Mỗi năm, cứ qua Tết Đoan Ngọ là thời tiết lại càng lúc càng nóng.
Thái tử cũng càng lúc càng bận.
Chuyện ở Hộ bộ đã đi vào quỹ đạo, quốc khố sung túc, Đại Vũ không còn phải lo lắng về quốc khố nữa. Chiêu Nguyên Đế bèn điều Thái tử sang nha môn các bộ khác, có thể nói là chỗ nào cần thì phái Thái tử đến chỗ đó, để hắn rèn luyện ở cả sáu bộ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Các đại thần đều hiểu rõ dụng ý của Hoàng đế, rõ ràng ông ấy đang muốn rèn rũa Thái tử thêm nữa, dù Thái tử vốn đã rất giỏi giang nhưng Hoàng thượng vẫn hy vọng Thái tử có thể càng xuất sắc hơn, vì thế ai nấy đều rất phối hợp, thi nhau tìm việc giao cho Thái tử làm.
Mỗi đêm, lúc Tần Chí trở về thì Bùi Chức đã ngủ say, đến khi nàng tỉnh dậy thì Thái tử điện hạ đã rời đi từ sớm, khiến Thái tử phi cảm thấy hình như đã rất lâu rồi nàng không được gặp Thái tử gia.
Một đêm khuya nọ, Thái tử phi tỉnh dậy, mở mắt thì thấy Thái tử điện hạ đang chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi.
“Có phải cô làm nàng thức giấc không?” Tần Chí hạ giọng, vỗ vai nàng dỗ dành: “Nàng ngủ tiếp đi.”
Bùi Chức vẫn mơ màng, líu ríu hỏi: “Dạo này điện hạ bận việc gì thế? Đã lâu lắm rồi ta không được gặp chàng…”
“Ngày nào cô cũng về mà.” Thái tử gia lên tiếng biện bạch, không có Thái tử phi bên cạnh, hắn không thể nào ngủ nổi, dù có mệt mỏi kiệt sức đến đâu hắn cũng phải trở về tẩm điện ôm Thái tử phi ngủ, chứ không chịu ở bên ngoài qua đêm cho xong chuyện.
Nếu lúc đó Bùi Chức tỉnh táo nhất định sẽ bật cười vì những lời của hắn. Đúng là hắn có quay về nhưng vấn đề là nàng đâu có kịp thấy mặt hắn. Trước kia, dù hắn bận bịu nhưng thỉnh thoảng vẫn còn có lúc được nghỉ ngơi, nàng còn có thể thấy hắn trước khi đi ngủ, còn giờ thì chẳng thấy mặt mũi đâu cả.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Nhưng mà ta không gặp được điện hạ…” Nàng làu bàu.
Lúc này Tần Chí mới hiểu ý nàng, trái tim bỗng mềm nhũn, kéo nàng vào trong vòng tay.
“Gần đây cô bận chuyện xi măng, định bắt đầu sửa đường…”
Theo lời hắn kể, Bùi Chức dần tỉnh táo hẳn, nàng nghe say mê. Chỉ cần Đại Vũ có bất kỳ sự thay đổi nào, cho dù là rất nhỏ cũng đủ khiến nàng hết sức quan tâm, trong lòng nàng sẽ dâng lên một cảm giác hân hoan, tựa như niềm tự hào khi được tận mắt chứng kiến quốc gia thay đổi càng lúc càng hùng mạnh.
Tần Chí nói xong, cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng: “Được rồi, nàng mau ngủ đi, kẻo mai không còn sức dậy.”
Nhưng Bùi Chức lại hoàn toàn tỉnh táo, chẳng còn thấy buồn ngủ tí nào. Nếu không phải thấy Tần Chí đã mệt lả, có lẽ nàng còn muốn kéo hắn ngồi dậy trò chuyện thâu đêm cùng nàng.
Vì thực sự quá bận, cho dù vẫn còn tinh thần nhưng Tần Chí vẫn mệt mỏi đến cực độ, có thể thấy rõ dạo gần đây hắn có quá nhiều việc phải lo.
Trời vừa sáng, Thái tử gia lại tiếp tục bận bịu.
Bùi Chức còn nấn ná trên giường thêm một lúc rồi mới dậy, đợi đến giờ thì vào cung thỉnh an Thái hậu.
Đến Từ Ninh cung, nàng thấy các phi tần trong hậu cung đều đã có mặt, còn có mấy Hoàng tử Hoàng nữ, mọi người quây quần bên Thái hậu, cười nói vui vẻ, không khí vô cùng đầm ấm.
Dạo này tinh thần của Thái hậu cũng khá tốt. Nghe nói gần đây bệnh tình của Khang Bình Trưởng Công chúa đã thuyên giảm đáng kể, bà ta không còn phát điên lung tung nữa, thỉnh thoảng còn có thể nhận ra người quen. Khi biết được tin này, Thái hậu cũng đoán được rằng sớm muộn gì nữ nhi cũng sẽ bình phục, vậy nên tâm trạng tất nhiên cũng vui vẻ hơn hẳn. Thái hậu có tâm trạng tốt, các phi tần tự nhiên cũng vui lây, thi nhau đến Từ Ninh cung, xem có thể gặp được Hoàng thượng hay không.
Khi nhìn thấy Bùi Chức, Thái hậu nói: “Dạo này Tuyên Nghi ít vào cung quá, cháu có thời gian thì thay ai gia đi thăm nó, đừng để con bé thân là cô nương mà không biết tự giữ gìn sức khỏe.”
“Hoàng tổ mẫu yên tâm, cháu sẽ đi thăm muội ấy ạ.” Bùi Chức mỉm cười đáp: “Tuyên Nghi đúng là gầy đi nhiều nhưng đợi sức khỏe của Khang Bình cô mẫu khá lên, muội ấy sẽ hồi phục thôi ạ.”
Thái hậu nghe nàng nhắc đến ngoại tôn nữ với giọng điệu thân thiết, tâm trạng lại càng vui.
Bà ấy rất thích thấy Thái tử phi và ngoại tôn nữ thân thiết, sau này nếu bà ấy không còn nữa, có Thái tử phi bảo vệ ngoại tôn nữ, dù không thể sống vinh hiển như khi bà ấy còn ở đây nhưng chí ít nàng ấy cũng không sợ bị người ta bắt nạt.
Điều Thái hậu không yên tâm nhất kiếp này chính là ngoại tôn nữ. Ngoại tôn nữ của bà ấy vốn hiền lành, hiếu thuận, bị mẫu thân nuôi dạy quá mức nhu mì nhút nhát, không có trưởng bối che chở thì rất dễ bị người ta ức hiếp. Bà ấy đã lớn tuổi, cũng không biết còn bảo vệ được Tuyên Nghi bao lâu, chỉ đành tính đường lâu dài cho nàng ấy mà thôi.
Đang trò chuyện, Thái hậu bỗng nhớ ra chuyện gì đó, bèn quay sang nhìn Lệ Quý phi, giọng mang theo vài phần quan tâm: “Lệ Quý phi, Nhị Hoàng tử phi sắp sinh rồi phải không?”
Trên mặt Lệ Quý phi không giấu được vẻ hân hoan: “Dạ phải, bà tử đều nói chắc cuối tháng này hoặc đầu tháng sáu sẽ sinh.”
Hài tử trong bụng Nhị Hoàng tử phi là tôn bối đầu tiên của Chiêu Nguyên Đế, bất kể là nam hay nữ đều được quan tâm đặc biệt.
“Bên chỗ Nhị Hoàng tử phi có người chưa? Phải phái thêm người qua hầu hạ, bà tử đỡ đẻ, vú nuôi cũng phải sẵn sàng, còn cả Thái y nữa…” Thái hậu lo lắng dặn dò không ngừng.
Lệ Quý phi gật đầu lia lịa, đáp từng câu.
Các phi tần trong điện thấy Thái hậu cùng Lệ Quý phi nói về đứa con trong bụng Nhị Hoàng tử phi, ai nấy đều không giấu được ghen tị nhưng đằng sau sự ghen tị ấy, ánh mắt của họ lại vô thức lướt đến Thái tử phi.
Nhị Hoàng tử phi sắp sinh rồi, còn Thái tử phi thì vẫn chưa có tin tức gì, không biết rốt cuộc là do sức khỏe Thái tử hay Thái tử phi có vấn đề nữa. Dù là ai có vấn đề đi nữa thì việc Đông cung chưa có con nối dõi vẫn là sự thật, cũng không biết Hoàng thượng và Thái hậu nghĩ thế nào.
Lúc này, Mai Quý phi lên tiếng: “Mẫu hậu, Nhị Hoàng tử phi sắp sinh rồi, cũng không biết đến khi nào Thái tử phi mới có tin vui để chúng ta cùng được vui lây đây.”
Câu nói này thực sự chẳng khách sáo chút nào, nếu là một nữ nhân bình thường chắc chắn sẽ bị những lời ấy làm tổn thương, vừa khó chịu vừa lo lắng.
Nhưng Bùi Chức không phải người bình thường, dù có không sinh thì nàng vẫn vô cùng vững vàng.
Nàng đáp: “Cảm tạ Mai mẫu phi quan tâm, thì ra mẫu phi lại để tâm đến bụng của bổn cung như vậy. Người yên tâm, lần sau gặp phụ hoàng, bổn cung nhất định sẽ nhắc lại với phụ hoàng.”
Mai Quý phi đỏ bừng mặt.
Phi tần trong điện đều sững sờ, bị sự “không biết xấu hổ” của Thái tử phi làm cho ngơ ngác.
Người khác đấu đá trong hậu cung đều lấy sở trường của mình đánh vào sở đoản của kẻ khác, nữ nhân trong cung so bì nhau ở chỗ sủng ái và cái bụng. Thái tử phi chỉ có sủng ái mà không có con, loại sủng ái này làm sao có thể lâu dài.
Với nữ nhân, quan trọng nhất vẫn là sinh con, sinh con mới có chỗ đứng vững trong nhà trượng phu.
Thế mà Thái tử phi đã gả vào Đông cung ba năm mà vẫn không có tin tức nào, cũng khó trách người ta bàn tán về nàng. Chỉ là bọn họ vừa mới nói móc nàng một câu, vậy mà nàng lại mặt dày mày dạn nói muốn đi tìm Hoàng thượng cáo trạng, bảo Hoàng thượng để ý nữ nhân của mình đi…
Đến cả Thái hậu nghe xong cũng thấy hết sức cạn lời.
Nhưng nhìn Thái tử phi tỏ ra vô tội như là đương nhiên, trong lòng Thái hậu lại nảy sinh một suy nghĩ hết sức quái lạ: “Thái tử phi quả thật làm ra được chuyện như vậy”. Thái tử phi vốn khinh thường chuyện tranh đấu với nữ nhân trong hậu cung, nên dứt khoát để Hoàng thượng tự đi để mắt đến nữ nhân của mình.
Bao năm nay, sao Thái hậu lại không nhìn ra Thái tử phi là người thế nào?
Bên ngoài nàng xinh đẹp dịu dàng, luôn tươi cười vui vẻ, thực ra lại là người chẳng bao giờ chịu thiệt. Nàng không cần dùng thủ đoạn bỉ ổi để tranh đấu với người khác, bởi phía sau nàng có Hoàng thượng và Thái tử, hai nam nhân ấy sẵn sàng ra mặt thay nàng, không cần nàng phải tự ra tay. Ai dám làm nàng tức giận, nàng chỉ cần nói một tiếng với Hoàng thượng hoặc Thái tử, hai người ấy lập tức đứng ra dẹp yên cho nàng.
Chỉ tội nghiệp mấy phi tần kia còn chưa hiểu rõ thâm ý bên trong, thậm chí còn không biết thái độ của Hoàng thượng đối với Thái tử phi đã khác hẳn, còn bọn họ vẫn dùng tiêu chuẩn của một nữ nhân bình thường để nhìn nhận nàng.
Thực ra Hoàng thượng cũng từng dặn dò Thái hậu vài câu, bảo bà ấy để mắt nhiều hơn, đừng để Thái tử phi phải chịu uất ức.
Vấn đề là, với một Thái tử phi “hung hãn” thế này, ai mà bắt nạt nổi nàng chứ?
Mai Quý phi tức giận không chịu được, lời nói cũng không còn giữ kẽ: “Thái tử phi, bổn cung đang lo lắng cho ngươi, cũng là lo cho huyết mạch Đông cung. Ngươi lôi Hoàng thượng vào chuyện này làm gì? Nếu Thái tử phi quả thật có vấn đề thì mau gọi Thái y đến khám đi, đừng chậm trễ đại sự con nối dõi. Nếu không, chi bằng để Hoàng thượng ban cho Thái tử mấy vị Trắc phi khỏe mạnh, kiểu gì rồi cũng sinh được thôi…”
Nói đến đoạn cuối, bà ta dùng khăn tay che nửa khóe miệng nhưng ánh mắt thì lộ rõ ác ý.
“Đa tạ Mai mẫu phi đã quan tâm.” Thái tử phi bình thản đáp: “Bổn cung biết Mai mẫu phi gần đây luôn phiền muộn vì hôn sự của Tam Hoàng tử, tâm trạng không thoải mái, khó tránh khỏi hay nói bừa, bổn cung cũng sẽ không chấp nhặt.”
“Ngươi…” Mai Quý phi lại bị nàng chặn họng, sắc mặt tái xanh.
Thấy bà ta còn định nói tiếp, Thái hậu cuối cùng cũng lên tiếng: “Mai Quý phi, chẳng lẽ ngươi có ý kiến gì với quyết định của ai gia sao?”
Hôn sự của Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa vốn do Thái hậu lên tiếng lùi lại. Bà ấy biết rõ Mai Quý phi vẫn canh cánh trong lòng nhưng vì thân phận nên không dám nói ra. Lần này Thái tử phi lôi chuyện này ra, đương nhiên càng khiến bà ta thấy khó chịu.
Cho dù biết Thái tử phi đang khéo léo dẫn tên sang hướng khác, nhưng nếu không phải Mai Quý phi nói trước thì Thái tử phi cũng đâu nhắc tới chuyện này?
“Mẫu hậu, con không dám.” Mai Quý phi vội vàng quỳ xuống: “Người hiểu lầm con rồi. Tháng chín đúng là thời điểm tốt, tiết trời mát mẻ, tân nhân thành hôn cũng đỡ vất vả hơn, là người thương xót hai đứa nhỏ, con vui còn không kịp.”
Nói mãi, sắc mặt Thái hậu mới dần dịu lại.
Đến lúc này, chẳng còn ai dám nhắc tới chuyện cái bụng của Thái tử phi nữa, tất cả đều thức thời chuyển sang đề tài khác.
Quả nhiên, Thái tử phi vừa dữ dằn vừa đáng sợ đúng như lời đồn. Nghĩ đến chuyện vị này từng giết hải tặc mà cứ như chém dưa thái rau, đám phi tần trong cung không khỏi rùng mình, âm thầm quyết định sau này phải cẩn thận, đừng có như Mai Quý phi để tức giận làm mờ mắt rồi đụng độ với Thái tử phi.
Mà chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
Đến chiều tối, rất nhiều phi tần đều nghe tin Mai Quý phi bị Hoàng thượng trách mắng, bắt ở lại Vĩnh Hòa cung chép kinh Phật để tĩnh tâm, đỡ phải nghĩ vớ vẩn.
Đây rõ ràng là chẳng buồn giữ thể diện cho Mai Quý phi.
Chuyện này cũng khiến mọi người càng thêm nhận ra Hoàng thượng thiên vị Thái tử phi đến mức nào, cho dù nói là vì yêu Thái tử mà thương lây Thái tử phi thì cũng hơi quá đáng thật.
Rốt cuộc Thái tử phi có bản lĩnh gì mà khiến cả Hoàng thượng lẫn Thái tử đều hết lòng che chở nàng như thế?
Lần này, Mai Quý phi đụng vào Thái tử phi, mặt mũi thể diện đều mất sạch, tức đến mức trong Vĩnh Hòa cung lại phải thay một lượt đồ sứ mới.
An Ngọc Công chúa cũng tức điên nhưng càng lúc nàng ta lại càng sợ Thái tử phi hơn. Dù có tức chết, nàng ta cũng đành nuốt giận, chỉ có thể tìm Tam Hoàng tử để trút bầu tâm sự.
“Tam Hoàng huynh, sao mà Thái tử phi lại đáng ghét thế? Muội thật sự rất ghét nàng ta… Lần trước ở phủ Khang Bình cô mẫu, muội đến tìm Cơ Đàm Chi, chắc chắn nàng ta đã lén cười nhạo muội rồi…”
Tam Hoàng tử nhíu mày: “Thái tử phi sẽ không cười nhạo muội đâu…” Chưa kịp nói dứt lời, An Ngọc Công chúa đã tức tối ngắt lời: “Tam Hoàng huynh, huynh có ý gì? Huynh lại còn bênh vực nữ nhân đó sao?”
Tam Hoàng tử thấy muội muội khó nói lý, cũng cảm thấy hơi mệt mỏi: “An Ngọc, ta đã nói với muội rồi, đừng đối đầu với Thái tử phi, nếu không người chịu thiệt sẽ là muội. Lần này đúng là mẫu phi tự gây chuyện trước, cho dù Thái tử phi… Thì mẫu phi cũng không nên nói những lời đó trước mặt bao người.”
“Nhưng chuyện Thái tử phi không có con là sự thật, mẫu phi chỉ nhắc nhở nàng ta một câu thôi mà!” An Ngọc Công chúa vẫn không phục.
Tam Hoàng tử cụp mắt, che đi tia sáng lạnh trong đáy mắt, khẽ nói: “Muội ngoan chút đi. Tháng sau phụ hoàng sẽ ra ngoại thành nghỉ mát ở Tây Giao viên lâm, đỡ để hai người phải ở lại trong cung.”
Lời này cũng là nhắc nhở hai mẫu tử Mai Quý phi, cho dù trong lòng có tức giận đến mấy thì cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ngoan ngoãn ở lại Vĩnh Hòa cung chép kinh Phật.
Nhưng chuyện Thái tử phi đấu với Mai Quý phi vẫn nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Có không ít người vốn đã không ưa Thái tử phi, nhất là việc nàng vào cung đã ba năm mà vẫn chưa có thai, khiến Đông cung vẫn chưa có người nối dõi. Trong mắt người ngoài, đây hoàn toàn là lỗi của Thái tử phi.
Trên đời này vốn là thế, nam tử không con nối dõi thì ít ai trách nam nhân, chỉ luôn đổ lỗi cho nữ nhân.
Trên triều đình, cũng có không ít triều thần đề nghị để Thái tử nạp Trắc phi.
Chiêu Nguyên Đế sắc mặt khó lường, không nói tiếng nào.
Sắc mặt Tần Chí trở nên u ám, ánh mắt hắn quét thẳng những triều thần vừa đề xuất việc nạp Trắc phi, ánh nhìn ấy lạnh lẽo, quấn chặt như rắn độc khiến bọn họ thấp thỏm bất an.
Thái tử không phải sẽ giận bọn họ vì chuyện bọn họ đề nghị nạp Trắc phi rồi tính toán trả thù đấy chứ?
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã biết quả thực Thái tử muốn trả thù thật. Chỉ mấy ngày sau, những triều thần từng dám đề nghị chuyện Thái tử nạp Trắc phi lần lượt bị khui ra đủ loại bê bối, thậm chí có kẻ còn phạm tội đến mức bị cách chức, lưu đày.
Phần lớn những kẻ đề nghị Thái tử nạp Trắc phi đều là những gia đình có nữ nhi đến tuổi, muốn đưa cô nương nhà mình vào Đông cung làm Trắc phi, cho nên bọn họ mới sốt sắng, ráo riết thúc đẩy chuyện này như thế.
Đáng tiếc bọn họ đã đánh giá quá thấp lòng dạ trả thù của Thái tử.
Thái tử cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ đơn giản phanh phui ra những việc làm phạm pháp mà bọn họ từng che giấu, kết quả là quan mất chức, mà nữ nhi nhà họ còn đâu đủ tư cách vào cung?
Hành động lần này của Thái tử đã cảnh tỉnh không ít kẻ còn đang nuôi tâm tư manh động, không một ai dám nhắc lại chuyện nạp Trắc phi nữa.
Chuyện này cũng trở thành trò cười cho rất nhiều người.
Ai mà chẳng thèm muốn vị trí Trắc phi của Thái tử? Nhưng thèm muốn thì cứ thèm muốn, Hoàng thượng và Thái tử chưa mở miệng, mà tự mình chạy đến xum xoe thì sao có thể được lòng?
Trong triều, có không ít lão hồ ly đã sớm nhìn thấu thái độ của Hoàng thượng, bọn họ thấy rõ Hoàng thượng hoàn toàn không can thiệp vào chuyện hậu cung của Thái tử. Thái tử muốn một lòng chỉ sủng ái Thái tử phi hay muốn nạp Trắc phi, tất cả đều do Thái tử tự quyết. Những kẻ không hiểu chuyện thì tưởng đó là vì Hoàng thượng thương yêu Thái tử nhưng những kẻ hiểu chuyện mới mơ hồ nhận ra, thật ra Hoàng thượng đang dung túng cho Thái tử phi.
Trên đời này, không có bức tường nào là không lọt gió. Thái tử phi làm quá nhiều chuyện, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta nhận ra manh mối, huống chi trong triều còn có lắm lão thần quen thói suy đoán lòng vua.
Bọn họ phát hiện ra thái độ của Hoàng thượng với Thái tử phi vô cùng khác lạ, mấy lần còn lộ vẻ tiếc nuối vì nàng là Thái tử phi…
Bọn họ rất tin vào nhân phẩm của Hoàng thượng, tuyệt không thể có quan hệ mờ ám với Thái tử phi. Mà có thể khiến Hoàng thượng tiếc nuối như vậy, chắc chắn chỉ có thể là vì Thái tử phi có tài năng xuất chúng, không bị giới hạn bởi thân phận nữ nhi, Hoàng thượng muốn trọng dụng nàng.
Hiểu được chân tướng, còn kẻ nào ngu dại đi soi mói chuyện Thái tử phi có sinh con được hay không nữa không?
Không thấy ngay cả Hoàng thượng và Thái tử cũng không sốt ruột à?
Khi một người thể hiện được giá trị của bản thân, thậm chí vượt lên trên mọi giới hạn của giới tính thì còn ai dùng tiêu chuẩn của những nữ nhân tầm thường để đo đếm nàng nữa?
Làm vậy mới chính là ngu xuẩn nhất!
Sau khi thái tử mất trí nhớ