Thập Thất Hoàng tử đuổi hết tai mắt đi, một mình ở lại thư phòng để suy ngẫm. Hiện nay ở Kinh thành, tất cả những người nuôi dưỡng tử sĩ trong tay giống như ngoại công của hắn ta,hắn ta đều biết là ai. Danh sách được Thập Thất Hoàng tử cầm trong tay, người nào người nấy đều đã đến chào hỏi.
Thập Thất Hoàng tử nắm được thóp của mấy kẻ này, tất cả đều ngồi trên một chiếc thuyền, có phúccùng hưởng có họa cùng chịu. Nếu ngoại công hắn ta gặp chuyện, bọn họ cũng chẳng thể tự thoát thânnên đều đành ngoan ngoãn phục tùng hắn ta. Việc Dung Đình điều tra ngoại công hắn ta chính là đối đầu với những kẻ đó. Bây giờ không chỉ có mình hắn ta muốn đối phó Dung Đình. Chỉ cần diệt trừ Dung Đình, hết thảy đều sẽ trở lại như trước đây, mẫu hậu của Thập Thất Hoàng tử làchủ lục cung, hắn ta vẫn có thể được phụ hoàng của mình quan tâm và yêu thương.
Thập Thất Hoàng tử cúi đầu nhìn danh sách trên bàn, hắn ta khẽ nheo mắt lại rồi cuối cùng đứng phắtdậy bước ra ngoài. Người hầu bước đến đuổi theo sau Thập thất Hoàng tử, đi một mạch đến chuồng ngựa. Hắn ta ra lệnhcho người dắt ngựa ra, nói: "Đến võ trường."Mùng ba tháng ba, tết Thượng Tỵ, Chiêu Vũ Đế hạ chỉ thiết yến Lâm Thủy, các gia tộc quyền quý đều có thể tham gia. Vào những dịp Tết Thượng Tỵ trước đây, Khương Nhiêu đều đến tham gia bữa tiệc Lâm Thủy đó với cha mẹ mình, năm nay nàng đi cùng Dung Đình nên cảm thấy rất mới mẻ.
Mặc dù ngồi cùng Dung Đình trong xe ngựa, nhưng Khương Nhiêu không định để ý đến hắn. Nàng khẽ cúi đầu, chống tay lên má nhìn ra ngoài cửa sổ, những sắc vàng nhạt và xanh lá cứ thế đan xen qua mắt nàng. Tiết trời tháng ba, cảnh đẹp như tranh vẽ, làn gió mát mẻ mang theo hơi ấm của sự sinh sôi nảy nở.
Mấy sợi tóc rơi lả tả của Khương Nhiêu rủ xuống vai, bị gió thổi bay lên, lộ ra cái gáy mảnh mai của nàng. Gáy Khương Nhiêu trắng hồng đến mức bất thường, nhìn kỹ có thể thấy trên đó thoa dày vài lớp phấn. Mặc dù có vài lớp phấn, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra những vết hôn màu đỏ bên dưới.
Tối qua, Khương Nhiêu nghĩ đến vết cắn trên vai Dung Đình do nàng cắn nên cảm thấy vừa áy náy vừa mềm lòng nên có phần dung túng cho hắn, để hắn được đà lấn lướt, hậu quả là cả đêm phải gọi nước nóng mấy lần. Khương Nhiêu nhớ đến ánh mắt ranh mãnh của nha hoàn khi thức dậy đã xấu hổ tới mức muốn đánh người. Nàng quyết tâm dằn mặt Dung Đình.
Sau khi xe ngựa dừng lại, mặc dù thấy hắn đưa tay ra định đỡ mình xuống nhưng nàng vẫn cố tình tránh đi, tự mình nhảy xuống xe ngựa.Sống chung với nhau lâu ngày, dần dần Khương Nhiêu cũng biết được rốt cuộc Dung Đình thích gì. …Chẳng thích gì cả. Thứ nhất, Dung Đình không ham mê ăn uống. Thứ hai, hắn không thích sự ồn ào náo nhiệt, không nghe hí kịch, không thích xem tuồng, không thích chơi cờ. Mỗi ngày, ngoài việc ở bên cạnh nàng ra thì hắn chỉ biết nhốt mình trong thư phòng. Nếu nói đến sự say mê duy nhất... đại khái đó là lúc động tình, hắn quấn quýt lấy nàng, không biết tiết chế, không biết chừng mực.
Khương Nhiêu lo lắng sức khỏe Dung Đình sẽ bị kém đi, bèn tìm đại phu đến khám cho hắn, đại phu nói hắn rất khỏe mạnh nên hắn càng chẳng sợ gì sất. Vừa nghĩ tới chuyện này Khương Nhiêu đã thấy tức không có chỗ xả. Nàng quyết tâm phải lạnh nhạt với Dung Đình. Sợ mình mềm lòng nên nàng không thèm nhìn mặt hắn, vừa xuống xe ngựa đã đi thẳng về phía trước, không ngoảnh lại, cho dù nam nhân phía sau có tỏ ra đáng thương hay vô tội đến đâu cũng vô ích.
Khương Nhiêu thấy Hỗ Đường đang vẫy tay với nàng. Hỗ Đường mặc một chiếc váy ngắn màu vàng nhạt, trông vô cùng ngoan ngoãn và đáng yêu. Khương Nhiêu che mặt bằng chiếc quạt tròn trong tay, khẽ mỉm cười. Vừa nhìn thấy Hỗ Đường ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy, từ kiểu tóc đến trang sức không còn vẻ tùy ý như ngày thường, Khương Nhiêu biết ngay chắc chắn nàng ấy đã phạm lỗi, trong lòng không có tự tin nên mới ngoan ngoãn nghe lời dạy dỗ của Hỗ phu nhân.
Khương Nhiêu đi đến hỏi nàng ấy, chuyện quả nhiên là như thế.Hỗ Đường mặc váy ngắn màu vàng nhạt, nàng ấy cúi đầu, thỉnh thoảng lại kéo kéo chiếc dây buộc ởeo, thỉnh thoảng lại chỉnh chỉnh tay áo, chẳng cần nói cũng biết nàng ấy đang cảm thấy không thoải mái. Hỗ Đường mân mê ngón tay, bất mãn than thở: "Ta chỉ mới phá hỏng hôn sự mà mẹ ta sắp đặt cho ta thôi mà bà ấy đã phạt ta như vậy."
"Trừ khi ngươi thành thân, bằng không thì hình phạt này vẫn chưa đến hồi kết đâu." Khương Nhiêu đùa với Hỗ Đường mấy câu, nhìn thấy bóng người xuất hiện ở đằng xa, nàng cau mày, kéo tay Hỗ Đường: "Thập Thất Hoàng tử tới cùng ngươi đó à?"
“Phỉ phui cái miệng, ai đi với hắn chứ." Hỗ Đường tức giận, như thể dính phải thứ gì bẩn thỉu, nàng ấy rùng mình nói: "Lúc mới lên núi, ta đã nhìn thấy xe ngựa của hắn, không hiểu sao hắn cứ đi theo sau xe ngựa của ta, đuổi mãi cũng không đuổi được."
Thấy Thập Thất Hoàng tử nhìn sang, Hỗ Đường bèn hung hăng trừng mắt lại rồi kéo Khương Nhiêu đi vòng ra sau gốc cây liễu. Hỗ Đường ghé vào tai Khương Nhiêu, nói: "Có lẽ hắn thấy ta và ngươi có mối quan hệ tốt, muốn thông qua ta tìm cách tiếp cận ngươi. Ngươi vừa mới kết hôn với Cửu ca của hắn, biết đâu hắn đang tính gây chuyện xấu gì đấy. Trong yến hội lần này, ngươi phải đi theo sát ta, tuyệt đối không cho hắn cơ hội dùng thủ đoạn hèn hạ."
Khương Nhiêu nhíu mày, ánh mắt Thập Thất Hoàng tử nhìn nàng không tốt nên nàng cũng muốn tránh xa hắn ta, nàng cong mắt cười rồi đáp lại lời vừa Hỗ Đường nói.
Hai người đi đến chỗ dành cho các nữ khách, gọi là chỗ dành cho các nữ khách nhưng loại yến hội Lâm Thủy này cũng chỉ là đi dạo mà thôi, chứ không có bàn ghế. Khương Nhiêu và Hỗ Đường cùng nhau đi dạo bên bờ suối, thi thoảng có ánh mắt của các quý nữ lén lút nhìn Khương Nhiêu.
Hỗ Đường nhạy cảm nhận ra những ánh mắt đó, nàng ấy ghé vào tai Khương Nhiêu, mặt dày vô liêm sỉ nói: "Nhìn ánh mắt ghen tị của họ nhìn ngươi kìa."Hỗ Đường chỉ vào chính mình: "Chắc chắn là họ đang ghen tị vì ngươi có một người bạn thân như ta vậy." Khương Nhiêu bật cười: "Ta may mắn quá nhỉ." Hỗ Đường cười hì hì mấy tiếng: "Cũng chỉ có ngươi hùa theo ta, bọn họ đâu chịu kết bạn với ta chứ, đúng là không biết nhìn người."
"Thực ra bọn họ đang ghen tị vì ngươi đẹp người đẹp nết, ghen tị vì ngươi lấy được tấm chồng tốt." Khương Nhiêu lúc này mới khẽ quay sang nhìn thoáng qua bờ nam bên kia sông. Chỗ đó có mười mấy vị thế gia quý nữ đang đứng, đúng là họ đang nhìn nàng. Hầu hết họ đều trạc tuổi nàng, có người đã xuất giá, có người thì chưa, ánh mắt của họ nhìn nàng đúng là có vài phần ghen tị thật.
Bởi vì tìm được lang quân tốt nên được người khác hâm mộ. Trước đây, Khương Nhiêu chưa bao giờ cảm thấy đây là điều đáng tự hào nhưng lúc này trong lòng nàng lại dấy lên niềm vui vẻ bí ẩn, hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ của người khác xong thì cơn giận vì bị giày vò quá sức vào đêm qua cũng bỗng chốc tan biến. Nụ cười của Khương Nhiêu càng thêm rạng rỡ, lúm đồng tiền nhỏ bên môi nàng hiện ra khi nàng mỉm cười.
Tuy Hỗ Đường có vẻ chẳng để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt nhưng lúc nãy khi đi tìm Khương Nhiêu, nàng ấy cũng đã nhìn thấy hành động nàng hất tay Dung Đình, trong lòng giấu một chút tâm sự. Lúc này, thấy vừa nhắc đến Dung Đình, Khương Nhiêu đã cười cong mày cong mắt, Hỗ Đường mới thở phào nhẹ nhõm.
Thái độ của Hỗ Đường khiến Khương Nhiêu khó hiểu quay sang nhìn nàng ấy một cái. Hỗ Đường giải thích: "Lúc nãy ta thấy ngươi né tay điện hạ nhà ngươi, còn tưởng rằng các ngươi cãi nhau. A tỷ ta dặn dò ta, chuyện vợ chồng cãi vã là chuyện riêng của vợ chồng, bảo ta đừng xen vào. Nhưng ngươi đừng nghe tỷ ấy nói như vậy, chuyện của ngươi ta nhất định phải xen vào, chỉ có điều..." Hỗ Đường bĩu môi: "Nếu ngươi thật sự cãi nhau với hắn ta, ta cũng không trị nổi hắn ta đâu, vì thế ngươi đừng cãi nhau thì hơn."Khương Nhiêu lập tức mỉm cười, tính cách của Hỗ Đường từ trước đến nay luôn ngang ngược trắng trợn, chỉ những người thân thiết mới có thể cảm nhận được tính cách tốt của nàng ấy, không biết vì sao những cô nương khác ở Kim Lăng lại tránh xa nàng ấy nữa.
Hỗ Đường thấy Khương Nhiêu cười bèn lại gần thì thầm: "Lát nữa gặp a tỷ ta, tỷ ấy nhất định sẽ dạy ngươi xuất giá tòng phu, ngươi tuyệt đối đừng nghe lời tỷ ấy, chính vì thấy tỷ ấy như thế nên mới càng không dám lập gia đình."
Khương Nhiêu vỗ vỗ tay Hỗ Đường bảo nàng ấy yên tâm, trong lòng lại suy nghĩ lát nữa sẽ tạo cơ hội cho Dung Đình cúi đầu nhận lỗi như thế nào. Theo kinh nghiệm của nàng thì không cần tạo cơ hội gì cả. Buổi sáng vừa tỉnh dậy, nàng đã nhìn thấy Dung Đình nằm bên gối, đôi mắt hắn lấp lánh nước, buồn bã và tự trách như muốn khóc.
Ban đầu, Khương Nhiêu còn tin lời hắn, sau này thấy hắn lần nào cũng nhanh chóng nhận lỗi, hứa sẽ kiềm chế, nhưng hễ màn đêm buông xuống là lại không thể thực hiện được, nàng thực sự không còn cách nào để tin tưởng hắn nữa. Dù cho đều là do hắn dụ dỗ nàng nói muốn, nhưng cuối cùng người chịu thiệt vẫn là nàng. Nàng chẳng cần lương tâm nữa, nàng muốn giận hắn đấy.
Thập Thất Hoàng tử ngồi bên bờ suối, tâm tư cũng không đặt ở dòng suối chảy xiết, cứ thỉnh thoảng hắn ta lại nhìn sang Khương Nhiêu và Hỗ Đường. Mấy ngày nay, hắn ta đã tìm mọi cách để tìm ra cái thóp và điểm yếu của Dung Đình nhưng không thu được kết quả gì. Nếu muốn khống chế người đối địch với mình, ngươi phải tìm được điểm yếu của đối phương, đây là mẫu hậu của Thập Thất Hoàng tử dạy cho hắn ta.
Điểm yếu của Dung Đình, thứ duy nhất hắn quý trọng… Hắn ta cụp mắt nhìn dòng suối chảy qua, nghĩ đến cảnh mình vừa mới nhìn thấy…Cửu ca là người đối đầu với hắn ta cả đời, hắn chưa từng nhớ tới tình huynh đệ để hạ thủ lưu tình với hắn ta. Khi nhìn tiểu thê tử của mình, ánh mắt Dung Đình lộ rõ sự nuông chiều và dịu dàng không hề che giấu. Lúc trước phủ Ninh An Bá xảy ra chuyện, Cửu ca của hắn ta đã bất chấp tất cả để đứng về phía họ… Chỉ cần bắt được Tứ cô nương phủ Ninh An Bá thì chẳng khác nào nắm được thóp, điểm yếu của Dung Đình.
Nhưng bước đi này quá mạo hiểm. Nếu là Khương Nhiêu gặp chuyện không may thì không chỉ có Dung Đình lo lắm mà còn có phủ Ninh An Bá và ngoại công Tần gia của nàng. Hai nhà Khương gia và Tần gia đều không phải là những người dễ chọc. Huống hồ... trong số những người để ý Khương Nhiêu, còn có Hỗ Đường. Ở Kinh thành, Hỗ Đường chỉ có Khương Nhiêu là bạn tốt, người khác đều hắt hủi, tránh xa nàng ấy vì cho rằng nàng ấy không biết phép tắc.
Thập Thất Hoàng tử khẽ di chuyển tầm mắt, hắn ta nhìn về hướng Bắc nhưng không ngẩng đầu lên nhìn người. hắn ta chỉ nhìn chăm chú vào mảng màu vàng nhạt lấp lánh trong dòng nước rồi dần dần chìm vào suy nghĩ. Thập Thất Hoàng tử vẫn im lặng, chẳng nói một lời, cũng không có hành động gì, tùy tùng đi theo hắn ta đã sắp mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc chủ tử đang do dự gì vậy?"
Thập Thất Hoàng tử nhíu mày: "Việc này... thật sự có thể làm được mà thần không biết quỷ không hay ư?"
Tùy tùng gật gật đầu, thì thầm với hắn: "Quốc trượng gia đã sắp xếp mọi thứ chu đáo. Cho dù Khương cô nương mất tích, lúc đó họ cũng chỉ nghi ngờ là Khương gia Đại gia ôm hận trả thù, sẽ không tìm đến chúng ta. Chỉ cần điện hạ đồng ý, thuộc hạ sẽ lập tức đi sắp xếp việc này."
Thập Thất Hoàng tử nhìn chằm chằm mặt nước hồi lâu, hắn ta do dự rối rắm hồi lâu, cuối cùng cắn răng, dời ánh mắt của mình khỏi mặt nước rồi gật đầu.
Chiết Khương