Chuyện Thái tử xuất hiện ở Thái y viện, Chiêu Nguyên Đế đã lập tức nhận được tin báo.
Ông ấy cũng không vội hỏi mà mãi đến khi màn đêm buông xuống mới sai người truyền Thái y lệnh đến.
Thái y lệnh không còn trẻ, đã ngoài sáu mươi, bởi vì làm thái y thực sự là một công việc vừa cực khổ vừa nguy hiểm nên ông ấy đã từng nhiều lần muốn từ quan về quê. Có điều là lần nào cũng bị Chiêu Nguyên Đế giữ lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau này, ông ấy nhìn thấy dáng vẻ khi phát bệnh của Thái tử, cũng không đành lòng, bao năm qua vẫn luôn cẩn trọng nghiên cứu bệnh tình của Thái tử, nghĩ đủ mọi cách để giảm bớt đau đớn cho hắn.
Khi được Chiêu Nguyên Đế gọi đến, ông ấy hoàn toàn không bất ngờ chút nào.
“Thần tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc.”
Chiêu Nguyên Đế khoát tay sai người lấy ghế cho ông ấy ngồi, cười hỏi: “Thái y lệnh, trẫm nghe nói hôm nay Thái tử tới tìm khanh, là có chuyện gì sao?”
Mặc dù Hoàng thượng cười trông rất ôn hoà, khuôn mặt anh tuấn giãn ra nhưng Thái y lệnh cũng không dám lơ là.
Đám lão thần bọn họ đều từng chứng kiến dáng vẻ khi Hoàng đế nổi giận, chẳng cảm thấy vị Đế vương đã trị vì thiên hạ gần hai mươi năm này là người hòa ái dễ gần chút nào, tâm thuật đế vương được ông ấy thể hiện một cách rất tinh tế sâu sắc.
Thái y lệnh cung kính trả lời: “Thái tử điện hạ căn dặn vi thần đừng nói cho bệ hạ biết.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chiêu Nguyên Đế cười nói: “Khanh lén nói với trẫm, trẫm không nói cho Thái tử biết thì Thái tử sẽ không biết khanh nói cho trẫm.”
Thái y lệnh: “…”
Mặc dù câu này hơi vòng vo nhưng Thái y lệnh vẫn hiểu rõ ý của Hoàng thượng.
Ông ấy cũng biết sẽ như vậy nên chỉ đành thở dài, kể lại toàn bộ chuyện Thái tử hỏi mình hôm nay cho Hoàng thượng.
Chiêu Nguyên Đế ngẩn ra, sau đó cười to, vỗ tay đầy vui mừng nói: “Quả nhiên, Thái tử của trẫm đã trưởng thành rồi.”
Nhìn vẻ mặt “trẫm rất hài lòng” của Hoàng thượng, trong lòng Thái y lệnh cũng thấy buồn cười.
Thái tử như vậy chẳng phải là do vị phụ hoàng này nuông chiều, bảo vệ nhi tử quá kỹ nên mới dẫn đến chuyện Thái tử đã trưởng thành, sắp thành thân rồi vẫn chưa trải qua chuyện đó, giống như một đứa trẻ chẳng hay biết gì hay sao.
Chiêu Nguyên Đế cười xong thì vui vẻ hỏi Thái y lệnh: “Khanh nói có khi nào Thái tử sẽ vì muốn Thái tử phi… Nhanh chóng làm Thái tử phi có thai không?”
Thái y lệnh lắc đầu: “Thần cũng không biết.”
Mặc dù ở vài phương diện Thái tử tương đối đơn thuần nhưng thân là Trữ quân, tâm tư khó dò, cũng không phải là thứ mà thần tử bọn họ có thể suy đoán.
“Trẫm thì lại hy vọng Thái tử phi sớm mang thai.” Chiêu Nguyên Đế thở dài: “Nhìn Thái tử thường xuyên bị cơn đau đầu hành hạ, trong lòng trẫm cũng luôn nhói đau theo…”
Thái y lệnh khôn khéo không tiếp lời.
“Năm xưa, vì giải thoát mà trẫm đã lựa chọn ném sự đau đớn của mình sang cho nó, ích kỷ đưa nó tới thế gian này… Trẫm không phải phụ thân tốt, trẫm có lỗi với nó…”
Thái y lệnh nghe ra vẻ tự trách và mệt mỏi trong giọng nói của Hoàng đế, vội vàng nói: “Hoàng thượng, chuyện này không thể trách ngài.”
Chiêu Nguyên Đế lắc đầu,trầm ngâm nhìn ra bóng đêm phủ xuống ngoài điện.
**
Ban đêm, hai phu thê ngồi trên sập sưởi đọc sách.
Tần Chí vô cùng tự nhiên ôm nàng vào trong lòng để cả người nàng lọt thỏm trong vòng tay hắn, sau đó cúi đầu ngửi mùi hương trên người nàng.
Bùi Chức: “… Điện hạ, chàng làm gì vậy?”
“Ừm, mùi tanh của máu vẫn còn rất nồng…” Ánh mắt Thái tử điện hạ nhìn nàng vô cùng trìu mến: “Nàng nhất định phải ăn nhiều đồ bổ máu, bù lại lượng máu đã mất.”
Trước khi được học về tiết sinh lý của Thái tử phi, Thái tử điện hạ chẳng biết gì. Nhưng bây giờ hắn đã là một nam nhân trưởng thành có kiến thức đầy mình, biết xót thê tử nên không thể thiếu những lời dặn dò quan tâm.
Dù da mặt của Bùi Chức có dày đến đâu thì nàng cũng bị hắn làm cho ngượng chín mặt.
Nàng thật sự không yếu ớt đến thế, mặc dù hôm qua nàng cố tình mượn chuyện này để thử thăm dò phản ứng của Thái tử. Đương nhiên với mục đích là muốn uốn nắn hắn thành một trượng phu tốt, biết quan tâm nhưng ai ngờ nàng còn chưa kịp ra tay, hắn đã tự mình ngộ ra.
Đúng là đỡ nhọc lòng!
“Nếu điện hạ không thích mùi trên người ta, chi bằng tối nay chia giường ra ngủ?” Bùi Chức tỏ vẻ chu đáo: “Tuy đại hôn của chúng ta còn chưa qua một tháng nhưng thiếp thân có thể hiểu được.”
Cả hai chữ “thiếp thân” mà nàng cũng thốt ra rồi, nếu Thái tử điện hạ còn không hiểu nữa thì đúng là đầu gỗ.
Hắn lập tức nói: “Không cần, nàng đang chịu khổ nên cô phải ở bên cạnh nàng.”
Bùi Chức: “… Cũng không cần như vậy.”
Cẩm Vân dẫn theo Phương Phỉ, Phương Thảo vào phòng dọn dẹp, nhìn thấy hai người kề sát đầu thì thầm to nhỏ. Mặc dù không nghe rõ bọn họ đang nói gì nhưng ai cũng có thể cảm nhận được bầu không khí thân mật giữa phu thê.
Phương Phỉ và Phương Thảo da mặt mỏng nên đã mặt đỏ tim đập loạn, cúi đầu không dám nhìn lâu.
Ba người nhẹ nhàng thu dọn xong, nhanh chóng lui xuống.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ đi nghỉ, Cẩm Vân thấy Thái tử ôm Thái tử phi vào nội thất như thường lệ, lập tức biết đêm nay hắn muốn ngủ lại Phúc Ninh điện.
Xem ra bọn họ không có ý định chia phòng ra ngủ.
Trong lòng Cẩm Vân hơi lo lắng, sợ rằng máu tanh dơ bẩn trong lúc nguyệt sự của nữ tử dính vào Thái tử điện hạ. Nhưng nàng ấy cũng hiểu rõ chuyện Thái tử muốn làm, nào đến lượt đám cung nhân như bọn họ có thể xen miệng vào.
Chỉ hy vọng Thái tử phi hiểu chuyện, có thể khuyên nhủ hắn vài câu. Mãi đến tận đêm khuya, Cẩm Vân với tâm trạng đầy lo âu đi nghỉ ngơi, vẫn không thấy Thái tử rời khỏi Phúc Ninh điện.
Ngày hôm sau, Thái tử vào triều.
Cẩm Vân hầu hạ Bùi Chức rửa mặt dùng bữa xong thì để lại đám nha hoàn Phương Phỉ, Phương Thảo ở lại trong điện hầu hạ, còn mình thì đi tìm Đại tổng quản Hà Thuận của Đông cung.
Hà Tổng quản thấy nàng ấy, cười nói: “Cẩm Vân cô nương, sao cô nương lại tới tìm ta? Không bận hầu hạ Thái tử phi sao?”
Cẩm Vân có thể ở lại hầu hạ bên cạnh Thái tử phi khiến không biết bao nhiêu cung nữ trong hâm mộ, đây cũng là phúc phần mà nàng ấy phải dè dặt cẩn trọng mới có được. Thế nên Hà Thuận cảm thấy mừng thay nàng ấy.
Cẩm Vân lắc đầu, trên gương mặt xưa nay luôn biết khống chế cảm xúc hiếm khi lộ ra vẻ buồn rầu, âu lo.
Hà Tổng quản thấy vậy thì biết ngay là Cẩm Vân có chuyện khó giải quyết nên mới đến tìm mình, bèn hỏi: “Có chuyện gì à?”
Cẩm Vân nói ra lo lắng trong lòng với Hà Tổng quản.
“Ta còn tưởng là chuyện gì, ngươi lo nghĩ nhiều rồi!” Hà Thuận tỏ vẻ không có chuyện gì, lo nàng ấy nghĩ không thông, nhắc nhở: “Ngươi nhất định đừng nói mấy câu nên rộng lượng hiểu chuyện trước mặt Thái tử phi, nếu để điện hạ biết thì coi chừng ngài ấy lột da người đó.”
Bây giờ, còn cung nhân nào trong Đông cung mà không biết Thái tử phi là người Thái tử yêu thương nhất. Mặc dù không biết sau này Thái tử và Thái tử phi sẽ thế nào nhưng hiện tại toàn bộ Đông cung chỉ có một mình Thái tử phi, nhìn thái độ của Thái tử là rõ hắn không nỡ để nàng chịu một chút ấm ức nào. Nếu không thì hắn cũng chẳng ở bên nàng trong kỳ nguyệt sự, thậm chí còn sai phòng bếp chuẩn bị đồ ăn bổ máu cho nàng.
Cẩm Vân vội vàng nói: “Ta đâu có ngốc, đương nhiên sẽ không liều lĩnh nói gì trước mặt Thái tử phi…”
Đó chẳng phải tự chuốc lấy sự chán ghét của Thái tử phi sao?
“Nhưng trước kia lúc ma ma dạy dỗ chúng ta đã nhắc đến chuyện này, vẫn nên kiêng kỵ thì hơn.” Cẩm Vân uyển chuyển nói: “Hiện giờ ta là Đại cung nữ của Đông cung, có trách nhiệm nhắc nhở Thái tử phi.”
Hà Tổng quản biết Cẩm Vân nói không sai, lúc bọn họ vào cung sẽ có ma ma dạy dỗ nói cho bọn họ biết những chuyện kiêng kỵ của quý nhân, nhất là những người có thể hầu hạ bên cạnh chủ tử lại càng phải một lòng một dạ suy nghĩ vì chủ tử.
Nhưng quy củ là vật chết, người là vật sống.
Hà Tổng quản nói: “Ngươi cũng đừng quá lo lắng, ta tin điện hạ của chúng ta hồng phúc tề thiên, sao có thể vì chuyện này mà phạm vào điều kiêng kỵ?”
*Hồng phúc tề thiên: ý chỉ cát tường, may mắn cực kỳ to lớn, phúc đức sáng ngang với trời.
Người ta vừa mới tân hôn, đang lúc gắn bó như keo sơn mà lại khuyên họ chia phòng ra ngủ, chẳng phải là khiến cả hai vị chủ tử không vui sao? Huống hồ với tính cách điện hạ của bọn họ, hắn chính là một người muốn làm gì thì làm, hoàn toàn không phải người biết nghe khuyên bảo.
“Điện hạ là Trữ quân, là chân long chi tử có phúc khí rất lớn, không xảy ra chuyện gì đâu. Yên tâm đi, yên tâm đi!”
Nói đến cuối cùng, Hà Tổng quản còn ra vẻ lý lẽ hùng hồn.
Cẩm Vân chỉ có thể trợn mắt há hốc miệng nhìn ông ấy, không ngờ Hà tổng quản lại có niềm tin với Thái tử điện hạ đến thế. Ngay cả nàng ấy cũng bị ông ấy thuyết phục.
Cuối cùng, Cẩm Vân cũng quyết định không làm gì hết.
Nàng ấy cũng phải tin tưởng Thái tử điện hạ như Hà tổng quản, chỉ cần là chuyện điện hạ nhận định, chuyện điện hạ làm thì tất cả đều đúng, không có gì phải sợ!
Sau khi thái tử mất trí nhớ