Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 248

Ngoại truyện: Tận thế (3): Gặp lại người xưa
Số lượng zombie xung quanh dần giảm bớt, hầu hết chúng đều bị Bùi Chức bất ngờ xuất hiện chém bay đầu, một phần nhỏ zombie bỏ trốn vì sợ hãi nhưng lại bị đám Tần Mạn Mạn đang canh giữ ở phía sau chớp thời cơ mà giết chết.
Đây là lợi ích duy nhất của việc zombie có trí tuệ, một khi phát hiện tình hình bất ổn, chúng sẽ không liều mạng, không biết sợ hãi là gì mà chiến đấu với con người.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thấy đám zombie đã bị tiêu diệt gần hết, đám Tần Mạn Mạn chạy sang bên này.
Khi đến nơi, họ phát hiện tình trạng của Bùi Chức rõ ràng không bình thường. Mắt cô gần như dán vào người nào đó ở phía đối diện, họ dõi theo tầm mắt của cô thì thấy đó là một chàng trai trẻ tuổi rất điển trai, khoảng chừng 20 tuổi. Lúc này đối phương đang hôn mê, trông dáng vẻ rất thê thảm, không biết đã gặp phải chuyện gì.
Mãi tới khi con zombie cuối cùng ngã xuống, mọi người mới dần dần thả lỏng tâm trạng vẫn căng thẳng nãy giờ.
Đám Chu Sâm tụ tập ở sau lưng Bùi Chức, tò mò quan sát mấy người đàn ông ở phía đối diện. Xem chiêu thức và khí chất lúc họ giết zombie, có thể thấy chắc hẳn họ đều xuất thân từ quân đội.
Được người của quân đội ra mặt bảo vệ, có thể đoán được thân phận của thanh niên trẻ tuổi này không phải là dạng vừa.
Bùi Chức chủ động bắt chuyện với họ: “Chào các anh, tôi tên là Bùi Chức, đến từ căn cứ địa Hi Vọng, đang chuẩn bị trở về căn cứ địa. Những người này đều là thành viên trong đội ngũ của tôi, họ là…”
Cô nhoẻn miệng cười, bởi vì vẫn còn nhỏ tuổi nên gương mặt rất đáng yêu, dễ dàng khiến người ta thả lỏng cảm xúc, không đề phòng và căng thẳng như ban đầu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một người đàn ông mặt chữ điền trong nhóm đáp lại với thái độ thân thiện: “Chào các cô, chúng tôi là người của căn cứ địa Trung Ương, tôi tên là Thành Văn Phong.”
Thấy anh ấy không định nhiều lời, Bùi Chức cũng không để ý. Cô cậy mình tuổi còn nhỏ, hành sự thể hiện phần nào sự bốc đồng và tâm lý ngây thơ đặc trưng của người trẻ tuổi, cô hỏi thẳng vào vấn đề: “Anh Thành, anh trai kia bị sao vậy?”
Vì cô là ân cứu mạng của họ lúc nãy, cộng thêm sức chiến đấu mạnh mẽ mà Bùi Chức vừa thể hiện nên đội ngũ của Thành Văn Phong đều có thiện cảm với cô. Tuy rằng ở thời tận thế, con người vẫn không quên tranh quyền đoạt lợi nhưng nếu so sánh với kẻ thù chung của nhân loại là zombie, con người vẫn tin tưởng đồng loại của mình hơn.
Thành Văn Phong đáp: “Đây là cậu chủ nhà chúng tôi, tinh thần lực của cậu ấy bị mất kiểm soát.”
Giữa hai hàng lông mày của anh ấy hiện lên nếp nhăn rất sâu, hiển nhiên rất lo lắng cho tình trạng của “cậu chủ”.
Tinh thần lực bị mất kiểm soát không phải là chuyện nhỏ, nếu xử lý không ổn thỏa thì biển tinh thần sẽ bị hủy hoại, người cũng sẽ biến thành tàn phế.
Đám Chu Sâm khó giấu vẻ ngạc nhiên, ngay sau đó quan sát cậu chủ đang nằm trên lưng người khác. Anh được những người này gọi là “cậu chủ” thì chắc chắn thân phận của anh ở căn cứ địa Trung Ương không phải dạng vừa đâu.
Có điều, họ là người của căn cứ địa Hi Vọng, không có khúc mắc lợi ích với căn cứ địa Trung Ương, dù cứu được một người có thân phận bất phàm thì họ vẫn không mấy để bụng, chỉ ngẫm nghĩ một hồi rồi nhanh chóng dẹp chuyện này sang một bên.
Sắc mặt Bùi Chức thay đổi, cô có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng cũng biết không thể nóng vội, thế là cô quyết định đi tìm chỗ nghỉ chân cùng mọi người trước đã.
Đám Chu Sâm không có ý kiến trước lời đề nghị của Bùi Chức. Dù sao cũng đã cứu người ta rồi, đối phương còn là người của căn cứ địa Trung Ương, quãng đường còn lại không xa cho lắm, chi bằng cùng nhau đồng hành, còn có thể chiếu cố lẫn nhau. Tất nhiên cũng là do thực lực của đội trưởng bọn họ không hề thấp nên họ không hề sợ hãi, đối phương trông cũng khá tử tế, hơn nữa vì cứu được người nên tâm trạng mọi người đều vui vẻ.
Họ tìm một vị trí khá kín đáo ở gần đó để nghỉ ngơi, nhân tiện sơ cứu thương tích trên người.
Khi Thành Văn Phong đặt cậu chủ của bọn họ xuống đất, Bùi Chức lập tức đến gần.
Mấy người đàn ông bảo vệ cậu chủ không khỏi căng thẳng, dù biết Bùi Chức là ân nhân cứu mạng của họ, thực lực cũng không tầm thường nhưng vẫn khó tránh khỏi đề phòng theo phản xạ.
Lúc này họ đang ở bên ngoài, cậu chủ lại rơi vào tình trạng này, họ không dám khinh suất dù chỉ một giây.
Bùi Chức phớt lờ vẻ mặt đề phòng của bọn họ, ngang nhiên ngồi một bên xem họ cứu người. Thấy họ nhìn qua, cô nhoẻn miệng cười vừa ngọt ngào vừa dễ thương.
Thiếu nữ mười sáu tuổi xinh đẹp, tươi mơn mởn là vô địch.
Ánh mắt của đám đàn ông cường tráng đều mơ hồ, cuối cùng không nói gì nữa.
Thành Văn Phong lấy ra một cây cỏ năng lượng, dùng một cái bát sạch giã nát lá cây màu trắng sữa để lấy nước, sau đó cẩn thận đút cho cậu chủ đang hôn mê.
Quả thật cỏ năng lượng có thể chữa trị chứng tinh thần lực mất kiểm soát.
Sau khi đút hết nước ép từ cỏ năng lượng, tuy sắc mặt chàng trai đang hôn mê vẫn không đỡ hơn nhưng tinh thần lực không còn điên cuồng tràn ra như trước nữa.
Bản thân Bùi Chức là người có tinh thần lực nên tất nhiên cũng cảm nhận được trạng thái tinh thần lực của anh. Nếu cô không cố gắng kìm nén sợi tinh thần của mình thì e rằng sẽ bị những sợi tinh thần đang giương nanh múa vuốt của chàng trai quấn lấy.
Người ở thời tận thế đều biết cách khống chế tinh thần lực, tuyệt nhiên không có chuyện bỏ mặc sợi tinh thần của mình chạy tán loạn bên ngoài, hành vi này rất bất lịch sự, sẽ bị người khác coi như khiêu khích. Trừ phi người nọ đang trong trạng thái hôn mê nên không kiểm soát được tinh thần lực của bản thân. Vậy nên dù sợi tinh thần của đối phương giương nanh múa vuốt nhào tới, Bùi Chức vẫn không thả sợi tinh thần của mình ra để tránh bị đám Thành Văn Phong coi như khiêu khích.
“Tinh thần lực của anh ấy bị mất kiểm soát nhiều quá.” Bùi Chức nói: “Tuy cỏ năng lượng có thể chữa trị chứng tinh thần lực mất kiểm soát nhưng tình trạng của anh ấy quá nghiêm trọng, cỏ năng lượng chỉ có tác dụng xoa dịu tinh thần, muốn chữa tận gốc thì vẫn phải tìm được một người có tinh thần lực xoa dịu anh ấy.”
Thành Văn Phong đáp: “Chúng tôi định trở về căn cứ địa rồi sẽ lập tức tìm người xoa dịu cậu ấy.”
Anh ấy không ngờ cô gái này còn nhỏ mà đã nhanh chóng phát hiện vấn đề, lại nhớ tới thủ đoạn tàn sát zombie dứt khoát lưu loát của cô lúc trước, anh ấy tự biết cô gái này không hề đơn giản chút nào.
Bùi Chức cười tủm tỉm, nói: “Thực ra tôi cũng là người có tinh thần lực, tinh thần lực của tôi đã là cấp 3 rồi.”
“Cấp 3 ư?”
Những người đến từ căn cứ địa Trung Ương đều không kìm được nhìn sang, lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Chu Sâm và Tần Mạn Mạn ở bên cạnh không khỏi tỏ ra kiêu ngạo. Bất ngờ lắm đúng không? Đội trưởng của bọn họ vẫn còn nhỏ nhưng đã là dị năng giả cấp 3, cô chính là một trong ba cường giả mạnh nhất của Hoa Quốc đấy. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thành Văn Phong thoáng ngỡ ngàng, sau đó vô cùng kích động.
Nếu có dị năng giả tinh thần lực cấp 3 xoa dịu tinh thần lực cho cậu chủ của bọn họ thì sẽ có hiệu quả tốt hơn người có tinh thần lực cấp 2 rất nhiều, nhất định sẽ không để lại di chứng.
Vẻ mặt anh ấy thêm phần kính trọng, đây là sự kính trọng đối với cường giả.
“Không biết liệu cô Bùi có thể xoa dịu tinh thần lực cho cậu chủ nhà chúng tôi không?”
Bùi Chức chỉ chờ câu hỏi này của anh ấy, cô trả lời ngay lập tức: “Tất nhiên là được! Tôi nhìn anh trai này trông quen lắm, lại còn điển trai nữa, tôi rất vui lòng xoa dịu tinh thần lực cho anh ấy.”
Đám Thành Văn Phong không khỏi vui vẻ, sau đó mới cảm thấy câu này có vẻ kỳ quặc.
Họ nhìn gương mặt tươi cười của cô gái, lại nhìn khuôn mặt dù tái nhợt song vẫn khó giấu vẻ tuấn tú sắc sảo của cậu chủ nhà mình, thầm nghĩ chẳng lẽ cậu chủ đã chinh phục con gái nhà người ta bằng chính sắc đẹp của mình à?
Thời buổi này, quả nhiên người đẹp mã bao giờ cũng may mắn hơn hẳn.
Tuy nhiên, việc xoa dịu tinh thần lực không chỉ cần thời gian mà còn phải thực hiện ở một nơi an toàn tuyệt đối. Thành Văn Phong và Bùi Chức đều định trở về căn cứ địa Trung Ương rồi tính sau.
“Tôi cũng có một cây cỏ năng lượng, trên đường anh có thể cho anh ấy uống thêm lần nữa.”
Bùi Chức lấy một cây cỏ năng lượng ra rồi đưa qua. Thành Văn Phong vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, tuy không muốn chiếm lợi ích của người khác mãi nhưng quả thực cậu chủ nhà bọn họ rất cần thứ này, anh ấy chỉ đành xấu hổ nhận lấy: “Cô Bùi yên tâm, chờ trở về căn cứ địa, chúng tôi nhất định sẽ trả lại cho cô.”
“Ừ, đến lúc đó rồi tính.” Bùi Chức thờ ơ phất tay, mắt vẫn dán lên mặt cậu chủ nhà người ta.