Nửa năm nay, mỗi lần có cơ hội dự tiệc, nàng đều tìm kiếm hình bóng của Tạ Khê. Ở những bữa tiệc của các gia đình khác, nàng còn từng thấy Tạ Khê đến vài lần cùng Tương Vương phi, nhưng trong yến tiệc ở cung đình thì chưa bao giờ thấy họ cả. Rõ ràng Tương Vương phi và Gia Hòa Hoàng hậu là tỷ muội ruột thịt, quan hệ giữa bọn họ gần gũi như vậy, bà ta không thể nào quên gửi thiếp mời đến phủ Tương Vương được.
Bất chợt Khương Nhiêu cảm thấy lạnh lẽo, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Gia Hòa Hoàng hậu đang bước vào chỗ ngồi, khi đi ngang qua nàng, bà ta liếc nhìn nàng một cái.
Dù bị phát hiện, ánh mắt của Gia Hòa Hoàng hậu cũng không hề né tránh. Bà ta mỉm cười với nàng rồi quay đi. Đôi môi Gia Hòa Hoàng hậu tô son đỏ còn rực hơn quả lựu trong tay nàng, trông như màu máu, như ánh hoàng hôn tàn. Khương Nhiêu nhìn mà cảm thấy trong lòng mình như có kim châm, nàng cứ cảm thấy ánh mắt của Gia Hòa Hoàng hậu có điều gì đó không đúng.
Nụ cười đó quá tươi tắn, còn mang theo một chút đắc ý, và sự thương hại cùng đồng cảm với nàng. Một sự thương hại và đồng cảm vô cùng cao ngạo. Điều này khiến Khương Nhiêu bỗng nhiên bất an.Sau khi Gia Hòa Hoàng hậu ngồi xuống, bà ta không nhìn về phía nàng nữa, nhưng cảm giác bất an trong lòng Khương Nhiêu vẫn không thể xóa nhòa đi được. Hỗ Lê liếc nhìn Khương Nhiêu, thấy nàng mang vẻ u sầu thì nàng ấy cười nhẹ nhàng nói: “Niên Niên chẳng phải chỉ còn mấy chục ngày nữa là ngươi xuất giá sao? Sao trông ngươi lại không vui như vậy?”
Hỗ Đường thân thiết với Khương Nhiêu, nên Hỗ Lê cũng đặc biệt quan tâm chăm sóc Khương Nhiêu. Khương Nhiêu nhìn Gia Hòa Hoàng hậu đang ngồi ở chỗ cao nhất, nàng không thể nói xấu Gia Hòa Hoàng hậu trước mặt mọi người trong một nơi đông đúc như vậy, cho nên Khương Nhiêu chỉ lắc đầu nói không có chuyện gì. Hỗ Đường đã tiến lại gần, ánh mắt hung dữ: “Cửu Điện hạ bắt nạt ngươi à?” Khương Nhiêu liền cười: “Không hề.”
Sau khi trở về phủ Ninh An Bá, các nữ quan trong Thành Y cục đang chờ đợi trong viện của Khương Nhiêu, bọn họ mang đến bộ hỷ phục đã hoàn thành, để nàng thử xem có vừa người không. Khương Nhiêu còn mong chờ hỷ phục xinh đẹp hơn cả hôn lễ. Nàng luôn thích ăn mặc xinh đẹp chỉnh tề, cả đời có mấy khi có cơ hội mặc hỷ phục, nàng tò mò không biết hỷ phục của mình trông như thế nào, tò mò đến mức mong muốn ngày cưới đến sớm một ngày.
Trong lúc nữ quan đo kích thước cho nàng, Khương Nhiêu khẽ hỏi: “Cô cô có từng thấy hỷ phục của ta chưa?” “Đã thấy.” “Có đẹp không?” Khương Nhiêu chớp mắt, tỏ vẻ rất tò mò. Nữ quan cười: “Cô nương, lần nào ta đến cô nương cũng hỏi, chẳng lẽ cô nương không chán sao?”“Hỷ phục chỉ có thể thấy vào đêm trước ngày cưới, nếu không sẽ mất đi may mắn.” Nữ quan đặt thước đo xuống: “Cô nương rất xinh đẹp, mặc gì cũng đẹp cả.”
Xem ra không thể moi được thông tin gì rồi. Khương Nhiêu bĩu môi, nữ quan cười nói: “Ngày kết hôn của cô nương cũng không còn xa nữa, cô nương hãy dành nhiều thời gian bên cạnh phụ mẫu, không thì chớp mắt một cái, những ngày còn ở nhà sẽ không còn nữa.”
Khương Nhiêu cười, nàng gọi nha hoàn đưa cho nữ quan một xấp vàng lá: “Ta biết rồi, cảm ơn cô cô đã nhắc nhở.”
Sau khi Khương Hành Chu thừa kế tước vị, ngày càng bận rộn hơn. Khương Tần thị so với ông ấy thì nhàn nhã hơn một chút, nhưng cũng không phải là nhàn hạ thật sự, mọi gánh nặng về việc bếp núc cho buổi tiệc đều đè lên vai bà ấy.
Việc quan trường, Khương Nhiêu không giúp được gì, nàng chỉ có thể giúp Khương Tần thị quản lý việc bếp núc mà thôi. Nhưng nàng muốn giúp, Khương Tần thị lại không muốn để nữ nhi bận rộn những việc này. Trong mắt bà ấy, sau này khi nữ nhi lấy chồng, nàng sẽ có nhiều việc phải quản lý, ở nhà thì không cần làm gì cả, cứ làm một cô nương lười biếng là được.
Điều này khiến Khương Nhiêu vừa buồn cười vừa cảm động, thế mới cảm nhận được rằng chỉ một thời gian ngắn nữa là nàng sẽ thành thân, nhiều việc thật sự sẽ trở nên thay đổi đi.
Chỉ có nàng và Dung Đình hai người biết được hôn sự này là thế nào, người ngoài đều coi họ là phu thê chính thức, đến lúc đó nàng không thể ở lại phủ Ninh An Bá lâu nữa.
Khương Nhiêu bất chợt nhớ lại ánh mắt của Gia Hòa Hoàng hậu trong tiệc. Cái gai trong lòng nàng vẫn chưa được rút ra, nghĩ lại vẫn thấy khó chịu.Cảm giác khó chịu này cuối cùng cũng trở thành hiện thực sau nửa tháng. Nửa tháng sau, thư của Hề Tử Mặc gửi đến Chiêu Vũ Đế. Hắn ta xin triều đình phái binh tiếp viện, Chiêu Vũ Đế đã đồng ý với các yêu cầu trong thư của Hề Tử Mặc, để Dung Đình dẫn binh mang theo lương thực, đến Hoài Châu.
Ngày ban chiếu, Chiêu Vũ Đế liền cho vời Khương Hành Chu vào cung. Hoài Châu cách Kim Lăng hàng ngàn dặm, dù đi suốt đêm, chạy chết bốn năm con ngựa cũng không đến nơi. Lần này Dung Đình đi, ngày thành hôn chắc chắn phải hoãn lại.
Đối với Khương Hành Chu mà nói, nếu nữ nhi có thể ở nhà thêm vài ngày thì tất nhiên là tốt. Nhưng ông ấy cũng biết, nếu để Khương Nhiêu biết tin tức này, mà nàng đã mong ngóng ngày cưới như vậy, lại nói với nàng phải hoãn lại, không biết nàng sẽ buồn đến thế nào. Ông ấy nhìn Chiêu Vũ Đế, khẽ nhíu mày: “Không thể điều binh từ nơi khác sao?”
“Cầu treo ở Hoài Châu bị nước mưa làm sụp, gây khó khăn không nhỏ cho việc vận chuyển lương thực, giao cho Đình Nhi xử lý là thích hợp nhất. Hoàng hậu cũng giúp Trẫm tìm người giỏi bói toán, sự sắp xếp của trẫm thuận theo thiên ý.” Chiêu Vũ Đế hơi có chút áy náy: “Lần này là làm khổ phủ Ninh An Bá, trẫm sẽ bù thêm cho nữ nhi của ngươi một trăm rương sính lễ.”
Khương Hành Chu dở khóc dở cười. Ông ấy đã chuẩn bị hơn trăm rương đồ cưới cho nữ nhi mà vẫn còn cảm thấy ít, cớ sao còn tham chút sính lễ này? Ông ấy nhìn Chiêu Vũ Đế một cái, cảm thấy không nhìn thấu được suy nghĩ của Chiêu Vũ Đế.Người đã ngồi trên ngai vàng nhiều năm như vậy, sao dễ dàng để người khác nhìn thấu suy nghĩ trong lòng mình như vậy được. Khương Hành Chu bất đắc dĩ đứng lên, tạ ơn nhận chiếu.
Ông ấy thường ra vào cung vẽ tranh, biết Chiêu Vũ Đế nhìn có vẻ rộng rãi thân thiết, tác phong hiền hòa, nhưng trong lòng ông ta lại kiêu ngạo và tự phụ. Nhưng ông ấy chưa từng thấy Chiêu Vũ Đế tin vào những chuyện quái lực loạn thần này, cảm thán lòng đế vương khó đoán.
Khương Hành Chu được cung nhân dẫn ra khỏi cung, ông ấy vừa đi vừa suy nghĩ, làm thế nào để nói với Khương Nhiêu về tin tức này. Thật sự là khó xử. Ông ấy đã nhiều lần chia rẽ đôi uyên ương này, bây giờ lại thêm một lần nữa, dù nữ nhi có ngoan đến đâu, e là cũng sẽ tức giận với lão phụ thân là mình mất.
Khương Hành Chu dừng chân, nhìn những sợi mây trên đỉnh đầu. Khương Hành Chu mím môi, trong lòng ông ấy đã xác định được một người thích hợp hơn mình để truyền đạt tin tức này.
Sau khi Khương Hành Chu rời đi, Chiêu Vũ Đế đi đến cung Cẩm Tú. Thường ngày ông ta chỉ ở lại đây vào mùng mười lăm và mười sáu hàng tháng, chưa bao giờ ở lại lâu hơn. Gần đây Hoàng đế lại thường xuyên chủ động tìm Gia Hòa Hoàng hậu.Gia Hòa Hoàng hậu tính toán ngày tháng, tháng này Chiêu Vũ Đế ở lại đây nhiều hơn cả ở chỗ Tần Vân, bà ta vừa cảm thấy được sủng ái bất ngờ, vừa cảm thấy đắc ý. Trước đây Tần Vân luôn chiếm ưu thế, bây giờ bà ta nắm giữ ấn phượng, lại có sự sủng ái của Chiêu Vũ Đế, mạnh hơn Tần Vân không biết bao nhiêu lần.
Sau khi tắt nến, Hoàng hậu nhìn người nam nhân đang nằm bên cạnh qua màn đêm. Cơ thể mềm mại như không xương của Hoàng hậu nhẹ nhàng dựa vào vai Hoàng đế, bà ta vừa định mở miệng gọi “Hoàng thượng” bằng giọng dịu dàng, thì Chiêu Vũ Đế đã xoay người, quay lưng lại với bà ta.
Khuôn mặt của Hoàng hậu trầm xuống. Chiêu Vũ Đế dù ở lại đây, nhưng ông ta vẫn không có ý muốn gần gũi với bà ta. Bà ta cau mày rồi cũng nằm xuống, cảm thấy tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Dù có phần tức giận, nhưng khi nghe tiếng thở bên cạnh, cơn giận trong lòng bà ta cũng nhanh chóng tan biến. Chỉ cần Chiêu Vũ Đế thường xuyên đến đây, dù không gần gũi, cũng chứng tỏ ông ta đã chán ghét Tần Vân. Bà ta là chủ của lục cung, cũng là phi tần được Chiêu Vũ Đế sủng ái nhất, vị trí Thái tử sau này chỉ có thể thuộc về nhi tử của bà ta mà thôi.
Bà ta từ từ nhắm mắt lại, hoàn toàn không biết người nam nhân đang nằm bên cạnh vẫn mở mắt, ánh mắt của ông ta lạnh như nước, lạnh lẽo đến mức nếu ai nhìn thấy, chắc chắn sẽ cảm thấy kinh hãi.Khi ăn sáng, Khương Hành Chu nói với Khương Nhiêu rằng hôm nay nàng phải vào cung gặp Vân Quý phi. Khương Nhiêu vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra, trong lòng nàng lại có chút xao động, trồi lên một ý tưởng nhỏ nhoi. Nếu Khương Nhiêu có thể vào cung thì có thể nhân danh tiểu di mình đến Thượng y cục, có lẽ sẽ có cơ hội nhìn thấy hỷ phục của mình.
Khương Nhiêu bừng lên hứng thú, rất vui vẻ mà đi vào cung, đến cung Thấu Tương thì Vân Quý phi tiến lên nắm tay nàng. Vân Quý phi nghĩ đến điều sắp nói với Khương Nhiêu, lòng bàn tay bà ấy liền cảm thấy lạnh.
Khương Nhiêu không ngạc nhiên với hành động thân mật này, nàng khẽ lắc tay Vân Quý phi: “Tiểu di, tiểu di có cách nào gọi cung nữ đến Thượng y cục lấy hỷ phục của con không, con muốn nhìn một cái.” “Chỉ một cái nhìn thôi, không phá vỡ quy tắc đâu.” Khương Nhiêu nhấn mạnh.
Tiểu cô nương với hành động vô tư này khiến Vân Quý phi trong lòng âm thầm than thở một tiếng, Khương Hành Chu thật sự gắp một cục lửa nóng cháy bỏ vào tay bà ấy rồi, nhưng bà ấy vẫn cứng rắn nói với Khương Nhiêu: “Niên Niên, chuyện hôn sự của con, e rằng không thể diễn ra đúng kỳ hạn…”
Khương Nhiêu hơi ngẩn ra. “Tại sao?” Nàng hỏi.
“Hoài Châu bị quân man di xâm phạm, Hề Tướng quân mang quân đến trấn áp, nhưng ở đó bùng phát dịch bệnh, hoàng thượng… gọi Cửu Hoàng tử mang quân đến hỗ trợ.”
Sắc mặt Khương Nhiêu lập tức trở nên tái nhợt: “Con không muốn.”Vân Quý phi luôn nuông chiều nàng, thuận theo nàng. Nhưng bà ấy không thể thay đổi thánh chỉ, chỉ có thể khuyên nhủ Khương Nhiêu: “Ngày cưới chỉ là dời lại một chút, đợi hắn trở về, các con sẽ lại thành thân. Con đừng lo lắng, nếu con muốn xem hỷ phục, tiểu di sẽ tìm người mang hỷ phục đến cho con, được không?”
“Con không lo lắng về hôn sự.” Khương Nhiêu nhíu mày: “Con cũng không muốn xem hỷ phục nữa.”
Một nỗi hoảng loạn vô hình trỗi lên trong lòng, khiến sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, đôi môi hồng hào cũng theo đó mà nhợt nhạt đi: “Bên Hoài Châu, dịch bệnh không biết ra sao, chàng ấy lại không phải đại phu, con sợ lần này chàng ấy đi là đi vào chỗ chết.”
Ngón tay nàng vô thức xoắn chặt lại, trong lòng hoảng sợ không thôi.
Vân Quý phi thấy nàng lo lắng như thế thì bà ấy cũng tỏ ra lo lắng. “Để tiểu di đi tìm hoàng thượng.” Câu nói vừa đến miệng lại bị bà ấy nuốt xuống.
Trong khoảng thời gian này Chiêu Vũ Đế thường xuyên ở bên Hoàng hậu, lạnh nhạt với bà ấy. Bà ấy có thể cảm nhận được sự lạnh nhạt của ông ấy, nhưng tiếc là bà ấy không nghĩ ra nguyên nhân, đã thử vài lần xuất hiện trước mặt Hoàng đế để lấy lòng, nhưng không kéo được lòng ông ta về. Thế là bà ấy không làm nữa luôn.
Hoàng đế yêu chiều ai thì chiều, chỉ cần ông ta không vì ghét bỏ bà ấy mà bạc đãi nhà họ Tần, thậm chí nếu bị giáng vào lãnh cung, bà ấy ngược lại còn cảm thấy thoải mái tự tại.
Nhưng lúc này không thể giúp được cháu gái, bà ấy mới cảm thấy một nỗi đớn đau vì bất lực bùng lên.Biết thế thì đã tranh sủng thêm một chút. “Thật không thể thay đổi sao?” Vân Quý phi lắc đầu: “Thánh chỉ đã ban ra.”
Hơi thở của Khương Nhiêu loạn nhịp, tâm trạng vui vẻ muốn xem hỷ phục trước khi vào cung của nàng đã bị tin dữ đột ngột này đập tan không còn chút gì: “Tại sao lại là chàng ấy?”
“Hề Tướng quân yêu cầu Cửu Điện hạ đến Hoài Châu để sửa cầu treo, nếu hắn từ chối… Hắn không thể từ chối, lá thư của Hề Tướng quân chỉ để lại một con đường, hoặc dẫn binh đi, hoặc chỉ có thể bị coi là kẻ tham sống sợ chết. Hơn nữa, Hoàng hậu đã đến chùa tìm người bói toán, chuyến đi Hoài Châu này Cửu Điện hạ không thể không đi. Niên Niên, con đừng suy nghĩ nhiều, ở lại Kim Lăng đợi hắn trở về.”
Trong lòng Khương Nhiêu như có một hòn đá rơi xuống, ngày càng nặng trĩu. Nàng nhớ lại ánh mắt của Gia Hòa Hoàng hậu nhìn nàng. Miệng cười, đôi mắt, khóe mày của bà ta, đều là sự cao ngạo, thượng đẳng, mang theo gai của sự thương hại và đồng cảm.
Khương Nhiêu cuối cùng bị cái gai này đâm sâu, khuôn mặt xinh đẹp của nàng chìm xuống trong cơn thịnh nộ.
Chiết Khương