Roi kia vung lên cũng thật tàn nhẫn, khi rơi trên mặt đất còn phát ra một tiếng giòn vang, hòa vào tiếng mèo kêu gào khiến bốn phía nổi lên cát bụi mù mịt. Khương Nhiêu quay đầu lại. Cô nương phía sau mặc một bộ váy gấm phủ sa mỏng màu đỏ chót, quần áo đỏ chói mắt. Mái tóc của nàng ấy được tùy tiện buộc lên thành một búi tóc cao cao.
Rõ ràng là cách ăn mặc của nữ tử nhưng tay áo lại bó chặt thành tay áo chẽn mà nam tử mặc khi đi săn. Lúc nàng ấy bước đi, chuông buộc bên hông vang lên leng keng. Trên lầu hai của tửu lâu, Thập Thất Hoàng tử siết chặt tay rồi đấm thật mạnh vào vách tường, nhìn chằm chằm vào người đột nhiên xông ra tới: "Đó là cô nương nhà ai?"
Người hầu nhìn thoáng ra phía ngoài: "Cách ăn mặc thành như vậy, chỉ có thể là nữ nhi nhà Hỗ tướng quân." Lúc này, Hỗ Đường đang dùng một tay xách con mèo đen dưới đất lên, ném cho nha hoàn phía sau nàng ấy. Sau đó, ánh mắt sắc bén nhìn lướt qua về phía lầu hai của tửu lâu. Thập Thất Hoàng tử cũng va phải ánh mắt với nàng ấy rồi từng bước lùi về phía sau bên trái, núp vào.
Cảnh tượng vừa rồi Hỗ Đường liếc mắt nhìn quanh chỗ này cứ lởn vởn trong đầu cậu ta mãi mà không xua đi được.Nữ hài mặc y phục đỏ chói, trông nổi bật như một đốm lửa rơi xuống phàm trần.
Đúng là chướng mắt! "Hỗ cô nương?" Nghe thấy Khương Nhiêu gọi tên mình nên Hỗ Đường quay đầu lại, sốt ruột nói: "Chờ ta một chút." Nàng ấy thu roi dài trong tay lại, sải chân bước vào tửu lâu rồi lập tức đi tới chỗ Thập Thất Hoàng tử.
Ngay khi vừa tới ngoài cửa nhã gian, nàng ấy lập tức nhấc chân lên đá. "Tên hại người sau lưng kia, có gan thì cút ra đây!" Thập Thất Hoàng tử nhìn thấy Hỗ Đường chạy về hướng bên trong tửu lâu thì nhận ngay ra Hỗ Đường muốn làm cái gì. Cậu ta hoảng hốt đi ra phòng, lúc này cậu ta đang trốn ở sau góc lầu ba. Thế nhưng đến khi cậu ta nhìn thấy Hỗ Đường đá văng cửa một nhát, trong mắt lại vẫn đầy vẻ khó tin, trên đời này sao lại có cô nương vô lễ như thế này? Sau khi Hỗ Đường đá văng cửa, thấy trong phòng không có người thì sắc mặt lập tức trầm xuống.
Ngón tay cầm roi tức giận nắm chặt lại, liên tiếp mắng vài tiếng: "Không có tí can đảm nào! Đồ con rùa cụt đuôi ngắn! Tên khốn*!" *Nguyên văn: 王八羔子(vương bát cao tử), nghĩa đen là con rùa con, là từ lóng dùng để chửi người hèn nhát, khốn nạn.
Khương Nhiêu đi theo tới đây, kéo tay của Hỗ Đường lại: "Hỗ cô nương, đi thôi."Mới vừa rồi, nàng đi tìm chưởng quỹ của tửu lâu rồi cho bạc, muốn hỏi rõ nhã gian bị Hỗ Đường đán văng cửa là ai đặt chỗ. Nhưng vẻ mặt chưởng quỹ ngượng nghịu, tránh đi không nói chuyện, vậy cũng đủ để cho nàng hiểu được, người bao căn nhã gian kia không phải người thường. Đó là người mà ngay cả chưởng quỹ của tửu lâu cũng phải che giấu.
Như vậy thì cũng đã xác nhận suy đoán trong lòng Khương Nhiêu. Hình như nàng đã nhận ra con mèo đen kia. Lúc Thập Thất Hoàng tử kia xông vào phủ đệ của Dung Đình, nàng cũng đang tránh ở trong thư phòng của Dung Đình nên mới nhìn thấy Thập Thất Hoàng tử ôm một con mèo tiến vào. Con mèo đen trong lòng Thập Thất Hoàng tử, cùng với con mèo mới vừa rồi suýt nữa cào bị thương mặt nàng là cùng một con.
Tầm mắt của Khương Nhiêu cứ như có như không đảo khắp chung quanh, mặc dù không thấy bóng dáng Thập Thất Hoàng tử đâu nhưng nàng biết cậu ta ở gần đây. Câu mà nàng nói cho Hỗ Đường nghe hình như hơi cao và to hơn: "Ta biết người thả mèo là ai, chúng ta đi về trước."
Cả người Thập Thất Hoàng giật bắn, siết chặt bàn tay rồi nhìn Khương Nhiêu cùng Hỗ Đường rời đi. Sau đó, cậu ta từ từ đứng dậy từ chỗ ẩn thân nhưng phía sau lại có một lực kéo, túm lấy áo cậu ta rồi kéo cậu ta vào trong một gian phòng, cửa ầm ầm khép lại.
Thập Thất Hoàng tử đối mặt với khuôn mặt tươi cười hiền từ của Dung Đình, ánh mắt lộ vẻ chấn động. Cậu ta vội vàng quay đầu nhìn bên ngoài cánh cửa, tên tùy tùng hôm nay cậu ta mang theo đã bị thuộc hạ của Dung Đình khống chế.
Cánh tay Thập Thất Hoàng tử vùng vẫy như muốn tránh khỏi trói buộc, Ô Thước đứng ở phía sau cậu ta bèn cầm chặt lấy cậu ta không buông tay. Cậu ta đang muốn lên giọng hỏi tội thì bỗng nhiên phát hiện trong phòng còn có những người khác.Trần đại nhân?" Cậu ta chưa từng đoán được sẽ gặp Trần Binh ở nơi này, sắc mặt chuyển từ giận dữ sang kinh hãi. Tầm mắt cậu ta đảo qua đảo lại trên người Trần Binh và Dung Đình, thấy không thể tin được. Sau mùa thu, Dung Đình sẽ vào Công bộ nên mẫu hậu của cậu ta một mực tìm cơ hội, mượn sức những người có thể mượn sức trong Công bộ. Làm thế cũng là vì muốn kiềm chế thế lực của Dung Đình, vị quan thanh liêm Trần Binh cũng ở trong số đó nhưng mà bất kể bọn họ làm cách nào, Trần Binh vẫn không lung lay.
"Thập Thất điện hạ." Trần Binh cung kính chào hỏi Thập Thất Hoàng tử một tiếng.
"Trần đại nhân, ta và Thập Thất đệ có việc cần bàn." Lúc này Dung Đình lên tiếng, nghe hắn nói thế, Trần Binh cũng nói ngay: "Hạ quan cáo lui trước." Giống như ông ta không hề tò mò dù chỉ một chút rằng vì sao thoạt nhìn quan hệ giữa Dung Đình và Thập Thất Hoàng tử không được tốt?
Thập Thất Hoàng tử cắn chặt răng. Dung Đình đã quen biết Trần Binh từ khi nào? Với thái độ này của Trần Binh, bỏ qua việc ông ta và Dung Đình đã thành một phe. Nhưng hai người này trốn ở lầu ba tửu lâu nên không biết là đang bí mật bàn bạc chuyện gì.
Thập Thất Hoàng tử không nghĩ ra, trong lòng không nhịn được phỉ nhổ Trần Binh, một tên tàn phế có cái gì tốt mà giúp? Lão già có mắt không tròng, thật sự là không biết suy xét.Nhưng vì ngại có Trần Binh còn ở đó, cậu ta không tiện nổi cáu. Chờ đến khi Trần Binh vừa đi, Thập Thất Hoàng tử căm tức nhìn Dung Đình. Vẻ mặt cậu ta cứ như muốn nói chuyện thì Dung Đình cũng đã chậm rãi đẩy xe lăn đi được tới trước mặt cậu ta, tiếng bánh xe nghiến qua tấm ván gỗ vào lúc tầm mắt cậu ta nhấc lên phát ra tiếng kẽo kẹt ngừng lại: "Hoài Thanh, đóng cửa."
Tay phải của hắn vươn ra, cứ như móng vuốt chim ưng mà bắt lấy sau gáy của Thập Thất Hoàng tử, sau đó, đầu ngón tay dồn sức nhấn xuống, nhắm thẳng trên bàn đè đầu cậu ta xuống. Sức lực trong lòng bàn tay mạnh đến kinh ngạc, chỉ một tay thôi mà đã làm cho Thập Thất Hoàng tử không giãy giụa được.
"Ngươi ngoan ngoãn núp dưới sự che chở của mẫu hậu ngươi, làm một con chim sẻ nhỏ không dính mưa gió không tốt sao, vì sao lại không an phận như thế?" Hắn trầm ngâm một lát rồi lại tăng thêm vài phần sức lực.
Nỗi đau đớn khi xương sọ đập vào bàn làm cho Thập Thất Hoàng bị đè trên bàn giãy giụa, giống như một con cá nằm trên thớt gỗ chờ bị làm thịt. Nhưng trong lòng cậu ta lại căm hận tên tàn phế này!
"Cửu ca từ sau khi trở về từ Nghiệp thành, không phải vẫn tỏ ra hiền lành lương thiện sao? Sao nào, ngươi không giả bộ nữa à?" Cậu ta chịu đựng đau đớn, cười nhạo nói: "Đừng tưởng rằng ngươi giả làm một người lương thiện thì có thể cưới được người ngươi muốn cưới, chuyện Khương Tứ gia muốn gả nữ nhi của ông ta cho Bùi Thiếu khanh toàn bộ Kim Lăng đều biết rồi!"
Trong đôi mắt Dung Đình hiện lên vài tia màu đỏ tươi, nắm tóc Thập Thất Hoàng tử kéo cậu ta đứng lên. Hắn vẫn nở nụ cười hời hợt ôn hòa như cũ, nhưng ánh mắt lại dần dần trở nên cố chấp mà hung ác: "Gả cho người khác, nàng ấy sẽ không còn là nàng ấy sao?"
Hắn nghiến chặt răng hàm, quai hàm căng cứng, ánh mắt như là bị bóng tối bao phủ, đen tối âm trầm. Hắn lại tóm đầu Thập Thất Hoàng tử rồi tiếp tục đè lên tường: "Cho dù gả cho người khác thì nàng cũng là người ta muốn có, muốn bảo vệ. Chuyện của chúng ta, nào đến lượt ngươi xen vào?"Sau khi bước ra khỏi tửu lâu, hình như Khương Nhiêu được tiếng động gì đó, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái nên liếc mắt nhìn lên trên tửu lâu. Cửa sổ lầu ba đang đóng chặt. Khương Nhiêu bèn nhìn sang nơi khác, chỉ nghĩ là mình quá nhạy cảm rồi lại nhìn về phía Hỗ Đường ở bên cạnh: "Đa tạ Hỗ cô nương ra tay cứu giúp."
Hỗ Đường cuốn roi vào cánh tay, nhẹ nhàng chớp lông mi người mới vừa rồi còn hung hăng đá cửa quất roi đã không thấy đâu nữa. Sau đó, nàng ấy cẩn thận liếc nhìn Khương Nhiêu một cái, chậm rì rì nói: "Là ta còn nợ ngươi một câu cảm ơn."
Khương Nhiêu biết nàng ấy đang nói đến chuyện yến hội lần trước, nàng thản nhiên cười: "Chuyện hôm qua là chuyện hôm qua." Lúc đó, nàng quay về cũng không tức giận với bọn họ, chỉ là cảm thấy nếu như Hỗ Đường và Hỗ Lê cứ khăng khăng và chấp làm theo ý mình cũng chẳng tốt gì cả. Hơn nữa, nàng sẽ không tự làm mất mặt nên không nên sáp lại làm thân. Nhưng Hỗ Đường mới vừa cứu nàng một lần, lại không có điểm nào thất lễ, nếu như nàng đi so đo chuyện không thoải mái lúc vừa gặp mặt thì sao mà được chứ?
Con ngươi Hỗ Đường co lại, nghe ý tứ của nàng thế này thì rõ ràng là nói chuyện cũ sẽ bỏ qua. Nỗi lo lắng trong lòng nàng ấy chớp mắt bay sạch, rốt cục cũng nở nụ cười: "Vậy về sau ngươi đừng gọi ta là Hỗ cô nương nữa, gọi thẳng tên ta là được."
Khương Nhiêu "ừm" một tiếng: "Vậy ngươi cũng gọi tên ta đi." Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Hỗ Lê đâu: "Tỷ tỷ ngươi đâu?"
Hỗ Đường trả lời: "Tỷ tỷ đi Mạc Bắc tìm phụ thân đi, thân thể mẫu thân không khỏe nên không thể đi đường xa. Vì vậy mà ta và mẫu thân ở lại kinh thành."Khương Nhiêu gật gật đầu: "Ngươi muốn tới cung yến sao? Nếu ngươi đi một mình thì chi bằng cùng đi với ta nhé?"
Hỗ Đường gật đầu thật mạnh, giống như cái đuôi nhỏ đi theo đằng sau Khương Nhiêu. Khương Nhiêu cũng cố ý đi chậm lại một chút, để nàng ấy đi ở bên cạnh người nàng. Nàng cảm thấy chính mình như là một con hổ nhỏ nhe nanh giơ vuốt. Cô nương mới vừa rồi còn vung roi xông thẳng vào tửu lâu, vẻ mặt ương ngạnh nhưng bây giờ đang đi bên cạnh nàng, nhưng hình như nàng ấy lại không dám nói lời nào giống như lời không ra khỏi cổ họng.
"Ngươi múa roi trông tuyệt lắm." Nàng khen ngợi từ tận đáy lòng.
Trên mặt Hỗ Đường thoáng chốc tràn ngập vẻ tự tin: "Ta không chỉ giỏi dùng roi, đao kiếm ta đều biết, cưỡi ngựa cũng không tệ…" Nàng ấy cứ nói một hồi rồi giọng nói lại dần dần nhỏ xuống. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc của Khương Nhiêu thì đã biết nàng là người ngoan ngoãn nghe lời, dịu dàng lễ phép. Còn những chuyện của nàng ấy, tất cả đều là những chuyện nữ huấn nữ giới nghiêm cấm nữ tử làm, không biết đã bị các quý nữ khác ở Kim Lăng chê cười biết bao nhiêu lần. Hỗ Đường có chút nản lòng rũ bả vai xuống, giấu chiếc roi đã cuộn lại ra sau lưng, bên người lại truyền đến một tiếng cảm thán: "Thế thì tốt quá."
Hỗ Đường ngước mắt lên thì thấy Khương Nhiêu cười cười khiến nàng ấy hơi ngây người. Khương Nhiêu cũng thật sự có chút hâm mộ: "Có công phu thật tốt, vừa có thể tự bảo vệ được mình, lại có năng lực giúp được người khác."
Lúc này vừa hay đi bộ đến ngoài cung, Hỗ Đường dừng bước: "Ngươi còn muốn đi cùng ta không?"
Khương Nhiêu vuốt ve lông vũ màu xanh đỏ đan xen của con sáo tơ vàng trong ngực, kinh ngạc nói: "Sao lại không?"
Hỗ Đường bĩu môi: "Ngươi đi cùng ta nữa thì sẽ bị người khác chỉ trỏ. Người gần chu sa thì đỏ, người gần mực thì đen, ta không tôn trọng lễ phép hay không tuân thủ quy tắc, thấy ngươi ở cùng một chỗ với ta, người khác cũng sẽ nói ngươi...""Vậy thì tính là gì?" Khương Nhiêu liếc mắt nhìn nàng ấy: "Nếu không phải ống tay áo của ngươi được thật gọn gàng thì vừa rồi roi kia cũng sẽ không lưu loát như vậy. Nếu như ngươi cứ giữ quy củ thì mặt của ta đã hỏng mất rồi."
Bầu trời trong sáng, xanh lam như vừa được rửa. Nỗi lo lắng sợ bị nàng coi thường trong lòng Hỗ Đường cuối cùng cũng được biến mất, roi dài giấu ở sau lưng một lần nữa được đưa ra trước người.
Hai người cùng nhau ngồi vào chỗ, Hỗ Đường chưa từng ở chung với cô nương yểu điệu như vậy. Hơn nữa, nàng ấy cũng chỉ vừa quen biết Khương Nhiêu, còn có chút khách sáo nên không dám bộc lộ bản tính quá nhiều, ngồi nghiêm chỉnh nề nếp trước nay chưa từng có.
Khương Nhiêu nhìn thoáng qua xung quanh, để ý tìm bóng dáng của Thẩm Tú Oánh đã thấy trong mơ. Cuối cùng, nàng tìm thấy nàng ta ở một góc hẻo lánh cạnh tường cung. Màu sắc quần áo của Thẩm Tú Oánh không khác lắm so với trong giấc mơ của nàng, chỉ là trong mơ không thể chú ý nhiều thứ nên bây giờ nàng lại có thể nhìn thấy trước vạt áo của nàng ta dính bụi bặm. Mà sắc mặt nàng ta thất vọng suy sụp, như là vừa mới đi ra từ vũng bùn. Quả nhiên là giống hệt như trong giấc mơ của nàng như vậy, có lẽ nàng ta vừa mới gặp Gia Hòa Hoàng hậu nên mới có dáng vẻ bị Gia Hòa Hoàng hậu cảnh cáo.
Trên đường vào cung ồn ào vô cùng. Khương Nhiêu vốn không để ý, mãi đến khi một bên có tiếng nói chuyện phiếm lọt vào tai: "Hình như là Thập Thất Hoàng tử bị người ta đánh."
Lúc này, ánh mắt nàng mới khẽ dao động, cảm thấy tò mò nên hai mắt cứ nhìn ngó trên đường cung. Mười mấy hộ vệ mặc đồ đen đi qua đường cung, trên trán Thập Thất Hoàng tử còn quấn băng trắng, nổi giận đùng đùng đi theo ở phía sau cùng. Nàng còn chưa nghĩ ra cách trừng trị Thập Thất Hoàng tử, cậu ta đã gặp quả báo rồi? Tới nhanh quá đấy!
Khương Nhiêu nhất thời ngứa ngáy trong lòng, muốn biết người đánh là ai. Giữa tiếng bước chân là tiếng bánh xe lọc cọc lăn trên mặt đất. Không hiểu sao trong đầu Khương Nhiêu lại nảy sinh một dự cảm không tốt. Mãi cho đến khi nàng xuyên qua khoảng trống giữa thân hình của mười mấy hộ vệ, thấy được bóng dáng bị vây lấy đi phía trước thì sửng sốt một chút.
Dung Đình?
Chiết Khương