Nhưng Vân Quý phi chỉ có một ngoại sinh nữ này." Giọng nói của Chiêu Vũ Đế truyền đến. Hoàng hậu giật mình như sấm mùa xuân đánh xuống đất, ngước mắt lên nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm khó đoán của Chiêu Vũ Đế đang nhìn mình thì nhất thời ngớ người ra.
Lòng bàn tay bà ta toát mồ hôi lạnh. Nửa năm qua, Chiêu Vũ Đế đối xử quá tốt với bà ta, tốt đến mức bà ta đã quên mất trước kia mình phải cẩn thận dè chừng như thế nào trước mặt ông ta. Ánh mắt vừa rồi của Chiêu Vũ Đế nhìn bà ta, khiến bà ta giật mình nhớ lại cảnh tượng trước kia, lảo đảo nói: "Thần thiếp..."
Bà ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười áy náy nói: “Thần thiếp nhất thời hồ đồ, nhầm lẫn giữa Nhàn phi với Vân Quý phi. Nhàn phi có mấy ngoại sinh nữ cơ.”
Ánh mắt của Chiêu Vũ Đế vẫn dán chặt lên người bà ta, tạm thời không rời đi. Gia Hòa Hoàng hậu bối rối, mặc dù bà ta muốn lập tức sai một cung nữ ra ngoài nghe ngóng xem rốt cuộc Khương Nhiêu đã xảy ra chuyện gì, nhưng Chiêu Vũ Đế vẫn nhìn bà ta, nên bà ta không tìm được cơ hội thích hợp.
Gia Hòa Hoàng hậu nhìn đi nơi khác một lúc. Chiêu Vũ Đế mỉm cười: "Có lẽ Hoàng hậu mệt rồi." Giọng ông ta cũng dịu đi: “Đến khi thời tiết nóng nực, nàng đến sơn trang ở mấy ngày đi, sẽ không còn mơ hồ vớ vẩn như này nữa."Gia Hòa Hoàng hậu nhìn vào ánh mắt dịu dàng của nam nhân trước mặt đang nhìn mình, cúi đầu và mỉm cười gượng gạo.
Mặc dù bà ta tự cho rằng mình cũng chỉ đối xử giả tạo và qua loa với Chiêu Vũ Đế, nhưng trong nụ cười của bà ta vẫn ẩn chứa một chút cảm xúc chân thật. Chiêu Vũ Đế đã phản ứng như vậy cũng khiến Gia Hòa Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm. Hoàng thượng không truy cứu việc bà ta thất lễ là tốt rồi.
Nhân lúc Chiêu Vũ Đế ngồi xuống Thanh Loan đài, bà ta kéo một cung nữ tới: “Mau ra ngoài cung, tìm Quốc trượng gia hỏi thăm tin tức bên huyện Thanh Thụy."
Mặc dù tin tức trước đó không giải thích rõ ràng cái chết của Khương Nhiêu trong vụ cháy, nhưng bà ta nghĩ rằng vì Khương Nhiêu đã che giấu danh tính của mình khi đến nên người dân ở huyện Thanh Thụy đương nhiên không biết nàng là ai. Lúc bà ta sắp xếp người làm đã nói rõ, điều quan trọng nhất là mạng sống của Khương Nhiêu, hơn chục người chết trong vụ cháy chắc chắn sẽ có Khương Nhiêu.
Gia Hòa Hoàng hậu thấp thỏm nghĩ về chuyện của Khương Nhiêu và không còn tâm trạng xem cuộc thi trên đấu trường nữa.
Gia Hòa Hoàng hậu quay lại bên cạnh Chiêu Vũ Đế với nỗi lòng nặng trĩu. Khi bà ta vừa ngồi xuống, Chiêu Vũ Đế đã cúi xuống, ghé vào tai Hoàng hậu hỏi: "Sao mặt mày lại ủ rũ thế?"
Ông ta mỉm cười chỉ vào khung cảnh trên đấu trường: “Không phải vừa rồi nàng còn thề thốt với trẫm rằng Uyên Nhi sẽ lấy lại thể diện cho trẫm sao? Trẫm vẫn đang chờ đây này."
Hoàng hậu lấy lại một chút tinh thần, cười gượng gạo: "Có lẽ đúng như Hoàng thượng đã nói, thần thiếp thấy hơi mệt."Bà ta tự tìm một cái cớ cho mình: “Sau khi vào xuân, hậu cung không ngừng xảy ra đủ loại chuyện lớn nhỏ, thần thiếp chưa từng nhắc đến với Hoàng thượng."
“Khiến nàng phải vất vả rồi.” Gia Hòa Hoàng hậu cúi đầu mỉm cười, nhưng lại không nghe được Chiêu Vũ Đế đang nói gì. Tâm trí bà ta bị chiếm giữ bởi sự trở lại của Khương Nhiêu, tay bà ta không ngừng đổ mồ hôi.
Khương Nhiêu còn sống... Vậy lá thư Hạ Hoài Dung gửi đến chỗ phụ thân của bà ta là có ý gì? Cho dù bên Hạ Hoài Dung có vấn đề, Khương Nhiêu không chết, thì người mà bà ta sắp xếp bên cạnh Khương Nhiêu cũng không phải kẻ ăn không ngồi rồi. Nếu Khương Nhiêu không có việc gì, người đó chắc chắn sẽ gửi tin báo, sao có thể để mặc Khương Nhiêu về kinh trong khi phía bà ta không nhận được một chút tin tức nào?
Chẳng lẽ Tần Vân ghen tị vì bà ta được sủng ái, nói lung tung nhằm dọa bà ta? Cũng không phải, Tần Vân chưa hẳn đã biết Khương Nhiêu xảy ra chuyện gì ở huyện Thanh Thụy.
Sợ Chiêu Vũ Đế nhìn ra được bà ta đang lo lắng, Gia Hòa Hoàng hậu nhẹ nhàng nói: "Nếu có thể chia sẻ nỗi lo với Hoàng thượng, thần thiếp lại không cảm thấy mệt. Trước giờ Hoàng thượng đều thích xem kiểu thi đấu như này, thần thiếp không dám làm phiền Hoàng thượng."
Chiêu Vũ Đế mỉm cười và chuyển sự chú ý của mình trở lại đấu trường. Thấy Chiêu Vũ Đế không nhìn mình nữa, Gia Hòa Hoàng hậu không còn nắm chặt tay như trước. Nhưng bà ta vẫn bồn chồn không yên, dù sao thì vẫn nhìn về phía đông trước mặt.Phía đông và phía tây của Thanh Loan đài có hai cửa, cung Thấu Tương nằm ở phía đông, nếu Vân Quý phi đi đón người thì có lẽ sẽ đi qua cửa đông. Gia Hòa Hoàng hậu cứ nhìn về phía đó. Bà ta đang đợi bóng dáng của Vân Quý phi và Khương Nhiêu xuất hiện ở đó, nhưng cũng sợ bọn họ thực sự xuất hiện. Nếu như chỉ có Tần Vân đến, bà ta sẽ cho rằng tất cả chỉ là Tần Vân giở mánh khóe chọc tức bà ta.
Ánh mắt Gia Hòa Hoàng hậu đầy hận thù, trong khi ở một bên khác, sứ giả ngoại tộc thấy rằng cuộc thi sẽ không gợi đến chuyện đau buồn của Chiêu Vũ Đế, năm nay họ sẽ không than thở về vết thương ở chân của Dung Đình trước mặt Chiêu Vũ Đế, mỉm cười đến trước mặt Chiêu Vũ Đế chúc rượu.
Trên đấu trường, chưa ai có thể đánh bại được võ sĩ ngoại tộc. Gia Hòa Hoàng hậu đợi mãi không thấy bóng dáng Vân Quý phi và Khương Nhiêu xuất hiện, lại thấy sứ giả ngoại tộc đang mỉm cười chúc rượu, bà ta chợt nhớ đến những việc mình đã sắp đặt trước đó.
Đêm qua, khi sứ giả ngoại tộc đưa võ sĩ đến quán rượu ăn cơm, bà ta đã sai người trộn thuốc làm yếu cơ vào thức ăn của võ sĩ. Thuốc này sẽ không có tác dụng ngay lập tức, chờ đến khi võ sĩ so tài mấy trận với người khác trước, máu nóng sục sôi thì thuốc mới dần dần có tác dụng, khiến võ sĩ đó mất đi hơn một nửa sức mạnh. Lúc đó chính là thời cơ tốt nhất để Thập Thất Hoàng tử tranh tài với hắn ta.
Gia Hòa Hoàng hậu nhéo lòng bàn tay, buộc mình phải bình tĩnh lại. Cho dù Khương Nhiêu không làm sao, chẳng phải cũng bị bà ta dồn ép đến mức không dám đi Hoài Châu nữa sao? Chỉ cần nàng ở Kim Lăng, bà ta không cần lo lắng việc nàng đến Hoài Châu điều tra ra được gì đó và mang phiền toái về cho bà ta.
Bà ta nhìn lướt qua, quả nhiên thấy Thập Thất Hoàng tử đang thi bắn cung với võ sĩ ngoại tộc.Lúc trước, võ sĩ bắn trăm phát trăm trúng, lúc này lại bắn một mũi tên ra ngoài, kết quả không được như ý. Gia Hòa Hoàng hậu đương nhiên biết chuyện gì đang xảy ra. Bà ta ước lượng thời gian rất chuẩn, đúng vào lúc này sức mạnh của võ sĩ bị giảm xuống mức yếu nhất dưới tác dụng của thuốc làm yếu cơ. Trong lòng bà ta vốn đã biết thắng bại của cuộc thi này sẽ như thế nào.
Nếu Thập Thất Hoàng tử thắng, bà ta có thể xin thánh chỉ một cách hợp tình hợp lý, để sau khi chia phủ, phủ đệ của Thập Thất Hoàng tử sẽ được xây ở ngõ Ô Y phồn hoa nhất Kim Lăng. Trong mắt người ngoài, nhà cửa của Thập Thất Hoàng tử có thể được xây ở ngõ Ô Y là do được Chiêu Vũ Đế ban thưởng, không sợ bị người khác lôi lại chuyện cũ bảo bà tà thiên vị nhi tử của mình và đối xử tệ bạc với Dung Đình.
Thấy Thập Thất Hoàng tử có thể thắng, điều này đã an ủi phần nào Gia Hòa Hoàng hậu, nụ cười dần dần xuất hiện trên khuôn mặt bà ta. Khi Thập Thất Hoàng tử đánh bại các võ sĩ ngoại tộc trong cả hai môn bắn cung và đọ sức, ý cười trong mắt Chiêu Vũ Đế khiến Gia Hòa Hoàng hậu càng cảm thấy thoải mái hơn.
Trên đấu trường, võ sĩ đánh rơi cây cung trên tay với vẻ cáu gắt. Sứ giả xem trận đấu, nheo mắt lại: "Rõ ràng A Đạt Nỗ... rất mạnh. Theo lý mà nói thì hắn ta có thể dễ dàng bẻ gãy cây cung này. Tại sao..."
Gia Hòa Hoàng hậu chủ động nói: "Hôm nay ở Thanh Loan đài gió to, có lẽ A Đạt Nỗ bị thua thiệt vì điều này."
"Nếu võ sĩ không phục thì lát nữa đến võ trường lại đấu tiếp.” Gia Hòa Hoàng hậu nhìn về phía Chiêu Vũ Đế: "Hoàng thượng, người thấy thế nào?"
Theo tính toán của bà ta, A Đạt Nỗ này chưa chắc có thể chống đỡ được trên võ trường. Chân tay hắn ta sẽ yếu ớt, không thể phát huy được nhiều sức lực, cho dù có lên đấu cũng chỉ thêm mất mặt mà thôi.Bà ta mỉm cười nhẹ nhàng, khóe miệng cong lên như vòi của bọ cạp độc tẩm chất độc. Sứ giả nhìn Chiêu Vũ Đế và nói: "Việc này xin để Hoàng thượng quyết định." Chiêu Vũ Đế nhìn Gia Hòa Hoàng hậu, xoa xoa khớp xương ngón tay hai lần và nói: "Vậy thì đến võtrường đi."
Gia Hòa Hoàng hậu mỉm cười, nhưng trong lòng lại hơi tiếc. Tuy rằng cuộc tranh tài này chỉ là mộtcuộc thi mật trong cung đình, nhưng ít nhiều cũng có liên quan đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước,bà ta còn muốn giữ lại chút thể diện cho tiểu tộc, đáng tiếc sứ giả không biết nhìn tình hình chung. Đúng là tự chuốc lấy khổ đau mà.
Bà ta lại ra cửa hình mặt trăng ở phía đông Thanh Loan đài, vẫn không thấy bóng dáng Khương Nhiêuhay Vân Quý phi. Gia Hòa Hoàng hậu nhíu mày, càng cảm thấy sự trở lại của Khương Nhiêu chỉ làmột trò hề mà Vân phi trêu tức mình. Bà ta bình tĩnh lại và cùng Chiêu Vũ Đế ra khỏi Thanh Loan đài.
Nụ cười tươi tắn vì Thập Thất Hoàng tử giành chiến thắng trong đấu võ ngay lập tức tắt ngấm. Người đi đến đây từ cuối con đường hoàng cung rõ ràng là Vân Quý phi và Khương Nhiêu.
Gia Hòa Hoàng hậu nhìn Khương Nhiêu và Vân Quý phi với vẻ mặt ngạc nhiên. Vân Quý phi nắm tay Khương Nhiêu với vành mắt đỏ hoe. Khương Nhiêu cảm nhận được ánh mắt của Hoàng hậu nên nhìn lại về phía bà ta.
Nàng nói chuyện với Vân Quý phi suốt đoạn đường, cho nên mãi mới không đến Thanh Loan đài. Trênmặt nàng vẫn giữ nụ cười dịu dàng từ lúc nói chuyện với Vân Quý phi, khi nhìn về phía Hoàng hậu,gương mặt ấy vẫn trong sáng rõ ràng, lại khiến Gia Hòa Hoàng hậu sởn hết gai ốc mà dừng chân lại.
Chiết Khương