May mà hai bên mới chỉ xem mặt, chưa hề có lời đính ước, vẫn còn kịp đổi ý.
Bùi Chức mỉm cười: “Đại bá mẫu cứ yên tâm. Chờ điện hạ hồi cung, cháu sẽ nhờ chàng ấy cho người đi điều tra kỹ lưỡng về Chu thế tử. Nếu hắn là người tốt thì lúc đó quyết định cũng không muộn.”
Để tránh bản thân hiểu lầm người ngay, Bùi Chức quyết định nhờ Thái tử phái ám vệ Đông cung đi điều tra Chu Thế tử.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đây quả là cách hay. Ám vệ của Đông cung vốn nổi danh thần thông quảng đại, so với một mình Bùi An Giác dò hỏi thì cẩn thận hơn nhiều.
Phu nhân Uy Viễn Hầu vội vàng cảm ơn.
Chỉ là Bùi Tú vẫn còn bực dọc trong lòng.
Thật ra nàng ấy chẳng có tình cảm gì với Chu Thế tử, chỉ vì gia tộc hai bên môn đăng hộ đối, hắn ta lại trông cũng không đến nỗi nào nên nàng ấy mới thấy mối duyên này cũng tạm được. Nhưng nếu Chu Thế tử từng có chút tâm tư gì với Bùi Quyên, nàng ấy lại thấy buồn nôn, tuyệt đối không muốn gả cho kẻ từng để mắt đến Bùi Quyên.
Bùi Chức giữ mẹ con họ lại trò chuyện thêm một hồi, đến khi trời đã xế chiều mới cho người đưa họ ra khỏi cung.
Chạng vạng, Tần Chí từ bên ngoài hồi cung.
Hai hôm nay, Thái tử điện hạ liên tục lui tới doanh trại ngoại ô Kinh thành. Không chỉ mình hắn mà ngay cả Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng như vậy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mỗi ngày ba vị Hoàng tử đều đến doanh trại ngoại ô khiến bá quan văn võ đều lấy làm tò mò, chẳng hiểu ở đấy có thứ gì quý báu mà ba Hoàng tử cứ đi mãi không chán.
Gần một tháng nay, công tác phòng bị quanh doanh trại ngoại ô Kinh thành được tăng cường nghiêm ngặt, nhiều người để ý thấy trong đám thị vệ còn có cả người của Nội đình Cấm vệ ty, không ai dám đến gần. Cho dù họ tò mò đến mức vò đầu bứt tai đi chăng nữa cũng sẽ không dám trắng trợn dò xét bí mật ở doanh trại ngoại ô Kinh thành, điều này làm bọn họ bức bối cực độ.
Ngay cả những người thân thiết với Nhị Hoàng tử hay Tam Hoàng tử có lén hỏi cũng chẳng moi được tin gì. Hai người giữ bí mật kín như bưng, nhất quyết không hé răng nửa lời.
Có lần bị gặng hỏi nhiều quá, Nhị Hoàng tử tức tối quát: “Còn dám hỏi nữa, bổn điện hạ sẽ mách phụ hoàng đấy!”
Các thần tử: “…” Nhị điện hạ, người đúng là chơi chẳng đẹp chút nào, sao lại lấy cả Hoàng thượng ra để dọa bọn thần chứ.
Còn Tam Hoàng tử thì thái độ hòa nhã hơn nhưng ý tứ thì cũng không có gì khác, nhất quyết không chịu tiết lộ.
Thế nên, người ngoài nhìn vào cũng đoán được phần nào rằng chuyện trong doanh trại ngoại ô Kinh thành hẳn là việc cơ mật mà Hoàng thượng đã âm thầm giao phó cho các Hoàng tử, tạm thời không tiện tiết lộ.
Bùi Chức đang nhoài người trên án thư khảm đá cẩm thạch, có khắc hoa văn mây lành, kê trên chiếc giường sưởi để vẽ vời thì bị ai đó bất ngờ bế lên.
Nàng giật mình kêu khẽ, vội giơ bút lông lên cao vì sợ dây mực vào xiêm y, quở trách: “Điện hạ, ta vừa mới vẽ xong bản thảo, chàng làm hỏng hết của ta rồi.”
Tần Chí ôm nàng ngồi xuống, tiện tay cầm lấy tờ giấy trên án.
Trên giấy là một bản vẽ binh khí, chỉ tiếc bị một vệt mực dài ngoằng quẹt ngang, mực bắn tung tóe, phá hỏng tác phẩm đã hoàn thiện.
“A Thức vẽ gì đây?” Tần Chí cười tủm tỉm hỏi.
Bùi Chức tiện tay ném bút lông vào nghiên mực, lườm hắn một cái sau đó điềm nhiên đáp: “Xe bắn tên.”
Mắt Tần Chí rực sáng: “Trông giống xe bắn tên ba cung, chỉ là chỗ này hình như có chỉnh sửa…” Hắn chỉ vào phần chưa bị vết mực dây trúng, dễ dàng nhận ra điểm khác biệt so với loại xe bắn tên bình thường.
Bùi Chức hừ một tiếng: “Biết thế thì mau tránh ra, đừng có phá việc của bản cung.”
Thái tử điện hạ bị nàng đuổi như đuổi vịt, không khỏi buồn bực, cảm thấy nàng càng ngày càng vô lễ. Khi mới thành thân, nàng còn làm bộ làm tịch, giả bộ kính cẩn với hắn. Giờ thì những lúc riêng tư, chỉ còn hai người, nàng càng lúc càng vô pháp vô thiên.
Nhưng trớ trêu thay, Tần Chí lại thích nàng như thế. Nếu nàng cứ dè dặt, cung kính mãi thì hắn lại không ưa.
“Nàng vẽ tiếp đi, để cô mài mực cho.” Thái tử điện hạ hôn lên má Bùi Chức một cái.
Bùi Chức liếc xéo hắn: “Thế thì chàng đi mài đi, đừng ôm ta nữa. Cứ ôm ôm ấp ấp mãi thế này thì còn vẽ vời gì được nữa?”
“Không sao, nàng cứ vẽ đi, cô không làm phiền đâu.”
Bùi Chức: “…”
Bản vẽ trước đó gần như đã hoàn thiện, lần này vẽ lại, Bùi Chức vẽ rất nhanh.
Nàng đặt bản vẽ vừa hoàn tất sang bên cạnh, thổi cho khô mực rồi quay đầu lại nói với Thái tử điện hạ: “Điện hạ, ta có chuyện muốn nhờ chàng.”
“Chuyện gì?” Tần Chí vẫn không rời mắt khỏi bản vẽ, hỏi qua loa cho có.
“Nhờ chàng sai mấy ám vệ giúp ta điều tra Vĩnh Bình Hầu Thế tử Chu Mậu, càng tường tận càng tốt.”
“Điều tra hắn làm gì?” Giọng điệu của Thái tử điện hạ sặc mùi ghen tuông.
Sao Bùi Chức lại không hiểu Tần Chí lại lên cơn ghen, nàng không khỏi trừng mắt với hắn một cái, thuật lại chuyện Uy Viễn Hầu phu nhân và Bùi Tú vào cung hôm nay cho hắn nghe: “Ta và tam tỷ tỷ lớn lên bên nhau từ nhỏ, ta không muốn thấy tỷ ấy không được như ý sau khi thành thân.”
Tần Chí nói: “Thì ra là chuyện này! Chuyện nhỏ thôi, có ám vệ Đông cung ra tay thì sẽ điều tra tất tần tật nhanh thôi.”
“Vậy đa tạ điện hạ.” Bùi Chức mừng rỡ, hôn nhẹ một cái lên má hắn.
“Vui đến thế sao? Vậy nàng định cảm tạ cô thế nào?”
Thấy ánh mắt không đứng đắn của Tần Chí, Bùi Chức quở trách: “Điện hạ, mặc dù chàng còn trẻ nhưng vẫn nên tiết chế kẻo tổn thương gan thận...”
Biểu cảm của Thái tử điện hạ… Rốt cuộc suy sụp.
Đêm đến, Thái tử phi phải trả giá cho phát ngôn của mình.
“Ai tổn thương gan thận hả?”
“Là ta, là ta... ta bị tổn thương gan thận… Hu hu hu.”
...
Tần Chí ôm thiếu nữ đang ấm ức vào lòng, dịu dàng dỗ dành, giọng nói của hắn đã khàn khàn: “Sao lại đáng thương thế này?”
Trong giọng nói khản đặc ấy mơ hồ ẩn chứa mối nguy hiểm nào đó, Thái tử phi lập tức nép đầu vào ngực hắn, ra vẻ đáng thương rồi ngủ luôn.
**
Sau khi từ trong cung trở về, Uy Viễn Hầu phu nhân cho nữ nhi về nghỉ, còn mình thì nằm nghiêng trên sập, nheo mắt không biết đang nghĩ gì.
Lương Huyên đến vấn an bà ấy.
Uy Viễn Hầu phu nhân vội sai người đỡ nàng ấy ngồi xuống, trách yêu: “Con đang mang thai, không chịu ngồi yên nghỉ ngơi mà chạy tới đây làm gì?”
Lương Huyên mỉm cười: “Không sao đâu mẫu thân, đại phu cũng dặn hằng ngày nên đi lại một chút coi như vận động ạ.”
Đây là lần đầu tiên Lương Huyên mang thai, lại còn trẻ tuổi nên nàng ấy hầu như chẳng có triệu chứng gì, ăn ngon ngủ yên, bụng vẫn phẳng lì, chẳng khác gì người thường.
“Mẫu thân, hôm nay người và muội muội vào cung thỉnh an Thái tử phi, không biết Thái tử phi có nói gì đến hôn sự của muội ấy không?”
Lương Huyên biết mẫu thân rất kính trọng Thái tử phi, nếu không bà ấy đã chẳng đến mức vì chuyện hứa hôn của Bùi Tú mà đích thân vào cung báo cho nàng một tiếng. Sở dĩ Uy Viễn Hầu phu nhân làm vậy cũng là muốn cho Thái tử phi thấy rằng phủ Uy Viễn Hầu coi trọng nàng.
Uy Viễn Hầu phu nhân hơi cau mày: “Còn phải theo dõi tình hình thêm một thời gian đã.”
Lương Huyên cực kỳ ngạc nhiên: “Mẫu thân, chẳng lẽ phủ Vĩnh Bình Hầu có gì không ổn?”
“Cũng chưa hẳn, ta vẫn cần quan sát thêm.” Uy Viễn Hầu phu nhân thở dài: “Tú Nhi là nữ nhi duy nhất của ta, Thái tử phi cũng rất quan tâm đến hôn sự của con bé, tất nhiên phải chọn lựa đối tượng gửi gắm thật kỹ càng.”
Nghe đến đây, Lương Huyên đã vỡ lẽ, thì ra vấn đề nằm ở Vĩnh Bình Hầu Thế tử.
Tối đến, Uy Viễn Hầu vừa hồi phủ thì lập tức bị gọi đến viện chính.
Ông ta cởi ngoại bào, rửa tay, rửa mặt bằng nước nóng do nha hoàn bưng tới, đồng thời hỏi: “Nàng gọi ta tới có việc gì không?”
Uy Viễn Hầu phu nhân ra hiệu cho tất cả hạ nhân trong phòng lui xuống rồi mới nói: “Chắc hẳn Hầu gia đã biết hôm nay ta đưa Tú Nhi vào cung thỉnh an Thái tử phi rồi đúng không?”
“Sao vậy? Chẳng lẽ Thái tử phi có gì bất ổn?” Uy Viễn Hầu giật thót tim.
Thái tử phi chính là chìa khóa then chốt quyết định xem sau này phủ Uy Viễn Hầu có thể tiếp tục vinh hoa phú quý ba đời nữa hay không, tuyệt đối không thể để nàng xảy ra bất trắc gì.
Uy Viễn Hầu phu nhân tỏ ra không vui: “Ngài nói bậy gì đó? Sao Thái tử phi lại gặp chuyện gì được?”
“Vậy ý của nàng là...?” Uy Viễn Hầu ngơ ngác, không hiểu phu nhân muốn nói gì.
Uy Viễn Hầu phu nhân rót cho mình một chén trà, chậm rãi nói: “Ta có nhắc tới chuyện hôn sự của Tú Nhi với Thái tử phi nhưng dường như Thái tử phi không đồng ý.”
“Tại sao không đồng ý?” Uy Viễn Hầu giật mình, chẳng buồn để bụng việc phu nhân thong thả uống trà mà chẳng đoái hoài gì đến mình, vội vàng hỏi: “Chẳng lẽ Thái tử phi thấy phủ Vĩnh Bình Hầu không xứng?”
Uy Viễn Hầu phu nhân liếc nhìn ông ta, bỗng nhiên hỏi: “Hầu gia, ngài nói ta nghe thử xem, vì sao ngài lại muốn chọn Thế tử phủ Vĩnh Bình Hầu cho Tú Nhi?”
Lúc hỏi câu ấy, đôi mắt bà ấy nhìn chằm chằm vào mặt Uy Viễn Hầu, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt ông ta.
Sau khi thái tử mất trí nhớ