Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 57

Bùi Chức đang vui vẻ ăn bánh thì phát hiện vị Thái tử gia kia đang lơ đãng nhìn hòn non bộ bên ngoài đình.
Nàng quay đầu nhìn sang, đăm đăm nhìn hòn non bộ một lúc lâu, cuối cùng cũng nhớ ra một chuyện cũ, vẻ mặt bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Lúc này Tần Chí lại nhìn về phía nàng. Khi ánh mắt chạm nhau, cả hai bỗng im bặt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Nàng... Vẫn còn nhớ à?" Giọng hắn trầm thấp khàn khàn, tựa như đang đè nén điều gì đó.
Bùi Chức khẽ ho một tiếng, không trả lời câu hỏi đó mà hỏi ngược lại: "Không phải chàng bị mất trí nhớ sao? Chẳng lẽ chàng vẫn còn nhớ được chuyện gì?"
Lời này cũng là một cách trả lời câu hỏi của hắn, rằng nàng vẫn còn nhớ chuyện năm đó. Khi ấy nàng mới ba tuổi, Tần Chí không biết những đứa trẻ ba tuổi khác có thể nhớ được chuyện không nhưng rõ ràng là nàng có nhớ.
"Đúng là cô đã quên rất nhiều chuyện." Tần Chí đáp, giọng nói trầm ấm êm tai ẩn chứa niềm vui: "Nhưng những chuyện liên quan đến nàng, ta luôn có thể nhớ lại rất nhanh."
Bùi Chức cầm một miếng bánh nướng cắt hình tam giác lên, không vội ăn mà trầm tư như đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc sau, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, lại đối diện với đôi mắt phượng của vị Thái tử gia đang nhìn mình chăm chú, có thể thấy được cả ánh sao rực rỡ trong đôi mắt kia. Rõ ràng lúc này tâm trạng hắn đang rất tốt.
Có lẽ nàng hiểu vì sao sau khi mất trí nhớ, hắn quên hết mọi chuyện nhưng lại chỉ nhớ mỗi mình mình rồi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Năm đó, nhân lễ thiên thu của Thái hậu, Bùi Chức theo tổ mẫu vào cung chúc thọ. Lúc gặp Tần Chí ở đây, nàng đói đến hoa cả mắt, không chỉ giật bánh phù dung của hắn mà còn khiến hắn ngã nhào.
Vị tiểu Thái tử tôn quý như vàng như ngọc chưa từng phải chịu ấm ức tương tự. Dáng vẻ vừa khóc vừa đòi đánh nàng vừa đáng thương lại vừa đáng yêu...
Đối với một người từng trải qua tận thế như Bùi Chức thì tiểu Thái tử nóng nảy xấu tính cũng trở nên vô cùng dễ thương
Người sống ở thời tận thế rất coi trọng thức ăn. Nàng không chỉ cướp đồ ăn của người ta mà sau đó người ta còn rộng lượng không so đo chuyện cũ, lại tặng nàng một hộp bánh phù dung nữa. Bùi Chức thật sự vô cùng cảm động. Khi đó nàng đã nhận ra hắn là một người có tinh thần lực bẩm sinh, hơn nữa tốc độ tăng trưởng của tinh thần lực quá nhanh, vượt quá mức cơ thể hắn có thể chịu đựng, khiến hắn lúc nào cũng bị cơn đau đầu hành hạ.
Vì một phút không nỡ, lại thêm món quà đáp lễ là bánh phù dung nên nàng đã cẩn thận giúp hắn điều tiết một chút, muốn giảm bớt đau đớn cho hắn, để hắn được thoải mái hơn.
Sau khi có lần đầu, những lần sau nếu gặp lại tiểu Thái tử, nàng đều sẽ lặng lẽ giúp hắn điều tiết tinh thần lực hỗn loạn.
Tuy thời gian Bùi Chức vào cung không nhiều, một năm cũng chỉ gặp tiểu Thái tử một hai lần trong các buổi cung yến nhưng sau năm này qua năm khác, tinh thần lực của tiểu Thái tử đã hoàn toàn ghi nhớ nàng.
Đây cũng là lý do vì sao mỗi lần gặp mặt, tinh thần lực của hắn lại vươn nanh múa vuốt thăm dò rồi bao bọc lấy nàng.
Đối với nhân loại, tinh thần lực là một thứ vô cùng huyền diệu. Nghe nói đây là kết quả của quá trình tiến hóa của con người, nói chung là lợi nhiều hơn hại.
Nhưng đối với người không biết cách vận dụng tinh thần lực thì tất nhiên phần hại sẽ nhiều hơn.
Có nói cả ngày cũng không kể hết sự huyền diệu của tinh thần lực. Dù cho ký ức bị tổn thương, chỉ cần tinh thần lực còn đó thì những chuyện không muốn quên, con người cũng sẽ không thể nào quên được.
Cũng vì lẽ đó nên sau khi tinh thần lực của Tần Chí ghi nhớ nàng, dù quên những chuyện khác nhưng vẫn nhớ rõ nàng.
Đối với chuyện này, Bùi Chức cũng không biết nói gì cho phải.
Nàng không ngờ tiểu Thái tử đã để ý đến mình từ năm đó, để ý cho đến khi nàng lớn, còn muốn cưới nàng làm thê tử...
Chỉ có thể nói rằng thế sự khó lường, ngay cả nàng cũng không nói trước được chuyện này là tốt hay xấu. Chỉ một lần gặp gỡ thời thơ ấu lại trói chặt hai con người lại với nhau.
"A Thức, sao thế, nàng không ăn à? Hay là không hợp khẩu vị?" Tần Chí hỏi, đôi mắt phượng nhìn sang, bên trong tràn đầy vẻ quan tâm.
Bùi Chức lặng lẽ nhìn hắn, vô thức dùng ánh mắt như đang dò xét.
Tần Chí là một người vô cùng nhạy cảm, càng nhạy bén hơn với sự thay đổi cảm xúc của người khác. Hắn khẽ nhíu đôi mày kiếm: "Sao tự nhiên nàng lại nhìn ta như vậy?"
Trong lòng hắn có chút không vui. Trực giác mách bảo hắn rằng nàng nhìn mình như thế chắc chắn là có ý kiến gì với mình. Lẽ nào Thái tử phi không thích mình?
Bùi Chức do dự một lát rồi hỏi: "Điện hạ, chàng... đối với ta rất tốt, có phải chàng thích ta không?"
Tần Chí: "..."
Thấy hắn không lên tiếng, Bùi Chức bỗng cảm thấy hình như đồ ăn trên bàn cũng không khiến mình thích thú đến thế. Rõ ràng nàng vẫn còn đói nhưng lại không cảm thấy ngon miệng như trước nữa.
Nàng đặt miếng bánh nướng trong tay về lại hộp thức ăn.
Lúc này, một bàn tay thon dài đẹp đẽ vươn qua, cầm lấy miếng bánh nướng kia cắn một miếng rồi nhét hết vào miệng mình.
Bùi Chức: "..." Người này dám cướp đồ ăn của nàng!
Không đúng, tất cả những thứ này đều do Tần Chí cho người chuẩn bị, tính ra phải là đồ ăn của hắn mới đúng.
Bàn tay đẹp đẽ kia lại cầm một miếng bánh nướng khác lên, đưa đến bên môi nàng. Đôi mắt phượng nhìn Bùi Chức chăm chú, làm nàng vô thức mở miệng ăn. Bấy giờ hắn mới nói: "Nàng nói lời gì mà ngốc nghếch quá vậy!"
Tần Chí không nhìn nàng mà nghiêm mặt nhìn hòn non bộ bên ngoài đình, chỉ có vành tai trắng ngần không biết đã nhuốm sắc đỏ từ lúc nào, đỏ đến mức quyến rũ.
Bùi Chức vô thức liếc nhìn đôi tai của Thái tử điện hạ, rất muốn hỏi hắn rằng rốt cuộc hắn có biết mỗi khi ngượng ngùng, vành tai hắn lại đỏ ửng lên không vậy?
Chắc là hắn không biết đâu.
Thái tử điện hạ rất ít khi xấu hổ như thế này. Mà bình thường cũng chẳng có mấy ai dám nhìn thẳng vào Trữ quân, chỉ có nàng mới dám to gan nhìn thẳng.
Tâm trạng Bùi Chức không khỏi vui vẻ hẳn lên. Nàng là người được voi đòi tiên, được lợi rồi còn ra vẻ, bèn cố ý hỏi: "Điện hạ, ta đã nói gì ngốc nghếch vậy?"
"Nàng..."
Lần đầu tiên trong đời Thái tử điện hạ nổi giận, bị nàng chọc cho tức điên.
Nhưng khi hắn quay đầu lại, trừng mắt nhìn Bùi Chức với vẻ mặt u ám thì lại thấy nụ cười ngọt ngào trên gương mặt nàng, cũng thấy vẻ vô tội trong đôi mắt to xinh đẹp kia, thế là hắn lại không tức giận được nữa.
Tần Chí đột ngột đứng dậy, lạnh mặt nói: "Thái tử phi của cô, chỉ có cô đồng ý thì phụ hoàng mới hạ chỉ ban hôn."
Nói xong, hắn sải bước ra khỏi đình, nhanh chóng biến mất sau hòn non bộ.
Bùi Chức: "..." Hắn thẹn quá hóa giận nên bỏ chạy hả?
Bùi Chức cũng không giận, càng không đuổi theo mà tiếp tục ăn bánh trong hộp, lại uống hết bát rượu quế hoa, cuối cùng cũng lót dạ được, không còn đói đến khó chịu nữa.
Ăn xong, nàng lấy khăn tay ra lau khóe miệng và lau tay rồi nhét khăn lụa lại vào túi áo trong, sau đó mới thong thả đứng dậy.
Bùi Chức bước ra khỏi đình, vừa đi vòng qua hòn non bộ thì thấy vị Thái tử điện hạ nào đó đang đứng bên cạnh.
Nàng sững người một lát, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, tựa như vừa được nếm mật hoa ngọt ngào, cả người toát lên vẻ ngọt ngào trong trẻo đặc trưng của thiếu nữ.
"Điện hạ, không phải chàng đi rồi sao?"
Bùi Chức cười hỏi, đoạn dừng lại cách hắn ba bước chân và ngẩng mặt lên nhìn hắn.
Nơi này vô cùng khuất nẻo, có hòn non bộ và cây cối xung quanh che khuất nên trừ khi đến gần, nếu không rất khó phát hiện có người ở đây.
Ánh nắng loang lổ chiếu lên gương mặt trắng như tuyết đầu mùa của Bùi Chức, in lại một bóng hình xinh đẹp. Nàng như một nàng tiên vô tình lạc bước đến chốn này, vừa trong trẻo vừa tốt đẹp, đôi mắt tựa như chứa một dòng suối trong vắt biết nói.
Tần Chí không trả lời mà tiến lên phía trước một bước, vòng tay ôm lấy lưng nàng. Nàng vô thức ngã về phía hắn, ngã vào lòng hắn.
Vóc người Tần Chí rất cao, hơn một mét tám, thân hình không phải kiểu mỏng manh của thiếu niên đang tuổi lớn mà đã có nét thon dài rắn rỏi của một nam nhân trưởng thành. Rõ ràng là ngũ quan hắn vô cùng anh tuấn, song lại ẩn chứa khí chất dương cương nam tính, hơi thở nam tính mạnh mẽ được bao bọc bên dưới bộ cổn phục Thái tử, ngày thường khó mà thấy được.
Khi lại gần hắn, một luồng hơi thở đầy tính xâm lược đặc trưng của phái nam ập đến.
Cơ thể Bùi Chấp căng cứng, theo bản năng muốn chống lại hơi thở xâm lược bẩm sinh của giống đực này. Nhưng nghĩ đến đây là vị hôn phu của mình, nàng lại không khỏi do dự.
Một thoáng do dự này của nàng đã tạo điều kiện cho vị Thái tử điện hạ kia ôm chặt lấy eo, bế nàng vào một hang động trong hòn non bộ.
Hang động không sâu nhưng vừa tối vừa ẩm ướt. Lưng Bùi Chức dựa vào vách núi cứng rắn, trước mặt là lồng ngực rắn rỏi nóng rực của nam nhân. Tư thế này khiến toàn thân nàng trở nên bất ổn.
Cảnh tượng này... Người không biết chuyện khéo còn tưởng bọn họ đang vụng trộm ở đây.
Trong bóng tối, hơi thở của Tần Chí lướt qua trán Bùi Chấp, sau đó, một nụ hôn nóng bỏng nhẹ nhàng khẽ in lên trán nàng.
"Sau này nàng không được nói những lời ngốc nghếch như vậy nữa nhé." Giọng hắn trầm thấp và đầy vẻ đè nén: "Cũng không được dùng ánh mắt đó nhìn cô nữa, cô không thích!"
Bùi Chức dựa vào người hắn: "... Vâng."
Giọng nàng khẽ run, dường như đang sợ hãi.
Tần Chí vụng về vỗ lưng nàng, nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng sợ, cô không làm gì đâu, cô chỉ muốn..." Muốn ôm nàng, hôn nàng một chút thôi.
Bùi Chức không nói gì, chỉ vùi khuôn mặt nóng bừng vào lòng hắn, vòng tay ôm lấy eo hắn rồi cắn môi lặng lẽ cười.
Bởi vì ánh mắt dò xét của mình, bởi vì sự nghi ngờ của mình nên hắn tức giận...
Hóa ra vị Thái tử điện hạ này đã thích nàng từ khi còn bé!
**
Tuyên Nghi Quận chúa buồn chán ngồi trên bậc đá bên hồ, hai tay chống cằm nhìn mặt hồ gợn sóng, thỉnh thoảng lại lấy miếng ngọc Dương Chi ra ngắm rồi cười ngọt ngào.
Cung nữ đứng hầu bên cạnh nàng ta đột nhiên nói: "Quận chúa, Bùi Tứ cô nương đến rồi."
Tuyên Nghi Quận chúa ngẩng đầu nhìn sang thì thấy Bùi Chức rẽ hoa vạch liễu mà đến, sắc mặt rất bình thản, không nhìn ra vẻ e thẹn nào, như thể vừa rồi không phải ở cùng vị hôn phu mà chỉ là đi dạo vu vơ.
"Quận chúa." Bùi Chức hỏi: "Chúng ta về thôi nhỉ?"
Tuyên Nghi Quận chúa ở một mình cũng chán, lại sợ gặp phải vị Thái tử biểu huynh đáng sợ kia nên quyết định cùng nàng về Từ Ninh cung, còn vừa đi vừa hỏi: "Vừa rồi ngươi với Thái tử biểu huynh..."
Bùi Chức nghiêng đầu nhìn nàng ta, ra hiệu cho nàng ta nói tiếp.
Tuyên Nghi Quận chúa cắn môi: "Không có gì, ý ta là hôn sự của ngươi và Thái tử biểu huynh sắp đến rồi phải không? Ta nhớ là ngày mười ba tháng mười..."
Nói đến cuối, vẻ mặt nàng ta đầy hâm mộ.
Không biết đến khi nào nàng ấy và Tam Hoàng tử mới có kết quả. Chưa kể không biết Hoàng thượng cữu cữu có ban hôn cho bọn họ không, ngay cả bên phía mẫu thân nàng ấy cũng không có động tĩnh gì. Mẫu thân vẫn luôn không tán thành việc gả nàng ấy cho Tam Hoàng tử. Nàng ấy sợ mình không thể gả cho người trong lòng.
Tuyên Nghi Quận chúa rầu rĩ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn rạng rỡ cũng trở nên ủ dột, không còn vẻ tươi tắn như trước.
Bùi Chức liếc nhìn nàng ấy một cái. Nàng thật sự không giỏi an ủi mấy tiểu cô nương đang thất tình, hơn nữa bọn họ cũng chưa thân thiết đến mức đó nên nàng khôn ngoan không nói gì.
Hai người trở về Từ Ninh cung, Nhàn Tú cô cô đã đợi sẵn ở đó.
"Hai vị cô nương có muốn đến thiên điện nghỉ ngơi một lát, dùng chút đồ ăn không ạ?"
Tuyên Nghi Quận chúa cũng hơi mệt nên gật đầu đồng ý, đoạn hỏi: "Mấy người An Ngọc đâu rồi?"
"Công chúa và các cô nương khác ra ngoài chơi rồi ạ."
Nghe xong, Tuyên Nghi Quận chúa không hỏi nữa mà cùng Bùi Chức đến thiên điện nghỉ ngơi.
Cung nữ mang đến một ít đồ ăn, mấy cái hộp được bày ra, có thịt thái sợi hun khói, gà ướp trà, ức vịt xông khói, đậu phụ khô xào dầu mè, bánh cuộn nhân kem bơ, bánh rán... Bên cạnh còn có một đĩa sứ hoa văn bướm lượn hoa đựng trái cây theo mùa đã được cắt sẵn, bày biện vô cùng tinh tế, mỗi miếng đều có kích thước vừa phải, sẽ không làm lem son môi.
Bùi Chức nhìn mà thèm thuồng, tao nhã ăn mấy miếng.
Tuyên Nghi Quận chúa uống nước trái cây mật ong, vốn không thèm ăn nhưng thấy Bùi Chức ăn ngon miệng nên nàng ấy cũng vô thức cầm đũa lên, ăn theo một ít.
Đến khi nàng ấy đặt đũa xuống thì thấy đồ ăn trên bàn đã sạch trơn, lại thấy Bùi Chức ngồi bên cạnh đang ung dung nhấp một ngụm trà thanh. Nàng ấy đột nhiên phát hiện ra mình đã no căng bụng.
Bụng căng đến mức có chút khó chịu.
Cung nữ đến dọn dẹp, thấy các hộp bánh và đĩa sứ trên bàn đều trống không thì không khỏi lặng lẽ liếc nhìn hai người một cái.
Tuyên Nghi Quận chúa thật sự no đến mức khó chịu, đành đứng dậy đi vòng quanh trong thiên điện. Khi đi đến trước mặt Bùi Chức, nàng ấy hỏi: "Bùi Tứ, ngươi không no à?"
"Cũng tạm." Bùi Chức tao nhã đáp.
Tuyên Nghi Quận chúa quan sát nàng cẩn thận, thấy vẻ mặt nàng thật sự không có chút gượng ép nào thì nghi ngờ không biết có phải vừa rồi mình đã ăn hết toàn bộ thức ăn, còn Bùi Chức không ăn được bao nhiêu không.
Hóa ra mình cũng là một kẻ tham ăn sao?
May thay, đến lúc cung yến Trung thu bắt đầu, thức ăn trong bụng Tuyên Nghi Quận chúa cũng đã tiêu hoá gần hết. Nàng ấy không còn cảm thấy khó chịu vì no nữa.
Hai người đến Từ Ninh cung, một trái một phải mà đỡ Thái hậu rồi cùng đi đến nơi tổ chức cung yến là Chiêu Dương điện.
Cung yến Trung thu trong Hoàng cung rất náo nhiệt. Thái hậu, Hoàng đế, các phi tần, Hoàng tử, Công chúa và tông thất ngồi chật kín cả một điện.
Tiếng đàn sáo nổi lên, một đoàn vũ nữ mặc váy áo như tiên nữ bay bổng nhẹ nhàng tiến vào. Bọn họ uyển chuyển múa lượn giữa điện, eo thon uốn lượn, tay áo dài tung bay, dáng vẻ thướt tha yêu kiều.
Thỉnh thoảng bọn họ lại liếc mắt đưa tình về phía Hoàng đế ngồi ở vị trí cao nhất, mong cầu một tia thương xót của vị Đế Vương anh tuấn, khiến đám cung phi nhìn mà chỉ muốn xé nát mặt đám tiểu yêu tinh này.
Tuy các vũ nữ dốc hết sức mình để múa nhưng người thưởng thức ca vũ lại không nhiều. Dù những vũ nữ này có yêu kiều xinh đẹp đến đâu nhưng các đệ tử tông thất cũng biết không thể có hành vi thất lễ trước mặt Hoàng đế, nếu không hậu quả sẽ rất khôn lường.
Hầu hết mọi người đều vừa dùng khóe mắt liếc nhìn Hoàng đế và Thái hậu ở trên, vừa trò chuyện cười nói với những người xung quanh.
Bùi Chức và Tuyên Nghi Quận chúa ngồi bên cạnh Thái hậu.
Trước đây trong những buổi cung yến Trung thu như thế này thường chỉ có Tuyên Nghi Quận chúa được ngồi cạnh Thái hậu, hôm nay lại có thêm một thiếu nữ lạ mặt nên các thành viên tông thất không khỏi âm thầm đánh giá. Khi biết đây là Thái tử phi tương lai thì những ánh mắt đánh giá đó lại càng nhiều hơn.
Bùi Chức nhìn thẳng, ngoan ngoãn ăn đồ ăn trước mặt, thỉnh thoảng quay sang nói chuyện với Thái hậu. Không biết nàng nói gì mà chọc cho Thái hậu cười không ngớt, rất nhiều người không nhịn được mà nhìn sang, trong đó có cả Thái tử và mấy vị Hoàng tử, Công chúa.