Trên người Bùi Chức còn mùi máu tanh bao lâu thì Thái tử điện hạ lo lắng bấy lâu.
May mắn thay, ba ngày sau, mùi máu tanh trên người nàng từ từ biến mất, Thái tử điện hạ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ngay khi nguyệt sự vừa kết thúc, Bùi Chức lập tức vào cung thỉnh an Thái hậu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Từ khi gả vào Đông cung, cuộc sống của Bùi Chức còn nhàn nhã hơn hồi còn là một tiểu thư. Chủ yếu là do trong cung không có Hoàng hậu, trên đầu nàng không có bà bà chính thức nên không cần ngày ngày đi thỉnh an, tuân theo quy củ.
Những cung phi kia không phải bà bà chính thức nên không cần tiếp xúc nhiều.
Còn về Thái hậu, bởi vì Thái hậu một lòng lễ Phật nên nàng chỉ cần vào mồng một với mười lăm mỗi tháng đi thỉnh an bà ấy là được.
Nhưng Bùi Chức cũng không cố định đi thỉnh an vào hai ngày này, chỉ cần rảnh rỗi là nàng lại đến Từ Ninh cung thỉnh an, cùng Thái hậu nhặt Phật châu, chép kinh và niệm Phật. Nhờ tính cách kiên nhẫn chịu khó đó mà Thái hậu lại càng thích nàng hơn.
Bùi Chức ngồi kiệu ra ngoài chưa được bao lâu, trời đột nhiên đổ tuyết.
Tuyết từ bên ngoài kiệu chui vào, gió lạnh gào thét chui vào khắp mọi kẽ hở nên dù trong lòng ôm lò sưởi thì nàng vẫn cảm nhận rõ cái rét cắt da cắt thịt kia.
Đây là trận tuyết đầu tiên của năm nay, lúc Bùi Chức nhìn những bông tuyết bay vào thì cũng ngẩn người.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Bẩm tuyết rơi rồi, người có muốn đến Từ Ninh cung nữa không?” Cẩm Vân không ngờ hôm nay trời lại đổ tuyết, nàng ấy vừa đi bên cạnh kiệu vừa cất giọng to hơn hỏi.
Bùi Chức nhìn bông tuyết bên ngoài: “Tới cũng tới rồi, tiếp tục đi.”
Bọn họ khó khăn lắm mới tới được Từ Ninh cung. Lúc này ở trên mặt, trên người ai nấy đều phủ một lớp tuyết mỏng, lạnh đến tím tái cả môi.
Nhàn Tú cô cô nghênh đón, kinh ngạc nói: “Điện hạ, sao người lại tới?”
Sau khi nàng được sắc phong làm Thái tử phi, xưng hô của cung nhân với Bùi Chức đã trở nên trang trọng hơn, có thể gọi là “điện hạ”.
Bùi Chức vịn tay Cẩm Vân xuống kiệu, nói với Nhàn Tú cô cô: “Ta đến thỉnh an Hoàng tổ mẫu.”
Nhàn Tú cô cô vội vàng đưa nàng vào một thiên điện trong Từ Ninh cung, cùng với những cung nữ khác giúp nàng cởi bỏ áo choàng dính đầy bông tuyết, lại nhét một chiếc lò sưởi tay men lam vẽ hoa vào tay nàng để nàng sưởi ấm.
“Nô tỳ không ngờ hôm nay điện hạ lại tới thỉnh an, vừa hay Tuyên Nghi Quận chúa cũng đang ở đây.”
Bùi Chức kinh ngạc hỏi: “Quận chúa vào cung từ khi nào vậy?”
Nhàn Tú cô cô nói: “Hôm qua, nàng ấy vào ngay trước khi đóng cửa cung.”
Bùi Chức chợt hiểu ra, chẳng trách nàng không nghe được tin Tuyên Nghi Quận chúa vào cung. Nhưng mà, Tuyên Nghi Quận chúa không sớm không muộn, cứ phải chọn thời điểm này vào cung lại khiến người ta nhìn ra vấn đề, chẳng lẽ lại cãi nhau với Trưởng Công chúa?
Nhàn Tú cô cô nhỏ giọng nói: “Nghe nói hôm qua Quận chúa và Trưởng Công chúa có chút mâu thuẫn, Thái hậu nương nương cũng hơi tức giận nên lát nữa người gặp nương nương và Quận chúa, phiền người khuyên nhủ vài câu.”
Bùi Chức cười nói: “Yên tâm đi, ta sẽ khuyên nhủ.”
Thái hậu và Tuyên Nghi Quận chúa đang ngồi trong chính điện trò chuyện.
Khi thấy Bùi Chức bước vào, hai người đều ngạc nhiên.
Thái hậu trách: “Đứa bé này! Ngoài trời tuyết đang rơi, ai gia đã miễn thỉnh an cho những người khác, sao cháu lại ngốc nghếch chạy tới đây?”
Bùi Chức thỉnh an Thái hậu trước, thuận thế ngồi xuống vị trí phía dưới Thái hậu, cười nói: “Cháu ra khỏi phủ rồi mới phát hiện tuyết rơi, dù sao cũng đã tới rồi thì không thể bỏ dở giữa đường. Hơn nữa, cháu cũng nhớ Hoàng tổ mẫu, đã mấy ngày không gặp người nên muốn tới thăm người.”
Những lời này khiến Thái hậu rất vui.
Từ khi Thái tử bảy tuổi được Hoàng thượng đón đến bên cạnh dạy dỗ, Thái hậu cũng không nuôi nấng thêm ai nữa, dù sao mẫu thân của chúng vẫn còn đó. Vả lại bọn họ cũng không thích con mình bị đưa đi.
Chỉ có Tuyên Nghi Quận chúa thỉnh thoảng lại vào cung ở cạnh bà ấy, chứ phần lớn thời gian Từ Ninh cung đều vắng lặng hiu quạnh.
Mặc dù những cung phi kia cũng tới thỉnh an nhưng đa phần đều đến vì Hoàng thượng, Thái hậu không chịu nổi sự ồn ào của bọn họ nên bình thường cũng miễn cho bọn họ khỏi thỉnh an.
Bây giờ, Thái tử phi lại thường xuyên tới Từ Ninh cung bầu bạn với bà ấy, sao Thái hậu lại không thích cho được?
Hơn nữa, mỗi lần Thái tử phi đến, tinh thần của bà ấy sẽ tốt hẳn lên, ăn cơm cũng thấy ngon miệng nên càng khiến Thái hậu yêu thích.
Tuyên Nghi Quận chúa cũng vui vẻ, nàng ấy vui mừng nhào tới, ngồi bên cạnh Bùi Chức.
“A Thức, lâu rồi không gặp.”
Bùi Chức cười nói: “Thật ra cũng không lâu lắm, mới hơn nửa tháng thôi.”
“Đã gần một tháng rồi.” Tuyên Nghi Quận chúa bĩu môi: “Từ hôm ngươi thành thân tới giờ, ta chưa gặp lại ngươi lần nào.”
Bùi Chức không ngờ hơn nửa tháng không gặp, Tuyên Nghi Quận chúa vẫn còn bám nàng như vậy. Nàng thuần thục đánh lạc hướng nàng ấy, hỏi nàng ấy gần đây đang làm gì.
Nụ cười tươi trên mặt Tuyên Nghi Quận chúa dần biến mất, cúi đầu kéo túi thơm bên hông: “Cũng chẳng làm gì, chỉ ru rú trong nhà. Ta cũng không có tỷ muội thân thiết, chẳng biết đi tìm ai chơi…”
Bùi Chức nhìn về phía Thái hậu, lại thấy vẻ mặt bà ấy hờ hững.
Tuyên Nghi Quận chúa là Quận chúa cao quý, ở Kinh thành rộng lớn thế này lại không có lấy một tỷ muội chơi thân thì không cần nghĩ cũng biết nhất định là có liên quan đến Khang Bình Trưởng Công chúa. Tính cách của Khang Bình Trưởng Công chúa quá cứng rắn, thích coi con cái như vật sở hữu của mình, muốn nắm giữ cuộc đời của bọn họ. Tuyên Nghi Quận chúa có được tính cách ngây thơ thế này cũng là nhờ Thái hậu bảo bọc.
Bùi Chức giả vờ như không biết gì, cười nói: “Nếu Quận chúa buồn chán có thể tới tìm ta chơi.”
Tuyên Nghi Quận chúa lập tức tươi cười trở lại: “Lần này, ta sẽ ở lại chỗ ngoại tổ mẫu một thời gian, ngươi rảnh cứ tới tìm ta chơi.”
Còn chuyện bảo nàng ấy tới Đông cung tìm A Thức… Nghĩ tới việc sẽ gặp phải Thái tử ở Đông cung, Tuyên Nghi Quận chúa lại cảm thấy hay là thôi đi, nàng ấy tình nguyện chờ A Thức tới thăm mình.
Hai cô nương ngồi nói chuyện với cứ như thể nói mãi cũng không hết chuyện.
Chủ yếu là Tuyên Nghi Quận chúa nói, Bùi Chức lắng nghe rồi đưa ra vài đề tài nàng cảm thấy hứng thú một cách thích hợp. Sau đó, Tuyên Nghi Quận chúa càng nói càng hào hứng, hoạt bát vui vẻ nên nào có dáng vẻ rụt rè, e lệ như khi đối mặt người ngoài.
Thái hậu nhìn một lúc thì không nhịn được bật cười, nói với Hoa ma ma: “Ngươi xem hai đứa nó kìa… Biết vậy lúc trước ai gia nên gọi Thái tử phi vào cung từ sớm, để con bé làm bạn với Tuyên Nghi.”
Nếu như ngoại tôn nữ có một cô nương đồng trang lứa bên cạnh thì có khi sẽ không có tính cách như thế này.
Hoa ma ma biết tâm sự của Thái hậu, cười nói: “Nương nương, bây giờ vẫn chưa muộn. Nô tỳ cũng cảm thấy Thái tử phi là người tốt, Quận chúa ở bên cạnh nàng ấy lúc nào cũng tươi cười.”
Rõ là vị Thái tử phi này còn nhỏ tuổi nhưng lại chững chạc hơn những người cùng trang lứa nhiều.
Nếu chỉ là chững chạc thôi thì cũng không có gì xuất sắc, mấu chốt là nàng còn rất kiên nhẫn, luôn có thể yên lặng lắng nghe tâm sự của người khác, khéo léo dẫn dắt khiến người ta vô thức buông bỏ phòng bị với nàng, coi nàng như tri kỷ. Tuyên Nghi Quận chúa chính là như vậy.
Ban đầu, Thái hậu chỉ định tìm cho ngoại tôn nữ một chỗ dựa nên mới sắp xếp để hai người quen nhau. Không ngờ Bùi Chức làm tốt hơn tưởng tượng của bà ấy nhiều.
Tuyết bên ngoài vẫn rơi lả tả, chẳng biết khi nào mới dừng lại.
Thái hậu giữ Bùi Chức lại Từ Ninh cung dùng bữa trưa, cũng dặn nàng ở bên làm bạn với Tuyên Nghi Quận chúa nhiều hơn.
Dùng bữa trưa xong, Thái hậu thấy tuyết vẫn chưa ngừng nên tiếp tục giữ Bùi Chức ở lại đây nghỉ ngơi.
Tuyên Nghi Quận chúa vô cùng vui vẻ nói: “Ta muốn ngủ cùng A Thức.”
Thái hậu: “... Được thôi, làm phiền A Thức rồi.”
Bùi Chức thấy không sao cả, coi như ngủ trưa cùng khuê mật.
Đây là lần đầu tiên Tuyên Nghi Quận chúa ngủ trưa cùng cô nương đồng trang lứa nên vô cùng hưng phấn, hoàn toàn không buồn ngủ chút nào. Nàng ấy ló đầu nhìn đám cung nhân đứng canh bên ngoài, nhỏ giọng nói chuyện với Bùi Chức.
“A Thức, có thể quen biết ngươi khiến ta thật sự rất vui…” Nàng ấy hơi do dự rồi tiếp tục nói: “Hôm qua, ta cãi nhau với mẫu thân, trong lòng rất khó chịu nên vào cung tìm ngoại tổ mẫu.”
Bùi Chức nhìn thấy dáng vẻ muốn nàng mau chóng đưa ra câu hỏi của tiểu cô nương thì thở dài trong lòng, chỉ đành hỏi: “Vì sao lại cãi nhau?”
Tuyên Nghi Quận chúa mím môi, một lúc lâu sau mới nói: “Mẫu thân không muốn ta gả cho Tam Hoàng tử biểu ca.”
Bùi Chức lập tức hiểu rõ, quả nhiên lại là cãi nhau vì chuyện hôn sự của Tuyên Nghi Quận chúa. Tâm tư của Khang Bình Trưởng Công chúa chỉ cần nhìn là thấy ngay nhưng có Thái tử phi là mình ở đây nên ý đồ của bà ta đã định trước sẽ không thể thành công.
Trừ phi Thái tử phi là nàng bất ngờ bị bệnh qua đời…
Bùi Chức không biết nên an ủi nàng ấy thế nào, vì chuyện cãi vã giữa mẫu tử bọn họ, người ngoài tốt nhất đừng chen vào kẻo mất lòng cả hai.
Nàng không nói thẳng vào chủ đề này, bèn hỏi sang hướng khác: “Hoàng tổ mẫu nói thế nào?”
“Đương nhiên là ngoại tổ mẫu về phe ta rồi.” Tuyên Nghi Quận chúa vui vẻ nói: “Ngoại tổ mẫu bảo khoảng thời gian này ta cứ ở lại trong cung, đừng nghe mẫu thân ta…”
Bùi Chức cụp mắt, giấu đi vẻ trầm ngâm trong đáy mắt.
Xem ra Thái hậu sắp hạ chỉ ban hôn rồi. Bà ấy giữ ngoại tôn nữ ở lại trong cung cũng là để tránh đến lúc đó Khang Bình Trưởng Công chúa nổi giận, dọa đến ngoại tôn nữ.
Tâm sự xong, tâm trạng Tuyên Nghi Quận chúa tốt hơn nhiều, cuối cùng cũng quan tâm đến những chuyện khác.
“A Thức, Thái tử biểu ca đối xử với ngươi có tốt không?” Nàng ấy lo lắng nên mới quan tâm hỏi. Bởi vì Thái tử để lại cho nàng ấy một ấn tượng rất đáng sợ, nàng ấy rất lo A Thức bị biểu ca làm tổn thương.
Bùi Chức cười nói: “Điện hạ đối xử với ta rất tốt, Quận chúa cứ yên tâm.”
Tuyên Nghi Quận chúa chăm chú quan sát nàng, thấy trên mặt nàng không có vẻ gì là miễn cưỡng nên tạm thời tin lời nàng nói.
“Đúng rồi, nghe nói ngay sau ngày đại hôn của các ngươi, lúc dâng trà cho trưởng bối thì An Ngọc đã bất kính với ngươi ngay trước mặt mọi người đúng không?”
Bùi Chức cũng chẳng bất ngờ khi nàng ấy biết chuyện này, đoán chừng là Khang Bình Trưởng Công chúa kể cho nàng ấy nghe. Bà ta là nữ nhi của Thái hậu nên trong Từ Ninh cung nhất định có người của bà ta, biết được những chuyện này cũng không lạ.
“Có chuyện đó thật.”
“Sao An Ngọc có thể xấu xa thế chứ?” Tuyên Nghi Quận chúa bất mãn: “An Ngọc cũng không thích ta. Nàng ta luôn ngấm ngầm giở trò muốn khiến ta mất mặt, may mà ngoại tổ mẫu không để nàng ta làm gì quá đáng…”
Xem ra nàng ấy cũng không ngốc đến mức không biết mấy trò An Ngọc Công chúa âm thầm làm ra.
Trong lòng Bùi Chức hiểu rõ, An Ngọc công chúa có ghét Tuyên Nghi Quận chúa đến đâu thì cũng không dám làm quá vì dù sao cũng có Thái hậu ở đây.
“Thật ra thì ta cũng không sao, sau chuyện đó An Ngọc Công chúa bị phụ hoàng cấm túc một tháng, bây giờ vẫn chưa được ra ngoài.” Bùi Chức cười nói.
Tuyên Nghi Quận chúa cười nói đáng lắm, tiếp tục vui vẻ nói chuyện với nàng.
Đến tận chạng vạng tối, tuyết vẫn chưa ngừng rơi.
Tần Chí bèn đội tuyết đến đón Bùi Chức trở về Đông cung.
Thấy hắn đích thân tới, Thái hậu vừa buồn cười vừa tức giận, trách mắng: “Cháu đang làm gì vậy? Sợ ai gia giữ Thái tử phi của cháu ở lại Từ Ninh cung đấy à?”
Tần Chí nói: “Hoàng tổ mẫu hiểu lầm tôn nhi rồi, tôn nhi đi ngang qua đây nên tiện đường tới đón Thái tử phi thôi.”
Thái hậu chỉ có thể nghẹn họng trân trối chỉ tay vào hắn, nhất thời bị lời ngụy biện của hắn làm cho cứng họng.
Tiền đường và Từ Ninh cung trước giờ không thuận đường, hắn đi ngang qua kiểu gì?
Đối mặt với sự trêu chọc của Thái hậu, Bùi Chức cúi đầu, bày ra bộ dáng xấu hổ của tiểu tức phụ. Thật ra, ở trong lòng nàng cũng rất muốn lườm vị Thái tử không biết mượn cớ kia một cái.
“Được rồi, được rồi, hai cháu đi nhanh đi.” Thái hậu cũng không chịu nổi cái kiểu dính lấy nhau của đôi trẻ nên đuổi bọn họ đi, còn không quên dặn dò: “Bên ngoài tuyết đang rơi, cả hai cẩn thận một chút, đừng để ngã.”
Tuyên Nghi Quận chúa ngồi bên cạnh Thái hậu mà suốt cả quá trình đều yên tĩnh không dám mở miệng.
Nàng ấy e dè liếc nhìn Thái tử, thấy hắn đỡ Bùi Chức đi ra ngoài với vẻ mặt ôn hòa, không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ.
Cũng không biết đợi đến khi nàng ấy gả cho Tam Hoàng tử biểu ca, huynh ấy có che chở cho nàng ấy đi về phía trước trong gió tuyết như vậy không.
Sau khi thái tử mất trí nhớ