cá chép bơi trong sông vừa ngâm thơ đối với nhau.

Có một vài người thích tìm cảm giác giỏi giang hơn người, sau khi ngâm thơ, làm xong câu đối, tự thấy không tài hoa bằng cô nương bên cạnh thì bắt đầu nói kháy đến Hỗ Đường bị công nhận là người bất tài nhất giới quý nữ, sau đó vừa trào phúng vừa mỉa mai liếc nhìn Hỗ Đường.

Hỗ Đường vốn đã không hợp với các cô nương ở đấy, nàng ấy lười tham gia ngâm thơ đối đáp với các nàng, thấy các nàng ngâm một vài ba câu lẻ tẻ mệt mỏi không có ý nghĩa gì chưa đủ, còn bị các nàng lôi ra chế nhạo, đúng là tai bay vạ gió.

Nhưng Hỗ Đường không phải người chỉ biết im lặng ngấm ngầm chịu đựng, nàng ấy vỗ vào vai Khương Nhiêu ý bảo nàng đứng tại đó chờ mình rồi quay lại xe ngựa lấy trường thương xuống. Hỗ Đường thấy mấy quý nữ chọc giận mình ở đâu thì nàng ấy cầm thương đi đến đó.

Trường thương vung lên, nhắm đến con cá mà các nàng mới vừa ngâm thơ về nó, nàng ấy xiên một phát, chỉ ngắn ngủi vài giây, nước suối trong veo bị khuấy đến đục ngầu đầy bùn cát, nàng ấy khoan thai xách đuôi cá. Hỗ Đường xiên năm con rồi lắc lư rời khỏi đó, chọc cho các quý nữ tức đến giơ chân.

Hỗ Đường chia các cho nha hoàn và gã sai vặt của mình rồi tìm chỗ nào nước sạch, vốc lên rửa sạch hai bàn tay, sau đó hoạt bát quay lại tìm Khương Nhiêu. Hỗ Đường nhận thấy người ở đây nhìn mình bằng ánh mắt oán hận không những không sợ mà ngược lại còn cảm thấy hơi hả hê.

Khương Nhiêu nói: “Ngươi làm liều.”
“Ai bảo tự các nàng vốn đã không có học vấn lại còn lôi ta ra để so sánh.” Hỗ Đường hừ một tiếng: “Cũng không biết các nàng cướp từ đâu mấy câu thơ chua loét, làm thơ về cá, một chữ tươi một chữ...”“Béo chẳng phải đủ rồi sao? Cứ phải chèn thêm một đống từ không ốm mà rên. Nếu thế đạo này để nữ tử tự do múa đao múa kiếm thì không ai là đối thủ của ta hết.” Khương Nhiêu bảo Minh Thược tìm một cái túi thơm tới rồi đặt nó vào tay Hỗ Đường, nàng cúi đầu mở bàn tay Hỗ Đường ra và cầm tay nàng ấy nắm túi thơm lại: “Ngươi đừng vội làm người đứng đầu thiên hạ của ngươi, trước cứ cầm cái túi thơm này đã, để nó tẩy mùi cá trên tay ngươi, nếu không... Để mẫu thân ngươi biết hôm nay ngươi đã làm gì, bà ấy chắc chắn sẽ phạt ngươi.”

Khóe miệng của Hỗ Đường cong xuống, nàng ấy nói thầm với Khương Nhiêu: “Ta cứ tưởng đợi đến lúc ta cập kê thì bà ấy sẽ không để ý tới ta nữa, ai ngờ bà ấy vẫn quản chặt ta như thế.” Khương Nhiêu chậm rãi lắc đầu, với cái tính tình không sợ trời không sợ đất của Hỗ Đường, nếu còn không quản lý sát sao thì sợ rằng tương lai sau này sẽ bị dạy dỗ nhiều hơn.

Sau khi nàng nhét túi thơm vào tay Hỗ Đường thì nắm một lúc quên không thả ra, Hỗ Đường tự rút tay, hơi bất an nói với Khương Nhiêu: “Ngươi nắm tay ta một lúc sẽ không chọc đến Điện hạ nhà ngươi chứ? Không ổn lắm thì phải?” Hỗ Đường nói xong thì nhìn về phía sau cách Khương Nhiêu không xa. Dung Đình mới đi ngang qua bên đó, hình như hắn liếc mắt nhìn về phía này một chút.

Tuy Hỗ Đường tim to, hơi chậm lụt nhưng vẫn cảm giác được hình như Dung Đình cảm thấy không vui khi nàng ấy quấn quýt bên Khương Nhiêu. Nàng ấy ở Tề Vương phủ nửa ngày thì về, vừa về phủ đã bị mẫu thân cấm thúc. Tuy Hỗ Đường không kể chuyện đó với Khương Nhiêu nhưng nàng ấy mơ hồ cảm thấy việc này chắc hẳn là sản phẩm của Dung Đình.

Trước khi Khương Nhiêu chưa xuất giá đã thế, nếu ngày nào nàng ấy dính cạnh Khương Nhiêu quá lâu thì sau khi hồi phủ sẽ bị mẫu thân mắng vì đủ các lý do khác nhau và bị cấm túc mấy ngày. Một hai lần thì chẳng sao, nhưng hết lần này đến lần khác đều như thế, trùng khớp đến mức nàng ấy không tin nổi. Mẫu thân nàng ấy ước gì nàng ấy ở cạnh Khương Nhiêu càng nhiều càng tốt, sao có thể phạt nàng ấy vì nàng ấy quấn quýt Khương Nhiêu quá lâu? Người sẽ sinh lòng bất mãn khi nàng ấy quanh quẩn bên Khương Nhiêu ngoài Dung Đình ra, Hỗ Đường không nghĩ ra ai khác.Ban đầu Khương Nhiêu bực mình, nàng chợt ý thức được sự ao ước và ngưỡng mộ của người khác đối với mình thì cảm thấy vừa lòng, bỗng nhiên không giận nữa. Khoe khoang phu quân mình có dung mạo anh tuấn với mọi người dường như không có gì sai. Khương Nhiêu không thích nói hết mọi chuyện ra, dù trong lòng âm thầm cảm thấy vui sướng thì nàng cũng không muốn thể hiện quá rõ ràng ra bên ngoài, hơn nữa thấy tình cảnh Hỗ Đường và những người khác không hợp nhau, nếu như ở cạnh nàng, vừa giúp nàng cảm thấy vui hơn, vừa giúp Hỗ Đường bớt va chạm với những người bên ngoài.

Mới vừa rồi Hỗ Đường một lòng ghi nhớ chuyện của nàng, lo lắng Thập Thất Hoàng tử sẽ gây khó dễ cho Khương Nhiêu nên nàng nên đối xử tốt với nàng ấy hơn mới phải. Khương Nhiêu lắc đầu: “Ta cứ ở cạnh ngươi trước đã, chờ yến hội kết thúc thì ta sẽ đi cùng hắn.”

Hỗ Đường cười ha ha hai tiếng, tính cách nàng ấy không chịu ngồi yên, ánh mắt nhìn khắp nơi, thấy bóng dáng cách đó mấy bước chân, nàng ấy hơi hếch cằm, ý bảo Khương Nhiêu nhìn sang: “Tạ Khê ở bên kia kìa.”

Khương Nhiêu nghe vậy thì nhìn sang. Tạ Khê đứng bên dòng suối, thò tay vào trong làn nước. Thân phận đích nữ của Tương Vương phủ đủ để nàng ấy có tư cách xuất hiện ở tiệc Tết Thượng Tỵ.

Khương Nhiêu nhìn chằm chằm động tác của Tạ Khê một lúc, nàng chú ý hơn đến Tạ Khê: “Bây giờ Quốc trượng gia sứt đầu mẻ trán nhưng tâm trạng nàng ấy trông có vẻ không quá tệ.”

“Tám phần mười là không có quan hệ tốt với Quốc trượng.” Hỗ Đường nói.

Trong lòng Khương Nhiêu cũng cho là vậy, nhưng Từ Quốc trượng là ngoại tổ phụ ruột của Tạ Khê nên nàng không dám võ đoán. Khương Nhiêu đang định bước đến nói vài câu với Tạ Khê thì nàng ấy đã bị nha hoàn đỡ về xe ngựa.Khương Nhiêu hơi thất vọng còn Hỗ Đường thản nhiên nói với nàng: “Nếu ngươi muốn làm quen với nàng ta thì ta đây rảnh rỗi không có việc gì làm, đến Lê viên bên kia xem một chút. Chủ gánh hát bên Lê viên cứ thấy ta là cười, ta muốn biết cái gì hắn cũng nói cho ta nghe, muốn tìm lúc nào cũng được.” Khương Nhiêu gật đầu.

Tùy tùng của Thập Thất Hoàng tử quay lại bên cạnh rồi nói thầm với hắn ta: “Thuộc hạ đã sắp xếp tất cả mọi chuyện xong xuôi.”

“Nói ta nghe xem nào.” Sắc mặt Thập Thất Hoàng tử sa sầm, quay đầu nhìn về phía thuộc hạ của mình.

Gã người hầu nhỏ giọng, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được nói: “Trong cung truyền tin, nói là lát nữa sẽ triệu tập gấp Tề Vương điện hạ vào cung, không cần chúng ta sắp xếp vẫn có thể điệu hổ ly sơn.”

“Chờ sau khi Tề vương đi, thuộc hạ sẽ âm thầm động tay động chân vào xe ngựa của Tề Vương phi, bọn họ phải sửa xe ngựa nên thời gian xuống núi sẽ muộn hơn người người. Tới lúc Tề Vương phi xuống núi, người của Quốc trượng gia đã sắp xếp sẵn chờ ở đó...”

Hắn ta thủ thế đao chém xuống, ánh mắt hung ác tàn nhẫn: “Sau khi xuống núi, hay là Điện hạ vào cung đi, ngài nhớ đừng biểu hiện bất cứ thứ gì ra bên ngoài, miễn cho người khác nghi ngờ lên đầu ngài.”

Trong mắt Thập Thất Hoàng tử lộ vẻ mỉa mai: “Mấy chuyện này trong lòng ta tự biết.”

“Chỉ đổ tội lên người Khương Đại gia, chưa chắc đã giấu diếm được Cửu ca của ta.” Thập Thất Hoàng tử chậm rãi vuốt ve đốt ngón tay cái của mình. So với nỗi căm hận, hắn ta càng sợ bản thân Cửu ca hơn.Nếu lúc nhỏ hắn ta rơi vào tình cảnh như Dung Đình, không có mẫu thân che chở, không có phụ hoàng ưu ái, chỉ sợ hắn ta căn bản không thể sống nổi, nhưng Dung Đình không chỉ sống sót mà còn sống khá tốt... Chỉ là một đứa trẻ do cung nữ sinh ra, dựa vào đâu mà vượt mặt hắn ta? Chân mày Thập Thất Hoàng tử nhíu chặt, hắn ta nghiến răng hàm, nói: “Tìm người giả trang thành cướp, hoạt động dưới chân núi.”

Năm ngoái vùng lân cận Kinh Thành có nạn thổ phỉ, dù đã bị càn quét nhưng vẫn còn sót dư nghiệt, đến lúc đó Khương Nhiêu thật sự mất tích thì đổ cho đám thổ phỉ cướp người giàu chia cho người nghèo, cướp phải xe ngựa Khương Nhiêu. Hai bút cùng vẽ, nghe nhìn lẫn lộn, trong lòng hắn ta cảm thấy vững tin hơn.

“Điện hạ anh minh.” Gã nô bộc nghe xong hai mắt sáng ngời.

Thập Thất Hoàng tử nặng nề thở dài một hơi: “Việc này không được chậm trễ, ngươi lập tức xuống núi, bắt tay và sắp đặt mọi thứ xong xuôi.”

Hắn ta chợt nhớ đến cái gì, gọi tùy tùng quay lại: “Chỉ làm hỏng xe ngựa của Tề Vương phủ thôi à?”

Tùy tùng dừng bước gật đầu.

Thập Thất Hoàng tử nghiến răng, trông có vẻ hơi xoắn xít, cuối cùng cũng tàn nhẫn nắm chặt tay, nói: “Phá cả xe ngựa của nữ nhi Hỗ Tướng quân, không thể cho nàng ta cơ hội ngồi xe ngựa người khác rời đi.”

Còn Hỗ Đường, hắn ta có hai phần tình cảm không thể nói rõ được với nàng ấy... Nhưng muốn làm việc lớn thì không thể nhân từ mà nương tay, không thể để tình ái ràng buộc. Nếu mẫu hậu không lầm tưởng rằng mình thật sự có thể chiếm lấy sự ân sủng của phụ hoàng thì sao bà ta có thể phạm sai lầm vụng về trong cuộc tỉ võ như thế.Dung Đình bị triệu kiến vào cung ngay, Khương Nhiêu dự định xuống núi cùng Hỗ Đường, nhưng sắp đến lúc phải xuống núi mà Hỗ Đường đột nhiên mất hút. Khương Nhiêu đứng ở quanh chỗ để xe ngựa chờ Hỗ Đường, bóng dáng Hỗ Đường chưa xuất hiện thì Minh Thược đã cau mày, vẻ mặt buồn lo đi đến nói với nàng: “Cô nương, xe ngựa bị phá rồi.”

Khương Nhiêu ngẩn ra, đi theo Minh Thược đến chỗ để xe ngựa của họ. Người đánh xe đang ngồi xổm bên cạnh xe ngựa sửa chữa, Khương Nhiêu nhìn một lúc không phát hiện được gì thì cau mày hỏi hắn ta: “Không phải lúc lên núi vẫn bình thường à?”

Trán người đánh xe túa mồ hôi: “Tiểu nhân cũng không biết tại sao đúng lúc quan trọng thì càng xe lại bị gãy, trên đường cũng đâu va chạm với thứ gì. Phu nhân thong thả chờ tiểu nhân hai canh giờ, chắc chắn tiểu nhân sẽ sửa chữa xong xe ngựa.”

Khương Nhiêu không làm khó hắn ta, nàng gật đầu, không yên lòng hỏi thăm: “Chiếc xe Tề Vương điện hạ ngồi không có vấn đề gì chứ?”

Người đánh xe ngựa vội vàng gật đầu: “Nếu có chuyện gì có lẽ hiện tại đã nghe được tin.”

Khương Nhiêu yên lòng, Hỗ Đường chạy hồng hộc tới, thấy người đánh xe ngựa của Khương Nhiêu cũng ngồi trên đất sửa xe, trên mặt nàng ấy đầy lửa giận: “Xe ngựa của ta cũng bị hỏng.”

Khương Nhiêu quay đầu nhìn về phía nàng ấy: “Mới vừa rồi ngươi đi đâu thế, đột nhiên ta không tìm thấy ngươi đâu.”

Hỗ Đường xòe tay ra, ý bảo Khương Nhiêu nhìn cổ tay nàng ấy: “Vì chiếc lục lạc này, chẳng biết rơi ở đâu, ta sợ sau khi về nhà bị mẫu thân trách mắng nên đi tìm lục lạc. Khi đó thấy ngươi và Điện hạ nàng nói chuyện nên ta không qua đó quấy rầy.”“Chỉ trách ta xuống núi nhầm thời điểm.” Vẻ mặt Hỗ Đường tức giận: “Lẽ ra ta không nên đi tìm chiếc lục lạc này.” Khương Nhiêu giật mình, cúi đầu than một tiếng: “Xe ngựa của ngươi cũng bị phá hỏng?” Nàng mơ hồ cảm thấy chỗ nào đó không đúng, Hỗ Đường nhanh mồm nhanh miệng nói: “Cũng may mà sẽ sửa xong nhanh thôi, nếu không ở cái nơi rừng núi hoang vắng này chờ một ngày thì chết chắc. Nếu ta về trễ, mẫu thân ta sẽ gọi đại phu tới.”

Khương Nhiêu nhẹ nhàng cong môi mỉm cười nhưng trên mặt chẳng có bao nhiêu ý cười. Lúc này hoàng hôn dần buông xuống, bầu trời dần tối đen, cộng thêm việc xe ngựa của cả hai người đều bị phá hỏng khiến trong lòng nàng trỗi lên sự lo sợ bất an không rõ nguyên do.

Xe ngựa của Hỗ Đường sửa xong trước, nàng ấy cố tình chờ Khương Nhiêu nhưng Khương Nhiêu lại bảo nàng ấy đi trước đi. Tuy Hỗ Đường không chịu tuân theo quy củ nhưng cũng chỉ mạnh miệng mà thôi, nàng ấy không dám làm trái gia quy Hỗ gia chút nào. Khương Nhiêu không muốn thấy Hỗ Đường vì đợi nàng mà sau khi về sẽ bị phạt.

Đợi khi xe ngựa của nàng sửa xong thì trời đã tối hẳn. Ánh sáng của ban ngày dần biến mất, bị bóng đêm che khuất. Ngôi sao nhỏ trên bầu trời không cần ganh đua tỏa sáng với mặt trời nên chúng sáng hơn nhiều.

Sau khi Khương Nhiêu lên xe ngựa, nàng dựa đầu vào thanh chắn ở hai bên nhìn cảnh sắc bên ngoài dần thay đổi. Lúc tới nơi này, bên ngoài cửa sổ có màu vàng nhạt và màu xanh thay nhau đầy sức sống căng tràn, đến đêm, dưới tàng cây tối đen khiến trong lòng nàng sinh thêm mấy phần e ngại. Bỗng nhiên nàng hy vọng giờ phút này Dung Đình ở bên cạnh nàng.Nếu hắn ở đây thì nàng sẽ không sợ. Mới vừa rồi trong cung triệu kiến gấp, nàng không bỏ xuống cái tôi của mình được, không muốn để Dung Đình phát hiện nàng tức giận nên không nói với hắn bao nhiêu câu.

Khương Nhiêu cắn môi, trong lòng sinh ra cảm giác hối hận. Sớm biết thì nàng đã xuống núi cùng hắn và lúc đó.

Xe ngựa chậm rãi đi xuống núi, mắt thấy còn trăm dặm nữa là ra đến đường lớn, sẽ có những ngọn đèn dầu chiếu sáng khắp nơi, Khương Nhiêu dần bình tĩnh hơn, nghĩ thầm có lẽ tại sắc trời quá tối nên mới khiến nàng nghi thần nghi quỷ.

Khương Nhiêu rất giỏi thay đổi tâm trạng, mới vừa rồi nàng hối hận nhưng lúc này lại cảm thấy may mà nàng không để ý đến Dung Đình. Nếu không trông nàng có vẻ dễ bị dụ dỗ.

Ngay khi Khương Nhiêu thở phào một hơi thì xe ngựa thắng gấp và dừng lại. Tiếng đao kiếm lạnh lẽo va chạm nháy mắt xé nát bầu không khí im lặng trong xe. Tiếng nha hoàn thét chói tay theo đó vang lên.