Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 130

Lệ Quý phi vội vã rời đi nhưng bầu không khí tại hiện trường vẫn không hề khá hơn chút nào.
Chiêu Nguyên Đế bước đến gần tên thích khách đang bị thị vệ ghì chặt trên mặt đất, lạnh lùng ra lệnh: “Lôi xuống, thẩm vấn thật kỹ cho trẫm.”
Đám thị vệ tuân mệnh, đang định kéo tên thích khách đi thì hắn ta đột nhiên hét lớn: “Cẩu hoàng đế Đại Vũ, các ngươi đã giết A Hãn Sát Vương tử, A Hãn Vương của bọn ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua! Mười tám bộ tộc sẽ sớm lại xuất binh thôi…”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chiêu Nguyên Đế cười giễu, thậm chí chẳng buồn liếc mắt lấy một lần mà chỉ khẽ phất tay.
Thị vệ lập tức bịt miệng tên thích khách, kéo hắn ta đi.
Lúc này, Tần Chí dẫn Bùi Chức bước tới.
Chiêu Nguyên Đế nhìn sang, đây là lần đầu tiên ông ấy chăm chú quan sát Thái tử phi do mình đích thân chọn cho Thái tử, trong ánh mắt hiện lên vài phần ngạc nhiên.
“Sao Thái tử phi lại có mặt ở đây? Con còn biết dùng roi nữa sao?”
Từ trước tới nay, ông ấy vẫn luôn cho rằng Thái tử phi là một tài nữ được Sầm Thượng thư dạy dỗ thành một nữ nhân hiểu biết lễ nghĩa, bên trong sâu sắc bên ngoài dịu dàng, lại còn có thể cải tiến binh khí. Quả thật là một kỳ nữ hiếm gặp. Nào ngờ đến bây giờ ông ấy mới phát hiện, Thái tử phi không chỉ có vậy mà còn ẩn giấu không ít bản lĩnh lợi hại. Đến cả một vị Hoàng đế từng thấy qua vô số mỹ nhân như ông ấy cũng phải cảm thấy cả đời này ông ấy chưa từng gặp qua nữ tử nào thần kỳ đến vậy.
Bùi Chức cúi người hành lễ, cử chỉ đoan trang nhã nhặn, nhẹ nhàng đáp: “Nhi tức nhận được tin do người của Ôn cô nương đưa đến nên đến tìm tỷ ấy. Nào ngờ vừa tới nơi thì đã thấy Ôn cô nương bò ra từ bên trong thiên điện, còn có một tên thích khách người Bắc Man đang định ra tay với tỷ ấy…”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Dừng một chút, nàng lại nói tiếp: “Có lẽ tên thích khách thấy nhi tức xuất hiện nên mới thay đổi mục tiêu, chuyển sang muốn giết nhi tức. Tất nhiên là nhi tức không thể đứng yên chờ chết, bị ép phải tự vệ. Vừa hay, nhi tức có học được đôi chút về việc sử dụng roi…”
Hay cho một câu bị ép phải tự vệ!
Đám phi tần do Mai Quý phi cầm đầu đều trưng ra vẻ mặt cứng đờ, không biết nên bày ra biểu cảm gì mới phải.
Từ trước đến nay bọn họ chưa từng hay biết thì ra Thái tử phi lại là người độc ác, tàn nhẫn đến thế.
Phải rồi, mùa thu năm ngoái khi đi săn, ở bãi săn từng có một con hổ điên đột nhiên xuất hiện. Nghe nói là do nàng dụ đi, cuối cùng còn may mắn giết chết con hổ ấy…
Lúc đó ai nấy đều nghĩ, nàng có thể thoát thân đã là không tồi rồi, còn chuyện giết con hổ điên thì không liên quan đến nàng. Chắc là do người đi tìm nàng là Thái tử đã ra tay. Dù Nhị Hoàng tử có từng ca ngợi nàng giữa bao người rằng nàng là nữ anh hùng hạ hổ thì họ cũng chỉ nghe vậy thôi, phần lớn mọi người không để tâm.
Bây giờ họ mới nghĩ lại, biết đâu con hổ ấy thật sự là do nàng giết.
Các cung phi càng nghĩ càng sợ hãi, chỉ hận không thể lập tức tránh xa Thái tử phi càng xa càng tốt, đồng thời nhớ lại xem bản thân liệu có từng đắc tội với nàng hay không.
Chiêu Nguyên Đế nghe xong, đại khái cũng đã hiểu được đầu đuôi sự việc.
Tuy vậy, chuyện này vẫn cần phải điều tra thêm cho rõ ràng. Ông ấy quay sang một thị vệ nội đình bên cạnh, phân phó: “Trần thị vệ, ngươi đi điều tra kỹ việc này đi.”
Trần Lãng lập tức tuân mệnh rồi rời đi.
Cách đó không xa, An Quốc công đã toát mồ hôi lạnh.
Ông ta nhớ lại, trước yến tiệc mừng công, trong cung từng rộ lên lời đồn rằng Hoàng thượng sẽ sắc phong Lệ Quý phi làm Hoàng hậu. Một khi Lệ Quý phi trở thành Hoàng hậu thì Nhị Hoàng tử sẽ trở thành đích tử, còn Tam Hoàng tử sẽ rơi vào tình thế vô cùng bất lợi.
Những người thuộc phe Tam Hoàng tử đều vô cùng lo lắng, không muốn thấy Nhị Hoàng tử có thêm bất kỳ lá bài nào trong tay. Cho dù phía trước còn có một vị Thái tử nhưng nếu Nhị Hoàng tử có đủ năng lực để cạnh tranh với Thái tử, thì không chỉ khiến Tam Hoàng tử bị đẩy vào thế bị động mà một khi hai người xảy ra tranh đấu, chắc chắn Tam Hoàng tử cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy ấy.
Chi bằng giữ nguyên cục diện như trước kia, Thái tử vẫn cao cao tại thượng, còn Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử tiếp tục kiềm chế lẫn nhau.
Mưu sĩ từng bí mật đề xuất với ông ta rằng chi bằng nhân buổi yến tiệc mừng công, bày mưu khiến Nhị Hoàng tử bẽ mặt. Vậy thì không chỉ để Lệ Quý phi không thể được sắc phong làm Hoàng hậu mà đồng thời cũng giáng một đòn nặng vào thế lực của Nhị Hoàng tử.
An Quốc công suy đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định mạo hiểm một phen.
Nào ngờ bọn họ còn chưa kịp ra tay thì ngoại sanh nữ của Lệ Quý phi đã xảy ra chuyện.
Giờ khắc này, ông ta chỉ mong việc này thật sự là do người Bắc Man gây nên, Hoàng thượng đừng điều tra ra gì liên quan đến bọn họ.
Ngay khi An Quốc công đang cầu khấn trong im lặng thì một bóng người lảo đảo đi về phía này.
Dọc hành lang đều có treo đèn lồng, tuy không không sáng lắm nhưng mọi người vẫn có thể trông thấy rõ, người đó chính là Nhị Hoàng tử.
Nhị Hoàng tử say khướt, mãi đến khi nhận ra nơi này tụ tập không ít người, ngay cả phụ hoàng cũng đang có mặt thì mới bừng tỉnh đôi chút.
“Phụ hoàng, sao mọi người đều ở đây vậy?”
Chiêu Nguyên Đế trông thấy Nhị Hoàng tử như con sâu rượu đi về phía này thì lập tức cảm thấy mọi chuyện quá trùng hợp. Ông ấy hỏi: “Lão nhị, không phải con đang uống rượu bên kia sao, sao lại đến chỗ này?”
“Nhi, nhi thần qua đây để thay y phục…” Nhị Hoàng tử vừa nói vừa nấc cụt.
“Nơi này không gần Thái Hòa điện, con chạy đến đây làm gì?”
Nhị Hoàng tử tỏ vẻ hoang mang: “Hình như có người đưa nhi thần tới…”
Sắc mặt Chiêu Nguyên Đế chợt sa sầm, phất tay bảo người đưa Nhị Hoàng tử đang say xỉn ấy lui xuống.
Trấn Bắc Hầu trông thấy Nhị Hoàng tử bị đưa đi thì trong lòng có phần nôn nóng, chỉ đành tự trấn an bản thân. May mắn là Nhị Hoàng tử đến muộn, chưa kịp xảy ra chuyện gì với ngoại sanh nữ của ông ấy, bằng không hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Tuy Trấn Bắc Hầu là võ tướng nhưng xuất thân từ dòng dõi công huân thế gia, từng trải qua không ít mưu đồ hiểm độc. Việc lần này, chỉ cần ngẫm lại đôi chút là ông ấy có thể đoán ra đại khái.
Có kẻ muốn gài bẫy Nhị Hoàng tử, để hắn ta cùng Ôn Như Thủy làm chuyện dâm ô giữa chốn đông người. Đến khi đó, bọn chúng có thể vu cho hắn ta tội danh làm loạn hậu cung, khiến Nhị Hoàng tử cùng Lệ Quý phi thân bại danh liệt. Đồng thời cũng khiến Hoàng thượng sinh lòng chán ghét với Trấn Bắc Hầu vừa lập chiến công.
Có thể nói đây là chiêu: Một mũi tên trúng nhiều đích. Tâm kế hiểm độc đến đáng sợ!
Chẳng cần Trấn Bắc Hầu phải nói rõ mà những người có mặt nơi đây đều có thể nghĩ ra phần nào.
Đáng tiếc là Thái tử phi lại tìm đến, hơn nữa còn ngăn cản được tên thích khách Bắc Man khiến cho kẻ đứng sau không thể thực hiện được âm mưu.
Chỉ là chưa rõ chuyện này rốt cuộc là âm mưu do Bắc Man bày ra, hay là…
Trần thị vệ đã nhanh chóng quay lại bẩm báo lại toàn bộ sự việc mà Ôn Như Thủy đã gặp phải sau khi rời tiệc.
Cùng lúc đó, thị vệ chịu trách nhiệm thẩm vấn tên thích khách Bắc Man cũng tiến lên, bẩm báo kết quả tra hỏi cho Hoàng thượng.
Giờ đây, sắc mặt lạnh lùng của Chiêu Nguyên Đế mới dịu đi đôi chút, ngay cả An Quốc công cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. May mắn là người của bọn họ chưa kịp ra tay, cũng chưa tìm được cơ hội để hành động.
Bằng không, nếu để Hoàng thượng tra ra điều gì thì hậu quả sẽ khó lường.
An Quốc công giật mình toát mồ hôi lạnh, bỗng nhận ra mình già rồi đâm lẩm cẩm, dám cả gan tính kế hãm hại Nhị Hoàng tử cùng Lệ Quý phi ngay trong yến tiệc mừng công.
Trừ phi ông ta có thể làm việc kín kẽ, ngay cả Hoàng thượng cũng không thể tra ra dấu vết.
Chiêu Nguyên Đế nói: “Nơi này không còn việc gì nữa, các ngươi lui xuống cả đi.”
Mọi người đều thức thời lui xuống, chỉ là trước khi rời đi thì đã có không ít người lén nhìn Thái tử phi đang đứng cạnh Thái tử. Những gì họ tận mắt chứng kiến trong đêm nay đã khiến bọn họ có cái nhìn hoàn toàn khác về nàng.
Thật không ngờ Thái tử phi lại là người như thế!
Chẳng mấy chốc, những người có mặt đã rời đi hết, trong sân chỉ còn lại Chiêu Nguyên Đế, Thái tử và Bùi Chức cùng vài thị vệ canh giữ xung quanh.
Bấy giờ, Chiêu Nguyên Đế lại càng thêm hòa nhã, bật cười nói: “Chí Nhi, con không cần quá căng thẳng, trẫm đâu có trách tội Thái tử phi.”
Tần Chí nói: “Phụ hoàng, không phải nhi thần căng thẳng vì chuyện này. Chỉ là nhi thần lo cho Thái tử phi, sợ nàng ấy bị thương.”
Hắn mím môi, ánh mắt lộ rõ sát khí: “Xem ra thám tử của Bắc Man trong Kinh thành nhiều hơn chúng ta dự đoán.”
Chiêu Nguyên Đế đáp: “Không phải chúng ta đã rõ từ lâu rồi sao? Bắc Man chưa bao giờ từ bỏ dã tâm diệt Đại Vũ. Dù dịp lễ Thất Tịch năm ngoái có tranh thủ quét sạch được không ít thám tử nhưng hành động đó cũng khiến chúng cảnh giác, càng thêm ẩn mình kín đáo hơn…”
Lần này, ông ấy lấy A Hãn Sát Vương làm vật tế trời, thì đã đoán được việc này tất sẽ khiến đám người Bắc Man đang ẩn náu trong Kinh thành phẫn nộ, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ hành động.
Ông ấy vốn không lo lắng cho an nguy của bản thân, vì thị vệ trong cung của ông ấy đâu phải hạng vô dụng.
Chỉ là Hoàng thượng không ngờ đến đám Bắc Man kia lại ra tay với lão nhị, còn bày ra một cái bẫy đê tiện đến thế.
E là cũng vì hận Trấn Bắc Hầu trấn giữ Bắc Cương nên mới trút giận lên người Nhị Hoàng tử.
Chiêu Nguyên Đế nói xong, quay sang bảo Thái tử: “Thôi bỏ đi. Chí Nhi, con đưa Thái tử phi về nghỉ ngơi đi.”
Sau đó, ông ấy lại nhìn về phía Bùi Chức, trong mắt mang theo ý cười: “Thái tử phi sử dụng roi khá đấy.”
Bùi Chức cụp mắt: “Là nhờ điện hạ dạy giỏi ạ.”
Thái tử: ? Cô chưa từng dạy nàng mà!
Mặc dù Thái tử vô cùng chắc chắn rằng mình chưa hề dạy nàng dùng roi nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra như thể đó là chuyện đương nhiên: “Thường ngày, khi nhi thần rảnh rỗi thì vẫn hay chỉ dạy Thái tử phi luyện roi, cây roi nàng ấy dùng cũng là nhi thần tặng.”
Nhìn bộ dạng “bình thường chẳng có việc gì thì thích dạy Thái tử phi dùng roi chơi” đầy tự nhiên kia của hắn, Chiêu Nguyên Đế không nhịn được mà bật cười, phất tay bảo hai người rời đi.