Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 87

Bùi Chức chẳng buồn để tâm xem Thái tử đến gặp Hoàng thượng nói những gì, nàng đã mệt đến độ hai mắt sắp không mở nổi nữa rồi.
Nha hoàn thân cận của nàng vẫn chưa vào cung, chỉ có Cẩm Vân hầu hạ tắm rửa nên ít nhiều có chút không quen. Đặc biệt là lúc tắm, thấy một đám cung nhân đứng bên cạnh, mắt cứ dán chặt vào cơ thể mình, không bỏ sót một tấc da tấc thịt nào, quả thực khiến người ta thấy tê cả da đầu.
Cẩm Vân cười hỏi: “Phu nhân có cần nô tỳ kỳ lưng cho người không ạ?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Không cần.” Bùi Chức nói: “Các ngươi ra sau tấm bình phong mà đợi.”
Cung nhân ở Đông cung cũng chưa nắm rõ tính tình của vị Thái tử phi tương lai nên không dám hành động tùy tiện. Tất cả đều ngoan ngoãn đáp lời rồi lui ra sau bình phong.
Không còn ai nhìn chằm chằm nữa, Bùi Chức cũng thoải mái hơn nhiều.
Nàng thực sự quá mệt nên không ngâm mình lâu, chỉ tắm qua loa rồi nhanh chóng bước ra khỏi thùng gỗ cao đến nửa người.
Cẩm Vân cầm một chiếc khăn lớn đến quấn lấy người nàng, lau khô nước trên cơ thể rồi hầu hạ nàng mặc y phục. Các cung nữ đứng bên cạnh phụ giúp đều cúi đầu không dám nhìn, gò má lại khẽ ửng đỏ.
Dù họ là những cung nữ chưa từng trải sự đời nhưng dù có ngây ngô đến đâu, khi thấy những dấu vết kinh người trên người Thái tử phi cũng đủ biết chúng từ đâu mà có.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, một cơn gió mạnh bất chợt rít qua, khiến song cửa kêu lạch cạch. Bùi Chức vội quấn chặt áo, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trời đã sẩm tối. Những chiếc đèn lồng treo dưới hàng lang đã được cung nhân thắp lên, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, xua tan đi phần nào màn đêm đặc quánh.
Đông cung thật sự quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức dường như không một bóng người qua lại.
Bùi Chức cảm thấy không quen. Ở phủ Uy Viễn Hầu, tuy người hầu trong phủ cũng rất im lặng nhưng sự im lặng của họ là để tuân thủ quy củ, ngoài quy củ ra vẫn xen lẫn đôi chút ồn ào, náo nhiệt đầy sức sống.
Không giống như Đông cung, nơi đây tĩnh lặng đến ngột ngạt. Khi tất cả cung nhân đi lại đều cố gắng nín thở hết mức có thể, dường như sợ chỉ cần hơi thở mạnh một chút cũng sẽ kinh động đến chủ nhân.
Bầu không khí như thế này ở Đông cung hẳn không phải một sớm một chiều mà có, mà là thói quen đã tồn tại từ rất lâu.
Bùi Chức nghĩ đến chuyện trước đây tinh thần lực của vị Thái tử gia kia không ổn định, nên cũng không lấy làm ngạc nhiên trước tình hình hiện tại của Đông cung.
Nàng ngồi trên chiếc sập sưởi bên cửa sổ, mân mê hai viên dạ minh châu to tròn, lắng nghe tiếng gió lùa qua các dãy hành lang mà không khỏi buồn ngủ.
Thế nhưng trong phòng vẫn còn tiếng thở của người khác, khiến nàng không tài nào thả lỏng để chìm vào giấc ngủ được. Bùi Chức ngáp dài rồi nói với các cung nhân đang hầu hạ trong phòng: “Ta đi nghỉ đây, các ngươi lui xuống đi.”
Cẩm Vân ngập ngừng: “Phu nhân, người không đợi điện hạ trở về sao ạ?”
“Không.” Bùi Chức bước xuống sập, xỏ chân vào đôi giày vải mềm. “Không biết khi nào điện hạ mới về, ta đi nghỉ trước đây.”
Nàng cũng không dặn dò nếu Thái tử điện hạ về thì gọi nàng dậy, cứ thế quay người đi vào phòng trong.
Cẩm Vân định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng không nói gì mà chỉ lẳng lặng theo nàng vào trong phòng.
Vì trời còn sớm, cộng thêm Thái tử điện hạ chưa về, cung nhân hầu hạ không biết khi nào nàng nghỉ ngơi nên chưa kịp trải giường, làm ấm chăn. Giờ đây ai nấy đều có chút luống cuống.
Cẩm Vân dẫn các cung nữ trải lại giường, nhét những chiếc túi chườm nóng đã chuẩn bị sẵn vào trong để ủ ấm chăn, đợi đến khi chăn nệm ấm lên mới lấy hết ra.
Cuối cùng, Bùi Chức cũng được nằm trong chiếc chăn ấm áp, thoải mái duỗi người.
“Được rồi, các ngươi lui hết đi, không cần ở trong phòng canh giữ.” Nàng ra lệnh cho đám cung nhân.
Cẩm Vân thoáng ngạc nhiên, đáp lời rồi dẫn các cung nữ ngoan ngoãn lui ra, khép cửa lại, còn mình thì ngồi canh bên ngoài.
Trong không gian riêng tư cuối cùng cũng không còn tiếng thở của người khác, tinh thần căng thẳng của Bùi Chức hoàn toàn thả lỏng. Nàng vùi mặt vào gối, chẳng bao lâu đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Cẩm Vân ngồi bên ngoài đợi khoảng hơn một canh giờ thì thấy Thái tử điện hạ trở về.
Điều khiến nàng ấy kinh ngạc là trên tay Thái tử còn cầm một hộp đựng điểm tâm. Nhìn chiếc hộp này, có vẻ như là mang về từ chỗ Hoàng thượng. Lẽ nào Hoàng thượng lại được ăn món điểm tâm ngon nào đó nên không kìm được mà ban cho Thái tử một phần?
Cẩm Vân tiến lên hành lễ: “Điện hạ, người đã về. Người có muốn tắm rửa thay y phục không ạ?”
Tần Chí liếc nhìn cánh cửa đóng kín của phòng trong hỏi: “Thái tử phi đâu?”
“Thái tử phi đã nghỉ ngơi từ trước rồi ạ.” Cẩm Vân đáp rồi nhanh chóng liếc nhìn Thái tử, dường như sợ hắn nổi giận.
Nghe vậy, Tần Chí nhìn xuống hộp điểm tâm trong tay, không nói một lời mà xoay người rời đi.
Cẩm Vân đứng nhìn theo bóng lưng hắn, nhất thời không đoán được liệu Thái tử điện hạ có tức giận vì Thái tử phi không đợi mình mà đi ngủ sớm hay không.
Theo quy củ, trong vòng một tháng sau tân hôn, Thái tử đều phải nghỉ lại ở tẩm cung của Thái tử phi, và Thái tử phi cũng nên đợi Thái tử trở về rồi mới đi ngủ. Nhưng xem ra Thái tử phi hoàn toàn không để chuyện này trong lòng…
Quảng Dương điện là tẩm cung của Thái tử, chỉ cách Phúc Ninh điện của Thái tử phi một dãy hành lang, khoảng cách rất gần. Khi Tần Chí về đến Quảng Dương điện, thái giám hầu cận đã vội vàng chuẩn bị nước cho hắn tắm rửa.
Hà tổng quản nghe nói Thái tử vừa đến Phúc Ninh cung đã rời đi, cũng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao nên vội vàng đến gặp Thái tử.
“Điện hạ, tối nay ngài nghỉ ngơi ở đâu ạ?” Ông ấy cẩn thận hỏi.
Tần Chí liếc nhìn ông ấy, đôi mắt phượng lạnh lùng như đang nhìn một kẻ ngốc: “Tất nhiên ta nghỉ ở chỗ Thái tử phi rồi.”
Nghĩ đến điều gì đó, hắn lại nói thêm: “Ngày mai các ngươi chuyển hết đồ của ta sang tẩm cung của Thái tử phi đi.”
Lúc này, Hà tổng quản mới vỡ lẽ, hóa ra từ nay về sau điện hạ đều sẽ nghỉ lại ở chỗ Thái tử phi.
Tần Chí tắm rửa thay y phục sạch sẽ ở Quảng Dương điện xong thì quay trở lại Phúc Ninh điện.
Thấy hắn quay lại, Cẩm Vân hơi ngẩn người. Hóa ra Thái tử điện hạ về Quảng Dương điện chỉ để tắm rửa thay y phục thôi sao? Thực ra ở Phúc Ninh điện cũng có chuẩn bị y phục và đồ dùng cho Thái tử nhưng số lượng không nhiều, chỉ để tiện cho hắn nghỉ lại mà thôi.
Tần Chí phất tay với đám cung nhân đang hành lễ, ra hiệu cho họ đừng gây tiếng động quấy rầy đến Thái tử phi, rồi nhẹ nhàng bước vào tẩm điện.
Mãi đến khi bóng dáng hắn khuất sau cánh cửa, Cẩm Vân mới đứng dậy. Nàng ấy nhìn chằm chằm vào cánh cửa, dường như đã hiểu ra vì sao điện hạ lại về Quảng Dương điện tắm rửa trước. Hóa ra là vì sợ làm phiền Thái tử phi.
Xem ra điện hạ không những không giận chuyện Thái tử phi đi ngủ sớm, mà còn vô cùng dung túng. Hiểu ra điều này, Cẩm Vân thầm quyết định sau này phải càng tận tâm hầu hạ Thái tử phi hơn nữa. Trong lúc ngủ mê man, Bùi Chức cảm nhận được có người chui vào chăn, ôm lấy mình.
Nàng lập tức tỉnh táo nhưng vừa động đậy chút thôi đã bị người kia ôm chặt hơn.
“A Thức, đừng nhúc nhích…”
Nhận ra chủ nhân của giọng nói này thì nàng mới thả lỏng người, nói bằng giọng ngái ngủ: “Điện hạ, chàng về rồi à…”
Tần Chí ậm ừ đáp lại, để lưng nàng tựa vào lồng ngực mình rồi kéo cả người nàng vào lòng. Thậm chí, đôi chân dài của hắn còn rất quá đáng khi lại gác lên người nàng, đè nàng lại thật chặt.
Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít lấy mùi hương trên cơ thể nàng. Mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ của nữ tử thật quyến rũ khiến hắn có chút mê mẩn, đôi môi khẽ cọ xát trên làn da mềm mại đó. Tuy Bùi Chức không quen bị người khác ôm chặt trong lòng như thế nhưng cũng không phản đối.
Chỉ là khi phát hiện ra sự thay đổi trên cơ thể vị Thái tử gia kia, nàng lập tức nói: “Điện hạ, ta buồn ngủ lắm…”
“Ừ, nàng ngủ đi, ta không làm gì đâu.” Tần Chí cũng biết tối qua và hôm nay nàng đã mệt lả người. Hắn không bị vẻ ngoài rạng rỡ của nàng đánh lừa, ngược lại còn rất đau lòng.
Bùi Chức đợi một lúc, xác nhận hắn thực sự không làm gì thì mới nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc nhịp thở đã trở nên đều đặn.
Tần Chí lắng nghe hơi thở của nàng thì cũng chầm chậm nhắm mắt lại, ép mình chìm vào giấc ngủ. Còn về phần nào đó trên cơ thể đang căng lên khó chịu thì hắn cứ mặc kệ nó, để nó tự xẹp xuống là được.
Đêm đó, Bùi Chức ngủ rất ngon.
Mặc dù luôn bị giật mình tỉnh giấc rồi lại ép mình ngủ lại nhưng dù sao thì Thái tử điện hạ cũng không quấy rầy nàng, cơ thể cũng được nghỉ ngơi đầy đủ.
Trời vừa hửng sáng, Bùi Chức lại tỉnh giấc. Lần này, nàng không ép mình ngủ nữa mà dựa vào ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ để đoán thời gian.
Nàng vừa cử động là Tần Chí cũng tỉnh giấc theo. Hắn xoay người nàng lại, cúi đầu hôn lên trán nàng một cái rồi đôi môi men theo trán đi xuống…
Bùi Chức vội vàng che mặt: “Ta còn chưa rửa mặt súc miệng…”
“Cô không để ý!” Hắn gạt tay nàng ra, tiếp tục hôn.
“Nhưng ta để ý!” Dù sao trước mặt người mình thích cũng phải giữ hình tượng, mặt còn chưa rửa thì sao có thể để hắn hôn được.
Nàng không cho hôn, Thái tử điện hạ lại càng muốn hôn.
Hai người làm ầm ĩ một hồi trong trướng màn tối mịt khiến cho y phục xộc xệch, cho đến khi cung nhân bên ngoài cả gan nhắc nhở, Bùi Chức mới rúc vào lòng nam nhân, dịu dàng nói: “Điện hạ, hôm nay phải về lại mặt đó.”
Tần Chí ôm chặt vòng eo thon của nàng rồi co một chân lại, vùi mặt vào ngực nàng.
Hắn hít một hơi thật sâu, khẽ “ừm” một tiếng khàn đặc.
Tần Chí sang thiên điện bên cạnh tắm rửa thay đồ trước, do các thái giám trong cung hầu hạ.
Còn Cẩm Vân thì dẫn các cung nữ vào, giúp Bùi Chức thay y phục và trang điểm. Sau khi hai phu thê bọn họ ăn mặc chỉnh tề thì đi dùng bữa sáng. Bữa sáng hôm nay cũng phong phú như hôm qua nên Bùi Chức ăn rất vui vẻ.
Nàng nhìn thấy hộp thức ăn đặt bên cạnh, không khỏi hỏi: “Điện hạ, đây là gì vậy?”
Tần Chí đáp: “Bánh đậu xanh ngọc bích và bánh đường quế hoa, là điểm tâm do ngự trù bên chỗ phụ hoàng làm. Ta nếm thử thấy vị không tệ nên mang về cho nàng nếm thử.”
Bùi Chức sững sờ một chút, rồi nở một nụ cười rạng rỡ với hắn: “Đa tạ điện hạ.”
Nàng vui vẻ gắp cho hắn một chiếc bánh cuốn tùng hương bơ, lại gắp thêm vài món điểm tâm khác. Khác với gia yến ở cung Thái hậu hôm qua, khi nàng cố tình tỏ ra thân thiết trước mặt Thái hậu và Hoàng đế, lúc này nàng hoàn toàn thật lòng, cam tâm tình nguyện hầu hạ hắn.
Tần Chí ăn hết những thứ nàng gắp vào bát, rồi lại gắp cho nàng. Số lần hai người cùng dùng bữa không nhiều nên lần nào cũng là Thái tử điện hạ đút cho Bùi Chức ăn, lần này cũng vậy.
Sau bữa sáng, cung nhân đã chuẩn bị sẵn xe ngựa và quà lại mặt để họ có thể xuất phát bất cứ lúc nào.
Bùi Chức ôm hộp bánh đậu xanh ngọc bích và bánh đường quế hoa lên, nói với nam nhân đang nhìn mình: “Đây là quà điện hạ đặc biệt mang về cho ta, ta phải nếm thử mới được.”
Tần Chí chỉ nhếch môi, vui vẻ đáp một tiếng.
Hôm nay là ngày Thái tử phi về lại mặt nên từ sáng sớm, phủ Uy Viễn Hầu đã nhộn nhịp, trên dưới trong phủ bận rộn không ngơi tay.
Lễ lại mặt của Thái tử phi không giống như những cô nương xuất giá bình thường. Đến lúc đó, Thái tử cũng sẽ đích thân đến cửa, còn phải tổ chức một bữa tiệc lại mặt vô cùng long trọng. Tất cả mọi người trong phủ Uy Viễn Hầu không ai dám lơ là, ai nấy đều dốc hết sức để chuẩn bị.
Bạn bè thân thích của phủ Uy Viễn Hầu lại một lần nữa đến cửa. Họ đến phủ từ rất sớm, chuẩn bị cùng nhau ra đón Thái tử và Thái tử phi, cũng là để tìm cơ hội lộ diện nhiều hơn trước mặt hai người.
Cơ hội thế này, chỉ không phải kẻ ngu thì sẽ không ai bỏ lỡ. Bùi lão phu nhân, phu thê Uy Viễn Hầu và những người khác đều ngồi trong chính sảnh, ai nấy đều có chút bồn chồn, liên tục ngóng nhìn ra ngoài cửa. Thậm chí, họ còn bảo người hầu ra ngoài cửa canh chừng, hễ xe ngựa của Đông cung đến là lập tức báo tin.
Cuối cùng, gã sai vặt phụ trách canh chừng cũng vội vã chạy vào.
“Lão phu nhân, Hầu gia, phu nhân, xe ngựa của Đông cung sắp đến rồi ạ.”
Ai nấy đều phấn khởi, vội vàng đứng dậy nghênh đón. Uy Viễn Hầu phu nhân và Lương Huyên dìu Bùi lão phu nhân, Bùi Tú và Bùi Ỷ đi bên cạnh mẫu thân mình, hồi hộp nhìn ra ngoài cửa.
Cả nhà Uy Viễn Hầu đứng ở cửa, nồng nhiệt ngóng về phía trước.
Khi một tràng tiếng vó ngựa vang lên, chỉ thấy một đội cấm vệ của Đông cung mặc trang phục bó sát màu đen thống nhất, đeo bội đao trên lưng, cưỡi trên những con tuấn mã màu đen cao lớn, vẻ mặt nghiêm nghị, hộ tống một cỗ xe ngựa lộng lẫy có mái che màu xanh biếc tiến đến.
Trên xe ngựa có biểu tượng của Đông cung, khiến người ta nhìn qua là biết ngay đây là xe của Thái tử phi. Thái tử không cưỡi ngựa cùng thị vệ mà ngồi trong xe với Thái tử phi.
Khi xe ngựa của Đông cung dừng lại trước cửa phủ Uy Viễn Hầu, có lẽ do cấm vệ Đông cung quá dũng mãnh uy vũ, nghiêm nghị và lạnh lùng nên tất cả mọi người đều nín thở nhìn xe ngựa của Đông cung từ từ tiến đến, bất giác cúi người.
Cấm vệ Đông cung nhảy xuống ngựa, đứng hầu hai bên xe, đặt tay lên chuôi đao bên hông rồi khom người.
Mấy chục cung nhân nhanh chân bước tới, cũng chia ra hai bên rồi cung kính đón Thái tử và Thái tử phi xuống xe.
Cẩm Vân nói: “Điện hạ, Thái tử phi đã đến phủ Uy Viễn Hầu rồi ạ.”
Tần Chí bước ra khỏi xe và xuống xe trước. Không đợi Cẩm Vân tiến lên, hắn đã quay người và vươn tay về phía xe ngựa, đích thân đỡ người bên trong xuống.
Cả nhà Uy Viễn Hầu thoáng thấy cảnh này thì có phần kinh ngạc. Không ngờ Thái tử điện hạ lại đích thân đỡ Thái tử phi xuống xe, xem ra tình cảm của đôi tân nhân này rất tốt.
Thấy Thái tử và Thái tử phi đã xuống xe, Uy Viễn Hầu dẫn mọi người trong phủ đến hành lễ thỉnh an.
“Thái tử vạn phúc! Thái tử phi vạn phúc!”
Bùi Chức ngước mắt nhìn, thấy tổ mẫu hành lễ với mình thì cảm thấy không quen lắm. Nhưng nàng cũng biết đây là quy củ nên không tiện nói gì, đành nhìn sang Tần Chí.
“Các vị miễn lễ.” Tần Chí nói xong thì tiến lên đỡ Bùi lão phu nhân dậy: “Lão phu nhân không cần đa lễ.”
Bùi lão phu nhân không ngờ Thái tử lại đích thân đỡ mình dậy, bà ấy vừa mừng vừa lo. Môi bà ấy run run nhìn sang tôn nữ, thấy tôn nữ mỉm cười với mình và gật đầu.
Bùi lão phu nhân lập tức hiểu ra, Thái tử làm vậy là nể mặt tôn nữ của bà ấy, cố ý làm cho người đời thấy để tôn nữ của bà ấy được nở mày nở mặt.
Sau đó, một đám người vây quanh hai người tiến vào phủ.
Trên con đường ngoài phủ Uy Viễn Hầu, không ít người nhìn thấy cảnh này thì không khỏi tấm tắc khen Thái tử thật biết cách cư xử. Hắn kính trọng tổ mẫu của Thái tử phi đến thế thì hoàn toàn không giống với tính cách bạo ngược trong lời đồn.
Tần Chí và Bùi Chức được mời đến chính sảnh ngồi. Theo lễ quân thần, Thái tử và Bùi Chức ngồi ở ghế trên, Bùi lão phu nhân và Uy Viễn Hầu phu nhân ngồi ở ghế dưới, những người khác ngồi theo vai vế.
Ai cũng cung kính, cẩn thận trò chuyện cùng Thái tử.
Trên dưới triều đình, uy danh của Thái tử vang xa, tính cách bạo ngược cũng là điều ai cũng biết.
Những người trong phủ Uy Viễn Hầu đều hoảng sợ khi đối diện với Thái tử, đặc biệt khi thấy hắn ngồi đó, mặt lạnh tanh không nói lời nào, giữa hai hàng lông mày toát ra vẻ hung ác. Thế là bọn họ đã sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên.
May mà sắc mặt Thái tử vẫn khá ôn hòa, không nổi giận vô cớ, cũng không âm u thất thường như lời đồn mà còn kiên nhẫn trò chuyện với họ.
Có lẽ Thái tử nể mặt Thái tử phi nên mới kiên nhẫn như vậy.
Nghĩ đến đây, ấn tượng của mọi người về Thái tử phi Bùi Chức ít nhiều có thay đổi, không ngờ nàng lại có thể khiến Thái tử coi trọng đến thế, xem ra cũng là người có bản lĩnh.
Trò chuyện một lúc, Thái tử được Uy Viễn Hầu, Bùi An Giác và các nam nhân trong phủ mời ra ngoài sân uống rượu nói chuyện. Còn các nữ quyến thì vây quanh Bùi Chức vào nội viện.
Đến một thiên sảnh trong nội viện, Bùi Chức kiên quyết không chịu ngồi ở vị trí chủ tọa nữa mà đỡ Bùi lão phu nhân ngồi lên đó, cười nói: “Dù cháu có lớn đến mấy, cháu vẫn là tôn nữ của tổ mẫu.”
Câu nói này khiến hốc mắt Bùi lão phu nhân ươn ướt.
Sau khi nữ nhi xuất giá là đã thành nhi tức của người ta, mỗi lần về nhà mẹ đẻ đều làm khách, trở thành người ngoài. Huống hồ, Bùi Chức còn là Thái tử phi, dù quan hệ huyết thống không thể cắt đứt nhưng bề ngoài cũng không thể thiếu lễ nghi quy củ.
Bùi Chức làm vậy chứng tỏ nàng thật sự yêu thương tổ mẫu này.
Những người xung quanh đều cười nói hùa theo: “Xem kìa, Thái tử phi làm vậy là thương tổ mẫu đó.”
“Thái tử phi quả là người hiếu thảo.”
Mọi người thi nhau tâng bốc Bùi lão phu nhân và Bùi Chức. Biết Thái tử phi coi trọng tổ mẫu nên những lời hay ý đẹp lại càng tuôn ra như suối.