Thái hậu cho bày tiệc ở thiên điện.
Đây được xem là gia yến trong hoàng cung, cũng là bữa ăn đầu tiên của Thái tử phi sau khi vào cửa. Quy củ tương đối đơn giản, những người dự tiệc đều là các chủ tử lớn nhỏ trong cung, bao gồm: Hoàng đế, Thái hậu, các cung phi, Hoàng tử, Công chúa và tức phụ mới là Bùi Chức.
Thái hậu và Chiêu Nguyên Đế ngồi ở bàn chính. Tần Chí, Bùi Chức và hai vị Quý phi, cùng mấy vị Hoàng tử và Công chúa đều vào chỗ ngồi cùng, các cung phi còn lại ngồi ở những bàn khác.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chiêu Nguyên Đế liếc nhìn những người có mặt, hỏi: “Sao không thấy An Ngọc?” Dù sao cũng là nữ nhi được ông ấy sủng ái, đột nhiên không thấy người đâu, Hoàng thượng cũng thấy rất lạ.
Mai Quý phi mừng thầm trong lòng, hy vọng Hoàng thượng có thể làm chủ cho An Ngọc của bà ta như trước đây. Lúc dâng trà ban nãy, An Ngọc cũng đâu có cố ý, ai biết Bùi Chức đã giở trò gì sau lưng, nếu không sao An Ngọc lại ra tay ngay tại chỗ được.
Phải nói rằng, Mai Quý phi vẫn hiểu tính nết của nữ nhi của mình.
Quả thật, An Ngọc Công chúa sẽ cố tình gây khó dễ cho Bùi Chức lúc dâng trà nhưng tuyệt đối không làm ra hành động đánh người giữa chốn đông người, lại còn là đánh Thái tử phi ngay trước mặt Thái hậu. Nàng ta không ngu ngốc và bốc đồng đến thế.
Chỉ có thể là lúc đó Bùi Tứ đã làm gì đó nên mới khiến nàng ta không kiềm chế được mà ra tay. Đáng tiếc, đạo lý đơn giản như vậy mà không chỉ Thái tử không nhìn thấu, ngay cả Thái hậu cũng không.
Không, cũng có thể là họ thiên vị Bùi Chức nên lười phân tích. Nghĩ đến đây, Mai Quý phi cắn môi, căm hận Bùi Chức vô cùng, kéo theo đó cũng nảy sinh vài phần oán hận với cả Thái tử.
Đáng tiếc, Mai Quý phi nhanh chóng phải thất vọng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thái hậu thản nhiên nói: “Vừa rồi lúc An Ngọc dâng trà cho Thái tử phi, không biết sao đột nhiên run tay. Ai gia thấy con bé không ra thể thống gì nên đã cho nó về nghỉ ngơi rồi.”
Chiêu Nguyên Đế khẽ nhíu mày.
Thái hậu nói tiếp: “Hoàng thượng, ai gia biết người thương An Ngọc nhưng cũng không thể chiều đến mức nó không phân biệt được phải trái. Trong một dịp như hôm nay mà nó lại… Thôi bỏ đi, sau này dạy dỗ lại là được, bản tính con bé vốn không xấu.”
Bản tính con trẻ không xấu, người xấu chính là người dạy dỗ nó. Các tần phi có mặt ở đây đều nghe ra ngụ ý trong lời của Thái hậu, bất giác nhìn về phía Mai Quý phi với vẻ đồng tình.
Ban đầu, họ tưởng Thái hậu trách mắng bà ta trước mặt mọi người đã là một bài học lớn, không ngờ còn có hậu chiêu. Điều này cũng cảnh tỉnh họ, sau này tuyệt đối đừng ra tay với Thái tử và Thái tử phi, Mai Quý phi chính là tấm gương của họ.
Mai Quý phi vừa xấu hổ vừa tức giận đến cực điểm, nhìn Chiêu Nguyên Đế bằng đôi mắt ngấn lệ: “Hoàng thượng…”
Giọng bà ta ai oán tủi thân, hơn nữa còn mềm mại uyển chuyển.
Chiêu Nguyên Đế không nhìn bà ta mà chỉ nói với Thái hậu: “Mẫu hậu nói phải, An Ngọc cũng lớn rồi, hai năm nữa là phải xem xét tìm Phò mã, quả thực không thể tiếp tục lỗ mãng như trước đây được nữa.”
Lẽ nào Hoàng đế không biết những đứa con được mình cưng chiều ra sao sao?
Đương nhiên ông ấy biết, chỉ là bình thường chúng không làm gì quá đáng, ông ấy chỉ cười cho qua. Dù sao cũng là con cái của Hoàng đế, có đặc quyền được tùy ý làm bậy. Nhưng Thái tử phi vừa vào cửa, An Ngọc làm tiểu cô mà ngay cả việc dâng trà cũng không làm cho tử tế, quả thực không ổn.
Nói cho cùng, Chiêu Nguyên Đế vẫn thiên vị Thái tử hơn, yêu ai yêu cả đường đi lối về, tự nhiên cũng thiên vị nàng Thái tử phi - Bùi Chức.
Mai Quý phi gần như tuyệt vọng, tủi thân vô cùng. Nếu không phải Tam Hoàng tử ngồi cạnh đỡ bà ta thì có lẽ bà ta đã ngã quỵ xuống.
Quả nhiên, Bùi Tứ là khắc tinh của ba mẫu tử họ, chưa vào cửa đã khắc bà ta và Tam Hoàng tử, bây giờ lại khắc An Ngọc của bà ta.
Khắc tinh Bùi Chức ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tần Chí, làm như không thấy ánh mắt căm hận của Mai Quý phi đang chiếu về phía mình.
Nàng ân cần gắp thức ăn cho Thái tử, ra dáng một thê tử hiền khiến Thái hậu và Chiêu Nguyên Đế thầm gật đầu, cả hai đều rất hài lòng.
Thực ra đã có cung nhân gắp thức ăn nhưng hành động này của Bùi Chức rõ ràng cho thấy là nàng rất quan tâm Thái tử. Chỉ là hành động này ở trong mắt đám cung phi và các hoàng tử, hoàng nữ thì lại cho rằng nàng đang cố tình thể hiện trước mặt Hoàng thượng.
Thái tử phi quả nhiên là người thâm sâu khó lường.
Xem kìa, nàng vừa vào cung đã xử lý kẻ gai góc nhất trong hoàng cung là An Ngọc Công chúa, khiến Mai Quý phi bị Thái hậu trách mắng. Thậm chí, Hoàng thượng cũng không nói một lời mà còn thiên vị nàng.
Sau này không thể dễ dàng đối đầu với Thái tử phi, cho dù có đối đầu với nàng, cũng phải chắc chắn có thể một đòn mất mạng, diệt trừ hậu họa về sau.
Dùng bữa xong, trời cũng đã không còn sớm nữa, người trong tông thất lần lượt tiến cung.
Bùi Chức về thay một bộ y phục trước, là một chiếc áo khoác ngoài mới tinh màu đỏ thẫm được dệt kim tuyến vàng, thêu họa tiết bình báu và hoa mẫu đơn sặc sỡ. Tóc nàng được vấn lên và cài một cây trâm cài tóc nạm vàng điểm thúy, chạm khắc hình hoa leo uốn lượn, đính hồng ngọc lấp lánh.
Còn về cây trâm cài tóc hình đôi phượng hoàng bằng vàng điểm thúy, ngậm châu mà Thái hậu ban thưởng trước đó, nàng đã bảo Cẩm Vân cất đi.
Cây trâm này vừa sang trọng vừa tinh xảo nhưng không phải là thứ có thể tùy tiện đeo. Nó giống một biểu tượng hơn, là sự yêu mến và coi trọng của Thái hậu dành cho nàng. Thứ này không cần thiết phải đeo lên người.
Sau khi trang điểm lại, lúc Bùi Chức xuất hiện trước mặt mọi người một lần nữa, cả người nàng trông rực rỡ không gì sánh bằng.
Cẩm Vân đã kẻ mày, thoa phấn má, tô son môi cho nàng nên trông nàng rất tươi tắn. Bùi Chức cố đè nén hết mọi mệt mỏi mà bước đi uyển chuyển, khiến mắt ai cũng sáng rực.
Các nữ quyến trong tông thất đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu cũng không khỏi nhìn về phía nàng.
Thái hậu cho gọi Bùi Chức đến trước mặt, không kìm được mà khen ngợi: “Không tệ, các tiểu cô nương có nhan sắc xinh đẹp như các cháu mặc màu đỏ thẫm là nổi bật nhất.”
Sau đó, bà ấy lại giới thiệu Bùi Chức với các nữ quyến trong tông thất có mặt ở đây.
Những người này đều là người tinh mắt, sao có thể không nhận ra sự yêu mến của Thái hậu đối với vị Thái tử phi này, thế là họ cũng hùa theo khen ngợi.
Bùi Chức mỉm cười rồi lần lượt hành lễ với họ.
Vinh Thái phi ngồi ở vị trí bên dưới Thái hậu, mái tóc bạc được búi lên gọn gàng, quay sang nói với Thái hậu: “Thái hậu nương nương, Thái tử phi mà người chọn đúng là ngoan ngoãn, dễ mến, dung mạo hơn người. Thần thiếp vừa nhìn đã thấy thích.”
Rõ ràng là nàng rạng rỡ chói chang, lại bị khí chất đoan trang bao quanh áp chế, vừa duyên dáng không mất đi vẻ đoan chính, hiền hòa mà vẫn giữ được uy nghi.
Nàng ngồi bên cạnh Thái hậu, ngẩng đầu, mỉm cười ung dung nhìn lại. Trong dáng vẻ khoan thai ấy lại ẩn chứa một khí thế uy nghiêm, đến mức khiến khí thế của hai vị Quý phi cũng bị nàng lấn át. Người khác nhìn thấy cũng không khỏi dâng lên một suy nghĩ: Quả đúng là Thái tử phi của Đông cung.
Thái hậu cười nói: “Con bé tuổi còn nhỏ, sau này còn phải phiền các ngươi chăm sóc nhiều hơn.”
Vinh Thái phi cố ý nói: “Tuy Thái tử phi còn nhỏ tuổi nhưng hành sự rất có chừng mực, có thể thấy mắt nhìn của người quả thực không tồi.”
Trong lòng Thái hậu thấy vui vẻ nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra khiêm tốn.
Vinh Thái phi có vai vế rất cao trong tông thất, còn cao hơn Thái hậu một bậc đến nỗi Thái hậu phải gọi bà ấy một tiếng “thẩm thẩm”. Nghe Vinh Thái phi khen ngợi tức phụ mình như vậy, đương nhiên là Thái hậu rất vui.
Có sự khẳng định của Vinh Thái phi, nếu những người khác trong tông thất còn muốn bắt bẻ Thái tử phi thì có thể thấy ánh mắt nhìn người của họ không tốt. Cùng với việc người trong tông thất vào cung ngày một nhiều, Bùi Chức cũng gặp không ít người.
Những người trong tông thất này sau khi vào cung đều đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu trước, rồi hành lễ với Bùi Chức, xem như là làm quen với nhau.
Vốn dĩ việc dẫn tức phụ mới ra mắt tông thất là chuyện của Hoàng hậu nhưng vì hậu cung không có Hoàng hậu, hai vị Quý phi lại không có tư cách đó nên chỉ có thể do Thái hậu đảm nhận.
Sau một hồi như vậy, Thái hậu đã hơi đuối sức, không thể cố gắng được nữa.
“Hoàng tổ mẫu, người vẫn ổn chứ ạ?” Bùi Chức lo lắng hỏi, thầm dùng tinh thần lực để giúp bà ấy thư giãn.
Thái hậu uống một ngụm trà sâm, nghỉ ngơi một lát thì cảm thấy khá hơn đôi chút. Bà ấy vỗ vỗ tay Bùi Chức, dịu dàng nói: “Ai gia vẫn ổn, cháu yên tâm.”
Đối với tức phụ đầu tiên, Thái hậu vẫn rất coi trọng. Bà ấy bèn lấy lại tinh thần, tiếp tục dẫn Bùi Chức ra mắt những người trong tông thất. Mãi đến chiều, cuối cùng họ cũng đã gặp mặt xong tất cả nữ quyến trong tông thất.
Hoàng đế cho bày tiệc ở Giao Thái điện để khoản đãi tông thất. Đây được xem là gia yến, tuy người dự tiệc khá đông nhưng đều là người trong tộc, không cần phải quá câu nệ quy củ.
Có người đột nhiên hỏi: “Sao không thấy An Ngọc Công chúa đâu nhỉ?”
Vừa nghe thấy câu này, sắc mặt của các phi tần, Hoàng tử và Công chúa có mặt đều thay đổi. Mai Quý phi thoáng biến sắc, trong lòng vô cùng căng thẳng, chỉ sợ chuyện dâng trà buổi sáng bị lan truyền ra ngoài.
Lúc đó, những người có mặt đều là người trong hoàng cung, xem như là người một nhà, đạo lý xấu che tốt khoe ai cũng hiểu và hẳn là Hoàng thượng và Thái hậu cũng không muốn chuyện trong cung bị đồn đại khắp nơi.
Điều này ai cũng hiểu. Nhưng nếu Thái hậu và Hoàng thượng không muốn nể mặt, danh tiếng của An Ngọc không biết sẽ ra sao.
Thái hậu cười nói: “Nó không được khỏe, sáng nay sau khi dâng trà cho Thái tử phi xong thì ai gia đã cho nó về nghỉ ngơi rồi.”
Mọi người nghe xong thì cũng không nghĩ nhiều. Mai Quý phi thầm thở phào nhẹ nhõm, nảy sinh vài phần cảm kích với Thái hậu. Xem ra Thái hậu vẫn bảo vệ tôn nữ của mình.
Mãi đến giờ Thân, cung yến mới kết thúc, người trong tông thất vào cung cuối cùng cũng rời khỏi hoàng cung.
Bùi Chức và Thái tử lại một trái một phải dìu Thái hậu về Từ Ninh cung.
Về đến Từ Ninh cung, bà ấy nắm tay hai người, cười nói: “Ai gia biết các cháu đều là những đứa trẻ ngoan, hy vọng sau này các cháu hòa thuận mỹ mãn, sinh cho ai gia một tằng tôn, ai gia đã mãn nguyện lắm rồi.”
Bùi Chức ngượng ngùng cúi đầu, khôn ngoan không đáp lời.
Còn Tần Chí thì hơi mất tự nhiên, nói: “Hoàng tổ mẫu nói gì vậy, chuyện con cái còn phải xem duyên phận…”
“Được, vậy ai gia sẽ chờ duyên phận của các con.” Thái hậu cười ha hả nói.
Tần Chí bị Hoàng tổ mẫu trêu đến đau cả đầu, theo phản xạ nhìn về phía Bùi Chức. Thấy nàng đang cúi đầu nhìn mũi giày, gương mặt tuấn tú của hắn cũng hơi ửng hồng.
Phát hiện khuôn mặt của đôi tân nhân đã đỏ bừng vì ngượng, Thái hậu cũng biết điểm dừng.
“Hai đứa cũng đã bận rộn cả ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Ai gia ở đây không cần các cháu hầu hạ.” Thái hậu đuổi họ về Đông cung nghỉ ngơi.
Tần Chí nắm tay Bùi Chức: “Vâng ạ, Hoàng tổ mẫu người nghỉ ngơi cho khỏe, cô và Thái tử phi đi trước đây.”
**
Bận rộn cả một ngày, cuối cùng hai người cũng trở về tẩm điện của Đông cung.
Cuối cùng, Bùi Chức cũng sụp đổ, nếu trước mặt có một chiếc giường thì nàng có thể nằm thẳng lên đó mà ngủ một giấc đến khi trời đất tối sầm.
Đông cung xem như là địa bàn của họ, Bùi Chức cũng không gắng gượng nữa. Nàng không ngại thể hiện bộ mặt thật nhất của mình trước mặt vị Thái tử gia này, nếu ngay cả khi đối mặt với phu quân trong tẩm cung cũng phải đeo mặt nạ thì cuộc sống này cũng quá mệt mỏi, không phù hợp với cuộc đời cá muối của nàng.
Tần Chí đau lòng nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt nàng, bèn xoa mặt nàng rồi nói: “A Thức, nàng đi nghỉ trước đi. Cô đến chỗ phụ hoàng nói vài câu.”
Hắn có chút lưu luyến, không muốn rời xa nàng. Nghĩ đến những lời đã nói với phụ hoàng lúc rời khỏi Cần Chính điện buổi sáng, hắn biết mình vẫn phải đến chỗ phụ hoàng một chuyến.
Bùi Chức chỉ “ồ” lên, vẫy vẫy tay với hắn: “Điện hạ đi đi ạ.”
Tần Chí đầy lưu luyến rời khỏi Đông cung, đi về phía Cần Chính điện. Chỉ có điều là bước chân của hắn ngày càng nhanh, cung nhân phía sau gần như phải chạy nhanh mới theo kịp.
Thái tử điện hạ vừa cao ráo lại có đôi chân dài, bước chân của cung nhân không thể nào sải rộng bằng hắn, một bước của hắn bằng hai bước của họ. Khi đến Cần Chính điện, quả nhiên Chiêu Nguyên Đế vẫn chưa nghỉ ngơi.
Ông ấy cũng không phê duyệt tấu chương, mà đang đi vòng quanh trong điện với vẻ mặt đầy lo lắng. Lý Trung Hiếu chỉ yên lặng đứng sang một bên, làm tấm bình phong, khôn ngoan không quấy rầy dòng suy nghĩ của Hoàng thượng.
Thấy Thái tử bước vào, mắt Lý Trung Hiếu sáng lên, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Theo kinh nghiệm những năm qua, mỗi lần Hoàng thượng suy nghĩ quá nhiều, phần lớn đều là vì Thái tử. Lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ, chỉ là không biết vì chuyện gì.
“Chí Nhi, con đến rồi à.” Chiêu Nguyên Đế gọi nhi tử lại, đồng thời phất tay cho cung nhân trong điện lui ra.
Lý Trung Hiếu pha trà cho Hoàng thượng và Thái tử, rồi lặng lẽ lui xuống.
Trong điện chỉ còn lại hai phụ tử bọn họ. Chiêu Nguyên Đế kéo Thái tử ngồi xuống chiếc giường nhỏ bằng gỗ trầm hương được chạm khắc hình trẻ con vui đùa, rồi hỏi: “Hôm qua, Chí Nhi nghỉ ngơi có tốt không?”
“Rất tốt ạ.”
Ánh mắt Tần Chí rơi xuống chiếc bàn trà nhỏ đặt giữa giường, có khắc bức ‘Bành Tổ chúc thọ’. Ở trên đó có hai đĩa điểm tâm cung đình do ngự trù làm, màu trắng sữa, rắc thêm những hạt bột đậu nành trông vô cùng hấp dẫn.
Chiêu Nguyên Đế thấy dáng vẻ lơ đãng của hắn, trong lòng khẽ thở dài.
Ông ấy hơi do dự mở lời: “Chí Nhi, thực ra nam nhi không được cũng không phải là bệnh gì to tát, tình hình của con khác với người khác nên cho dù con không cương được…”
Cuối cùng, sự chú ý của Tần Chí cũng tập trung vào Hoàng đế.
Mặt hắn cứng đờ, đôi mắt phượng đầy vẻ khó tin, không nhịn được mà ngắt lời ông ấy: “Phụ hoàng, rốt cuộc là người đang nói gì vậy?”
Chiêu Nguyên Đế thấy dáng vẻ không thể tin nổi của hắn, biết mình đã nói trúng sự thật thì trong lòng càng thêm đau xót.
Ông ấy bèn vỗ vỗ vai nhi tử, phát hiện hắn đã cao bằng mình, vai rộng và dày, đã là một nam nhi trưởng thành.
“Chí Nhi, phụ hoàng rất hiểu, con không cần phải để ý…”
Tần Chí suýt thì không nhịn được mà hất văng bàn tay đầy yêu thương của lão phụ thân ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ai nói với người là cô… Không được?”
Chiêu Nguyên Đế thở dài một tiếng: “Không ai nói với trẫm cả nhưng trẫm có mắt để nhìn.”
Sáng nay, lúc tức phụ dâng trà cho ông ấy, dáng vẻ đi lại như thường của Thái tử phi không giống người đã từng trải qua hoan ái, chỉ sợ tối qua nhi tử và Thái tử phi chỉ đơn thuần đắp chăn đi ngủ.
Ông ấy nhớ lại từ nhỏ đến lớn, Thái tử chưa bao giờ có hứng thú với nữ sắc. Ngay cả khi ông ấy muốn sắp xếp cung nữ dạy chuyện phòng the cho hắn, hắn cũng không do dự mà từ chối. Trước đây, Hoàng thượng tưởng là do bệnh đau đầu của hắn quá nặng, ghét người lạ đụng chạm nhưng bây giờ nghĩ lại, căn bản là do cơ thể Thái tử có vấn đề.
Là do ông ấy, người làm phụ hoàng này không tốt nên mới không nghĩ đến điểm này. Chiêu Nguyên Đế càng nghĩ càng tự trách, vậy mà lại bỏ qua bệnh tình của nhi tử.
Tần Chí: “... Rốt cuộc người đã thấy gì?”
Chiêu Nguyên Đế lại thở dài, uyển chuyển nói ra suy đoán của mình, dịu dàng bảo: “Chí Nhi đừng sợ, trẫm sẽ cho thái y kê cho con một số loại thuốc không hại đến cơ thể. Đợi Thái tử phi mang thai, cơ thể con sẽ khỏe lại, không cần uống thuốc cũng rất được… Trẫm còn được, không tin nhi tử của trẫm lại không được.”
Tần Chí: “...”
Rốt cuộc Thái tử gia cũng hiểu Hoàng đế đang nói gì, giờ thì hắn chỉ muốn lật bàn.
Chiêu Nguyên Đế như có tài tiên tri, đè chặt chiếc bàn trà rồi ôn hòa nói: “Chí Nhi đừng tức giận, đây không phải chuyện gì đáng xấu hổ, phụ hoàng sẽ không nói cho ai biết đâu…”
“Phụ hoàng, người có thể ngậm miệng lại được không?” Tần Chí đã tức đến độ không chịu nổi: “Cô không được chỗ nào chứ? Tối qua, cô đã viên phòng với Thái tử phi rồi, đây là sự thật một trăm phần trăm!”
Chiêu Nguyên Đế kinh ngạc nhìn hắn: “Thật sao?”
“Cô không cần phải lấy chuyện này ra để lừa người!” Tần Chí chỉ thiếu nước thề độc, để cho lão phụ thân quá quan tâm đến mình biết rằng, hắn rất bình thường, rất ổn.
Thái tử phi còn bị hắn giày vò đến nỗi gần như không xuống giường nổi kia mà!
Chiêu Nguyên Đế thấy vậy thì đương nhiên là tin Thái tử, chỉ là…
“Thái tử phi của cô là một người kiên cường, cho dù cơ thể không khỏe thì nàng ấy cũng sẽ không thể hiện ra đâu.” Tần Chí kiêu ngạo nói, liếc xéo ông ấy: “Thái tử phi không phải là những nữ nhân trong hậu cung, động một chút là kêu chỗ này không khỏe, chỗ kia không thoải mái, nửa đêm canh ba còn gọi người qua. Ai không biết còn tưởng người là thái y đấy.”
Chiêu Nguyên Đế: “...”
Hồi tưởng lại mấy lần gặp Thái tử phi hôm nay, sau cùng Chiêu Nguyên Đế cũng tin Thái tử phi là một người rất giỏi che giấu, vậy mà có thể giả vờ như không có chuyện gì suốt một ngày. Sau khi cung yến kết thúc, nàng và Thái tử dìu Thái hậu về Từ Ninh cung, trông vẫn tràn đầy sức sống và phấn chấn.
Chiêu Nguyên Đế thầm lắc đầu, nói với Thái tử: “Hóa ra là vậy, thế thì trẫm yên tâm rồi.”
Vậy là Hoàng đế cũng trút được một gánh nặng trong lòng nên mới có tâm trạng nói đùa với Thái tử: “Thực ra chuyện này cũng không thể trách trẫm hiểu lầm, còn không phải do con tự làm tự chịu…”
“Cô làm gì chứ?” Tần Chí không chấp nhận lời vu khống của ông ấy, cho dù là phụ hoàng cũng không thể vu khống hắn: “Cô đau đầu muốn chết, đâu ra lắm suy nghĩ linh tinh như vậy?”
Huống hồ, hắn sớm đã có một người trong lòng, sao có thể để mắt đến những dung nhan tầm thường bên ngoài, tự nhiên cũng không có suy nghĩ gì.
Chiêu Nguyên Đế nói: “Thế thì trẫm hơn con rồi, trước đây tuy trẫm cũng đau đầu nhưng vẫn khả quan lắm.”
Về điểm này, Chiêu Nguyên Đế vô cùng tự hào, quả nhiên nhi tử không giỏi bằng phụ thân.
Tần Chí: “...”
Sau khi thái tử mất trí nhớ