Ngoại truyện_ Tận thế (4)_ Gặp lại người xưa
Thấy thái độ của cô, mọi người đều đoán có lẽ cô gái này thật sự coi trọng người ta.
Đám Thành Văn Phong dở khóc dở cười, không ngờ có một ngày cậu chủ lại thu hút được một cường giả bằng sắc đẹp của mình, khiến cường giả hết góp sức giúp đỡ rồi lại tặng cỏ năng lượng, ngẫm lại cũng thấy đau lòng thay cho cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đám Tần Mạn Mạn thì nghĩ, tuy đội trưởng rất mạnh nhưng vẫn chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi thôi. Tuổi nhỏ mê cái đẹp, gặp được một người khác phái điển trai nên đem lòng ái mộ là chuyện thường tình. Chẳng qua, không biết tình cảm của cô có được đáp trả hay không, người ta có biết ơn hay không. Suy cho cùng, trong chuyện tình cảm, không phải bạn một mực trả giá vì người ta thì người ta nhất định phải đáp lại bạn, bạn thích người ta nhưng người ta chưa chắc đã thích bạn, áp đặt đạo đức lên đầu người ta là hành vi hèn hạ nhất.
Sau khi nghỉ ngơi nửa tiếng, chờ đám Thành Văn Phong sơ cứu xong vết thương trên người, đoàn người rời khỏi thành phố C.
Thành Văn Phong rất sốt ruột, chỉ muốn mau chóng trở về căn cứ địa Trung Ương để chữa trị chứng tinh thần lực mất kiểm soát cho cậu chủ nhà mình, không muốn nán lại thêm dù chỉ là một phút.
Mọi người lái xe rời khỏi thành phố C, dù sao mang theo người bị thương thì lái xe sẽ tiện hơn.
Bùi Chức và các thành viên trong đội ngũ ngồi chung một xe, Tần Mạn Mạn ngồi cạnh cô, hỏi: “Chức Chức, chị biết cậu chủ nhà kia đấy.”
“Thật ạ?” Bùi Chức vui sướng quay đầu nhìn cô ấy.
Nhìn vẻ mặt vui sướng của cô, Tần Mạn Mạn không khỏi thở dài: “Thực ra chị và cậu ấy cũng có chút quan hệ họ hàng. Cậu ấy tên là Tần Chí, cậu chủ dòng chính của Tần thị ở thủ đô trước khi tận thế ập đến.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần thị là một gia tộc lâu đời có bề dày lịch sử và gốc rễ sâu xa ở thủ đô, nghe nói còn từng là hoàng tộc của một triều đại nào đó. Tần thị tách ra thành rất nhiều chi nhánh, Tần thị ở thủ đô là dòng chính, những chi nhánh khác đều là dòng thứ, gia tộc của Tần Mạn Mạn chính là dòng thứ của Tần thị.
Nhà họ Tần nơi Tần Mạn Mạn sinh ra nằm ở khu vực Đông Nam, không có mối liên hệ sâu sắc với dòng chính ở thủ đô. Cô ấy chỉ biết rằng dòng chính có một cậu chủ thân phận cao quý, cũng từng nhìn thấy từ xa trong một lần tham dự lễ thờ cúng tổ tiên nhưng không biết nhiều về người nọ.
Lúc nãy gặp mặt, Tần Mạn Mạn chưa kịp nhận ra, mãi tới khi nghe Thành Văn Phong giới thiệu, cô ấy mới liên tưởng người nọ với khuôn mặt này.
“Thì ra là vậy, thế thì thật có duyên.” Bùi Chức sung sướng nói.
Ngoài Bùi Chức ra, không ai hiểu được “duyên phận” mà cô nhắc đến là gì. Sở dĩ Bùi Chức chơi thân với Tần Mạn Mạn không chỉ vì hai người là đồng đội mà còn vì Tần Mạn Mạn mang họ Tần.
Sau khi trở về tận thế, đối mặt với mọi thứ trên đời này, cảm xúc của cô vẫn rất nhạt nhẽo, không có nổi một chút hứng thú. Những gì cô làm chẳng qua là muốn dốc hết sức mình để thay đổi cảnh ngộ của con người trong tận thế, giúp con người vượt qua kiếp nạn tận thế, giúp thế giới này nhanh chóng tiến vào kỷ nguyên mới, giảm thiểu sự hy sinh không cần thiết mà thôi.
Nhưng sâu dưới đáy lòng, cô vẫn cảm thấy mệt mỏi và chán nản, tất cả mọi thứ trên đời này đều không thể khiến cảm xúc của cô dao động.
Mãi tới hôm nay, cô gặp lại người nọ.
Bùi Chức không biết anh có phải là người từng bầu bạn với cô, cùng cô vượt qua một kiếp người hay không nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt thân quen ấy, cô vẫn vui sướng không nguôi, trái tim đã chết lặng như được sống dậy, cả thế giới cũng trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Đây là lần đầu tiên cô không còn chán ghét thế giới tận thế đầy tuyệt vọng và bẩn thỉu này.
Tần Mạn Mạn nhìn cô, cũng cảm nhận được khí chất của cô thay đổi, từ bình thản như ao tù nước đọng biến thành mừng rỡ khôn xiết, sự thay đổi ấy vô cùng kín đáo nhưng vì hai người rất thân nhau nên cô ấy vẫn nhạy bén cảm nhận được ngay tức thì.
Có vẻ Chức Chức rất thích cậu cả dòng chính kia, vì sự xuất hiện của người nọ mới giúp cô khôi phục sức sống và sinh lực đặc trưng của người thiếu nữ, không còn chết lặng nữa.
Tuy Tần Mạn Mạn rất vui nhưng lại sợ tính nết kiêu căng của cậu cả kia sẽ làm phật lòng Chức Chức, khiến Chức Chức bị tổn thương. Cô ấy rất phân vân, cứ ngần ngừ suốt chặng đường đến căn cứ địa Trung Ương.
Cuối cùng đoàn người cũng đến căn cứ địa Trung Ương vào lúc nửa đêm.
Nhờ Thành Văn Phong mở đường, hơn nữa họ đến để đưa tài liệu và thiết bị nên được vào từ cửa đặc biệt, kiểm tra qua loa rồi cho phép họ tiến vào.
Sau khi vào căn cứ địa, hai bên lập tức tách ra.
Thành Văn Phong lịch sự nói với Bùi Chức: “Cô Bùi, chúng tôi đưa cậu chủ về nhà trước đã, sáng mai chúng tôi sẽ đi tìm cô, được không?”
“Được.” Bùi Chức vui vẻ vẫy tay chào họ.
Nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của Bùi Chức, đám Thành Văn Phong không kìm được bật cười, nỗi mệt mỏi vì bôn ba suốt chặng đường vơi bớt không ít.
Đám Bùi Chức được đưa đến chỗ ở trong căn cứ địa để nghỉ ngơi. Sau khi trời hửng sáng, nhân viên của Phòng Quản lý Dị năng giả đến đây, dẫn họ tới một văn phòng để bàn giao nhiệm vụ.
Căn cứ địa Hi Vọng nằm ở khu vực Đông Nam. Trước tận thế, nơi đó là trung tâm nông nghiệp nổi tiếng khắp cả nước. Sau khi căn cứ địa Hi Vọng được thành lập, hầu hết chuyên gia nông nghiệp trong cả nước đều ở trong căn cứ địa Hi Vọng, họ nghiên cứu thực vật và lương thực biến dị sau tận thế, tài liệu nghiên cứu cũng tiên tiến nhất cả nước.
Lần này, đội ngũ Bùi Chức mang theo tài liệu và thiết bị thuộc lĩnh vực nông nghiệp do căn cứ địa Hi Vọng nghiên cứu được trong một năm sau tận thế, tất cả đều rất quan trọng. Căn cứ địa Trung Ương cũng rất coi trọng những thứ này, do đó cử một Tướng quân và trưởng phòng của Phòng Quản lý Dị năng giả đích thân tiếp kiến bọn họ.
Họ lần lượt bắt tay với mười dị năng giả, cảm kích nói: “Các cháu đã vất vả rồi.”
Đám Tần Mạn Mạn đều vô cùng kích động khi thấy gương mặt thân quen của Tướng quân. Trước tận thế, họ thường xuyên nhìn thấy Tướng quân trên bản tin thời sự, không ngờ có một ngày họ cũng được vị Tướng quân đích thân đón tiếp.
“Cháu là Bùi Chức phải không? Nghe nói cháu đã là dị năng giả cấp 3 rồi.” Tướng quân mỉm cười hiền từ nhìn Bùi Chức.
Trưởng phòng của Phòng Quản lý Dị năng giả ngạc nhiên nhìn Bùi Chức. Cô gái này thoạt trông chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, trẻ đến mức đáng kinh ngạc.
Sau tận thế, tuy giao thông bất tiện nhưng internet vẫn còn dùng được, vì vậy các căn cứ địa có thể liên lạc được với nhau, không che giấu tin tức cả nước có mấy dị năng giả cấp 3. Họ làm như vậy cũng là để động viên người dân, để người dân biết rằng tuy zombie thăng cấp nhưng con người cũng thăng cấp, sớm muộn gì con người cũng sẽ chiến thắng zombie.
Bùi Chức cung kính đáp: “Vâng, ba tháng trước cháu vừa đột phá cấp 3.”
“Tốt, tốt, tốt!” Tướng quân rất vui sướng, định vỗ vai cô nhưng khi nhìn vóc dáng nhỏ nhắn của cô, ông ấy lại không dám vỗ mạnh, cuối cùng chỉ đặt tay lên xoa đầu cô như một ông cụ hiền lành, tràn ngập khích lệ đối với con cháu.
Bùi Chức nhoẻn miệng cười tươi tắn: “Cháu cảm ơn Tướng quân, sau này cháu nhất định sẽ cố gắng để tiếp tục bảo vệ căn cứ địa của con người.”
Sau khi thuận lợi bàn giao nhiệm vụ, họ nghỉ ngơi mấy ngày trong căn cứ địa Trung Ương rồi mới đi về. Căn cứ địa Trung Ương sắp xếp chỗ ở cho họ, đồng thời còn cho họ điểm tích lũy để họ mua sắm những gì mình thích trong khu chợ của căn cứ địa. Đây là phần thưởng của căn cứ địa Trung Ương dành cho họ, sau khi họ về căn cứ địa Hi Vọng sẽ còn phần thưởng khác.
Tất cả mọi người đều vui vẻ, nhiệm vụ càng nguy hiểm thì càng nhận được nhiều thù lao. Nhìn điểm tích lũy của mình tăng lên vùn vụt, ai mà chẳng vui vẻ chứ.
Điểm tích lũy có thể sử dụng như tiền tệ ở bất kỳ căn cứ địa nào.
Đám Chu Sâm đều muốn đi dạo trong căn cứ địa Trung Ương. Bùi Chức không đi cùng họ, người nhà họ Tần đã chờ từ lâu, đón cô đến nhà họ để xoa dịu tinh thần lực cho cậu chủ nhà họ.
“Chức Chức, cần chị đi cùng em không?” Tần Mạn Mạn hỏi, cô ấy sợ Bùi Chức còn nhỏ thì sẽ thấy bối rối khi đến nhà họ Tần. Dù gì cô ấy cũng là người nhà họ Tần, đi cùng Bùi Chức để cô có bạn có bè đồng hành.
Bùi Chức cười đáp: “Không cần đâu ạ, hôm nay chị Mạn Mạn cứ nghỉ ngơi đi, hai ngày nữa chị hẵng đến thăm nhà họ Tần cũng chưa muộn.”
Tần Mạn Mạn thấy vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh nên đành đồng ý.
Người đến đón Bùi Chức là Thành Văn Phong. Anh ấy lái xe, đi được khoảng chừng 20 phút thì tới một khu biệt thự trên sườn núi.
Cảnh vật xung quanh khu biệt thự rất yên tĩnh, cây cối xanh rì, giữa các biệt thự có một khoảng trống để bảo đảm sự riêng tư cho các hộ gia đình. Sau tận thế, những người vẫn sống ở nơi như thế này đều là người có quyền lực, nhà họ Tần chính là một trong số đó.
Xe chạy đến trước một biệt thự, bảo vệ mở cổng sắt ra để xe tiến vào. Chiếc xe chạy đến trước một căn nhà, đã có người đứng chờ sẵn, cung kính mở cửa xe.
Bùi Chức vừa xuống xe thì thấy một người đàn ông đứng ở cửa chính. Đó là một người đàn ông tuấn tú trưởng thành, rất có sức hấp dẫn, khí chất ung dung cao quý, mặc quân phục thẳng thớm nhưng lại toát lên khí chất sắc bén vì đã từng chiến đấu, khiến người khác không dám coi thường.
Bùi Chức chậm rãi ngước nhìn gương mặt của người đàn ông ấy. Đối phương cũng nhìn cô chằm chằm, nét mặt lộ vẻ kỳ lạ, cuối cùng nở nụ cười rồi cất giọng ấm áp: “A Thức.”
Sau khi thái tử mất trí nhớ