Tranh sách mở tung ra trước mắt nàng, Khương Nhiêu đảo mắt qua thì cũng cảm thấy ngón tay bỏng rộp như bị lửa thiêu, thế là vội vàng ném quyển sách đi. Là sách chuẩn bị cho hôn lễ. Rõ ràng phải đến tận đêm trước khi xuất giá mới được xem mà tiểu di lại đặt dưới đáy rương rồi mang đến đây cho nàng như vậy.
Nàng lại nhìn mấy món khác trong rương thì thấy vô cùng bất ổn. Minh Thược nhanh chóng nhặt quyển sách lên, gập lại rồi đưa đến trước mặt Khương Nhiêu: "Cô nương, cái này... Người có xem nữa không? Quý phi nương nương rất có lòng." Dù sao cũng lớn hơn Khương Nhiêu mấy tuổi, Minh Thược vẫn bình tĩnh hơn nhiều, Khương Nhiêu thì đã vội vàng trốn lên giường mỹ nhân, vùi đầu xuống dưới gối, buồn bực nói vọng ra: "Không xem."
Minh Thược không nghe thấy, lại hỏi: "Có xem không ạ?" Khương Nhiêu: "..." Nàng thầm nghĩ, có phải những nữ tử trước khi gả cho người mình yêu đều thản nhiên khi đối mặt với loại sách này không?Nàng sợ bị Minh Thược nhìn ra yếu điểm nên chui ra khỏi cái gối, cố gắng ra vẻ bình tĩnh: "Cứ để tạmở chỗ ta đi."
Nhận lấy cũng không sao. Nàng cầm quyển sách nhỏ giấu dưới gối đầu, thầm nghĩ không nhìn là được, chẳng có gì to tát.
Minh Thược đặt sách xuống dưới gối rồi nói: "Hôn sự của cô nương sẽ do Khâm thiên giám và Lễ bộty xử lý, nhất định lúc đó rất náo nhiệt."
Khương Nhiêu không mấy quan tâm đến việc hôn lễ có náo nhiệt không. Nàng chỉ để ý động tĩnh bên phía Gia Hòa Hoàng hậu thôi.
Sau khi kiểm kể những đồ vật mà Vân Quý phi sai người mang đến, cuối cùng Khương Nhiêu vẫn rangoài. Dù không gặp được Dung Đình thì nàng vẫn ngồi lên xe ra ngoài.
Hôm qua Hỗ Đường đã gửi bái thiếp cho nàng, mặc dù Hỗ Đường và Hỗ phu nhân không thể nói giúpcha nàng ngoài sáng nhưng đã viết thư gửi đến doanh trại Tây Bắc, nhờ Hỗ tướng quân ra mặt bảo vệcha nàng. Tuy lá thư đó không có tác dụng quá lớn nhưng Khương Nhiêu nghĩ vẫn nên đi gặp mặt Hỗ Đườngmột lần, ít nhất cũng phải cảm ơn Hỗ phu nhân.
Đường phố nhộn nhịp, đông đúc, dòng người tấp nập đổ về phía nam. Khương Nhiêu nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ hình chữ Thập.Tiếng người ồn ào không biết đang bàn tán chuyện gì. Nàng cho dừng xe ngựa lại, bảo Minh Thược xuống xe hỏi thăm xem, lúc Minh Thược quay về, nàngấy đóng chặt rèm lại rồi mới nói với Khương Nhiêu: "Đêm qua, phủ của Thẩm đại nhân Thẩm Tước đã bị cháy. Có rất nhiều người chết, Thẩm phu nhân vàĐại nữ nhi của Thẩm đại nhân đều táng thân trong biển lửa."
Chết người rồi? Khương Nhiêu cảm thấy hơi lạnh lẽo khi nghe thấy cái tên Thẩm Tú Oánh một lần nữa.
"Lúc khiêng ra ngoài còn chẳng nhìn rõ là ai với ai, đáng thương thật đấy!" Minh Thược còn chưa hếtsợ: "Mùa đông trời hanh vật khô, sau khi về nhà nô tỳ phải dặn dò đám nha hoàn thật kĩ mới được, nhấtđịnh phải cẩn thận với nến."
Khương Nhiêu không nhìn nữa. Lúc nàng nghe nói Thẩm Tước bị bắt, phu nhân của ông ta đã đòi hòa ly nhưng Thẩm Tước không chịuviết đơn hòa ly. Hai phu thê làm ấm ĩ khiến tình cảm mất hết, hai bên không hề chừa lại thể diện cho nhau, thế mà bâygiờ lại chia cách đôi ngả theo cách này. Quả nhiên, thiện và ác đều có báo ứng.
Minh Thược thở dài một hơi: "Cô nương, người nghĩ tại sao Thẩm đại nhân đang làm quan yên ổn lạimuốn hãm hại lão gia nhà ta?"
"Chắc là bị ma quỷ ám ảnh." Khương Nhiêu lạnh nhạt nói.
Nhưng trong lòng lại không nghĩ như vậy. Chẳng qua nàng không thể nhắc đến Hoàng hậu với Minh Thược thôi. Nàng đã từng nghi ngờ liệu việc Thẩm Tước tìm người giả tạo tranh chữ có phải do bá phụ xui khiếnkhông. Nhưng Thẩm Tước là loại người xu nịnh, từ khi bá phụ bị trục xuất khỏi phủ, Thẩm Tước lập tức cắtđứt với bá phụ nàng, ông ta không phải loại người không tiếc mạng sống vì nghĩa khí huynh đệ. Nhưng chỉ một Thẩm Tước nho nhỏ lại có thể lừa gạt được cha nàng, nói là do chính bản lĩnh của ôngta thì nàng không tin.
Nhớ lại hoa văn ngân xà mà Liêu Thu Bạch nhắc tới... Khương Nhiêu ấn vào huyệt thái dương đau nhức. Gia Hòa Hoàng hậu, Từ Lan Nhược. Một là bà ta, hai là Từ gia. Dù không phải người sai khiến đằng sau thì cũng không thoát khỏi quan hệ.
Thật sự là... Đáng chết! Trước giờ nàng chưa từng nguyền rủa người khác chết. Nhưng người khác lại không muốn nàng sống yên ổn.Khương Nhiêu muốn tiếp cận Gia Hòa Hoàng hậu nhưng sau khi vào cung, nàng biết trước giờ cung Thấu Tương và cung Cẩm Tú ở hai thế đối lập, thế nên nàng hiếm khi nhìn thấy Gia Hòa Hoàng hậu. Ngoài cung yến thì bình thường vốn không có cơ hội gặp mặt. Nàng nghĩ cách ra tay từ trên người Gia Hòa Hoàng hậu nhưng chưa chắc đã làm tốt bằng Dung Đình. Chẳng thà ra tay từ chỗ Từ gia. Nhưng nàng biết quá ít chuyện của Từ gia.
Đến Hỗ phủ. Khương Nhiêu không nghĩ nữa, nàng bước xuống xe ngựa, sau đó được nha hoàn dẫn đến viện của Hỗ Đường. Hỗ phủ không thể rộng rãi và khí phái bằng phủ Ninh An Bá được, cách bài trí bên trong vô cùng mộc mạc, giản dị. Nơi ở của Hỗ Đường thì lại càng đơn giản, toàn bộ viện tử vô cùng trống trải, chỉ có hai chậu cây cảnh thu mình trong một góc để tiện cho Hỗ Đường luyện võ.
Khương Nhiêu vừa đi vào đã cảm thấy ngạc nhiên khi không thấy Hỗ Đường vui vẻ chạy ra đón như trước, chỉ nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết phát ra từ buồng sưởi ở Tây sương phòng.
"Mẫu thân, con sai rồi mà, người đổi cách khác giày vò con đi mà, con đau đầu quá đi!"
"Đau đau đau! Con là khuê nữ người vất vả lắm mới nuôi lớn được mà, chết là hết đấy! Hu hu hu mẫu thân..."Lúc Khương Nhiêu được nha hoàn dẫn đến Tây sương phòng, Hỗ phu nhân đang chải kiểu tóc Song Nha Kế cho Hỗ Đường. Hỗ Đường lại vô cùng bất mãn. Hỗ phu nhân nghiêm mặt, kiên quyết chải xong: "Ngày nào cũng nói chuyện chết chóc, xui xẻo!"
"Cái kiểu tóc này..." Hỗ Đường sờ lên búi tóc, mím môi nói: "Chẳng thoải mái gì cả."
Nghe thấy tiếng nha hoàn mời Khương Nhiêu vào, nàng ấy lập tức quay lại nhìn nàng: "Niên Niên, ngươi đến rồi à?"
Khương Nhiêu ở bên ngoài nghe thấy tiếng kêu gào của Hỗ Đường còn tưởng là nàng ấy phạm phải sai lầm lớn gì nên mới bị phạt, thì ra là mình sợ bóng sợ gió. Thế là nàng mỉm cười hành lễ chào Hỗ phu nhân.
Hỗ phu nhân cũng tươi cười đáp lễ, nói: "Lại khiến cô nương chê cười rồi."
Khương Nhiêu vội lắc đầu.
"Hoàng thượng vừa mới chỉ hôn, sao cô nương lại đến đây mà không ở nhà kiểm kê sính lễ với mẫu thân cô nương?"
Khương Nhiêu nghĩ đến mấy cuốn sách nhỏ sáng nay và tờ giấy bị lật ra kia, dù không nhìn rõ nhưng chẳng hiểu sao nó lại cắm rễ vào đầu nàng. Nhớ đến hai người tí hon quấn vào nhau, nàng rũ mắt, tỏ vẻ xấu hổ.
Hỗ phu nhân mỉm cười nói: "Đây là chuyện vui trong đời người đó, đứa bé ngoan mau vào đây đi, để cái đứa không nghe lời nhà ta dính chút không khí vui mừng của cô nương." Nói xong, bà ấy quay lại nhìn Hỗ Đường, mắt sắc như dao.Hỗ Đường bĩu môi, ôm chặt cánh tay Khương Nhiêu. Sau khi Hỗ phu nhân đi ra ngoài, Hỗ Đường nhìn ra sau lưng Khương Nhiêu, thấy bà ấy đi xa rồi mới hoàn toàn thả lỏng. Nàng ấy tiện tay tháo cây trâm ném lên bàn, xõa tung kiểu tóc mà Hỗ phu nhân vừa búi xuống rồi tự mình buộc cao lên, vừa làm còn vừa nói chuyện với Khương Nhiêu: "Được tứ hôn rồi, sau này ngươi không còn nhiều thời gian chơi với ta nữa. Trước khi đính hôn, ngươi phải ở bên ta nhiều hơn đấy."
"Sau khi kết hôn ta vẫn có thừa thời gian ở bên cạnh ngươi mà." Khương Nhiêu nở nụ cười, nàng không nói tỉ mỉ nguyên nhân sâu xa về hôn sự của nàng và Dung Đình cho Hỗ Đường nghe. Nhưng nàng nghĩ dù hai người chỉ là hôn nhân bình thường thì với tính cách khéo hiểu lòng người của hắn, nếu nàng thật sự muốn làm gì thì hắn cũng sẽ không ngăn cản: "Hắn rất dễ nói chuyện."
Hỗ Đường muốn nói lại thôi, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nội viện trống trơn, đang là mùa đông nên lá trên cây đã rụng hết, ngọn cây xơ xác vươn thẳng lên trời cao. Ánh mắt Hỗ Đường vô cùng sắc bén, lia đến tổ chim ở dù ở xa vẫn thấy rõ ràng. Thân cây trọc lốc không có bất cứ thứ gì. Nàng ấy không nhìn nó nữa, nghi hoặc nhíu mày: "Thật sao?"
Khương Nhiêu gật đầu khẳng định. Hỗ Đường trêu chọc: "Còn chưa thành thân mà ngươi đã bắt đầu bảo vệ người ta rồi."
"Sắp thành thân đến nơi rồi, bảo vệ thì có sao? Ta không chỉ muốn bảo vệ mà còn bảo vệ một cách hợp lí và chính đáng cơ." Khi nói chuyện, nàng không kiêu ngạo hay hung hăng, gương mặt cũng không hề tỏ vẻ ngang ngược, nhưng lại khiến người khác cảm thấy được sự tự tin của nàng.Hỗ Đường mỉm cười, thỉnh thoảng vẫn quét mắt nhìn ra ngoài, dáng vẻ đầy nghi ngờ. Thấy Hỗ Đường liên tục nhìn ra ngoài, Khương Nhiêu hỏi: "Ngươi muốn ra ngoài à?"
"Không phải." Hỗ Đường lắc đầu, nhíu mày: "Ta cứ cảm thấy bên ngoài có người." Nàng ấy nghi thần nghi quỷ: "Có khi mẫu thân lại sai người đến giám sát ta."
Nàng ấy bước lại gần cửa sổ, ngó nghiêng một hồi rồi mới xác định: "Đúng là không có ai thật."
Khương Nhiêu kéo tay nàng ấy, nói: "Đường Nhi, ta muốn học mấy chiêu võ công."
"Sao tự nhiên lại muốn học cái đó?" Hỗ Đường ngạc nhiên hỏi, nàng ấy cảm thấy hơi bất ngờ.
Khương Nhiêu cúi đầu nhìn giày thêu, chân thành nói: "Để tự vệ."
Lần trước bị trật chân trên tuyết, mặc dù thỉnh thoảng vẫn đau nhưng đã không ảnh hưởng đến việc đi lại. Nếu không có Dung Đình nhắc nhở thì lúc đó nàng cũng không nhận ra người đụng phải nàng có mùi hoa đinh hương. Nàng muốn có được sự nhạy cảm bẩm sinh của người tập võ.
Đáng tiếc, tuy chân Khương Nhiêu có thể đi lại được nhưng nếu làm động tác quá mạnh thì vẫn đau.Hỗ Đường rất khỏe, thấy Khương Nhiêu đau chân thật thì thở dài nói: "Hôm nay không được, phải chờ thêm mấy ngày nữa." Nàng ấy quay vào trong nhà lục lọi một lúc mới tìm được mấy quyển sách đã phủ bụi đưa cho Khương Nhiêu: "Hôm nay chúng ta đọc sách đi."
Khương Nhiêu lật ra xem, quyển sách này là [Nữ giới], dù là chữ viết hay quyển sách thì cũng không giống của Hỗ Đường cho lắm. Nàng lật mấy trang, xác nhận không phải chữ của Hỗ Đường thì ngước lên nhìn nàng ấy, hỏi: "Đây là sách của tỷ tỷ ngươi à?"
Hỗ Đường nhận lấy, nhíu mày nhìn một lúc mới nhớ ra: "Đây là sách của Tạ Tương."
"Tạ Tương?" Khương Nhiêu không biết cái tên này.
"Tương Vương phủ chỉ có một đích nữ, cũng là ngoại tôn nữ của nhà Quốc trượng." Hỗ Đường lật hai trang rồi đột nhiên đỏ mặt nói: "Lúc trước ta không thích viết chữ nên mới cướp sách của nàng ta."
"May mà lúc đó ngươi không ở Kim Lăng đấy." Cứ nghĩ đến là Hỗ Đường lại thấy tiếc: "Không thì ta đã cướp sách của ngươi rồi."
Khương Nhiêu lắc đầu: "Cha ta không bắt ta phải học những thứ này, chỉ lúc nào bị phạt mới bắt ta đọc thôi."
Hỗ Đường vô cùng hâm mộ, Khương Nhiêu lật giở quyển sách kia, đăm chiêu hỏi: "Ngươi có thể nói cho ta biết một chút về người tên Tạ Tương này không?"
Ngoại tôn nữ của nhà Quốc trượng thì chính là người Từ gia. Có khi nàng có thể tìm được thứ gì có ích từ nàng ta.Mặt trời mùa đông lặn sớm, màn đêm nhanh chóng buông xuống. Dung Đình hồi phủ được một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài thư phòng. Sau khi được cho phép, một người lạ mặt bước vào, không phải Hoài Thanh cũng không phải ÔThước. Hắn ta là một trong những ám vệ mà Dung Đình đích thân chiêu mộ, khác với những người doKhương Nhiêu sắp xếp bên cạnh hắn, bọn họ do chính tay hắn sắp xếp. Khương Nhiêu không biết sự tồn tại của bọn họ, ngay cả Hoài Thanh, Ô Thước cũng không biết.
Người nọ đi đến bên cạnh Dung Đình, hạ giọng bẩm báo: "Hôm nay bên cạnh Tứ cô nương không xuấthiện ai khả nghi, cô nương đã về phủ an toàn ạ."
Dung Đình hỏi: "Hôm nay nàng đi những đâu?"
Ám vệ đáp: "Tứ cô nương ở với Hỗ cô nương của phủ tướng quân cả buổi chiều, vừa đọc sách vừa họcvõ, sau khi xuất phủ còn hẹn lần sau gặp mặt."
Cả một buổi chiều. Dung Đình từ tốn lặp lại lời nói của ám vệ trong lòng. Hắn vuốt ve ngón tay, lại lặp lại một lần nữa. Dù Hỗ Đường là nữ nhân nhưng vẫn không làm giảm đi sự không vui trong lòng hắn.
Chiết Khương