Dọc theo hành lang, từng chiếc lồng đèn được thắp sáng. Tuy ánh đèn không quá rực rỡ nhưng vẫn đủ để người ta nhìn rõ khung cảnh xung quanh.
Khi Bùi Chức vội vã chạy tới nơi, nàng không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Nàng bước nhanh về phía trước, đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của Ôn Như Thủy. Vừa chạm tay vào, nàng đã cảm thấy nhiệt độ trên người nàng ấy cao bất thường, hệt như một lò lửa nhỏ. Bùi Chức cúi đầu nhìn xuống thì thấy Ôn Như Thủy đã ngất lịm đi, cho dù dưới ánh đèn lờ mờ nhưng nàng cũng có thể thấy khuôn mặt nàng ấy đỏ bừng một cách bất thường. Nàng ấy bị trúng độc rồi sao?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bỗng nhiên, Bùi Chức quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như dao nhìn thẳng về phía một tên thị vệ đang tiến đến.
Hoàng cung rất rộng, không phải chỗ nào cũng có thị vệ canh gác. Chỗ này lại khá hẻo lánh và quanh đây không có ai canh gác. Các thị vệ chỉ đến tuần tra theo giờ cố định, những lúc khác hầu như không có người lui tới.
Thoạt nhìn, tên thị vệ kia không có gì đáng ngờ nhưng Bùi Chức lại cảm nhận được ác ý từ hắn ta.
Quả nhiên, khi tên thị vệ đó đến gần, hắn ta bỗng rút ra một thanh đoản đao từ trong tay áo.
Hiển nhiên, hắn ta cũng đã nhận ra thân phận của Bùi Chức, biết nàng là Thái tử phi của Đại Vũ.
Tuy không rõ vì sao Thái tử phi của Đại Vũ lại xuất hiện ở nơi này nhưng nếu có thể giết chết nàng ở đây, vậy cũng xem như báo được thù cho A Hãn Sát Vương tử.
Trong mắt tên thị vệ ánh lên sự ác ý và sát ý vô tận, hắn ta giơ thanh đoản đao trong tay lên cao.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đúng lúc đó, Cẩm Vân - người vẫn đi theo sau Bùi Chức - chạy đến vừa hay trông thấy một màn này. Nàng ấy hoảng sợ, đang định hô lên thích khách thì đã bị nhét một người vào lòng.
“Cẩm Vân, đỡ lấy!”
Cẩm Vân theo bản năng đưa tay đỡ, đến khi cúi đầu nhìn xuống thì giật nảy mình.
Sao ngoại sanh nữ của Lệ Quý phi lại xuất hiện ở nơi này?
Nàng ấy còn chưa kịp thắc mắc thì đã thấy tên thị vệ cầm đoản đao kia dữ tợn lao thẳng về phía Bùi Chức. Cẩm Vân chỉ biết vô thức thét lên một tiếng.
Sau đó là một tiếng “vút” vang lên, tên thị vệ kia bị một roi quất trúng, loạng choạng lùi về sau hai bước.
Cẩm Vân: “…”
Tiếng hét của Cẩm Vân nghẹn lại trong cổ họng, nàng ấy kinh ngạc nhìn Thái tử phi nhà mình rút một cây roi ra rồi quất thẳng về phía tên thị vệ kia.
Từ trước đến nay, nàng ấy chưa từng biết Thái tử phi sử dụng roi lại thuần thục đến thế. Chỉ với một roi, nàng đã đánh lui kẻ địch, roi tiếp theo lại đánh bay đoản đao trong tay hắn ta rồi từng roi từng roi liên tiếp quất lên người hắn ta.
Trong tiếng roi vun vút kia, tên thị vệ không có cơ hội phản kháng. Chỉ cần nghe tiếng roi quất “chát chát” thì cũng đủ biết mỗi roi giáng xuống đều đau đến thấu xương.
Tên thị vệ hoàn toàn không ngờ Thái tử phi của Đại Vũ lại mang theo roi bên người, hơn nữa còn sử dụng thuần thục đến vậy. Mỗi roi quất xuống, tuy không mạnh nhưng lại vô cùng khéo léo khiến hắn ta không tài nào tiếp cận được.
Khuôn mặt hắn ta vặn vẹo, sát ý trong lòng càng lúc càng dâng cao. Cuối cùng thì hắn ta cũng tìm được một kẽ hở nên lại lần nữa lao thẳng về phía Bùi Chức.
Hắn ta không tin mấy nữ tử được nuông chiều trong chốn khuê phòng của Đại Vũ lại có thể có bản lĩnh gì đáng kể.
Thấy hắn ta nghiêng người lao đến, Cẩm Vân lại hét lên một tiếng chói tai.
Ngay giây tiếp theo, Thái tử phi đã xoay người nhảy lên lan can bên cạnh, roi dài quấn lấy một cây cột rồi thân hình nàng linh hoạt xoay tròn quanh nó, hai chân mượn lực đạp mạnh vào ngực tên thị vệ.
Tên thị vệ bị đá bay ra xa.
Cẩm Vân: “…”
Nàng ấy im lặng ngậm miệng lại, ôm chặt Ôn Như Thủy trong lòng rồi né sang một bên, cố gắng hết sức để mình không trở thành gánh nặng cho Thái tử phi.
Tên thị vệ rơi mạnh xuống đất, phát ra một tiếng động nặng nề.
Hắn ta lập tức bật dậy, khuôn mặt dữ tợn, hung hãn nhìn chằm chằm vào Bùi Chức.
Hắn ta cứ nghĩ việc giết một Thái tử phi của Đại Vũ sẽ dễ như trở bàn tay, nào ngờ đối phương lại là một kẻ khó đối phó, có thân thủ nhanh nhẹn đến thế. Chẳng lẽ hiện giờ Đại Vũ chọn Thái tử phi đều phải tuyển người biết đánh nhau như thế này sao?
Dù trong lòng tên thị vệ có trăm mối nghi ngờ nhưng lúc này tên đã lên dây, không thể không bắn.
Hắn ta không còn thời gian do dự vì lo sợ những thị vệ khác nghe thấy động tĩnh mà kéo đến nên đành nghiến răng, hung hăng lao tới lần nữa.
Sau đó, hắn ta lại bị quất bay ra lần nữa.
Lúc này, Cẩm Vân thật sự không biết nên bày ra biểu cảm gì mới phải.
Rõ ràng tên thị vệ kia cao to lực lưỡng, vẻ mặt hung tợn trông như hung thần ác sát vậy mà từng đòn tấn công của hắn ta đều bị Thái tử phi dễ dàng hóa giải.
Giờ đây, trông Thái tử phi chẳng khác nào đang đùa giỡn với hắn ta.
Rốt cuộc thì tiếng động ở bên này cũng thu hút đám thị vệ đang tuần tra.
Một nhóm thị vệ vội vã chạy tới, nhờ ánh đèn trên hành lang, họ trông thấy một mỹ nhân mặc cung trang, cầm chiếc roi dài quất về phía một tên thị vệ. Cả người tên thị vệ kia chi chít vết thương, y phục bị roi quất rách tả tơi thành từng mảnh trông vô cùng thảm hại.
Đúng lúc đám thị vệ còn đang sững sờ thì một nhóm người khác lại nối gót kéo đến.
Dẫn đầu là Chiêu Nguyên Đế, theo là Thái tử, Tam Hoàng tử, Trấn Bắc Hầu, An Quốc công cùng mấy vị phi tần trong cung.
Hoàng thượng vốn đang dẫn người hiếm khi hồi kinh - Trấn Bắc Hầu - dạo ngắm cảnh đêm hoàng cung, vừa đi vừa trò chuyện nhưng lại nghe thấy động tĩnh bên này nên rẽ sang xem thử.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bọn họ cũng đồng loạt rơi vào im lặng.
Mãi đến khi Cẩm Vân kêu lên: “Các ngươi mau tới đây! Hắn ta là thích khách! Hắn ta muốn ám sát Thái tử phi!”
Đám thị vệ vừa nghe xong thì không chút do dự mà lập tức xông lên, nhanh chóng bắt giữ tên thích khách.
Bùi Chức thuận thế thu roi về để không gây thương tích cho người phe mình. Chỉ thấy nàng vừa nhẹ nhàng xoay cổ tay thì sợi roi đã ngoan ngoãn cuốn lấy cổ tay, sau đó ống tay áo dài buông xuống che kín không một kẽ hở.
Nàng ung dung chỉnh lại tóc mai rồi xoay người nhìn về phía sau.
Khoảnh khắc ấy, nàng lại là một Thái tử phi đoan trang, là quý nữ hiền thục của Đại Vũ với dung nhan xuất chúng, dịu dàng trầm tĩnh.
Mọi người: “…” Nếu không tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi thì họ thật sự đã tin rằng nàng đúng là người đoan trang, dịu dàng như trong lời đồn.
“A Thức!”
Tần Chí ở phía sau Chiêu Nguyên Đế vội bước tới, càng đi càng nhanh đến trước mặt Bùi Chức, lo lắng quan sát nàng từ trên xuống dưới.
“A Thức, nàng không sao chứ?”
Bùi Chức khẽ lắc đầu, mỉm cười ngọt ngào với hắn: “Điện hạ yên tâm, ta không sao cả.”
Trước mặt bao người, Tần Chí không tiện kiểm tra kỹ càng xem nàng có bị thương hay không. Ánh mắt tràn đầy sát khí của hắn lập tức hướng về phía tên thị vệ đang mình đầy vết roi, căm hận đến mức như muốn xé xác hắn ta ra ăn tươi nuốt sống.
Sát khí của Thái tử khiến đám thị vệ xung quanh sợ giật nảy mình, suýt nữa đã muốn quay đầu bỏ chạy.
“Chuyện này là thế nào?”
Chiêu Nguyên Đế bước tới, còn Trấn Bắc Hầu, An Quốc công cùng những người khác thì hơi chần chừ một chút, sau đó cũng thức thời dừng chân tại chỗ và cúi đầu im lặng.
Chỉ có mấy vị phi tần là vẫn mang vẻ mặt như thể đang hoài nghi nhân sinh. Vừa rồi Thái tử phi cầm roi dài, đánh nhau với thích khách ngay tại chốn này... Là các nàng ấy bị hoa mắt nên nhìn nhầm sao?
Lệ Quý phi tinh mắt nhìn thấy trong lòng Cẩm Vân còn đang ôm một người. Càng nhìn bà ấy càng cảm thấy y phục người đó trông rất quen thuộc, bà ấy đột nhiên thốt lên: “Như Nhi?”
Bà ấy vội vàng bước nhanh đến, cúi đầu nhìn kỹ thì quả nhiên người đang được Cẩm Vân ôm lấy chính là Ôn Như Thủy.
Nhìn thấy dáng vẻ của nàng ấy, Lệ Quý phi sợ đến mức hồn vía suýt bay lên mây: “Như Nhi, con làm sao vậy?”
Lệ Quý phi sốt ruột đến mức ruột gan như bị thiêu đốt. Bà ấy vốn là người thông minh, chỉ liếc mắt đã hiểu Ôn Như Thủy đã gặp chuyện. Là có người hãm hại ngoại sanh nữ bà ấy? Hay là Như Nhi vô tội bị người ta liên lụy?
Tiếng kêu thất thanh của Lệ Quý phi khiến Chiêu Nguyên Đế cũng quay đầu lại nhìn. Ông ấy lập tức phát hiện bàn tay của cô nương đang nằm trong lòng Cẩm Vân đang nhỏ máu…
Sắc mặt Hoàng thượng lập tức trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị, nói với Lệ Quý phi: “Ái phi, nàng hãy đưa cô nương đó về trước đi, gọi thái y đến xem.”
Lúc này, Lệ Quý phi mới chú ý đến bàn tay Ôn Như Thủy. Mấy chiếc móng tay của nàng ấy đều bị gãy nát, máu thịt be bét khiến bà ấy đau lòng đến rơi nước mắt.
Bà ấy vội vàng sai cung nữ bế Ôn Như Thủy đang nóng hầm hập, vội vã rời đi.
Trước khi rời đi, bà ấy còn liếc nhìn tên thích khách đang bị thị vệ khống chế, cùng với Thái tử phi - người đáng lý ra không nên có mặt ở đây - nghiến răng ken két.
Bất kể là ai đã hãm hại ngoại sanh nữ của bà ấy, bà ấy nhất định sẽ không tha cho chúng!
Sau khi thái tử mất trí nhớ