Chiêu Nguyên Đế đặt tấu chương đang đọc dở xuống, hỏi: “Bên phía Thái tử phi đã xảy ra chuyện gì sao?”
Cấm vệ nội đình của ông ấy quả thật có tai mắt ở khắp mọi nơi nhưng đối với Thái tử nhà mình, Chiêu Nguyên Đế rất ít khi cử cấm vệ nội đình điều tra chuyện riêng của Thái tử hay can thiệp vào chuyện của hắn.
Chính vì vậy, lần này Thái tử phi bất ngờ rời khỏi cung, lại còn cả đêm không về, Chiêu Nguyên Đế cũng không hề cho người đi dò la tin tức mà hỏi thẳng Thái tử.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đây cũng được coi như một sự tôn trọng dành cho Thái tử phi.
Hoàng đế vốn chẳng có nghĩa vụ phải tôn trọng quyền riêng tư của ai cả, chỉ là giá trị mà Thái tử phi thể hiện vô hình trung đã vượt ra khỏi giới hạn của thân phận Thái tử phi, khiến ông ấy không chỉ coi nàng như một nhi tức bình thường.
Tần Chí hành lễ thỉnh an ông ấy trước rồi nói ngắn gọn những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua cho Hoàng đế nghe.
Chiêu Nguyên Đế sững người: “Sao các con không báo cho trẫm biết chuyện Phúc Ninh Quận chúa mất tích?”
Dù sao cũng là Quận chúa do ông ấy đích thân sắc phong, có kẻ dám có ý đồ xấu với nàng ấy tức là coi thường Hoàng quyền, đương nhiên là Chiêu Nguyên Đế sẽ nổi giận, ông ấy hoàn toàn có thể ra lệnh cho cấm vệ nội đình đi tìm người về sớm nhất có thể.
Tần Chí đáp: “Lần này Phúc Ninh Quận chúa bị Thái tử phi liên lụy nên Thái tử phi muốn đích thân tìm ra nàng ấy để răn đe bọn tiểu nhân, do vậy mới không muốn làm phiền đến phụ hoàng. Thật ra nhi thần cũng không can thiệp gì nhiều vào chuyện này.”
Nửa đầu nghe còn có vẻ bình thường, thế nhưng nửa câu sau có ý gì vậy hả?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chiêu Nguyên Đế không vui trừng mắt nhìn hắn, không khỏi mỉa mai: “Có vẻ như con yên tâm về Thái tử phi quá nhỉ.”
“Đương nhiên rồi ạ.” Tần Chí hùng hồn đáp, liếc nhìn ông ấy: “Nàng ấy nghĩ ra bao nhiêu cách giúp nhi thần kiếm tiền, còn có thể giúp nhi thần không bị đau đầu...”
Lông mày Chiêu Nguyên Đế khẽ giật giật, sợ rằng hắn lại nói thêm câu “Nam tử Tần thị chúng ta toàn là hồ ly tinh”, vội vàng ngắt lời: “Được rồi được rồi, trẫm biết Thái tử phi không phải người tầm thường, chuyện này coi như thôi vậy.”
Tần Chí khẽ đáp, nở một nụ cười với ông ấy.
Chiêu Nguyên Đế khó hiểu hỏi: “Chẳng phải là con đã mất trí nhớ rồi u? Sao còn biết Thái tử phi có thể giúp con không bị đau đầu?”
“Phụ hoàng, nhi thần không ngốc, cũng đâu có mù.” Tần Chí thản nhiên đáp.
Dù chưa kịp xem cuốn sổ mình để lại, song chỉ cần nghe những gì mọi người xung quanh kể, cộng thêm việc tiếp xúc hằng ngày với Thái tử phi, hắn cũng có thể nhận ra được sự khác thường. Chỉ cần nghĩ kỹ là sẽ có thể hiểu rõ mọi chuyện, huống hồ hắn còn giữ được rất nhiều ký ức về nàng, bình thường không nghĩ đến thì thôi chứ mỗi khi tiếp xúc với nàng ký ức của hắn sẽ lại thức tỉnh.
Chiêu Nguyên Đế vờ như không nghe thấy câu đó, cau mày hỏi tiếp: “Sao Nhị cô nương của phủ Uy Viễn Hầu lại dám to gan làm càn như thế?”
“Chuyện này cũng chẳng có gì.” Tần Chí nghiêm mặt nói: “Nàng ta mơ mộng hão huyền muốn làm Thái tử phi nên oán hận Thái tử phi của nhi thần, cho rằng nàng ấy đã cướp đi vinh quang đáng ra phải thuộc về mình.”
Quả nhiên, Chiêu Nguyên Đế tức giận đập bàn: “Thật to gan!”
Thái tử phi là chính thê mà ông ấy đích thân chọn cho Thái tử, tương lai sẽ là Hoàng hậu, là mẫu nghi thiên hạ, nào phải ngôi vị mà ai cũng có thể mơ tới chứ? Nếu như ông ấy không đồng ý, dù là hoàng thân quốc thích cũng không ép nổi, không ngờ một thứ nữ của Hầu phủ nho nhỏ mà lại dám mơ mộng ngôi vị Thái tử phi!
Bùi Quyên không chỉ mơ mộng ngôi vị Thái tử phi, nàng ta còn ôm hận vì chuyện này, ra tay hãm hại Thái tử phi, mặc dù nàng ta không làm hại được Thái tử phi nhưng cố tình bắt cóc Phúc Ninh Quận chúa, ép Thái tử phi phải ra mặt, gây bất lợi cho nàng...
“Trẫm nhớ vào lễ Thất Tịch năm ngoái, khi con gặp phải thích khách, nàng ta cũng cố tình chạy đi tìm con, chẳng lẽ là muốn làm ân nhân cứu mạng của con sao?” Chiêu Nguyên Đế đúng là một Hoàng đế đa nghi, nhanh chóng đoán ra được mưu kế của Bùi Quyên.
Tần Chí kinh ngạc: “Phụ hoàng, còn có chuyện đó nữa sao? Nhi thần bị ám sát vào lễ Thất Tịch năm ngoái ư?”
Chiêu Nguyên Đế khẽ ừ một tiếng, kể lại tường tận chuyện xảy ra vào lễ Thất Tịch năm ngoái, cuối cùng dặn: “Vì chuyện ngô và khoai lang, sắp tới đây sẽ có sứ thần các nước khác lục tục tiến vào Kinh thành, chỉ e bên phía Bắc Man cũng sẽ cử người sang đây, khi ấy con phải chú ý nhìn kỹ xem bên nào thật sự muốn mua lương thực, bên nào chỉ đang giả vờ.”
Tần Chí nghiêm túc gật đầu, cung kính nhận lệnh.
“Nhị cô nương của phủ Uy Viễn Hầu chỉ là một nữ tử yếu ớt, có thể bắt cóc Quận chúa một cách suôn sẻ như vậy ắt hẳn là có kẻ giúp đỡ.” Chiêu Nguyên Đế nheo mắt nói, vẻ mặt trầm ngâm khó dò. Tần Chí đáp: “Nhi thần cũng nghĩ vậy nên đã sai ám vệ Đông cung đi điều tra rồi ạ.”
Chiêu Nguyên Đế không nói gì thêm nữa, chỉ nói: “Không thể giữ Nhị cô nương này lại được.” Trong lòng ông ấy đã nổi lên sát ý, chẳng qua chỉ là một thứ nữ Hầu phủ nho nhỏ, muốn giết nàng ta cũng chỉ cần một câu nói mà thôi.
“Liệu phụ hoàng có thể giao nàng ta cho Thái tử phi xử lý được không ạ?” Tần Chí hỏi.
Chiêu Nguyên Đế ngẫm nghĩ, cảm thấy trong chuyện này Thái tử phi mới là người bị hại, để nàng tự xử lý cũng được nên không nói gì thêm nữa.
Tần Chí ở lại Cần Chính điện trò chuyện cùng Chiêu Nguyên Đế một lúc rồi đi sang Từ Ninh cung.
Sau khi gặp Thái hậu, hắn kể lại một lượt toàn bộ những điều mình vừa nói với Chiêu Nguyên Đế trước. Quả nhiên là Thái hậu vô cùng giận dữ.
Trong lòng Thái hậu, nhi tử và tôn tử của bà ấy đều là những người tốt nhất thiên hạ, đặc biệt là Thái tử với thân phận Trữ quân cao quý, chỉ có quý nữ với gia thế hiển hách, dung mạo xuất chúng, tài năng hơn người mới xứng với hắn. Một thứ nữ của Hầu phủ mà cũng dám mơ mộng hão huyền, lại còn dám làm hại Thái tử phi, ai cho nàng ta cái gan đó.
“Bùi Nhị này to gan thật đấy, chắc chắn không thể giữ loại người dám táo tợn làm càn như nàng ta lại được.” Suy nghĩ của Thái hậu cũng giống với Hoàng đế.
Tần Chí khéo léo nhắc lại ý kiến trước đó của mình, muốn giao Bùi Nhị cho Thái tử phi xử lý.
Thái hậu nhíu mày: “Chẳng lẽ Thái tử phi vẫn còn nể tình tỷ muội ư?”
Loại người mơ mộng hão huyền lại không biết tự lượng sức mình như Bùi Nhị hoàn toàn không đáng để Thái hậu quan tâm, bà ấy thầm nghĩ rằng có thể Thái tử phi sẽ mềm lòng vì là tỷ muội trong nhà mình, không nỡ giết nàng ta.
Tần Chí nói: “Thái tử phi quả thật là một người dễ mềm lòng nhưng tôn nhi vẫn xin hoàng tổ mẫu hãy giao nàng ta cho Thái tử phi tự mình xử trí.”
Nghe hắn nói vậy, Thái hậu cũng không tiện phản đối, dù sao cũng phải cho Thái tử phi chút thể diện.
Sau khi rời khỏi Từ Ninh cung, Tần Chí trở về Đông cung. Vừa bước vào Phúc Ninh điện hắn đã thấy Bùi Chức ngồi trong đó thong thả uống trà, không khỏi hỏi: “A Thức, sao nàng không nghỉ ngơi một lát đi?”
“Không sao đâu, ta vẫn chưa thấy mệt.” Bùi Chức cười với hắn, tự tay rót trà cho hắn rồi hỏi: “Phụ hoàng và hoàng tổ mẫu nói thế nào?”
Tần Chí phất tay cho cung nhân lui ra, nghiêm mặt đáp: “Cả hai đều rất tức giận, muốn xử tử Bùi Nhị.”
Bùi Chức chớp mắt, từ tốn uống trà: “Rồi sao nữa?”
“Cô đã xin họ giao Bùi Nhị cho nàng xử lý, họ đồng ý rồi.” Thái tử gia nheo cặp mắt phượng dài xinh đẹp của mình lại, nhìn thẳng vào nàng: “Cô biết chắc hẳn là nàng không muốn nàng ta chết.”
Nếu như Thái tử phi muốn giết Bùi Nhị thì đã ra tay ngay tại sơn trang rồi, chứ không phải bắt sống mang về sai người giam giữ nàng ta như thế này.
Bùi Chức nở nụ cười, nghiêng người hôn nhẹ mấy cái lên gương mặt đẹp đẽ cao quý của Thái tử, nhìn hắn làm bộ nghiêm túc nhưng vành tai đã đỏ bừng, không khỏi cảm thấy buồn cười.
“Đa tạ điện hạ.” Nàng mỉm cười nói: “Hiện giờ ta tạm thời không thể giết nàng ta được, phải giữ lại.”
Bùi Chức nói là không thể giết nàng ta chứ không phải không muốn giết nàng ta, chứng tỏ trên người Bùi Nhị vẫn còn nguyên nhân khiến nàng ta tạm thời chưa thể chết được.
Tần Chí ung dung nhấp một ngụm trà, hiểu rõ trong lòng nên không hỏi gì thêm.
Hắn tin chắc rằng rồi cũng có một ngày Thái tử phi sẽ nói cho hắn biết, nếu như bây giờ nàng chưa nói thì chắc chắn là vẫn chưa đủ tin tưởng hắn hoặc là hắn không có năng lực giúp nàng.
Dù là nguyên nhân nào, hắn đều có đủ kiên nhẫn để chờ đợi.
Tốc độ của ám vệ Đông cung rất nhanh, chỉ ngay ngày hôm sau sau khi trở về Kinh thành, họ đã báo kết quả điều tra cho Bùi Chức.
Tần Chí vừa tan triều về đã hỏi ngay: “A Thức, thế nào rồi?”
Bùi Chức nói: “Đúng là đại bá của ta có biết chuyện Bùi Quyên lén rời khỏi sơn trang trở về Kinh thành, thậm chí còn sắm cho nàng ta một căn nhà riêng ở bên ngoài phủ để sau khi trở về nàng ta có chỗ nghỉ chân...”
Những gì ám vệ Đông cung điều tra ra được cũng không nhiều, chỉ có thông tin đại khái, ai giúp Bùi Quyên bắt người thì vẫn chưa rõ.
Thế nhưng chỉ cần những chứng cứ này thôi cũng đủ để kết tội Uy Viễn Hầu rồi.
Bùi Chức biết rõ, từ việc dùng tinh thần lực tấn công Thái tử đến kế hoạch bắt cóc Ôn Như Thủy, tất cả đều là do Ôn Nhược Tinh đứng sau. Với lá gan của Bùi Quyên, nàng ta sẽ không dám, cũng chẳng có khả năng làm những chuyện này.
Thế nhưng vì nàng ta được Ôn Nhược Tinh giúp đỡ để sống lại, bị linh hồn của Ôn Nhược Tinh bám vào người thì phải gánh chịu hậu quả.
Mặc dù Uy Viễn Hầu thương nữ nhi thật nhưng những gì ông ta có thể giúp đỡ cũng có hạn, cùng lắm cũng chỉ cung cấp được chỗ ở cho nàng ta mà thôi, còn chuyện bắt người hẳn là Uy Viễn Hầu không hề hay biết.
Tuy nhiên, như vậy thôi là đã đủ rồi.
Tần Chí sầm mặt lạnh lùng nói: “Xem ra phủ Uy Viễn Hầu nên đổi Hầu gia rồi.”
Câu nói này của Thái tử cũng coi như là gián tiếp quyết định số phận của Uy Viễn Hầu.
Tước vị Hầu gia này của ông ta đã đến lúc kết thúc.
**
Sáng sớm hôm đó, mí mắt của Uy Viễn Hầu giật liên tục, trong lòng ông ta có linh cảm tai ương sắp ập đến.
Ông ta giơ tay lên xoa mí mắt đang giật của mình, mãi mới khiến nó yên, rồi lại tiếp tục tắm rửa thay y phục chỉnh tề để đến thỉnh an Bùi lão phu nhân như thường lệ.
Hôm nay là ngày nghỉ, ông ta không phải đến nha môn.
Uy Viễn Hầu vừa bước ra khỏi cửa phòng, một con quạ đen từ trên không trung sà xuống, đậu lên một gốc cây đã rụng gần hết lá trong sân, cất tiếng kêu khàn đặc.
Theo quan niệm của mọi người lúc bấy giờ, ra cửa gặp phải quạ chính là điềm gở.
Trái tim Uy Viễn Hầu không khỏi đập thình thịch, trong lòng sợ hãi, bắt đầu suy nghĩ lung tung. Chẳng lẽ là Thái tử xảy ra chuyện liên lụy đến Thái tử phi ư? Hay là trong phủ đã xảy ra chuyện gì không hay? Hoặc là bên chỗ Quyên Nhi...
Uy Viễn Hầu thấp thỏm bất an, khi đi cùng phu nhân đến Thọ An đường thỉnh an lão phu nhân, ông ta không nhịn được khẽ hỏi một câu: “Phu nhân, gần đây trong phủ có xảy ra chuyện gì không?”
Uy Viễn Hầu phu nhân liếc nhìn ông ta: “Hầu gia, ý ngài là gì?”
“Ta...”
Uy Viễn Hầu không biết nên giải thích như thế nào, lại sợ vị phu nhân thông minh nhà mình nhận ra điều bất thường, chỉ đành buồn bực im lặng không nói gì.
Ngược lại, Uy Viễn Hầu phu nhân âm thầm quan sát ông ta, thấy giữa hai hàng lông mày ông ta thoáng vẻ lo lắng, tim cũng đập thình thịch, bỗng nhớ tới chuyện mấy ngày trước Thái tử phi bất ngờ trở về phủ, cứ có cảm giác như sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Linh cảm của hai người chẳng mấy chốc đã thành sự thật.
Khi các chủ tử lớn nhỏ của phủ Uy Viễn Hầu đều đã tụ tập ở Thọ An đường trò chuyện với Bùi lão phu nhân thì trong cung truyền đến hai thánh chỉ.
Một thánh chỉ khiển trách Uy Viễn Hầu có hành vi không đúng mực, đồng thời nói tuổi tác ông ta đã cao, nên nhường lại tước vị cho người có tài đức hơn, bãi miễn tước vị Hầu gia của ông ta. Thánh chỉ còn lại thì phong cho Thế tử Uy Viễn Hầu Bùi An Giác kế thừa tước vị Hầu gia.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Nhất là Uy Viễn Hầu, ông ta gần như không thể tin nổi. Năm nay ông ta mới hơn bốn mươi, tuy không trẻ trung gì cho cam nhưng cũng chưa già đến mức không thể cử động được. Trong Kinh thành, không ít người bảy mươi, tám mươi tuổi vẫn còn nắm quyền, tại sao đến lượt ông ta thì chỉ mới hơn bốn mươi đã bị coi là lớn tuổi rồi?
Bùi lão phu nhân cũng vô cùng kinh ngạc, song bà ấy là một người từng trải, nhanh chóng bình tĩnh lại, dẫn dắt con cháu trong phủ quỳ xuống tiếp chỉ. Sau khi tiễn nội thị truyền chỉ đi, Bùi lão phu nhân lườm nhi tử vẫn còn chưa hoàn hồn bằng ánh mắt sắc bén. Nếu như không phải đang ở trước mặt bao người, bà ấy thật sự muốn cầm tách trà ném cho ông ta tỉnh ra.
“Phụ thân...”
Bùi An Giác ôm thánh chỉ, vẻ mặt lúng túng muốn nói lại thôi, y cũng hoang mang không kém gì phụ thân mình.
Y còn chưa đến hai mươi tuổi đã trở thành Hầu gia, ở trong Kinh thành độ tuổi này thật sự quá trẻ, cũng không thể tưởng tượng nổi.
Uy Viễn Hầu thấy dáng vẻ đó của nhi tử mình, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nhất là khi nhìn thấy thánh chỉ trong tay y, ông ta bỗng muốn xông lên xé nát nó.
Ông ta giận dữ trừng mắt với nhi tử: “Có phải ngươi đã đến gặp Thái tử phi nói gì đó không?”
Uy Viễn Hầu nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao mình lại bất ngờ bị Hoàng thượng bãi miễn tước vị, lại thêm thánh chỉ cũng không nói rõ nguyên nhân, ông ta cho rằng hành vi không đúng mực kia chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là để nhi tử mình kế thừa tước vị.
Sao ông ta có thể cam tâm chấp nhận điều này được?
Bùi An Giác cảm thấy rất oan uổng, nói: “Phụ thân, con không hề làm thế! Kể từ khi tứ muội xuất giá, nhi tử đã lâu không gặp lại muội ấy rồi...”
Dù y là huynh trưởng bên nhà mẹ đẻ của Thái tử phi nhưng với nàng thì y cũng là một nam tử, đâu thể tùy tiện ra vào Đông cung để gặp nàng được?
Uy Viễn Hầu không thể chấp nhận sự thật, giận đến mức nói năng không chút suy nghĩ, gương mặt đỏ bừng, chỉ vào mặt y mắng: “Ngươi không có nhưng mẫu thân ngươi, thê tử ngươi...”
“Im miệng!” Bùi lão phu nhân nghiêm giọng quát cắt lời ông ta.
Uy Viễn Hầu giật mình khựng lại, quay sang nhìn mẫu thân mình với vẻ mặt uất ức: “Mẫu thân, con...”
Lão phu nhân sầm mặt xuống lạnh lùng nhìn đứa con cứ tưởng là bản thân đang oan ức lắm của mình, nói: “Mọi người lui xuống hết đi.”
Uy Viễn Hầu phu nhân nhanh nhạy ra hiệu cho hạ nhân hầu hạ ở xung quanh lui ra, khẽ lắc đầu ra hiệu với nhi tức và nhi tử đang lo lắng, bảo họ mau chóng rời đi.
Chẳng mấy chốc nơi này chỉ còn lại Bùi lão phu nhân, Uy Viễn Hầu, Uy Viễn Hầu phu nhân và Bùi An Giác.
Bùi An Giác bị phụ thân trách oan, trong lòng cực kỳ ấm ức nhưng lại không tiện rời đi, chỉ biết im lặng quỳ dưới đất, khiến Uy Viễn Hầu phu nhân vô cùng đau lòng, muốn nói lại thôi.
“An Giác, đứng dậy đỡ tổ mẫu trở về phòng.” Lão phu nhân nói với tôn tử.
Bùi An Giác lặng lẽ đứng lên, dìu lão phu nhân trở về Thọ An đường.
Uy Viễn Hầu và Uy Viễn Hầu phu nhân cũng lặng lẽ theo sau.
Suốt cả quãng đường, không một ai mở miệng nói gì.
Sau khi về đến Thọ An đường, Bùi lão phu nhân bảo hạ nhân lui hết rồi bất ngờ hất văng tách trà trên bàn, tiếng gốm sứ vỡ toang vang lên khiến mấy người trong phòng giật mình thon thót.
Cuối cùng lão phu nhân cũng không kiềm được cơn giận, quát lớn: “Ngươi làm ra chuyện gì bản thân ngươi không rõ sao? Lại còn có mặt mũi mắng An Giác nữa à!”
“Mẫu thân, con không có.” Uy Viễn Hầu đau khổ nói: “Con thật sự không biết mình làm sai điều gì, tại sao Hoàng thượng lại bãi miễn tước vị của con, con thấy chắc hẳn là do An Giác đã nói gì đó với Thái tử phi...”
“Phụ thân, con không làm gì cả!” Bùi An Giác ấm ức phản bác, y thật sự không làm gì hết.
Bùi lão phu nhân tức giận đến mức suýt thì ngã ngửa ra sau, không còn giữ được phong thái nữa, cầm lấy ngọc như ý để trên bàn quật tới tấp lên người nhi tử ngu muội của mình.
Bùi An Giác ngơ ngác nhìn cảnh tượng ấy, mí mắt Uy Viễn Hầu phu nhân cũng giật liên tục.
Trong các gia tộc quyền quý, chuyện dạy con bằng roi vọt không phải là chuyện phổ biến, huống hồ Uy Viễn Hầu đã hơn bốn mươi tuổi, đến tuổi làm tổ phụ rồi mà vẫn còn bị mẫu thân đuổi đánh, thật sự quá mất mặt.
Bùi lão phu nhân đánh đứa con ngu ngốc vô dụng của mình một trận, thở dốc mắng: “Đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu người khác, tưởng rằng chỉ có mình ngươi thanh cao vô tội! Ngươi tưởng ai cũng ngu ngốc như ngươi chắc? Thánh chỉ ghi ngươi có hành vi không đúng mực, chắc chắn là ngươi đã làm chuyện gì sai trái để người khác nắm được nhược điểm bẩm báo lên Hoàng thượng nên mới bị bãi miễn tước vị. Ta thấy Hoàng thượng làm vậy là vẫn còn nhân từ với ngươi đấy, chắc chắn là nể mặt Thái tử phi nên mới chừa cho ngươi chút thể diện, nếu không thì đã vạch trần ngươi để ngươi xấu hổ nhục nhã ê chề rồi...”
Cuối cùng, lão phu nhân nghiêm giọng quát: “Nói thật cho ta biết, rốt cuộc dạo gần đây ngươi đã làm chuyện gì rồi hả!”
Sau khi thái tử mất trí nhớ