Chiết Khương

Chương 219

Năm Nguyên Đức thứ hai mươi lăm, Chiêu Vũ Đế băng hà vì bạo bệnh. Tứ Hoàng tử và Thập Thất Hoàng tử hợp mưu khởi binh, nhưng thất bại thảm hại. Hoàng hậu treo cổ tự vẫn tại cung Cẩm Tú, Tam Hoàng tử Dung Đạm đăng cơ kế vị.

Tại lễ đăng cơ, biểu hiện của vị tân Đế này lại khác hẳn so với các Đế vương tiền nhiệm. Không có sự bi thương khi tiên Đế băng hà, cũng không có sự hào hùng khi nắm giữ giang sơn. Ánh mắt trống rỗng, mọi cử chỉ đều như con rối bị giật dây. Bên dưới, quần thần vẫn quỳ lạy, phủ phục trên mặt đất, không dám thốt lên nửa lời phản đối. Chỉ duy nhất một người đứng đầu trong hàng ngũ quần thần, không quỳ không lạy, ngạo nghễ ngồi đó, trên mặt không có một chút thần sắc thần phục hay tôn kính.

Dung Đình không mặc quan phục, vai khoác áo choàng hai sắc đỏ đen. Dù trong lễ đăng cơ của tân Đế, hắn vẫn mặc thường phục, một hành vi sơ suất đại nghịch bất đạo có thể rơi đầu nhưng lại toát ra vẻ tự tại ung dung. Hắn nhìn lên tế đàn, trông thấy vị tân Hoàng đế căng thẳng đến toát mồ hôi. Ngón tay dài đặt trên tay vịn của xe lăn, khẽ gõ nhẹ, vô cùng vô lễ.

Hắn từ trước tới nay không tuân theo lễ nghi, lần này còn không thèm tuân theo lễ nghi ngay tại điện Phụng Thiên, nơi tổ tiên từ trên cao nhìn xuống. Không ai dám chỉ trích hắn ngay trước mặt nhưng ai nấy trong lòng đều muốn chửi rủa hắn. Thủ đoạn của Dung Đình quá độc ác, ra tay quá tàn nhẫn, ai nấy đều có ý kiến với hắn.

Lễ đăng cơ đủ chuyện rườm rà, quần thần và cung nhân đều cúi đầu, không dám thốt lên nửa lời, trong điện Phụng Thiên lặng ngắt như tờ. Chỉ có Dung Đình ngồi trên xe lăn, trong mắt lộ vẻ chán chường, như thể những gì hắn thấy chỉ là một vở kịch cực kỳ nhàm chán.Nửa đời trước chịu đựng đủ mọi khổ sở, mấy chục năm âm mưu dương mưu, tiên Đế băng hà, Hoàng hậu tự vẫn, hắn lại nắm trong tay quyền lớn. Hắn đạt được tất cả những gì mình muốn, trước mắt là cảnh hoa lệ như gấm, nhưng trong mắt hắn chỉ là hoang vu và tịch mịch. Hắn rốt cuộc muốn gì?

Đêm buông xuống, lễ đăng cơ kết thúc. Mũ miện, lễ phục, thậm chí ấn tín mà tân Hoàng đế sử dụng trong lễ đăng cơ đều được gia nô dâng lên trước mặt Dung Đình. Dung Đình mặt tái nhợt, mang chút vẻ mệt mỏi, chỉ giữ lại ấn tín. Đối với mũ miện lễ phục, hắn không thèm liếc mắt nhìn, lạnh lùng nói: “Vứt đi.”

Người gia nô mang đồ tới là kẻ biết quan sát sắc mặt, nhìn ra vẻ không vui của Dung Đình. Dù tân Đế đã kế vị, nhưng đại quyền của vương triều Đại Chiêu vẫn nằm trong tay vị trước mắt này, đương nhiên phải biết nịnh nọt. Gia nô đã ở phủ Dung Đình một thời gian, biết vài chuyện. Nghĩ tới tiếng động ầm ĩ trong phủ cách đây nửa tháng, lòng nịnh nọt chủ tử, nhẹ nhàng hỏi: “Cửu gia, ngày trước có một cô nương vào phủ, ngài còn nhớ không?”

Gia nô thăm dò cẩn thận, nhưng Dung Đình, người đang nhắm mắt giả vờ ngủ, lông mi lại khẽ động. Không như trước đây, dù nhắc tới ai, hắn cũng không có phản ứng gì. Gia nô giật mình, cảm thấy có hy vọng, tiếp tục nói: “Có cần để nô tài sắp xếp...”

Gia nô nói rất chậm, có chút lo sợ, tính tình Dung Đình khó lường, nếu hắn không muốn nghe, nhất định sẽ ngắt lời. Nhưng Dung Đình vẫn nghe.Gia nô yên tâm, thậm chí có chút vui mừng, lớn mật nói: “Nô tài gọi cô nương ấy, tối nay đến chỗ ngài nhé?”

Với thân phận như Dung Đình, hiếm khi không có người bên cạnh. Hắn một tay che trời, dù đi lại không tiện, muốn có người bên cạnh chỉ cần một câu nói. Nhưng dù nam hay nữ, Dung Đình cũng không thích ai lại gần. Chỉ có một lần ngoại lệ, là cách đây nửa tháng.

Tứ Hoàng tử và Thập Thất Hoàng tử thất bại, những kẻ phe phái của họ cũng rớt đài. Khương Tứ gia của phủ Ninh An Bá bị liên lụy bởi đại ca, cùng gia quyến bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp. Khương Tứ gia có một nữ nhi cực kỳ yêu chiều tên Khương Nhiêu, xinh đẹp vô cùng. Trong cảnh lưu đày, đường đến Ninh Cổ Tháp xa xôi, không biết gặp phải chuyện gì. Quả nhiên khi bị lưu đày khỏi Kinh thành, đã có đám công tử nổi tiếng trác táng ở Kim Lăng tranh nhau mua Khương Nhiêu. Tình cờ Dung Đình trở về kinh, gặp phải họ. Đó là lần đầu gia nô thấy Dung Đình quan tâm đến sinh tử của người khác.

Nữ nhi nhà họ Khương được Dung Đình mang về phủ, trở thành thị tỳ của hắn.

Gia nô không biết Khương Nhiêu và Dung Đình có quan hệ gì trước đây, nhưng khi thấy mặt Khương Nhiêu, lại cảm thấy sự khác thường của Dung Đình cũng dễ hiểu. Nam nhân, chung quy cũng tham sắc đẹp.

Nam nhân ngồi trên xe lăn bỗng chậm rãi mở mắt, nhưng không nói lời nào. Đồng tử đen nhánh, đen đến u ám. Gia nô nghi ngờ mình nói sai, mồ hôi lạnh túa ra: “Nô tài mạo muội, nô tài thấy Cửu gia thích...”

Ánh mắt người đối diện âm u, lười nhác liếc qua, giọng nói nhẹ nhàng: “Thích?” Như có chút hứng thú, tư thế lười biếng dựa ngồi của hắn chuyển thành ngồi thẳng.Hình bóng ôm lò sưởi ngồi bên cửa sổ, gầy guộc như chỉ còn lại một cái bóng. Mấy ngày nay trời lạnh, mầm bệnh năm xưa khiến hắn mùa đông đến áo choàng không rời thân, lò sưởi không rời tay. Khuôn mặt nhợt nhạt chìm trong áo choàng, nhỏ nhắn, đẹp đẽ, từng đường nét sắc sảo, khóe mắt hơi xếch lên, có phần quyến rũ nhưng không hề nữ tính. Gương mặt đẹp đẽ ấy, dung nhan thiếu niên ý chí ngút trời, thật khiến người ta tiếc nuối khi hắn bị giam cầm trên chiếc xe lăn chật hẹp.

Dung Đình chống cằm hỏi: “Ngươi nghĩ nàng ấy sẽ đi theo ngươi?”

Gia nô im lặng một lúc, chân thành nói: “Cửu gia đã là chủ tử của nàng ấy.”

Khương Nhiêu là nữ nhi độc nhất được Khương Tứ gia yêu thương nhất, là mặt trăng trên trời, là viên minh châu trong cung. Nhưng đó là chuyện trước kia. Từng là cây nguyệt quế trên thiên cung, giờ đây ai cũng có thể hái. Mất đi sự che chở của phụ mẫu, sắc đẹp cũng không còn là ưu thế. Đã lâm vào cảnh ngộ này, làm sao có thể kén chọn?

Dung Đình nghe lời của gia nô, như nghĩ đến chuyện thú vị. Hắn cũng tò mò tại sao hôm đó trên đường Chu Vũ, hắn lại dừng lại, đứng xem một lúc rồi mua khế ước bán thân của nàng. Tại sao hắn lại xen vào chuyện này, chính hắn cũng không rõ. Hiếm khi có chuyện thú vị như vậy.

“Người có muốn gọi Khương cô nương tới không?” Gia nô hỏi.

“Không cần.”Gia nô lập tức thu lại vẻ mặt nịnh nọt, nhưng lại nghe Dung Đình chậm rãi nói: “Ngày mai, bảo nàngấy đến thẳng viện của ta hầu hạ.”



Gió thổi xào xạc, đèn cung lay động. Dưới hành lang dài, bóng dáng của Khương Nhiêu cũng lắc lư không ngừng chao đảo Nàng đứng trên ghế tròn, cách chiếc đèn lồng treo dưới hành lang còn một đoạn khá xa, ngón tay giơcao chiếc đèn đã trở nên cứng đờ, giống như một khúc gỗ đã ngâm lâu trong nước lạnh.

Trong phủ Ninh Vương, nha hoàn vốn đã không nhiều, Khương Nhiêu vừa mới đến, bất kể trước đâynàng có là cành vàng lá ngọc thế nào, giờ cũng chỉ là một nô tỳ đã ký khế ước bán thân. Ma ma muốnuốn nắn nàng, mọi việc bẩn thỉu và nặng nề đều giao cho Khương Nhiêu. Giờ trời đang lạnh, đứng ngoài một lúc, mu bàn tay như phủ một lớp băng, công việc kiểu này,Khương Nhiêu chưa từng làm qua, vô cùng vụng về.

Nha hoàn cũ trong phủ quan sát nàng từ cửa sổ. Khương Nhiêu vất vả treo xong đèn lồng, vừa xuống khỏi ghế đã đấy một người từ cổng tròn bước tới,tưởng rằng lại sai nàng làm việc, nàng đứng bên cạnh ghế, yên lặng chờ sai bảo. Gia nô đến nói với nàng, muốn nàng đến viện của Dung Đình hầu hạ, nàng chỉ gật đầu, nói mình biếtrồi, không một chút phản kháng.

Trở về phòng, những nha hoàn lén nghe dưới cửa sổ, thái độ đã thay đổi. Ma ma cũng đến, nắm lấy đôi tay lạnh như băng của Khương Nhiêu, giọng nói thân thiết: "Đến việnTử Vũ, ngươi phải cẩn thận, chọc Cửu gia phật ý, sợ rằng sẽ mất mạng, đừng nói đến việc ra ngoài tìmcha mẹ và đệ đệ của ngươi. Nhưng nếu ngươi có thể làm Cửu gia vui thì sẽ khác hẳn." Thái độ của bà ta cũng thay đổi. Khương Nhiêu chỉ cười khổ, không đáp lại. Người khác nghĩ rằng nàng được điều đến bên cạnh Dung Đình hầu hạ là chuyện tốt. Chỉ có nàng biết, không phải như vậy.

Những chuyện cũ vừa nghĩ đến, Khương Nhiêu lại cảm thấy một hơi nghẹn trong lòng. Ngay từ ngày đầu tiên gặp hắn, nàng đã nhận ra hắn. Năm đó nàng đã hiểu lầm hắn, bao năm qua, nàng luôn nhớ phải tìm hắn. Giờ cuối cùng đã tìm thấy, nhưng nàng chẳng còn gì, trở thành tù nhân, không cách nào và cũng không kịp bù đắp, còn hắn nắm giữ quyền lực, vì những khúc mắc trong quá khứ, muốn nàng sống không bằng chết.

Ánh mắt hắn nhìn nàng mười bảy ngày trước, nàng vẫn nhớ rõ. Nam nhân nheo mắt, nhìn xuống nàng từ trên cao, như nhìn chằm chằm vào một con mồi yếu ớt, ác độc, mang theo sự gian trá của loài cáo, như muốn cắn lấy một miếng thịt từ nàng. Gương mặt đẹp đẽ ấy, lại có biểu cảm hung ác như vậy.

Đáng tiếc là nàng đã sai trước, đến tư cách biện minh cũng không có. Chỉ có thể run rẩy quỳ trên đất, không dám nhìn hắn lần thứ hai.

Ma ma vẫn lải nhải không ngừng: "Bên cạnh Cửu gia không có ai khác, nếu ngươi biết nắm lấy cơ hội để được sủng ái, đừng nói đến việc gặp lại phụ thân mà vụ án của phủ Ninh An Bá cũng có thể được lật lại. Không chừng sau này ngươi vẫn là Tứ cô nương cao quý, đến lúc đó đừng quên chúng ta."Khương Nhiêu nghe tiếng bà ta lải nhải, cúi thấp đầu.

Khương Nhiêu chăm sóc Dung Đình, chăm sóc rất cẩn thận tỉ mỉ. Dung Đình quả thực như lời đồn, cực kỳ âm u, vui buồn khó lường, thường xuyên làm khó dễ. Nếu là vài tháng trước, khi Khương Nhiêu vẫn là Tứ cô nương của phủ Ninh An Bá, nàng nhất định không chịu nổi cảnh này, nhưng lúc mới vào phủ, nàng đã tranh đấu, đã trốn thoát, mọi cách có thể nghĩ đều đã nghĩ, mọi phương pháp đều đã dùng, chỉ là cuộc đấu tranh của con thú bị nhốt, làm cách nào cũng không thay đổi được hoàn cảnh của mình.

Khương Nhiêu đã chấp nhận số phận. Nàng thu lại gai nhọn của mình, giờ chỉ mong được sống, không cần sống tốt, chỉ cần sống là được. Sống thêm một ngày, lại có hy vọng, biết đâu ngày nào đó còn gặp lại phụ mẫu và đệ đệ của nàng, khi người ta lâm vào cảnh khốn cùng, sẽ hạ thấp lòng tự trọng đến mức chính mình cũng không tưởng tượng nổi.

Dung Đình ở ngoài có tiếng xấu, hắn giỏi thao túng lòng người, lại giỏi mưu kế, trên chiến trường bày binh bố trận, có thể địch nổi ngàn quân, cố tình lại trời sinh tàn bạo, thù dai, có thể coi thể nói là một kẻ gian ác độc địa. Trong nửa năm từ khi tân Đế lên ngôi, hắn đã tàn sát sạch sẽ các phe phái đối lập, khiến cả Kim Lăng kinh hoàng, sau lưng trộm gọi hắn là "nửa La Sát".

Khương Nhiêu hầu hạ Dung Đình, thường ngửi thấy mùi tanh từ chốn lao ngục ám lên người hắn, mùi máu như đang nhắc nhở nàng... Sớm muộn gì cũng đến lượt nàng.

Khương Nhiêu sợ Dung Đình, ở bên hắn nàng cảm thấy thời gian trôi thật chậm. Nhưng đôi khi Dung Đình không ở phủ, nàng nhìn thấy chiếc xe lăn, cây gậy và vô số thuốc men trong phòng, lại thấy áy náy.Vết thương ở chân hắn, nếu không gặp nàng, có lẽ còn cứu được. Hiểu lầm năm xưa, không chỉ là cái gai trong lòng Dung Đình, mà cũng là cái gai trong lòng Khương Nhiêu. Khương Nhiêu sợ hắn, lại muốn bù đắp, việc gì cũng đặt hắn lên hàng đầu.

Nhưng không giống những gia nhân khác, mong chủ nhân nhìn thấy sự chăm chỉ và vất vả của mình, Khương Nhiêu sợ hắn, làm xong việc của mình, luôn muốn tìm một góc để trốn. Nhưng Dung Đình không cho nàng được như ý. Trong nội viện chỉ có một mình nàng là nha hoàn, việc thường ngày của hắn, như giặt giũ mặc quần áo, đều do nàng giúp đỡ.

Bất kể là ngày nào, Dung Đình luôn là người cuối cùng nàng nhìn thấy trước khi nhắm mắt, và người đầu tiên nàng thấy khi mở mắt. Cả ngày của nàng đều xoay quanh hắn.

Khương Nhiêu hầu hạ Dung Đình không dám nhìn thẳng vào hắn, nhưng Dung Đình lại luôn nhìn nàng. Hắn nhìn nàng từ lúc mới vào phủ còn lóng ngóng vụng về, đến lúc trở nên thành thạo, chỉ là nỗi sợ hắn vẫn không thay đổi, nàng chưa bao giờ dám nhìn vào mắt hắn.

Nhưng khi hắn nhìn nàng lâu, tay nàng vẫn sẽ run nhẹ khi cài cúc áo cho hắn, dù nàng đã ở viện này rất lâu. Không biết tại sao, biết Khương Nhiêu để ý đến tâm trạng của mình, điều này khiến Dung Đình đặc biệt vui vẻ. Còn việc nàng sợ hắn, hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc giải thích.Ăn miếng trả miếng, quả thực là phong cách của hắn, ban đầu, hắn cũng nghĩ mình đưa nàng về phủ là để trả thù. Dù sau này cảm thấy không phải, nhưng đối với hắn, chỉ cần nàng ở bên cạnh là được, giải thích hay không cũng chẳng khác gì. Chơi đùa với lòng người quen rồi, hắn biết, càng sợ hãi, càng không chạy trốn.

Hắn tưởng rằng mình chỉ thích ở một mình, sau này lại càng quen với việc Khương Nhiêu ở bên cạnh. Nàng luôn mang theo một mùi hương nhẹ nhàng, nhạt hơn hương hoa, ăn mặc giản dị, nhưng lại gọn gàng tươm tất. Khi nàng yên lặng đứng bên cạnh, những tia nắng lọt vào phòng cũng trở nên mềm mại hơn, khiến người nhìn thấy nàng cảm thấy lòng mình như được ủi phẳng.

Cả cuộc đời này của Dung Đình, hiếm khi có những lúc bình yên như vậy. Ranh giới xa cách giữa hắn và người khác, khi đối diện với Khương Nhiêu, từng chút bị thoái nhượng. Đáng tiếc ngay cả hắn cũng không nhận ra, đó là sự nhượng bộ.



Đôi khi Dung Đình sẽ dẫn Khương Nhiêu ra khỏi phủ, có vài quan viên muốn nịnh bợ hắn, bèn tìm cách sắp xếp mỹ nhân để lấy lòng hắn. Dung Đình liền kéo Khương Nhiêu đến bên cạnh, thỉnh thoảng có những cử chỉ thân mật cho người khác nhìn thấy. Dù khó chịu, nhưng Khương Nhiêu đã quen chịu đựng từ lâu. Nàng mong muốn được ra ngoài nhiều hơn để dò hỏi tin tức về phụ mẫu và đệ đệ, lần nào cũng ngoan ngoãn đi theo, dù bị xếp ở vị trí thấp hơn cả thị thiếp.

Cho đến khi gặp được Bùi Tùng Ngữ.Bùi Tùng Ngữ sợ quyền thế của Dung Đình, nhưng vẫn nhung nhớ Khương Nhiêu, lợi dụng lúc Khương Nhiêu được dẫn ra ngoài, hắn lén tìm người đưa thư cho Khương Nhiêu. Trước đây, Bùi Tùng Ngữ đã từng cầu hôn Khương Nhiêu trước mặt Khương Tứ gia. Nhưng Khương Nhiêu không có tình cảm với hắn nên từ chối dứt khoát. Bùi Tùng Ngữ là người quân tử thuận theo ước nguyện của người khác, không hề oán hận, dù gì hắn cũng nhờ ơn Khương gia mới có thể thăng tiến. Khi Khương gia gặp nạn, hắn không dám mạo hiểm đứng về phe nào, nhưng qua mấy năm, những lời đồn đãi ngày càng nhiều, nói rằng Khương Nhiêu vốn là tiểu thư danh môn, lại trở thành nha hoàn ấm giường hèn mọn trong phủ Ninh Vương, không bằng cả thiếp. Bùi Tùng Ngữ tức giận, sắp xếp mọi chuyện, âm thầm muốn giúp Khương Nhiêu trốn thoát, đổi tên, xuống phía nam sống.

Bùi Tùng Ngữ làm việc ở Đại lý tự nhiều năm, tư duy chặt chẽ, mọi chuyện đều sắp xếp ổn thỏa. Nếu Khương Nhiêu làm việc trong nhà quyền quý khác, hắn vẫn có cách đưa nàng ra ngoài. Đáng tiếc lần này, hắn phải đối đầu với Dung Đình. Một Dung Đình không có chỗ dựa, lại sống sót trong số hơn mười huynh đệ, vốn dĩ nên là cá nằm trên thớt, lại trở thành người nắm quyền lực.

Khương Nhiêu không thể trốn đi xa, thậm chí còn chưa ra khỏi Kim Lăng, Dung Đình đã chờ nàng dưới cổng thành. Ánh hoàng hôn bao phủ thân hình mỏng manh trên xe lăn của hắn, khi bóng dáng Khương Nhiêu xuất hiện trên con đường nhỏ dẫn tới cổng thành, hoàn toàn phá vỡ sự tĩnh lặng trong đôi mắt hắn.

Đó là lần đầu tiên Khương Nhiêu thấy Dung Đình thật sự phát điên. Hắn cắn nát môi dưới của nàng, lực tay gần như muốn bẻ gãy cổ tay nàng, đôi mắt bình thường không biểu lộ cảm xúc, lúc này như chứa đựng cuồng phong bão táp, u ám đến đáng sợ: "Biểu ca, nàng gọi hắn là biểu ca? Biểu ca tốt của nàng muốn cắt đứt quan hệ với phủ Ninh An Bá, điều tra thông tri của phủ Ninh An Bá qua tay hắn gửi đến Hoàng đế, nàng cho rằng hắn là người tốt sao?!"Đó là lần đầu tiên Khương Nhiêu biết chuyện này, run rẩy không nói được lời nào, Dung Đình nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, trong lòng dâng lên một sự phiền muộn, hắn vốn không muốn nói với nàng... Thái dương nổi gân xanh, hắn nghiến răng, cuối cùng buông tay, nhưng trước khi buông, hắn đe dọa:
"Ta còn sống một ngày, nàng đừng mong rời khỏi ta."