Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 235

Ngoại truyện : Hẹn ước đêm Thất tịch
Đến khi vết thương của Bùi Chức hoàn toàn khỏi hẳn thì đã bước sang tháng Bảy.
Chập tối, Tần Chí đạp lên ánh tà dương trở về Đông cung, vừa vào đã thấy Thái tử phi thay đổi hẳn dáng vẻ lười nhác thường ngày, cứ lượn qua lượn lại trước mặt mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nào là bưng trà rót nước, nào là hầu hạ hắn tắm rửa, thay y phục, có thể nói là không thể siêng năng hơn được nữa.
Thái tử gia vô cùng hưởng thụ sự ân cần hiếm có của Thái tử phi, lại càng yêu thích dáng vẻ nàng quấn quýt bên mình, bèn vươn tay kéo nàng vào lòng hôn một cái rồi cười hỏi: "Hôm nay A Thức ân cần như vậy cô thật không quen."
Bùi Chức liếc hắn một cái: "Nếu điện hạ không quen thì lần sau ta sẽ không làm nữa."
Chẳng mấy khi nàng mới quan tâm hắn một lần, vậy mà lại bị hắn trêu chọc. Thái tử phi nghĩ thầm rằng bản tính nam nhân đúng là đáng khinh, không thể để bọn họ sống quá thuận buồm xuôi gió được, lúc cần gây sự thì phải nỗ lực gây sự, phải gây đến bao giờ bọn họ bất lực mới thôi.
Tần Chí sợ nàng lại giương cung bạt kiếm với mình nên vội nói: "Không đâu, ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi chứ thật ra ta còn ước gì ngày nào A Thức cũng như thế này."
Ngày nào cũng như vậy là chuyện không thể! Bảo Thái tử gia ngày ngày hầu hạ nàng thì còn tạm được.
Bùi Chức nghĩ thầm trong lòng rồi nhón chân hôn lên má hắn một cái, ngầm gợi ý: "Điện hạ, mai là Thất tịch đó."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Chí sực hiểu, rất biết điều mà rằng: "Ngày mai cô sẽ về sớm một chút để xuất cung đi xem hội đèn với nàng."
Dù bận rộn đến đâu cũng không thể quên hẹn ước với Thái tử phi. Hắn vẫn nhớ trong cuốn sổ nhỏ có viết năm đó mình và Thái tử phi có hẹn ước Thất tịch, vậy nên năm nào hai người cũng đi thả hoa đăng.
Ngày Thất tịch, Bùi Chức dậy từ rất sớm.
Nàng đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu.
Trong Từ Ninh cung, các cung phi vẫn đông như cũ, chỉ thiếu vắng mẫu nữ Mai Quý phi. Đương nhiên mọi người đều thông cảm cho tình cảnh của bà ta.
Từ khi hay tin Tam Hoàng tử bị hành thích bỏ mình, Mai Quý phi đổ bệnh nặng, đến nay vẫn còn ốm yếu nằm trên giường. An Ngọc Công chúa ở lại Vĩnh Hòa cung chăm sóc.
Sau khi các cung phi rời đi, Thái hậu giữ Thái tử phi lại nói chuyện.
"Thái tử phi, cháu có thời gian thì xuất cung đến thăm Tuyên Nghi một chút nhé. Ai gia lo nó lại tự dằn vặt mình rồi đâm sinh bệnh ra." Thái hậu thở dài, hai hàng mày đượm vẻ sầu muộn.
Tuyên Nghi Quận chúa chỉ ngây thơ, đơn thuần chứ không phải đồ ngốc. Tuy mọi người đã cố ý giấu nàng ấy chuyện đêm đó nhưng cũng chỉ có thể giấu được một thời gian ngắn. Sau khi hồi cung không lâu, Tuyên Nghi Quận chúa vẫn biết được sự thật.
Mẫu thân và Tam Hoàng tử liên tiếp xảy ra chuyện, làm sao Tuyên Nghi Quận chúa chịu đựng nổi?
Một người là mẫu thân mình nương tựa từ bé, một người là vị hôn phu mình thích từ nhỏ. Tuy sau này đã nhận ra mình cũng không thích vị hôn phu quá sâu đậm nhưng dù sao nàng ấy cũng vẫn đối đãi với người ta như phu quân tương lai. Hai người quan trọng cùng lúc xảy ra chuyện, có thể tưởng tượng được nàng ấy phải chịu cú sốc lớn đến mức nào.
Thái hậu sợ Tuyên Nghi Quận chúa nghĩ quẩn, muốn đón nàng ấy vào cung để tự tay chăm sóc, nào ngờ ngoại tôn nữ vốn luôn mềm yếu xưa nay lại từ chối.
Lý do nàng ấy từ chối cũng rất hợp lý, đó là sợ lây bệnh cho Thái hậu nên không vào cung.
Thái hậu có thể làm gì đây? Bà ấy lo lắng đến mức trái tim gần như tan nát.
Cuối cùng bà ấy đành phải nhờ cậy Bùi Chức, hy vọng Thái tử phi có thể khuyên nhủ Tuyên Nghi nhiều hơn, nhắc nàng ấy giữ gìn sức khỏe, đừng hành hạ cơ thể đến nông nỗi suy kiệt khi tuổi đời vẫn còn quá trẻ.
Trong lòng Thái hậu cũng chẳng dễ chịu gì. Nữ nhi, tôn tử và ngoại tôn nữ liên tiếp xảy ra chuyện khiến bà ấy chịu một cú sốc vô cùng lớn, sở dĩ vẫn còn gắng gượng được đến bây giờ là nhờ Bùi Chức âm thầm truyền tinh thần lực cho, nếu không bà ấy đã ngã bệnh từ lâu rồi.
Lúc Khang Bình Trưởng Công chúa hành thích Hoàng thượng, rất nhiều người tận mắt chứng kiến. Cho dù bà ta bị hạ dược nên mới làm ra chuyện hồ đồ thì vẫn là tội không thể tha thứ.
Huống chi bây giờ Khang Bình Trưởng Công chúa đã hoàn toàn điên dại, lúc nào cũng điên điên khùng khùng, có lẽ cả đời này không còn cách nào tỉnh táo lại được nữa. Nếu Khang Bình Trưởng Công chúa không thể trở lại như bình thường thì buộc lòng phải giam bà ta lại.
Tuyên Nghi Quận chúa muốn đón mẫu thân về phủ. Cho dù mẫu thân điên khùng nhưng chỉ cần bà ta vẫn còn sống thì coi như vẫn là chỗ dựa về mặt tinh thần cho nàng ấy.
Song, Thái hậu sợ nữ nhi điên dại sẽ lại làm hại ngoại tôn nữ như trước đây bà ta từng làm, cho nên dù Tuyên Nghi Quận chúa có thuyết phục thế nào thì Thái hậu cũng không chịu để nàng ấy đón bà ta về phủ Công chúa mà vẫn nói với người ngoài rằng Khang Bình Trưởng Công chúa đang dưỡng bệnh ở biệt viện, không cho phép ai đến làm phiền.
Bùi Chức cũng chỉ mới biết chuyện này từ chỗ Thái tử mà thôi.
Dù sao thì Khang Bình Trưởng Công chúa cũng là nữ nhi ruột thịt của Thái hậu, Thái hậu không thể trơ mắt nhìn bà ta xảy ra chuyện, cho nên đành phải giam bà ta lại.
Bùi Chức không biết Khang Bình Trưởng Công chúa bị giam ở đâu, nàng cũng không quan tâm chuyện này.
"Hoàng tổ mẫu yên tâm, sau này cháu sẽ thường xuyên xuất cung đến thăm muội ấy." Bùi Chức đảm bảo, sau đó mỉm cười: "Hơn nữa Tuyên Nghi như vậy chỉ là nhất thời, muội ấy sẽ nhanh chóng vực dậy tinh thần thôi ạ."
Thái hậu kinh ngạc nhìn nàng: "Thái tử phi có cách giúp nó vực dậy tinh thần sao?"
Bùi Chức cười đáp: "Cách thì tất nhiên là có nhưng đến lúc đó hoàng tổ mẫu không được đau lòng đâu đấy."
Mặt Thái hậu đầy vẻ ngờ vực, không biết cách mà nàng nói là cách gì, song Thái tử phi lại úp úp mở mở, gặng hỏi kiểu gì cũng không chịu nói, làm bà ấy vừa buồn cười lại vừa thấy chờ mong.
Hai năm qua Thái tử phi làm gì cũng rất giỏi giang nên đã gây dựng được sự tín nhiệm trong lòng Thái hậu. Nếu là người khác mà lại cứ úp mở với Thái hậu như vậy thì bà ấy đã giận lâu rồi.
Thái hậu không giận Thái tử phi được nên đành chờ đến lúc đó xem Thái tử phi sẽ làm thế nào.
Chuyện đã vãn, Bùi Chức đang chuẩn bị ra về thì vừa hay chạm mặt An Ngọc Công chúa đến thỉnh an Thái hậu.
Cung nhân dẫn An Ngọc Công chúa vào trong điện.
An Ngọc Công chúa mặc một bộ y phục trang nhã, cài một đóa hoa lụa trắng tinh trên đầu, dáng vẻ vô cùng thanh lịch. Nàng ta lễ phép thỉnh an Thái hậu và Bùi Chức, khác hẳn thái độ kiêu căng, ngang ngược trước đây.
Nhìn thấy đóa hoa lụa trên đầu nàng ta, Thái hậu khẽ thở dài trong lòng, nét mặt dịu hẳn lại.
Nếu trong nhà có người thân qua đời thì các tiểu thư quý tộc trong Kinh thành thường cài một đóa hoa lụa trắng tinh trên tóc, để người khác nhìn qua là hiểu.
Thái hậu dịu dàng hỏi thăm sức khỏe của Mai Quý phi mấy câu, sau đó nói với An Ngọc Công chúa: "Cháu cũng đến tuổi kén Phò mã rồi. Một thời gian nữa, ai gia sẽ nhờ Hoàng thượng chọn cho cháu một vị Phò mã... Nếu cháu đã vừa ý ai thì cứ nói với phụ hoàng cháu."
An Ngọc Công chúa cung kính đáp: "Hoàng tổ mẫu, tạm thời An Ngọc chưa suy xét những chuyện này. Gần đây mẫu phi đau ốm liên miên, cháu không thể rời xa mẫu phi được."
Sự ra đi của nhi tử là một cú sốc vô cùng lớn với Mai Quý phi. An Ngọc Công chúa lo mẫu phi quá đau buồn nên phải ở bên bà ta nhiều hơn, tạm thời không nghĩ đến chuyện khác.
Còn một lý do khác nữa là trong lòng nàng ta chỉ có Cơ Đàm Chi, đáng tiếc là giờ đây hai người không còn cơ hội đến với nhau nữa rồi.
Thái hậu nhìn tôn nữ bỗng chốc trưởng thành và ngoan ngoãn hẳn ra chỉ sau một đêm, trong lòng bà ấy ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Cái giá để đổi lấy sự trưởng thành thật sự quá đắt.
Bà ấy thà rằng An Ngọc vẫn ngây thơ, kiêu căng, không biết trời cao đất dày, bị Thái tử phi rèn cho ngoan như trước đây chứ không muốn cuối cùng nàng ta lại trưởng thành và hiểu chuyện theo cách này.
Chỉ có điều, con người ai rồi cũng phải trưởng thành. Thái hậu biết là tại mình quá mềm lòng, không nỡ mạnh tay uốn nắn tính nết của nữ nhi nên mới có ngày nữ nhi bị lạc lối.
Tất cả bọn họ đều phải phần nào chịu trách nhiệm cho sự việc lần này.
Thấy tâm trạng Thái hậu không tốt, Bùi Chức và An Ngọc Công chúa đều biết ý cáo lui.
Lúc hai người bước ra khỏi Từ Ninh cung, An Ngọc Công chúa đột nhiên gọi Bùi Chức.
"Thái tử phi." An Ngọc Công chúa đứng tại chỗ, nhìn Bùi Chức đã ngồi lên bộ liễn mà trong mắt chất chứa nỗi bi thương vô tận: "Trước đây ta không ngoan, nếu như khi ấy ta chịu nghe lời tam hoàng huynh hơn..."
Nàng ta nghẹn ngào, nước mắt vô thức tuôn rơi.
Nàng ta biết tâm sự thầm kín của tam hoàng huynh, biết rất nhiều tiểu thư quý tộc trong Kinh thành ngưỡng mộ y nhưng trong lòng tam hoàng huynh thì bọn họ đều như nhau, người duy nhất mà y muốn cưới chỉ có Thái tử phi.
Nhưng bởi người ấy là Thái tử phi, cho nên đấy là chuyện không thể nào.
Ban đầu tam hoàng huynh cũng đã từng cố gắng, thậm chí dùng cả thủ đoạn hèn hạ, cuối cùng ba mẫu tử bọn họ lại trở thành trò cười. Đó cũng là lý do khiến nàng ta hận Thái tử phi.
Nhưng mỗi lần nàng ta giận cá chém thớt Thái tử phi là tam hoàng huynh lại tìm lý do ngăn cản nàng ta, cho nàng ta biết trong lòng y vẫn có hình bóng Thái tử phi, chứ không phải Tuyên Nghi Quận chúa, cũng không phải biểu tỷ Mai Uy Nhi của phủ An Quốc công.
Trước đây, nàng ta giận tam hoàng huynh có mắt như mù, Thái tử phi thì có gì tốt đâu cơ chứ, hơn nữa Thái tử phi đã là nữ nhân của Thái tử rồi, tam hoàng huynh không nên tiếp tục thương nhớ nàng, thậm chí còn không dám để lộ lòng mình chỉ vì không muốn làm tổn hại đến danh tiếng của nàng.
Bây giờ tam hoàng huynh của nàng ta mất rồi, nàng ta mới hối hận vì đã từng vì chuyện này mà tranh cãi với y.
Bùi Chức ngồi trên kiệu, lặng lẽ nhìn nàng ta, sau đó nàng đứng dậy, bước tới, đưa cho nàng ta một chiếc khăn tay.
"Lau đi, nước mắt, nước mũi chảy cả ra rồi."
Bao nhiêu đớn đau, buồn khổ chất chứa trong lòng An Ngọc Công chúa còn chưa kịp nói ra, cuối cùng đều nghẹn lại vì lời nhắc nhở này. Nàng ta không nhịn được phải lườm Bùi Chức một cái rồi nghĩ thầm trong lòng chắc chắn là vừa rồi đầu óc mình có vấn đề nên mới giữ Thái tử phi lại để tâm sự.
Nàng ta cũng không biết tại sao mình lại giữ Bùi Chức lại nói chuyện.
Có lẽ là vì tam ca đã mất nên khi nhìn thấy Thái tử phi, nghĩ đến chuyện nàng là nữ nhân duy nhất tam ca từng yêu trong đời, An Ngọc Công chúa mới muốn nói với nàng vài câu.
Sự thật chứng minh Thái tử phi vẫn rất đáng ghét.
Bùi Chức nói: "Ghét ta là đúng rồi, ta cũng không cần ngươi thích! Được rồi, hôm nay nắng to, ngươi không có chuyện gì thì về đi kẻo say nắng lại làm phiền người khác."
Nàng khoát tay với An Ngọc Công chúa rồi lại lên kiệu.
Bóng lưng của nàng cực kỳ lạnh lùng, vô cảm.
An Ngọc Công chúa tức giận lườm nàng rồi xoay người bỏ đi, hạ quyết tâm sau này sẽ không bao giờ để ý đến Thái tử phi nữa.
*
Buổi chiều, Tần Chí trở về Đông cung.
Thấy hắn về sớm, Bùi Chức vô cùng vui mừng, vội giục hắn đi thay y phục để chuẩn bị ra ngoài.
Tần Chí nghi hoặc: "Vẫn còn sớm mà, bây giờ chúng ta có ra ngoài cũng không có gì đẹp để xem, muộn chút nữa hẵng xuất cung cũng được."
"Không sớm đâu, chúng ta phải đến phủ Công chúa thăm Tuyên Nghi trước nữa. Đi bây giờ là vừa khéo." Thái tử phi vừa nói vừa gọi cung nhân đến thay y phục và trang điểm cho mình.
Tần Chí nhíu mày, song thấy nàng vội vội vàng vàng, cuối cùng hắn cũng không nói gì.
Hai phu thê chuẩn bị xong thì ngồi xe xuất cung.
Xe ngựa đến phủ Công chúa trước.
Thấy phu thê Thái tử đến, trưởng lại của phủ Công chúa vội vàng mời hai người vào trong, hầu hạ ân cần, cẩn thận suốt dọc đường đi. Biết được Thái tử phi phụng mệnh Thái hậu đến thăm Quận chúa, trưởng lại mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần Thái hậu vẫn còn nhớ đến Quận chúa của bọn họ thì Quận chúa vẫn còn tương lai.
Tin tức Tam Hoàng tử bị hành thích bỏ mình đã lan truyền khắp nơi.
Chỉ thương cho Tuyên Nghi Quận chúa, vốn sắp trở thành Tam Hoàng tử phi, tháng Chín tới sẽ xuất giá, nào ngờ Tam Hoàng tử lại ra đi, cũng không biết sau này nàng ấy sẽ ra sao.
Cho dù nàng ấy có Thái hậu hậu thuẫn thì tuổi tác cũng đã lớn, muốn tìm một lang quân như ý khác chắc chắn không thể tìm được người nào tốt hơn Tam Hoàng tử.
Người hầu trong phủ Công chúa ai cũng lo lắng cho tương lai của Quận chúa nhà mình.
Nghe nói Khang Bình Trưởng Công chúa đang tĩnh dưỡng ở biệt viện, không biết khi nào mới có thể trở về. Quận chúa cũng ốm yếu, bệnh tật, số phận của cặp mẫu nữ này thật trắc trở, khiến người ta thổn thức.
Thái tử được dẫn đến tiền sảnh uống trà, còn Bùi Chức theo người hầu của phủ Công chúa đến viện của Tuyên Nghi Quận chúa.
"A Thức, ngươi đến rồi."
Tuyên Nghi Quận chúa vốn đang nằm trên giường chợp mắt, thấy nàng vào mới gắng gượng ngồi dậy.
Bùi Chức vội vàng đè vai nàng ấy lại, không cho nàng ấy tiếp tục giày vò cơ thể. Cảm nhận được xương vai gầy yếu bên dưới bàn tay mình, Bùi Chức không khỏi nhíu mày, thật sự quá gầy.
"Tuyên Nghi, ngươi thế nào rồi?" Nàng vừa hỏi vừa lặng lẽ truyền cho nàng ấy một ít tinh thần lực.
Tuyên Nghi Quận chúa dựa vào một chiếc gối dựa lớn màu đen, mỉm cười mỏi mệt: "Vẫn ổn, thật ra ta không có gì đáng ngại."
"Quan hệ giữa chúng ta là gì chứ, đừng nói với ta mấy lời khách sáo đó." Bùi Chức không vui: "Hoàng tổ mẫu rất lo cho ngươi, bảo ta đến đây nói chuyện với ngươi một chút."
Ánh mắt Tuyên Nghi Quận chúa ủ rũ, nụ cười gượng gạo tắt ngấm, toàn thân như chìm trong nỗi sầu khổ và bi thương, nàng ấy lí nhí nói: "Xin lỗi..."
"Có gì mà phải xin lỗi chứ? Chỉ cần ngươi khỏe mạnh thì mọi người đều sẽ an lòng." Bùi Chức vỗ nhẹ lên tay nàng ấy.
Tuyên Nghi Quận chúa nhếch môi, cuối cùng không thể chịu đựng nổi nỗi phiền muộn trong lòng, nàng ấy nhào vào lòng Bùi Chức khóc nức nở: "A Thức... Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc Tam Hoàng tử biểu ca sẽ xảy ra chuyện... Sao huynh ấy lại chết chứ? Còn cả mẫu thân và đại ca nữa... Ngoại tổ mẫu nói đưa mẫu thân đến biệt viện dưỡng bệnh nhưng ta biết mẫu thân bị giam lại rồi, bà ấy bị điên rồi... Nhưng đó là mẫu thân của ta mà... Còn đại ca, tại sao đại ca lại lừa ta chứ? Đại ca..." Nàng ấy khóc không thở ra hơi, cuối cùng không chịu nổi nữa mà ngất xỉu.
"Quận chúa!" Người hầu trong phòng hoảng lên, vội vàng đi mời Thái y đến.
Thái y là do Thái hậu đặc biệt phái tới, vẫn luôn túc trực ở phủ Công chúa nên nhanh chóng có mặt.
Sau khi bắt mạch cho Tuyên Nghi Quận chúa, Thái y nói: "Quận chúa quá đau buồn, khi nào trút bỏ được hết nỗi lòng thì mới khỏe lại được... Gần đây Quận chúa cứ chất chứa mãi tâm sự trong lòng, như vậy rất hại sức khoẻ, phải trút bỏ hết thì mới có lợi cho Quận chúa."
Nghe xong lời của Thái y, cuối cùng người hầu trong phủ Công chúa cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nhìn Thái tử phi bằng ánh mắt biết ơn.
Bùi Chức ở lại một lúc, truyền thêm cho Tuyên Nghi Quận chúa đang hôn mê một ít tinh thần lực. Thấy cũng sắp đến giờ, nàng bèn đứng dậy rời đi.
Nàng tới ngoại viện tìm Thái tử đang uống trà, sau đó cùng hắn rời khỏi phủ Công chúa.
Lúc này hoàng hôn đã buông, đã có không ít đèn lồng đỏ được thắp lên trên đường phố, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Thấy tâm trạng Bùi Chức sa sút, Tần Chí mím chặt môi rồi nói: "Nha đầu Tuyên Nghi đó rảnh rỗi quá nên mới vậy thôi, đợi nó khỏe lại, chúng ta tìm cho nó chút việc để làm là được, nó sẽ không có thời gian nghĩ ngợi lung tung nữa đâu."
Bùi Chức kinh ngạc nhìn Thái tử Điện hạ, không ngờ hắn lại có thể nói ra những lời như vậy.
Nàng không nhịn được mà cười rộ lên: "Điện hạ đang an ủi ta à?"
Thái tử gia “hừ” một tiếng, cảm thấy nàng hỏi thừa.
Bùi Chức cười, nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn rồi hôn chụt chụt lên mặt hắn mấy cái, tâm trạng nhanh chóng trở lại như cũ.
Đây là Thất tịch thứ ba bọn họ cùng nhau trải qua kể từ khi quen biết.
Suốt cả buổi, tâm trạng của Bùi Chức cực kỳ vui vẻ. Nàng mua hai chiếc hoa đăng, sau đó hai người ra bờ sông, đứng trước hoa đăng ước nguyện rồi thả cho nó trôi đi.
Ước nguyện xong, hai người dạo chơi trên phố như những cặp phu thê bình thường, không ngờ lại tình cờ gặp được Ôn Như Thủy và Tần Huyền cũng đang đi xem hội đèn.