Trước lời chất vấn của Bùi lão phu nhân, Uy Viễn Hầu nhất thời cứng họng, không đáp lại được.
Chuyện quá trớn duy nhất mà ông ta làm gần đây chỉ là sắm một căn nhà cho ái nữ Bùi Quyên đang lén lút trở về Kinh thành, để nàng ta có chỗ yên thân, tránh cảnh phải lang thang đầu đường xó chợ.
Thật ra sau khi biết Bùi Quyên khỏi bệnh, ông ta từng nghĩ tới chuyện đón thẳng nàng ta về phủ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhưng Bùi Quyên không muốn.
Nàng ta bảo ở bên ngoài tự do tự tại hơn, cộng thêm chuyện đã phạm lỗi nên rất sợ phải đối mặt với lão phu nhân, nàng ta vẫn cần thêm thời gian để chuẩn bị tâm lý nên mong được ở bên ngoài thêm vài ngày rồi mới trở về…
Nghe Bùi Quyên khóc lóc than thở một hồi, Uy Viễn Hầu thấy tim mình như thắt lại, sao nỡ ép nàng ta thêm nữa.
Tuy lo rằng ái nữ ở bên ngoài một mình có thể gặp nguy hiểm nhưng thấy Bùi Quyên kiên quyết như vậy, ông ta cũng hết cách, chỉ đành sắp xếp người trong căn nhà đó chăm sóc nàng ta cho tốt.
Song Uy Viễn Hầu chẳng hề cảm thấy hành động này có gì sai trái. Dù rằng quả thực trước đây Bùi Quyên đã phạm lỗi nhưng khi ốm nặng bị đưa đến thôn trang, lão phu nhân cũng đã tha thứ cho nàng ta rồi, chỉ cần nàng ta khỏi ốm và ông ta lại đến cầu xin thì Bùi Quyên lập tức có thể trở về phủ, tiếp tục làm Nhị cô nương cao quý của Hầu phủ, tương lai sẽ gả đi trong vẻ vang.
Chẳng lẽ Hoàng thượng lại trách phạt ông ta chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này ư?
Uy Viễn Hầu phu nhân vốn dĩ không định nhúng tay vào việc này để tránh rơi vào thế mích lòng đôi bên.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại của Hầu gia, bà ấy biết ngay ông ta đã gây ra chuyện gì, chỉ đành nhắc nhở: “Hầu gia à, ngài cứ nói ra đi, dù là chuyện gì đi nữa cũng hãy để mọi người bàn bạc giúp ngài, xem xem rốt cuộc lần này đã xảy ra chuyện gì?”
Nếu không vì nhi tử, bà ấy chẳng đời nào lên tiếng, cứ kệ ông ta gây ra mấy chuyện ngu xuẩn tiếp để lão phu nhân dần mất sạch kiên nhẫn, rồi cuối cùng sẽ bỏ mặc ông ta.
Nhưng Uy Viễn Hầu phu nhân không thể khoanh tay đứng nhìn nhi tử mình bị phụ thân trách mắng, phải chịu ấm ức như vậy được.
Bà ấy giữ im lặng thì còn đỡ nhưng vừa lên tiếng, Uy Viễn Hầu lập tức để ý tới, trong lòng ông ta bỗng trào dâng một cảm giác chán ghét khó hiểu.
“Câm miệng!” Ông ta quát lên đầy giận dữ: “Ta còn chưa tính sổ với bà đâu…”
Ông ta nhất quyết cho rằng chắc chắn là do thê tử mình đã vào cung thổi gió bên tai Thái tử phi. Nói không chừng việc này là do một tay bà ấy sắp đặt, xét cho cùng thì nhi tử lên nắm quyền sẽ có lợi cho bà ấy hơn là để trượng phu làm chủ gia đình nhiều.
Thật ra trong thâm tâm Uy Viễn Hầu cũng tự hiểu rằng những năm qua ông ta đã làm nhiều chuyện chẳng ra gì, sủng ái tiểu thiếp và thứ nữ quá mức. Biết thì biết vậy nhưng lòng người vốn đã bất công, ông ta thiên vị, yêu thương thứ nữ hơn cả, biết làm sao bây giờ?
Đều là con mình, ông ta thích thương đứa nào hơn là quyền của ông ta, ai dám nói gì chứ?
Nhưng ông ta nói còn chưa dứt lời thì đã trông thấy Bùi lão phu nhân giơ cao thanh ngọc như ý, khiến Uy Viễn Hầu sợ hãi, vội vàng tránh đi.
Ông ta vẫn rất sợ thanh ngọc như ý trong tay mẫu thân sẽ giáng xuống người mình.
Bùi lão phu nhân trông bộ dạng bất tài vô dụng của nhi tử, lòng đau như cắt, bà ấy lạnh lùng cất lời: “Đâu ra cái kiểu hung hăng với tức phụ mình như vậy, có gắt gỏng với nó thế nào đi nữa thì cũng không cứu nổi ngươi đâu! Gần đây nó không vào cung lần nào, cũng không nói gì với Thái tử phi, ngươi đừng nghi ngờ lung tung. Ngay cả tức phụ của Giác ca nhi cũng ở cữ suốt hai tháng nay, lấy đâu ra thời gian vào cung?”
Ngoài mặt bà ấy mỉa mai nhưng trong lòng thất vọng vô cùng. Đứa con này đúng là hết thuốc chữa, gặp chuyện thì không biết tự xem lại bản thân, chỉ biết đổ vấy lên đầu tức phụ và nhi tức phụ, lỗi lầm đều là của người khác hết, còn mình thì vô tội và đáng thương nhất.
Uy Viễn Hầu bất đắc dĩ nói: “Mẫu thân, con thật sự không làm gì cả! Người cũng biết, ngày nào con cũng an phận đến nha môn làm việc, tan làm là lập tức về nhà, ngay cả ngày được nghỉ ngơi vẫn luôn ở trong nhà, rất ít khi ra ngoài.”
Từ khi Bùi Chức được chọn làm Thái tử phi, dưới sự nghiêm khắc của Bùi lão phu nhân, cả chủ cả tớ trong phủ Uy Viễn Hầu đều giữ mình an phận, cẩn thận từ lời nói đến việc làm, chỉ sợ gieo họa cho Thái tử phi.
Uy Viễn Hầu cũng không ngoại lệ. Vì sợ bị người khác hãm hại, ông ta cực ít ra ngoài giao thiệp, ngày được nghỉ cũng chỉ ru rú trong nhà ngâm thơ đàn hát với đám mỹ thiếp, nhân tiện quan tâm ái nữ đang dưỡng bệnh ở thôn trang vài câu.
Bùi lão phu nhân không tin lời ông ta nói, mặt lạnh như tiền: “Nếu ngươi thật sự vô tội thì sao Hoàng thượng lại dùng từ ‘hành vi không đúng mực’ để quở trách ngươi chứ?”
Cuộn thánh chỉ trách mắng kia chắc chắn là ý của Hoàng thượng, nhi tử của bà ấy chắc chắn đã làm ra chuyện gì đó khiến Hoàng thượng không thể nhẫn nhịn được nữa nên mới bị tước bỏ tước vị, để Bùi An Giác Thế tử sớm kế thừa.
Trong mắt Bùi lão phu nhân, thực ra Hoàng thượng vẫn đang nể mặt Thái tử phi nên lời lẽ chưa quá gay gắt, nếu không với tính cách của Hoàng thượng, nếu buông lời nghiêm khắc chắc sau này nhi tử nhà bà ấy còn chẳng có nổi can đảm bước chân ra ngoài.
Uy Viễn Hầu nói: “Chẳng lẽ đây không phải cái cớ để ép con thoái vị nhường cho người tài đức hơn sao?” Nói đến đây, trong lòng ông ta ngùn ngụt oán thán, vẻ mặt không cam chịu: “Mẫu thân, con không cam lòng, chắc chắn là do Thái tử phi đã làm gì đó.”
Ông ta thừa nhận trước đây mình không quan tâm đến hai tỷ đệ Thái tử phi nhưng cũng không bạc đãi họ, vì sao Thái tử phi lại đối xử tàn nhẫn với ông ta như thế?
Thái tử phi muốn cất nhắc phu nhân và Tú tỷ nhi thì cứ cất nhắc đi, sao phải nhằm vào ông ta làm gì?
Người làm đại bá đây cũng chưa làm gì có lỗi với nàng mà.
Bùi lão phu nhân nhắm mắt, chán chẳng buồn nổi cáu với ông ta nữa. Chỉ cần chân tướng chưa bày rõ ra trước mặt thì ông ta sẽ không bao giờ tin, thậm chí còn nghĩ rằng do Thái tử phi đứng sau giật dây đã nói gì đó với Hoàng thượng.
Bà ấy hiểu tôn nữ nhà mình, dù A Thức không thân thiết với đại bá nhưng cũng không đến mức gây khó dễ, nếu không thì nàng đã lợi dụng thân phận Thái tử phi để kiếm chuyện từ lâu rồi.
Nhưng xem từ khi A Thức gả vào Đông cung xem, phủ Uy Viễn Hầu nhận hoàng ân nhờ nàng, tương lai của các nam nhân trong phủ ai nấy cũng rộng mở. Ai dám phủ nhận công lao của nàng chứ?
Bùi lão phu nhân quay sang nói với Uy Viễn Hầu phu nhân: “Ngày mai con trình lệnh bài vào cung gặp Thái tử phi đi.”
Uy Viễn Hầu phu nhân nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Bùi lão phu nhân nhìn nhi tử vẫn chưa cam lòng, bật cười đầy lạnh lùng: “Ngươi yên tâm, ngày mai đợi tức phụ của ngươi trở về là sẽ rõ chuyện này mười mươi, xem chúng ta có đổ oan cho ngươi không.”
Uy Viễn Hầu nghe vậy mà mắt giật liên tục, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy bất an vô cớ.
Hôm sau, Uy Viễn Hầu phu nhân trình lệnh bài tiến cung. Sau khi Đông cung nhận được lệnh bài thì không hề cố ý phớt lờ, nhanh chóng đã cử người dẫn bà ấy đến Đông cung, Bùi Chức đích thân đến gặp tại Trường Thu điện.
“Thái tử phi…” Uy Viễn Hầu phu nhân thỉnh an nàng xong, ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi.
Bùi Chức mỉm cười, hỏi: “Đại bá mẫu đến tìm cháu vì chuyện tước vị của đại bá sao?”
Uy Viễn Hầu phu nhân gật đầu, khẽ thở dài rồi kể sơ qua chuyện xảy ra ngày hôm qua cho nàng nghe, bà ấy cũng không định giấu giếm giúp trượng phu, thuật lại hết những nghi ngờ của ông ta đối với mình và Thái tử phi.
Do bản thân ông ta không biết xấu hổ, cớ gì bà ấy còn phải che giấu giúp chứ?
Bùi Chức lại chẳng bận tâm, nàng thoải mái nói: “Việc đại bá bị tước bỏ tước vị đúng là có liên quan đến cháu.”
Sau đó, nàng kể cho đại bá mẫu nghe những việc mà Bùi Quyên đã làm, đồng thời một mực khẳng định chắc chắn việc nàng ta có thể bắt cóc Phúc Ninh Quận chúa thuận lợi được như vậy là nhờ có đại bá ngầm tiếp tay, nếu không làm sao một nữ tử yếu đuối như Bùi Quyên có thể ngang nhiên bắt người giữa đường giữa phố như thế?
Đương nhiên phải có người giúp đỡ thì chuyện mới đơn giản như vậy được.
Ngay cả khi không phải do đại bá làm, Bùi Chức vẫn quyết định đổ cái tội này lên đầu ông ta, nếu không rất khó giải thích được sự khác thường của Bùi Quyên. Ai bảo vị đại bá này cứ toàn làm chuyện khiến người khác ghét chứ, chi bằng thoái vị nhường lại cho người có tài, để nhi tử kế thừa tước vị, kẻo có ngày cả tộc Bùi thị bị ông ta vạ lây.
Uy Viễn Hầu phu nhân điếng người. Bà ấy không ngờ rằng thứ nữ kia dám cả gan gây ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế, vô thức cảm thấy phải chăng đã hiểu lầm đâu đó.
Bởi vì với tính cách ấy của Bùi Quyên thì quả thực không thể gây nên loại chuyện như vậy được. Nhưng Thái tử phi đâu đến mức phải lấy chuyện này ra làm trò đùa. Nếu Thái tử phi không ở đó, chỉ sợ những chuyện Bùi Quyên đã làm sẽ liên lụy đến toàn bộ phủ Uy Viễn Hầu, tuy không đến mức tru di cửu tộc nhưng cả tộc kiểu gì cũng bị lưu đày.
Trong lòng bà ấy bỗng trào dâng nỗi oán hận và giận dữ. Trước kia trượng phu chiều chuộng Bạch di nương và Bùi Quyên thì cũng thôi đi, bà ấy không nhiều lời làm gì, thậm chí còn cố gắng đối xử công bằng, xoa dịu mấy nhi nữ chịu thiệt thòi… Nhưng bà ấy nhún nhường như vậy để rồi nhận lại được gì đây?
Phủ Uy Viễn Hầu suýt chút nữa đã rơi vào cảnh diệt vong chỉ vì thứ nữ được trượng phu chiều chuộng nhất.
**
Không đến trưa, Uy Viễn Hầu phu nhân đã trở về phủ.
Mọi người đều đang ở trong phủ chờ tin tức của bà ấy, đặc biệt là Uy Viễn Hầu, ông ta vẫn không chịu chấp nhận việc mình bị ép nhường lại tước vị, vẫn cố gắng đấu tranh cho bản thân. Ông ta cảm thấy mình vẫn còn trẻ, ít nhất còn có thể làm Hầu gia thêm 20 năm nữa.
Nghe nói phu nhân đã về, mọi người trong phủ đều ra đón.
“Mẫu thân.”
Bùi An Giác và Bùi Tú nhìn mẫu thân mình đầy lo lắng, thấy vẻ mặt bà ấy lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Uy Viễn Hầu phu nhân nhìn trượng phu, cố nén cơn giận trong lòng, cất lời: “Hầu gia đến Thọ An đường với ta trước! An Giác, con lại đây, còn những người khác đều lui xuống hết đi.”
Uy Viễn Hầu thấy sắc mặt bà ấy khác hẳn mọi khi, trong lòng cũng bất an lo lắng nhưng vẫn cắn răng đi theo đến Thọ An đường.
Sau khi gặp Bùi lão phu nhân, Uy Viễn Hầu phu nhân bèn kể lại tin tức mà mình nghe được từ Thái tử phi.
Trong phòng tĩnh lặng như tờ. Người nào người nấy cũng khiếp đảm, không thể nào chấp nhận nổi.
Không ngờ Bùi Quyên chỉ vì chuyện bản thân không thể trở thành Thái tử phi nên đã sinh lòng oán hận với A Thức được chọn, rồi cố ý bắt cóc Phúc Ninh Quận chúa để trả thù nàng sao?
“Không thể nào, Quyên Nhi không thể làm ra loại chuyện như vậy.” Uy Viễn Hầu hoàn toàn không tin: “Quyên Nhi vốn nhút nhát, còn là một cô nương yếu đuối, sao con bé có thể làm vậy được chứ?”
Uy Viễn Hầu phu nhân cười lạnh, nói: “Nó không làm được, chẳng phải còn ông giúp nó sao?”
“Ta không hề giúp!” Uy Viễn Hầu tức đến phát điên, mặt mày dữ tợn trừng bà ấy: “Ta chỉ mua một căn nhà cho con bé ở, còn lại chẳng làm gì cả, ta hoàn toàn không biết Quyên Nhi sẽ làm ra loại chuyện này… Không phải, chắc chắn Quyên Nhi không làm!”
Ông ta tin chắc rằng Bùi Quyên không làm ra nổi những chuyện đó.
Là một người cha, ông ta còn không rõ tính tình ái nữ nhà mình sao?
Hôm nay Uy Viễn Hầu phu nhân cứ như ăn phải thuốc nổ, không nhún nhường như mọi khi nữa, bà ấy ép sát từng bước: “Thái tử và Thái tử phi bắt quả tang ngay tại chỗ, oan uổng cho nó lắm sao!”
Thấy ông ta vẫn không chịu tin, Uy Viễn Hầu phu nhân không để ý đến ông ta nữa, bà ấy quay sang nhìn Bùi lão phu nhân, nước mắt chợt tuôn ra.
“Mẫu thân!” Uy Viễn Hầu phu nhân đau lòng khôn nguôi, vừa khóc vừa nói: “Trước đây ông ấy chiều chuộng thứ nữ và tiểu thiếp hết mực, con cũng chịu đựng được nhưng người xem, rốt cuộc ông ấy chiều ra cái thứ gì vậy chứ? Nhà chúng ta suýt chút nữa đã rơi vào cảnh kết cục không thể cứu vãn vì thứ nữ mà ông ấy nuông chiều rồi, đứa con của Giác ca nhi mới sinh còn bé bỏng như vậy mà suýt chút nữa cũng phải đi lưu đày chịu tội với chúng ta…”
Uy Viễn Hầu phu nhân khóc cũng có chừng mực, không kể lể nỗi ấm ức của bản thân suốt những năm qua, chỉ lấy chuyện của đám trẻ làm lời.
Bùi lão phu nhân đã cao tuổi, thương yêu nhất là đám trẻ, nghe những lời đó mà tim như bị dao cứa, bà ấy càng thất vọng về đại nhi tử hơn, cuối cùng không còn kỳ vọng gì nữa, quyết định buông tay từ bỏ ông ta.
“Bà nói hươu nói vượn gì đấy?” Uy Viễn Hầu khiếp sợ xong thì tức muốn hộc máu: “Có Thái tử phi ở đây, nhà chúng ta sao mà bị lưu đày được…”
Ông ta cảm thấy phu nhân đang gây rối vô lý, định nhân cơ hội này trả thù ông ta và Quyên Nhi.
Uy Viễn Hầu phu nhân không thèm để tâm đến ông ta, chỉ quay sang khóc lóc với lão phu nhân.
Bùi An Giác thấy mẫu thân mình khóc như vậy, trong lòng cảm thấy bứt rứt, không vui.
Y là nam nhi, ít khi ở chốn hậu trạch nên không thể thấu hiểu nỗi bất lực và đau khổ sâu sắc của mẫu thân, mãi cho đến lúc này, khi thấy mẫu thân vẫn luôn kiên cường khóc như vậy, y bỗng nhận ra trước đây mình chưa đủ thấu hiểu, cảm thông cho bà ấy.
Y suy nghĩ lại, đồng thời âm thầm quyết định rằng từ nay về sau sẽ tuyệt đối không sinh ra thứ tử thứ nữ gì hết, kẻo trở thành người thiên vị con cái dòng thứ, để dòng chính chịu ấm ức như cha mình.
Bùi lão phu nhân thở dài thườn thượt, chẳng buồn trách mắng.
Bà ấy nói: “Giác ca nhi, sau này chuyện trong phủ giao cho cháu hết, hi vọng cháu đừng học theo phụ thân mình, cố gắng chèo chống gia tộc, đừng làm hoen ố tiếng tăm của tổ phụ cháu.”
Bùi An Giác nghiêm túc đáp lời.
Uy Viễn Hầu không thể tin nổi vào tai mình: “Mẫu thân…” Vậy có nghĩa là bà ấy hoàn toàn bỏ mặc ông ta rồi sao?
Bùi lão phu nhân xua tay: “Ngươi đừng gọi ta nữa, thánh chỉ đã ban rồi, sau này Giác ca nhi là Hầu gia của phủ ta. Ngươi mau chuẩn bị dọn khỏi viện chính đi, để Giác ca nhi và tức phụ của thằng bé chuyển vào. Sau này không có việc gì thì cứ ở trong viện, đừng ra ngoài gây rối, nếu không lần sau thánh chỉ sẽ không chỉ là lời khiển trách đơn giản vậy đâu.”
Đây là lời khuyên bảo và cũng là đe dọa.
Uy Viễn Hầu bàng hoàng đứng đó, nhìn thê tử đang khóc lóc không ngừng, mẫu thân mỏi mệt và nhi tử coi ông ta như không khí, trong phút chốc không biết phải làm sao.
Ông ta đã gây ra chuyện gì mà khiến bản thân rơi vào kết cục này chứ?
Sau khi thái tử mất trí nhớ