Trái lại, sau khi đứa con đầu tiên của ông ấy chào đời, lời nguyền của Tần thị đã chuyển sang người đứa trẻ, ông ấy được giải thoát nhưng lại thương đứa bé sau này phải chịu khổ, cho nên ông ấy cực kỳ thương tiếc và xót xa cho đứa trẻ, muốn làm hết khả năng để đền bù cho hắn.
Tần Chí thả lỏng cơ mặt, nét mặt lộ vẻ xúc động.
“Phụ hoàng...”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chiêu Nguyên Đế vỗ vai hắn, nói nhẹ nhàng: “Trẫm ích kỷ đưa con tới thế giới này, chuyển những đau đớn mà trẫm phải chịu đựng cho con, đương nhiên trẫm phải bảo vệ con chu đáo, giống như năm xưa hoàng tổ phụ của trẫm từng làm.”
Chỉ có Tiên Đế là chọn biện pháp cực đoan, muốn diệt đích tử để chấm dứt lời nguyền của Tần thị.
Trước đây Chiêu Nguyên Đế không hiểu vì sao hoàng tổ phụ nói đây là món quà mà ông trời ban tặng cho Tần thị, cho tới khi Thái tử phi Bùi Chức đột ngột xuất hiện. Mấy năm nay ông ấy đã quan sát Thái tử phi nhiều lần, cuối cùng cũng hiểu được ý của hoàng tổ phụ.
Đây đúng là món quà mà ông trời ban tặng cho Tần thị.
**
Bùi Chức ngủ một mạch tới trưa mới dậy.
Lúc này, bầu trời đã quang đãng, mặt trời ló mình ra khỏi tầng mây, ánh nắng vàng ruộm rải đầy mặt đất, tiết trời trong vắt đặc trưng của mùa hè đã quay trở lại. Cả thế giới đều tươi sáng, không còn âm u như hôm qua.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức vừa tỉnh dậy đã nghe tin.
“Thái tử phi, Tam Hoàng tử mất rồi.” Giọng Cẩm Vân nặng nề.
Nàng giật mình, chầm chậm “ừ” một tiếng rồi đứng dậy đi rửa mặt, thay y phục, ăn qua loa một chút rồi chuẩn bị đi ra ngoài.
“Thái tử phi định đi đâu vậy?” Cẩm Vân nhíu mày: “Điện hạ đã căn dặn hôm nay người không được đi đâu hết, phải ở yên trong phòng dưỡng thương.”
Bùi Chức thấy buồn cười: “Ta chỉ bị thương ở tay thôi chứ chân vẫn lành lặn mà.”
Cẩm Vân: “...”
Cẩm Vân nhận ra mình không khuyên nổi Thái tử phi nên không khuyên nữa, lặng lẽ đi theo Bùi Chức ra ngoài, chú ý không cho người khác đụng phải vết thương trên cánh tay nàng.
Bùi Chức đi thăm Thái hậu.
Tối hôm qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, chắc hẳn tâm trạng Thái hậu không được tốt, dù gì nàng cũng nên an ủi bà ấy.
Vừa mới tới chỗ Thái hậu, từ đằng xa, Bùi Chức đã nghe thấy tiếng khóc. Cung nhân thưa: “Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa khóc đấy ạ. Hôm qua Tam điện hạ gặp nạn và qua đời. Hôm nay, Mai Quý phi hay tin, không chịu nổi nên đã ngất xỉu...”
Mai Quý phi không muốn tin sự thực này nên tới chỗ Thái hậu khóc lóc.
Bùi Chức chờ ở thiên điện một lát, đến khi mẫu nữ Mai Quý phi rời đi mới vào thăm Thái hậu.
Nét mặt Thái hậu đượm vẻ mệt mỏi, mắt có quầng xanh, rõ ràng đã thức trắng cả đêm. Thấy Thái tử phi tới, Thái hậu gượng cười, nói: “Thái tử phi tới đấy à, ai gia nghe nói cháu bị thương, sức khỏe cháu không sao chứ?”
Bùi Chức cười nói: “Cháu chỉ bị chém một nhát vào cánh tay thôi, không sao đâu ạ.” Đang là mùa hè nên y phục rất mỏng, dán sát vào người, có thể thấp thoáng nhìn thấy lớp băng vải bên trong áo.
Thái hậu giật mình, cẩn thận kéo tay Bùi Chức lại xem, nói đầy thấm thía: “Các cháu đừng lại xảy ra chuyện gì nữa nhé, ai gia thật sự không chịu nổi đâu...”
Nói rồi, cuối cùng Thái hậu cũng không cầm được nước mắt, nét mặt ngập tràn bi thương, đau đớn.
Thấy thế, Bùi Chức biết ngay Thái hậu cũng đã biết chuyện đêm qua. Bất kể là chuyện Khang Bình Trường Công chúa ám sát Hoàng đế hay cái chết của Tam Hoàng tử cũng đều vượt quá sức chịu đựng của bà ấy.
Bùi Chức không hỏi thăm xem bây giờ Khang Bình Trường Công chúa thế nào mà chỉ im lặng nắm tay an ủi Thái hậu, tiện thể truyền cho bà ấy chút tinh thần lực, để tránh sức khỏe bà ấy bị ảnh hưởng do bi thương quá độ.
Đi thăm Thái hậu xong, Bùi Chức lại đi thăm Tuyên Nghi Quận chúa.
Tình hình của Tuyên Nghi Quận chúa vẫn khá ổn, mọi người giấu nàng ấy chuyện đêm qua nên nàng ấy chỉ biết là đã tìm thấy mẫu thân nhưng mẫu thân lâm bệnh nên đang được chữa trị trong cung, tạm thời không thể gặp mặt.
Do đã yên tâm nên bệnh tình của Tuyên Nghi Quận chúa cũng ngưng trở nặng, chỉ cần tĩnh dưỡng tử tế thì sớm muộn gì cũng sẽ khỏe mạnh trở lại.
Mọi người đều cố ý giấu Tuyên Nghi Quận chúa, đây là mệnh lệnh của Thái hậu.
Chiều tối, Thái tử trở về.
Bùi Chức sai người ta đi chuẩn bị bữa tối, nhìn nét mặt mỏi mệt của hắn, nàng không khỏi hỏi: “Từ tối qua đến giờ điện hạ không nghỉ ngơi chút nào ư?”
Tần Chí cười nói: “Nàng yên tâm đi, cô không buồn ngủ.”
Hắn cậy mình còn trẻ, sức khỏe dồi dào nên định thức trắng mấy hôm liền.
Bùi Chức hừ một tiếng, nghe nói lát nữa hắn còn định đi làm việc tiếp, nàng muốn mắng hắn lắm mà chẳng biết phải mắng thế nào, trái lại, hắn lại là người quan tâm hỏi han xem hôm nay nàng có đi lung tung không. Biết nàng đã tới vấn an Thái hậu và Tuyên Nghi Quận chúa, hắn ngập ngừng định nói gì đó rồi lại thôi.
“Trước khi vết thương khỏi hẳn, tốt hơn hết là nàng đừng đi lung tung.” Hắn cau mày khuyên nhủ.
Bùi Chức ra vẻ chẳng có gì đáng bận tâm: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, có là gì so với vết thương của điện hạ hồi xưa.”
“Cô là nam nhân, bị thương cũng không sao!” Thái tử điện hạ phản bác.
Bùi Chức không chịu: “Ồ, điện hạ nói vậy là xem thường nữ nhân đúng không? Điện hạ có muốn thử đánh với ta một trận không?”
Sao hắn nói vậy lại là xem thường nữ nhân?
Thái tử điện hạ đau đầu. Hắn phát hiện ra hôm nay bất kể mình nói gì, Thái tử phi đều thích cãi lại dăm câu, bèn nói lảng sang chuyện khác: “Phụ hoàng nói mai sẽ hồi cung, đêm nay nàng nhớ nghỉ ngơi cho khỏe.”
Bùi Chức gật đầu, dù sao cũng đã tóm gọn được đám ám vệ của Tiên Đế rồi, có nán lại đây thêm cũng chẳng để làm gì.
Tối đó, mãi tới khuya Tần Chí mới về.
Bùi Chức đã ngủ một giấc, phát hiện hắn về, nàng mở mắt ra.
“Cô làm nàng thức giấc à?” Hắn dịu dàng hỏi.
“Không phải, vừa rồi ta đã ngủ được một giấc rồi.” Bùi Chức thấy Tần Chí nằm xuống bèn chủ động rúc vào lòng hắn, hôn chiếc cằm lún phún râu của hắn: “Điện hạ, Tam Hoàng tử chết thật rồi à?”
Nàng thấy không đáng tin cho lắm.
Rõ ràng nàng đã dùng tinh thần lực để kéo dài tính mệnh cho y, đáng lẽ ra phải cứu được chứ nhỉ?
Bàn tay Tần Chí đang vỗ lưng nàng chợt dừng lại, hắn nói: “Đệ ấy không chết!”
Thế mới đúng chứ! Thái tử phi giật mình, tiếp tục nhìn Thái tử điện hạ.
Thấy nàng muốn tìm hiểu đến cùng, Thái tử đành phải đánh liều trả lời: “Lão tam ngu lắm, cho dù đệ ấy kịp dừng cương trước vực thẳm nhưng sai vẫn là sai. Vết thương của đệ ấy rất nặng, mặc dù thoát chết nhưng sau này sẽ để lại di chứng ở tim. Tần thị không có lệ giết hại con cái nên phụ hoàng quyết định tước bỏ danh hiệu Hoàng tử của đệ ấy, đưa đệ ấy tới Tây Nam để Trấn Quốc Tướng quân giám sát.”
Bùi Chức: “...” Lại là Tây Nam, tội nghiệp cho Trấn Quốc Tướng quân, chuyên môn phải giải quyết mớ bòng bong giúp Hoàng thượng.
Có điều quyết định này của Chiêu Nguyên Đế coi như đã chặn đứng tất cả con đường của Tam Hoàng tử. Hoàng tử trở thành thứ dân, không có ngày được phong trở lại, bởi vì trong mắt người đời, Tam Hoàng tử đã chết, thế gian này không còn Tam Hoàng tử nữa.
“Phụ hoàng đã bí mật xử tử toàn bộ ám vệ của hoàng tổ phụ, còn Cơ Đàm Chi...”
“Hắn ta thế nào? Cũng phải chết à?” Bùi Chức hỏi.
“Ừ, chắc là chẳng bao lâu nữa hắn ta sẽ hy sinh trên chiến trường.” Tần Chí nói.
Bùi Chức giật mình, xem ra Chiêu Nguyên Đế vẫn nể tình máu mủ, tha mạng cho Cơ Đàm Chi, chỉ lấy đi tất cả thân phận và quyền lợi từng cho y, biến y thành thứ dân.
Sau khi đã biết hết những điều mình muốn biết, cuối cùng Bùi Chức cũng ngủ ngon.
Hôm sau, Chiêu Nguyên Đế dẫn theo mọi người hồi cung.
Về phần chuyện đêm đó, Chiêu Nguyên Đế tuyên bố với bên ngoài là mình gặp phải thích khách, không tiết lộ chi tiết về ám vệ của Tiên Đế, bởi dù sao chuyện này cũng chẳng có gì vẻ vang.
Cùng lúc đó, sứ thần của Nam Chiếu lại đột nhiên mất tích, thế là người đời đều biết vụ ám sát Hoàng đế lần này là do người Nam Chiếu chủ mưu.
Tóm lại, Nam Chiếu trở thành con dê gánh tội thay.
Vậy là người Nam Chiếu bỗng chốc trở thành mục tiêu bị người người đòi đánh. Sứ thần của các nước khác còn đang ở tại Kinh thành sợ hãi, vốn còn định giở vài trò vặt nhưng giờ cũng không dám làm gì nữa.
Ôn Như Thủy tiến cung thăm Thái tử phi, nghe ngóng được sự thật về đêm hôm đó ở chỗ Bùi Chức, ánh mắt nàng ấy đầy phức tạp.
“Trước đây khi gặp Cơ Đàm Chi lần đầu tiên, ta đã biết ngay hắn ta chỉ là nhân vật lót đường, sau này sẽ hy sinh trên chiến trường Tây Nam nhưng không ngờ hắn ta lại chán sống như thế… Cũng thật đáng thương.”
Ôn Như Thủy hết sức thương hại Cơ Đàm Chi.
Vốn dĩ Chiêu Nguyên Đế thương hại Cơ Đàm Chi bị Tiên Đế lợi dụng nên đã sắp đặt cho y một cuộc đời vẻ vang, nếu như cả đời y không hề hay biết gì về thân thế của mình thì y sẽ đường hoàng sống trong thân phận đích trưởng tử của Trấn Quốc Tướng quân cả đời.
Tiếc là người Nam Chiếu và ám vệ của Tiên Đế lại tẩy não y, khiến y hiểu lầm thân thế của mình, căm hận sai đối tượng.
Bất kể ai mà bị người ta tẩy não từ nhỏ, ngày ngày tiêm nhiễm những thông tin không tốt vào đầu thì sớm muộn gì cũng sẽ trở thành người xấu thôi. Cơ Đàm Chi thành ra như hiện tại cũng chẳng có gì lạ, chỉ khiến người ta ngậm ngùi mà thôi.
“Tam Hoàng tử chết rồi, phải chăng hôn sự giữa ngài ấy và Tuyên Nghi Quận chúa cũng thôi?” Ôn Như Thủy đột nhiên nhớ tới việc này.
Dù sao cũng đã quen biết Tuyên Nghi Quận một thời gian, Ôn Như Thủy vẫn hằng mong cô nương này sẽ được hạnh phúc, chỉ là không ngờ tạo hóa trêu ngươi, chẳng rõ ngày sau nàng ấy sẽ sống thế nào.
Bùi Chức “ừ” một tiếng: “Sau này có rảnh thì tỷ đi thăm muội ấy nhé.”
Kẻo Tuyên Nghi Quận chúa ở một mình rồi lại suy nghĩ lung tung, tổn hại sức khỏe.
Ôn Như Thủy gật đầu, đột nhiên nảy ra ý tưởng, vỗ ngực cam đoan: “Yên tâm đi, nhất định ta sẽ làm nàng ấy bận tới mức không còn sức thương xuân buồn thu như Lâm muội muội*! Chỉ khi rảnh quá người ta mới nghĩ ngợi linh tinh thôi, bao giờ trường tư thục dành cho nữ tử đi vào hoạt động, ta sẽ nhờ nàng ấy dạy các nữ tử học. Khi nàng ấy biết trên thế gian này có nhiều nữ tử còn bi thảm hơn mình thì nhất định sẽ nghĩ thông suốt thôi.”
*Lâm muội muội: chỉ nhân vật Lâm Đại Ngọc trong tiểu thuyết “Hồng Lâu Mộng”, nổi tiếng là người đa sầu đa cảm.
Chỉ cần kiếm mấy nữ tử có vận mệnh long đong ngày ngày lượn qua lượn lại trước mặt Tuyên Nghi Quận chúa, Ôn Như Thủy không tin nàng ấy vẫn có thể tiếp tục nay đau, mai buồn nổi nữa.
Bùi Chức thấy buồn cười, đây đúng là biện pháp hay.
Bàn xong chuyện này, Ôn Như Thủy tiếp tục bàn chuyện làm ăn và chuyện cây trồng ở thôn trang với Bùi Chức, thảo luận xem sẽ trồng gì vào mùa thu.
Nàng ấy bừng bừng tham vọng, hy vọng lúc sinh thời có thể trồng hết những cây trồng thường gặp, có trong trí nhớ của mình.
Dù sao các nàng cũng có hệ thống, chẳng qua phải tốn nhiều thời gian cày điểm tích lũy thôi, có bàn tay vàng này, sao lại không sử dụng chứ.
Hệ thống: “...” Nó rất muốn nói, nó thật sự không phải là hệ thống nông nghiệp!
Ôn Như Thủy ở Đông cung hơn nửa ngày, vốn còn định ăn ké một bữa nhưng vừa nghe nói Thái tử trở về liền chuồn vội.
Dù có qua bao lâu thì nàng ấy vẫn rất sợ Thái tử.
Chiều tối, Tần Chí về, gặp Bùi Chức mỉm cười đứng đón mình, ánh nắng chiếu trên người nàng đẹp như mơ.
Hắn rảo bước tiến lên phía trước, nắm chặt tay nàng.
“Điện hạ trở về rồi à.” Bùi Chức cười nhìn hắn: “Nghe nói đường xi măng từ Kinh thành đến thôn Đào Hoa đã làm xong, vài hôm nữa ta muốn đi xem.”
Tần Chí từ chối theo phản xạ: “Vết thương của nàng còn chưa khỏi mà.”
“Khỏi rồi, đã đóng vảy rồi, không tin chàng xem này!” Bùi Chức kéo cao tay áo lên, đang muốn cho hắn nhìn thì lại bị hắn ngăn lại. Nàng nhìn theo ánh mắt u ám của hắn, trông thấy đám cung nữ đang đứng xung quanh.
Thái tử phi hoàn toàn cạn lời, các nàng đều là nữ nhân mà, Thái tử gia đang nghĩ gì vậy?
“Nữ cũng không được!” Thái tử điện hạ ghen cũng vẫn ghen một cách đường hoàng như vậy: “Nàng đừng tưởng cô không biết, Phúc Ninh và tức phụ của lão nhị cực kỳ thân thiết với nàng, nàng tưởng cô không biết các nàng đang nghĩ gì hay sao?”
Bùi Chức: “...” Các nàng có thể nghĩ cái gì được đây?
Cuối cùng nàng vẫn phải quay về phòng để cho hắn kiểm tra vết thương trên cánh tay.
Quả thực vết thương đã kết vảy, không cần quấn băng vải nữa.
Tần Chí nhìn vết sẹo xấu xí, không nhịn được hôn lên đó, dịu dàng hỏi: “A Thức còn đau không?”
“Đã qua lâu vậy rồi, sao còn đau cho được?” Bùi Chức cười, cảm thấy đôi khi Thái tử gia rất trẻ con.
Tần Chí mặc nàng cười, dịu dàng ôm nàng vào lòng và hôn nàng, nói lời từ tận đáy lòng: “A Thức, cô được quen nàng quả là may mắn của cô... Cô hi vọng kiếp sau mình sẽ vẫn được quen nàng.”
Nếu như bọn họ còn có kiếp sau, hắn muốn được đến bên nàng sớm hơn, che gió che mưa cho nàng, không để nàng phải chiến đấu một mình như đời trước, cuối cùng còn hi sinh. Hắn nguyện cầu điều ấy từ tận đáy lòng.
Bùi Chức cười đáp: “Vậy thì điện hạ phải cố gắng lên mới được! Chàng mà cố gắng giúp dân giúp nước thì chưa biết chừng lại tích lũy đủ công đức, kiếp sau chúng ta còn có thể gặp lại nhau.”
Tần Chí “ừ” một tiếng, hắn sẽ làm một Thái tử tốt, tương lai sẽ làm một vị Hoàng đế tốt!
Nếu như làm người tốt, việc tốt mà có thể giúp bọn họ gặp lại trong kiếp sau, hắn sẵn sàng làm người tốt cả đời!
Sau khi thái tử mất trí nhớ