Đầu tháng 4, Hạ Thành Minh tới Kinh thành.
Ôn Như Thủy biết tin đã sai người tới bến thuyền đón y, đặc biệt làm lễ đón gió tẩy trần cho y trong Bạch Ngọc lâu ở Kinh thành.
Trước đó, do Hạ Thành Minh phải đợi người của Hạ gia từ đất Thục đến rồi cùng tới Lý gia ở thành Vân Châu đòi công lý, cho nên khi Thái tử trở về kinh, y không có đi theo, mà dự định xử lý xong việc giữa hai nhà Hạ Lý rồi mới vào kinh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ôn Như Thủy cười hỏi: “Hạ công tử, đã giải quyết xong việc chưa?”
Hạ Thành Minh là người nhiều thủ đoạn, ngày thường che giấu bộ mặt thật của mình bằng dáng vẻ thư sinh văn nhã. Y liếc mắt là nhận ra Phúc Ninh Quận chúa rất hứng thú với việc của Lý gia và cũng không ngại nhắc tới nó. Y hoàn toàn không coi mình là người của Lý gia, bất kể Lý gia ra sao cũng không thể ảnh hưởng đến y, cũng mặc kệ câu nói xưa là “Không vạch áo cho người xem lưng”.
“Đã giải quyết xong rồi.” Y mỉm cười đáp: “Người tới từ Hạ gia là huynh đệ của mẫu thân ta, cũng là đại cữu cữu của ta, hiện giờ đại cữu cữu là người nắm quyền của Hạ gia…”
Sau khi Hạ gia nhận được tin tức Triệu Hạc đưa tới, Hạ đại lão gia đã đích thân tới thành Vân Châu đã có thể thấy việc này quan trọng đến nhường nào.
Sau này từ chỗ Hạ đại lão gia, Hạ Thành Minh mới biết được rằng năm xưa ngoại tổ mẫu đã đổ bệnh vì chuyện mẫu thân y mất tích. Về sau, vì thương nhớ mẫu thân, lại hối hận vì đã gả mẫu thân tới thành Vân Châu mà buồn rầu tích thành bệnh, chẳng được mấy năm bà cụ đã nằm liệt giường rồi nhắm mắt xuôi tay.
Trước khi lâm chung, điều mà ngoại tổ mẫu canh cánh trong lòng nhất chính là nữ nhi út. Bà cụ gọi mấy nhi tử tới bên giường, dặn dò bọn họ dù thế nào cũng nhất định phải tìm được Hạ Thanh Uyển.
Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hạ đại lão gia là người con có hiếu, luôn khắc ghi lời dặn của mẫu thân trong lòng. Bao năm qua, ông ấy vẫn luôn cho người đi tìm Hạ Thanh Uyển.
Chỉ là thế lực của Hạ gia phần lớn tập trung ở phía Tây Nam đất Thục, còn ở Giang Nam thì gần như không có thế lực hay nhân lực nào có thể dùng được. Thêm vào đó, vùng Giang Nam thường xuyên có hải tặc lên bờ quấy phá nên việc tìm người của Hạ gia cũng chẳng mấy thuận lợi.
Dù vậy thì ít nhất Hạ gia cũng đã dốc tâm sức, so ra còn tốt hơn Lý gia, đến cả việc phái người đi tìm mà bọn họ cũng không làm.
Cũng chính vì vậy mà ấn tượng của Hạ Thành Minh về Hạ gia vẫn khá là tốt, cũng sẵn lòng nhận mối quan hệ thân thích này.
Sau khi Hạ Thành Minh và Hạ đại lão gia nhận máu mủ, cả đoàn người lập tức lên đường tới Lý gia để đòi lại công bằng.
Khi bọn họ tới Lý gia, vừa nói rõ thân phận, quả nhiên Lý gia đã lập tức rối loạn. Thật ra mấy năm nay, Lý gia đang trên đà suy thoái. Nếu không nhờ tổ tiên Lý gia từng có người làm quan lớn trong triều đình, cộng thêm bản thân Lý Ân có công danh, năng lực cũng tài giỏi, lại từng lập công trong việc chống hải tặc, không thì e rằng Lý gia sớm đã bị gạt ra khỏi các thế gia vọng tộc ở thành Vân Châu. Trái ngược lại, những năm gần đây Hạ gia phát triển ngày càng hưng thịnh ở đất Thục, lại có thông gia như Triệu Hạc cùng nhiều mệnh quan triều đình hậu thuẫn, Lý gia hoàn toàn không thể sánh bằng Hạ gia.
Ban đầu, Lý lão phu nhân tỏ vẻ khinh thường khi thấy Hạ thị tới, tuyệt nhiên không chịu thừa nhận chuyện năm xưa mình đã hãm hại Hạ Thanh Uyển.
Mấy năm qua, vì nhi tử Lý Ân mãi không chịu tái hôn, dưới gối chỉ có một nữ nhi thứ xuất khiến dòng chính Lý gia ngày càng ít người nối dõi, tính cách của Lý lão phu nhân càng lúc càng trở nên cổ quái, ngay cả tôn nữ duy nhất mà bà ta nuôi nấng cũng nơm nớp lo sợ, có thể nói cả dòng chính Lý gia gần như sắp diệt vong.
Lý lão phu nhân càng hận Hạ Thanh Uyển hơn, bà ta cho rằng Hạ Thanh Uyển là hồ ly tinh, cho dù đã chết nhưng vẫn còn mê hoặc khiến nhi tử của bà ta như kẻ mất hồn, trơ mắt nhìn Lý thị tuyệt tự chứ nhất quyết không chịu lấy vợ sinh con nữa.
Điều đó chắc chắn đã khiến Lý lão phu nhân càng sinh hận. Dẫu cho Hạ Thanh Uyển đã mất hai mươi năm nhưng nỗi oán hận của Lý lão phu nhân với bà ấy lại càng lúc càng tăng.
Khi người Hạ gia tới đòi công bằng, Lý lão phu nhân không những không chịu thừa nhận tội lỗi của mình mà còn lớn tiếng chửi bới Hạ Thanh Uyển ngay tại chỗ, tiện thể quát tháo luôn cả người Hạ gia. Ngay cả Lý Ân cũng không cách nào ngăn được, khiến cho tình cảnh vô cùng hỗn loạn.
Người Hạ gia tức đến mức gân xanh nổi đầy trán nhưng lại chẳng tiện tranh cãi với một lão thái thái tuổi đã cao.
Cho tới khi Hạ Thành Minh không chịu nổi nữa, y bước thẳng ra, nghiêm giọng yêu cầu Lý lão phu nhân ngừng mắng chửi.
Khoảnh khắc Lý lão phu nhân nhìn thấy gương mặt của Hạ Thành Minh, bà ta ngây ra như phỗng, sau đó run rẩy hỏi y là ai. Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, Lý lão phu nhân vẫn không hề quên gương mặt của Hạ Thanh Uyển, hình ảnh đó chưa từng phai nhòa một khắc nào.
Hạ Thanh Uyển giống như một cái gai cắm sâu trong lòng bà ta, càng hận thì ấn tượng về Hạ Thanh Uyển lại càng rõ nét, chưa từng phai mờ theo năm tháng.
Ngay cả Lý Ân đang đứng ngăn trước mẫu thân mình cũng trừng mắt sững sờ nhìn Hạ Thành Minh, ông ta hoàn toàn chết lặng, không kịp phản ứng.
Hạ Thành Minh nhếch môi, nở một nụ cười chẳng rõ là châm biếm hay chứa đầy ác ý, nói từng chữ một: “Ta chính là đứa con năm xưa Hạ Thanh Uyển hoài thai! Các người không ngờ tới đúng không? Sau khi mẫu thân ta bị hải tặc bắt đi, bà ấy không những không chết mà còn sinh ra ta ở trên đảo của bọn hải tặc. Ta sinh ra trên đảo, lớn lên ở đó, học đủ mọi thủ đoạn của hải tặc. Mẫu thân ta để ta mang họ Hạ, bà ấy đặt tên cho ta là Thành Minh, mong muốn cả đời này ta không bao giờ quên mình mang họ Hạ…”
Y còn chưa dứt lời, Lý lão phu nhân đã phát điên.
Ngay lúc ấy, Lý lão phu nhân thét lên chói tai, ôm lấy đầu mình, hoàn toàn điên dại.
Chẳng cần phải nhận tổ quy tông bằng máu mủ, chỉ cần nhìn gương mặt của Hạ Thành Minh rồi đối chiếu với tuổi tác của y thì cũng đủ biết y là nhi tử ruột của Hạ Thanh Uyển với Lý Ân.
Bởi vì dung mạo của y tuy giống Hạ Thanh Uyển nhưng khi nhìn kỹ thì vẫn có vài nét giống Lý Ân.
Lý lão phu nhân chưa từng nghĩ tới chuyện tôn tử mình hằng mong muốn suốt bao nhiêu năm nay lại được Hạ Thanh Uyển sinh hạ.
Thế nhưng chính bà ta lại là người hủy hoại cả đời tôn tử, đến mức mà tôn tử còn không chịu nhận họ Lý, cũng không chịu quay về Lý gia… Dòng chính của Lý thị đã tuyệt hậu ngay trong tay bà ta, bảo sao bà ta không phát điên?
Bà ta hận Hạ Thanh Uyển nhưng rốt cuộc Hạ Thanh Uyển đã làm gì sai?
Hạ Thanh Uyển mới là người vô tội nhất, bà ấy phải chịu đựng những đắng cay tăm tối đến mức một người bình thường khó mà gánh nổi, tuyệt vọng đến mức từng khoảnh khắc đều chỉ muốn rời khỏi cõi đời này.
Hạ Thanh Uyển cũng hận. Bà ấy hận Lý lão phu nhân vì sự ích kỷ mà phá hủy cuộc đời của bà ấy, cũng hận trượng phu nhu nhược, bội bạc, không thể giữ trọn lời thề phu thê, lại còn nạp Trần thị làm thiếp, dẫn sói vào nhà…
Bà ấy hận quá nhiều. Chính vì vậy, bà ấy nhất quyết để nhi tử mang họ Hạ, chỉ thừa nhận họ Hạ, cho dù có một ngày nhi tử rời khỏi đảo hải tặc cũng sẽ không quay về Lý gia, càng không nhận lại họ Lý.
Đó chính là cách bà ấy báo thù Lý gia.
Quả nhiên, Hạ Thanh Uyển rất hiểu Lý lão phu nhân, bà ấy biết rõ bà ta coi trọng con cháu tới mức nào, cho nên cố tình để bà ta rõ ràng là có tôn tử nhưng tôn tử lại nhất quyết không chịu nhận Lý gia, đây là cách báo thù đáng sợ nhất dành cho Lý lão phu nhân.
Có Hạ Thành Minh đứng ra, chuyện Hạ gia đòi lại công bằng cho Hạ Thanh Uyển diễn ra vô cùng thuận lợi.
Hoặc có thể nói, sau khi Lý lão phu nhân bị kích động đến mức phát điên, còn Lý Ân đã biết được những gì Hạ Thanh Uyển từng trải qua thì lòng đã nguội lạnh, buông bỏ hết mọi suy nghĩ, chỉ còn lại sự tê dại, mặc cho Hạ gia sắp xếp thế nào cũng được.
Hạ gia đã đòi lại được công bằng, bắt những kẻ phải trả giá thì trả giá, đồng thời cũng nhận được khoản bồi thường từ Lý gia, song bọn họ không động vào số tiền đó, mà giao toàn bộ cho Hạ Thành Minh.
Vốn dĩ, tất cả những thứ đó đều là của Hạ Thành Minh.
Nếu năm xưa Hạ Thành Minh được sinh ra ở Lý gia thì với thân phận đích trưởng tử của Lý gia, mọi thứ của Lý gia vốn dĩ là của y mà.
Hạ Thành Minh nhận lấy số tiền ấy nhưng sau đó đem đi quyên góp. Y quyên góp cho Phúc Điền viện, Dưỡng Tế viện cũng như giúp đỡ những bách tính từng tan cửa nát nhà vì hải tặc, khiến cuộc sống trở nên lầm than.
Sau đó, Hạ Thành Minh rời khỏi Lý gia và rời khỏi thành Vân Châu.
Trước lúc rời đi, Lý Ân từng tới tìm y.
Hạ Thành Minh không hề có chút tình cảm nào với phụ thân, bất kể là yêu hay hận, tất cả đã sớm tan biến, chỉ còn lại sự thanh thản và lạnh nhạt như đối diện với một người xa lạ.
Trong những năm tháng y cần phụ thân, phụ thân chưa từng xuất hiện. Bao gian khổ, chật vật trong quá trình trưởng thành đã sớm bào mòn hết thảy những khát khao, ảo tưởng của y về phụ thân. Huống chi, khi biết rõ thân thế của mẫu thân, chút tình cảm cuối cùng dành cho phụ thân cũng hoàn toàn tiêu tan, hai người chẳng khác gì người dưng nước lã.
Lý Ân biết nhi tử không nhận mình, ông ta cũng không muốn tự rước lấy sự ghét bỏ, chỉ là trong lòng vẫn khắc khoải muốn biết những năm qua thê tử đã phải trải qua những gì. Khi đến Lý gia đòi công bằng, Hạ Thành Minh vốn chẳng muốn kể những gì mẫu thân đã phải chịu đựng trong những năm qua với người Lý gia, chỉ nói lướt qua rất đơn giản.
Hạ Thành Minh giật giật khóe môi, bình thản nói: “Một nữ nhân vừa xinh đẹp lại còn đang mang thai, lưu lạc tới đảo hải tặc, ông nghĩ xem bà ấy sẽ phải trải qua những gì? Chẳng phải ông cũng đã dự đoán ra được rồi sao?”
Toàn thân Lý Ân run rẩy, thật ra ông ta đã có thể mường tượng ra được, chỉ là không dám nghĩ tới mà thôi.
“Thật ra, có lúc ta chỉ ước giá mà mình đừng ra đời. Nếu như không có ta, có lẽ mẫu thân đã có thể sớm chấm dứt số phận bi thương của mình… Chỉ tiếc là mệnh của ta quá dai, trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn cứ kiên quyết ở lại trong bụng bà ấy, chờ đến lúc chào đời… Mẫu thân là một nữ nhân rất thông minh, bà ấy giả vờ nói ta là đứa trẻ bà ấy mang thai ở trên đảo hải tặc, ráng nhẫn nhịn đến lúc đủ tháng rồi lại lấy cớ sinh non để giấu kín thân thế của ta với bọn hải tặc…”
Nếu không, những năm qua y cũng không thể thuận lợi sống sót trưởng thành.
Bọn hải tặc đều là phường ác nhân, chúng chẳng đời nào chịu nuôi con của nam nhân bên ngoài nhưng nếu là máu mủ của bọn chúng thì chúng lại chẳng tiếc nuôi nấng.
Hôm ấy, Lý Ân như kẻ mất hồn, lảo đảo bỏ đi.
Về sau, Hạ Thành Minh nghe tin từ Triệu gia, biết được nửa tháng sau khi bọn họ rời đi, Lý Ân đã đổ bệnh rồi qua đời. Cả dòng chính Lý thị to lớn cuối cùng chỉ còn sót lại một lão thái thái đã phát điên, cùng một cô nương yếu đuối nhút nhát, kết cục của Lý gia đã có thể tưởng tượng được.
Hạ Thành Minh chỉ nghe lướt qua, không để trong lòng, hoàn toàn vứt bỏ tất cả chuyện cũ và con người có liên quan Lý gia ra sau đầu, bắt đầu bận rộn thu mua hải sản ở Giang Nam, chuẩn bị cho việc đi lên phương Bắc.
**
Sau khi nghe xong, Ôn Như Thủy lại cảm thấy hả hê lần nữa. Chỉ là, sau cơn hả hê ấy, trong lòng nàng ấy vẫn không khỏi thương xót và đau lòng cho số phận của Hạ Thanh Uyển. Dẫu cho kẻ ác đã phải chịu báo ứng nhưng những khổ sở gần chục năm mà Hạ Thanh Uyển phải trải qua đều là thật, nửa đời sau của bà ấy thật sự quá bi thảm.
Hạ Thành Minh thì lại như đang kể chuyện của một người xa lạ. Nói xong, y bèn chuyển sang bàn chuyện làm ăn với Ôn Như Thủy.
Lần này y vào kinh đã mang theo không ít hải sản từ Giang Nam, muốn cùng Ôn Như Thủy bàn bạc việc buôn bán hải sản ở Kinh thành.
Hai người vừa bắt đầu nói chuyện làm ăn thì lập tức gác hết những chuyện vặt khác sang một bên, tập trung tính toán, sắp xếp kế hoạch.
Bận rộn suốt mấy ngày, Ôn Như Thủy vào Đông cung gặp Bùi Chức, vừa báo cáo việc làm ăn, vừa tiện kể cho nàng nghe tình hình sau đó của Lý gia.
Bùi Chức nghe xong, mỉm cười hỏi: “A Thủy, tỷ cảm thấy Hạ Thành Minh thế nào?”
“Rất được việc.” Ôn Như Thủy trả lời thẳng thắn: “Đầu óc của y rất nhanh nhạy, đúng là có khiếu buôn bán, có y giúp nghĩ kế và đứng ra giao thiệp, quả thực đã giúp ta tiết kiệm được rất nhiều công sức.”
Dù không muốn thừa nhận nhưng nàng ấy cũng biết Hạ Thành Minh rất có năng lực, thậm chí còn hơn mình rất nhiều.
Bùi Chức gật đầu: “Có y giúp đỡ tỷ, vậy thì ta yên tâm rồi. Về sau nếu tỷ có muốn buôn bán gì cứ bàn bạc với y. Hai người cứ tự quyết định là được, thật sự còn do dự không quyết được thì hãy nói với ta.”
Ôn Như Thủy trầm ngâm một lúc, cuối cùng cũng hiểu ra ý của nàng, nàng ấy không giấu nổi vẻ vui mừng.
Cuối cùng tảng đá đè nặng trong lòng nàng ấy cũng được buông xuống.
Quá tốt rồi, cho dù có một cánh tay đắc lực như Hạ Thành Minh thì người Thái tử phi coi trọng nhất vẫn luôn là nàng ấy.
Tần Chí biết chuyện Hạ Thành Minh vào kinh, chỉ hỏi qua một câu rồi cũng không bận tâm thêm.
Khi trước, hắn chịu dẫn Hạ Thành Minh đến trước mặt Bùi Chức cũng là bởi nhìn ra người này có chút năng lực, muốn tìm cho Thái tử phi vài nhân tài có thể dùng được. Người này là để làm việc cho Thái tử phi, không cần phải câu nệ xuất thân, chỉ cần làm việc hiệu quả là đủ.
Bùi Chức kể cho Tần Chí nghe chuyện gần đây Hạ Thành Minh và Ôn Như Thủy đang làm ăn, hai người họ muốn làm một vụ lớn, có ý định biến Kinh thành và Giang Nam thành một chuỗi thương nghiệp liên kết chặt chẽ.
Nhìn thấy trên gương mặt hắn không giấu được vẻ mệt mỏi, nàng dịu giọng hỏi: “Điện hạ, gần đây chàng bận chuyện gì vậy?”
Tần Chí đáp: “Ừm… Cô đang điều tra gián điệp của ngoại tộc trà trộn trong Kinh thành, còn cả đám người mà hoàng tổ phụ năm xưa để lại…”
“Có manh mối gì chưa?”
“Cũng có chút ít.” Tần Chí vòng tay ôm nàng, tham lam hít lấy mùi hương trên người nàng, cả người như được thả lỏng, mí mắt khẽ cụp xuống, trông cứ như sắp ngủ thiếp đi.
“Gần đây Đại Vũ phát triển quá tốt, luôn có mấy kẻ không an phận, nóng ruột muốn…”
Bùi Chức đợi một lúc, không nghe thấy hắn nói tiếp, quay đầu nhìn thì thấy hắn đã ngủ thiếp đi mất rồi.
Nàng vừa buồn cười, lại vừa xót, đưa tay chạm vào lông mày hắn, kéo một tấm chăn mỏng đắp lên cho cả hai. Tiếp đó, nàng thoải mái dựa vào lòng hắn, cùng hắn chợp mắt nghỉ ngơi một lát.
Sau khi thái tử mất trí nhớ