Đây quả thực là một tin vui.
Nếu không có gì bất trắc thì đứa bé trong bụng Lương Huyên chính là đời thứ tư của phủ Uy Viễn Hầu, mà cảnh tứ đại đồng đường trong thời đại này vốn chẳng phải chuyện hiếm.
Sự xuất hiện của sinh mệnh mới luôn khiến lòng người khoan khoái dễ chịu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khóe môi Bùi Chức cong lên, nàng dịu dàng nói: “Vậy thì thật là tốt quá rồi. Chúc mừng đại bá mẫu sắp được làm tổ mẫu, cũng chúc mừng đại ca và đại tẩu.”
Uy Viễn Hầu phu nhân cười đáp: “Vốn dĩ hôm nay nhi tức phụ của đại ca cháu cũng muốn theo ta vào cung vấn an cháu, chỉ là thai còn chưa ổn, ta quyết định để con bé ở lại phủ nghỉ ngơi, sau này có thời gian hẵng đến thăm cháu cũng không muộn.”
“Nên như thế.” Bùi Chức mỉm cười: “Để đại tẩu ở nhà tĩnh dưỡng an thai, sinh ra một đứa bé khỏe mạnh mới là chuyện hệ trọng. Nơi này của cháu đâu thiếu một lượt thỉnh an của tỷ ấy.”
Uy Viễn Hầu phu nhân nghe được sự thân thiết và che chở qua lời Bùi Chức nói, trong lòng càng thêm mừng rỡ.
Tuy Thái tử phi không phải do đại phòng sinh ra nhưng lại thân cận với đại phòng, tình cảm với hai đứa con nhà bà ấy rất tốt. Có Thái tử phi ủng hộ, phủ Uy Viễn Hầu càng thêm vững vàng.
Chỉ mong sau này Thái tử thuận lợi đăng cơ, như vậy mọi việc đều hanh thông.
Ba người trò chuyện vài câu, Uy Viễn Hầu phu nhân mới đề cập đến mục đích chính trong chuyến vào cung hôm nay.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Kể từ sau khi cháu xuất giá, ta cũng bắt đầu để tâm tìm hôn sự cho Tú tỷ nhi. Nếu mọi việc thuận lợi, sang năm con bé cũng sẽ được gả đi rồi.”
Nghe đến đây, Bùi Chức lập tức đoán ra chắc hẳn đại bá mẫu đã vừa ý được mối nào, hơn nữa người này còn khá tốt, nếu không sao bà ấy lại vui vẻ, rạng rỡ như vậy.
Nàng mỉm cười hỏi: “Không biết là công tử nhà ai vậy ạ?”
Dù gì cũng là nữ nhi chưa xuất giá nên vừa nghe mẫu thân nhắc tới chuyện hôn nhân, Bùi Tú lập tức đỏ mặt đến tận mang tai. Nếu không phải đang ở Đông cung thì khéo nàng ấy đã mắc cỡ bỏ trốn mất.
“Mẹ…”
“Con xấu hổ gì chứ!” Uy Viễn Hầu phu nhân bật cười: “Chẳng lẽ con không muốn Thái tử phi vui mừng cho con?”
Bùi Tú cắn môi, cố giấu vẻ thẹn thùng, không lên tiếng nữa.
Hiếm hoi lắm mới có cơ hội vào cung gặp A Thức, Bùi Tú nào nỡ rời đi, phải trò chuyện nhiều hơn với A Thức mới được.
Uy Viễn Hầu phu nhân nói tiếp: “Là Vĩnh Bình Hầu Thế tử, Chu Mậu.”
Vĩnh Bình Hầu Thế tử?
Bùi Chức nhíu mày. Trí nhớ của nàng rất tốt, chẳng mấy chốc đã nhớ ngay tới Chu công tử cùng xuất hiện với Bùi Quyên trong vụ Thái tử bị ám sát trong lễ Thất tịch. Về sau nàng có hỏi Trần thị vệ Trần Lãng trực thuộc Nội đình Cấm vệ ty, nhờ vậy mới vỡ lẽ người nọ là Vĩnh Bình Hầu Thế tử.
Khi đó Bùi Chức thấy hai người cùng tới tìm Thái tử, trước tiên khoan bàn đến chuyện có phải Chu Mậu bị Bùi Quyên kéo theo hay không, chí ít có thể thấy hắn ta có tình ý với Bùi Quyên. Nếu không, trong hoàn cảnh rối ren như vậy, sao hắn ta lại đi theo một tiểu thư chưa xuất giá chạy lung tung khắp nơi?
Thấy sắc mặt Bùi Chức có phần bất thường, trong lòng Uy Viễn Hầu phu nhân chợt dâng lên dự cảm chẳng lành.
“Thái tử phi, sao vậy? Chẳng lẽ có điều gì không ổn sao?”
Thực ra bà ấy vô cùng hài lòng về mối hôn sự này.
Vĩnh Bình Hầu Thế tử Chu Mậu có tướng mạo đường hoàng, phong độ, nữ nhi bà ấy gả cho hắn ta thì không phải lo sinh ra con cái xấu xí. Hơn nữa, Vĩnh Bình Hầu chỉ có một đích tử này, tương lai chắc chắn Chu Mậu sẽ kế thừa tước vị. Khi Tú Nhi chính thức bước chân vào phủ Vĩnh Bình Hầu thì sẽ trở thành Thế tử phi, là Hầu phu nhân tương lai. Với rất nhiều tiểu thư quý tộc trong Kinh thành mà nói, đây đúng là một mối hôn sự không thể tốt hơn.
Vậy nên khi phủ Vĩnh Bình Hầu ngỏ ý kết thân, Uy Viễn Hầu phu nhân chẳng do dự bao nhiêu, trong thâm tâm đã gần như tán thành. Sau khi bàn bạc với trượng phu, hai nhà quyết định cho hai con gặp nhau thử.
Chỉ là Uy Viễn Hầu phu nhân vẫn nhớ đến Bùi Chức trong cung, biết hai tỷ muội Bùi Chức, Bùi Tú có tình cảm sâu đậm, thế nào cũng nên vào cung thông báo một tiếng, không ngờ Bùi Chức lại cho rằng không ổn.
Ngay cả Bùi Tú đang ngượng ngùng cũng không khỏi quay đầu nhìn sang, đôi mắt to tròn khẽ chớp.
Bùi Chức đáp: “Quả thực có vài điểm chưa ổn. Đại bá mẫu, hôn sự này là bên nào chủ động đề xuất vậy ạ?”
“Đại bá của cháu đấy.” Uy Viễn Hầu phu nhân cũng không giấu giếm: “Thật ra là đại bá cháu để mắt đến Vĩnh Bình Hầu Thế tử trước. Mấy ngày trước ta bàn với ông ấy về việc tìm hôn sự cho Tú Nhi, lúc đầu ông ấy bảo cứ để ta xem trước. Nào ngờ chưa được bao lâu, ông ấy lại đột nhiên bảo với ta là đã chọn được Vĩnh Bình Hầu Thế tử, muốn gả con bé cho người này.”
Nói đến đây, Uy Viễn Hầu phu nhân cũng cảm thấy có điều không ổn.
Phu quân bà ấy là người thế nào, chẳng lẽ bà ấy còn không rõ hay sao? Ngoài Bùi Quyên ra, ông ta xem những đứa con khác đều là cỏ rác, chẳng bao giờ để tâm. Sao lần này ông ta lại tốt bụng đến mức chủ động tìm cho Tú Nhi một mối nhân duyên tốt đến vậy?
Bùi Chức hỏi tiếp: “Đại bá mẫu đã cho người điều tra rõ ràng về Vĩnh Bình Hầu Thế tử chưa?”
“Dĩ nhiên là rồi.”
Chuyện liên quan đến cuộc đời của nữ nhi, sao Uy Viễn Hầu phu nhân dám qua loa?
Bà ấy đã bảo Bùi An Giác sai người đi dò la tin tức, kết quả cho thấy hắn ta cũng khá tốt. Tuy Chu Mậu có vài thói quen không tốt như phần lớn đám con cháu nhà quyền quý, tiền đồ cũng không quá rộng mở nhưng chí ít không có thói xấu đáng lên án, chỉ là một công tử nhà quan bình thường.
Công tử quý tộc như vậy trong Kinh thành có thể tìm ra cả đống. Điều Uy Viễn Hầu phu nhân coi trọng hơn cả chính là thân phận Thế tử của hắn ta.
Ngày sau, Tú Nhi nhà bà ấy được gả vào nhà đấy thì sẽ trở thành tức phụ của trưởng tử, là người quản lý việc lớn việc nhỏ trong phủ, là chính thất được kính trọng, có thể được thừa hưởng khối sản nghiệp khổng lồ, cả đời chẳng cần lo cơm áo gạo tiền.
Cộng thêm có thân phận Hầu phủ Thế tử dát vàng, mấy tật xấu nho nhỏ của hắn ta đã không còn đáng để để tâm nữa. Dù sao nam tử trong thời đại này có mấy ai không như vậy?
Bùi Chức hiểu được tâm tư của Uy Viễn Hầu phu nhân, thật ra đa phần các trưởng bối trong những dòng dõi quý tộc đều có tư tưởng như vậy lúc chọn trượng phu cho nữ nhi mình. Dù gì thì lối sống của thời đại phong kiến này đã giới hạn phần nào kiến thức của họ, không thể trách họ đặt ra yêu cầu quá thấp được.
Thế nhưng Bùi Tú là tỷ muội ruột thịt của nàng, lại thêm bản thân nàng có năng lực, hà cớ gì không thể chọn giúp Bùi Tú một mối nhân duyên tốt hơn, để nàng ấy có cuộc sống thoải mái sau khi xuất giá?
Điều quan trọng hơn cả là, giữa Chu Mậu và Bùi Quyên có lẽ còn có chuyện gì đó.
Bùi Quyên là người trùng sinh, chỉ cần nhìn cách nàng ta đối xử với Chu Mậu thôi cũng biết có điều uẩn khúc gì ở đây, bởi vậy Bùi Chức không thể không cảnh giác.
Bùi Chức nói: “Đại bá mẫu, cháu cho rằng hôn sự giữa Vĩnh Bình Hầu Thế tử và tam tỷ tỷ nên trì hoãn thêm một thời gian đã. Có điều này người chưa biết, vào hôm lễ Thất tịch, cháu từng thấy Chu Thế tử và nhị tỷ tỷ đi cùng nhau.”
Cả Uy Viễn Hầu phu nhân và Bùi Tú đều sửng sốt.
Hai mẹ con họ vốn đã cực kỳ nhạy cảm với cái tên Bùi Quyên, nay chợt nghe Bùi Chức nhắc đến, trong lòng hai người tức thì thấy chán ghét.
Vốn dĩ trong đêm Thất tịch, vì trò ngốc nghếch của Bùi Quyên mà cả nhà họ thấp thỏm không yên, sợ bị Hoàng thượng giận lây.
Tuy về sau Hoàng thượng không truy cứu tội của phủ Uy Viễn Hầu nhưng trong lòng họ đã ngán Bùi Quyên đến tận cổ rồi.
Nhất là Bùi Tú, nàng ấy đã quen tranh đấu với Bùi Quyên nên lập tức mở miệng: “Mẫu thân, hay việc này bỏ đi ạ. Con cũng đâu phải không ai thèm cưới, cớ gì phải chọn nam tử mà Bùi Quyên chê?”
Xem kìa, nói năng kiểu gì thế không biết?
Uy Viễn Hầu phu nhân vốn chỉ giả vờ nổi giận, giờ thì bà ấy tức điên người, hận không thể lôi đầu nha đầu chết tiệt này về nhà dạy dỗ một trận.
Bà ấy lúng túng nhìn Bùi Chức, vội nói: “Thái tử phi, mong cháu chớ trách…”
Bùi Chức xua tay: “Đại bá mẫu đừng khách khí với cháu như thế. Tính tình tam tỷ tỷ như thế nào, cháu còn không rõ hay sao? Hơn nữa, cháu cũng thấy tam tỷ tỷ nói rất đúng, bản thân tam tỷ tỷ không ưng thì khỏi gả thôi, đâu phải lo chẳng có ai đến cầu hôn đâu?”
Lời nàng nói nghe thì cao ngạo nhưng cũng là lẽ thường tình.
Không biết bao nhiêu nhà muốn kết hôn với tỷ muội của Thái tử phi, hiện tại trong phủ chỉ còn Bùi Quyên và Bùi Tú là đến tuổi cập kê.
Bùi Quyên là thứ nữ, lại bị lão phu nhân lấy cớ trị bệnh để giam lỏng trong phòng, người biết điều thì sẽ chẳng dại mà ngỏ lời cưới hỏi nàng ta vào lúc này. Trái lại, Bùi Tú là đích nữ của đại phòng, lại còn là tỷ muội thân thiết lớn lên cùng Thái tử phi, lợi ích từ việc cưới nàng ấy không cần nói cũng biết.
Lý do lớn nhất khiến Vĩnh Bình Hầu Thế tử để mắt đến Bùi Tú chính là vì Thái tử phi Bùi Chức.
Dù Uy Viễn Hầu phu nhân có nóng giận đến đâu thì bà ấy vẫn thương yêu nữ nhi của mình. Bà ấy do dự một hồi rồi nói: “Nếu đã như vậy thì ta sẽ từ chối phủ Vĩnh Bình Hầu.”
Sau khi thái tử mất trí nhớ