Chiêu Nguyên Đế ghé qua một chuyến rồi phất tay áo rời đi, kéo theo cả trái tim của nửa số nữ nhân trong điện, khiến họ thất thần quên mất việc nịnh nọt Thái hậu.
Thái hậu đã quen với cảnh này nên không mấy để tâm.
Bà ấy nói với Bùi Chức: "Mấy đứa An Ngọc và Tuyên Nghi đang chơi ở thiên điện bên kia, cháu cũng qua đó đi. Các cháu cứ chơi cho thoải mái, đừng rụt rè."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức ngoan ngoãn đứng dậy, khéo léo thưa dạ: "Vậy cháu xin phép qua đó ạ."
Vị cô cô đưa Bùi Chức vào cung lúc trước đi tới, dẫn nàng đi tìm An Ngọc Công chúa.
Vị cô cô này tên là Nhàn Tú, là đại cung nữ hầu hạ ở Từ Ninh cung.
Nhàn Tú cô cô nói: "Cung yến đến tối mới bắt đầu, giờ vẫn còn sớm, nếu cô nương đói bụng thì có thể nói với nô tỳ, nô tỳ sẽ cho người mang chút đồ ăn qua đây."
Bùi Chức hơi ngại ngùng: "Đa tạ cô cô."
Hai người đến thiên điện, từ xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của các thiếu nữ.
Trong thiên điện, An Ngọc Công chúa đang chơi trò ném thẻ vào bình với một đám quận chúa, tiểu thư nhà tông thất. Một nhóm người vây quanh nàng ta reo hò cổ vũ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mặt mày An Ngọc Công chúa đầy kiêu hãnh, đôi mắt sáng ngời, thần thái phấn chấn. Đây là một vị tiểu công chúa rất được cưng chiều. Các công chúa khác không được hoạt bát và phóng khoáng như nàng ta. Đa số bọn họ đều im lặng, nhã nhặn ngồi một bên xem. Có thể thấy người có thân phận cao quý nhất ở đây chính là An Ngọc Công chúa. Mọi người đều vây quanh lấy lòng nàng ta.
Tuyên Nghi Quận chúa không chơi cùng An Ngọc Công chúa. Nàng ấy ngồi gần đó đánh cờ với một thiếu nữ khác, vẻ mặt rất tập trung.
Sau khi chơi xong một ván, An Ngọc Công chúa bỗng đảo mắt nhìn về phía Tuyên Nghi Quận chúa, cất tiếng gọi: "Tuyên Nghi biểu tỷ, chúng ta chơi xạ phúc* đi. Nếu tỷ thắng, ta sẽ tặng tỷ miếng ngọc Dương Chi mà Tam hoàng huynh tặng ta hôm nay."
*Xạ phúc: là trò chơi đoán vật, trong đó một vật được giấu kín và người chơi phải đoán xem vật đó là gì.
Tuyên Nghi Quận chúa lập tức bị thu hút sự chú ý.
"Thật không?"
"Tất nhiên, ta sẽ không lấy chuyện này ra đùa." An Ngọc Công chúa ngạo mạn nói, trong mắt lóe lên vẻ khinh miệt và xem thường.
Tuy Tuyên Nghi Quận chúa là biểu tỷ của nàng ta nhưng vì xưa nay Khang Bình Trưởng Công chúa luôn xem thường đám cung phi trong hậu cung nên An Ngọc Công chúa và Tuyên Nghi Quận chúa không hề thân thiết. Mối quan hệ giữa An Ngọc Công chúa với Tuyên Nghi Quận chúa còn không thân bằng mối quan hệ giữa nàng ta với Mai Uy Nhi của phủ An Quốc Công.
Trong mắt Khang Bình Trưởng Công chúa, dù có là Quý phi thì cũng chỉ là tiểu thiếp của Hoàng đế, có tư cách gì để ngồi ngang hàng với Đích Trưởng Công chúa của tiên đế là bà ta chứ? Ngày thường, khi đứng trước các cung phi này, Khang Bình Trưởng Công chúa luôn mang vẻ mặt ăn trên ngồi trước, khinh thường giao du.
Bà ta là nữ nhi ruột của Thái hậu, là muội muội cùng mẫu của Hoàng thượng, cho dù các cung phi có chướng mắt bà ta thì cũng không thể nói gì, chỉ đành ấm ức chịu đựng.
Trong mắt Khang Bình Trưởng Công chúa, hài tử do tiểu thiếp sinh ra thì dù là Hoàng tử hay Công chúa cũng đều là thứ xuất cả.
Ngoại trừ Thái tử, Khang Bình Trưởng Công chúa chẳng thèm coi các vị Hoàng tử, Công chúa này ra gì. Thái độ ăn trên ngồi trước của bà ta rành rành ra đó, bình thường không đời nào đi lấy lòng các Công chúa, Hoàng tử trong cung.
An Ngọc Công chúa cũng là người được nuông chiều từ nhỏ, ưa nổi bà ta mới là lạ.
Vậy nên tất nhiên nàng ta cũng không thích Tuyên Nghi Quận chúa.
Chẳng qua trong hai người bọn họ, một người là Công chúa được Hoàng đế cưng chiều, một người là ngoại tôn nữ được Thái hậu yêu quý, ai cũng có chỗ dựa nên dù có đối đầu gay gắt cũng chẳng ai thắng ai.
Có điều xét cho cùng thì An Ngọc Công chúa lớn lên trong cung, môi trường sống phức tạp nên dù trông có vẻ kiêu căng nhưng vẫn nhiều khôn ranh hơn Tuyên Nghi Quận chúa - người sống trong một môi trường đơn giản, được Khang Bình Trưởng Công chúa và Thái hậu bao bọc.
Vì thế, An Ngọc Công chúa rất ít khi đối đầu trực diện với Tuyên Nghi Quận chúa, song điều đó không cản trở việc thỉnh thoảng nàng ta ngầm gây khó dễ, làm đối phương bẽ mặt.
Điều khiến An Ngọc Công chúa cảm thấy mỉa mai nhất là trong mắt Khang Bình Trưởng Công chúa chỉ có Thái tử, xem thường đám Hoàng tử Công chúa thứ xuất như bọn họ, thế mà nữ nhi của bà ta lại một lòng si mê Tam Hoàng tử. Không biết Khang Bình Trưởng Công chúa có bị nữ nhi mình làm cho tức hộc máu không nữa.
Tuyên Nghi Quận chúa hạ quyết tâm phải thắng được để lấy miếng ngọc Dương Chi của An Ngọc Công chúa. Đám cung nhân đang chuẩn bị dụng cụ cho trò chơi thì nghe tin Bùi Chức đến. Mọi người trong thiên điện đều nhìn ra ngoài.
Bùi Chức bước vào trong ánh nhìn chăm chú của mọi người trong điện, tư thái ung dung tao nhã, không hề có chút gượng gạo hay căng thẳng nào. Nàng rất tự nhiên mà đi tới hành lễ với An Ngọc Công chúa, sau đó lại hành lễ với các vị Công chúa, Quận chúa khác.
Sắc mặt An Ngọc Công chúa sa sầm ngay tắp lự.
"Sao ngươi lại ở đây?" Nàng ta chất vấn không chút khách sáo, trong mắt như có hai đốm lửa đang cháy phừng.
"Thái hậu nương nương cho người đón ta vào cung." Bùi Chức mỉm cười với nàng ta, miệng cười mắt cười thấm đượm vẻ ngọt ngào.
Dung mạo nàng vốn tinh xảo thanh lệ, khi không cười thì thanh linh thoát tục, lạnh lùng cuốn hút; khi cười thì nụ cười như lan tỏa vị ngọt, ngọt đến mức khiến người ta không kìm được mà cười theo, vô cùng cuốn hút.
An Ngọc Công chúa tức điên người nhưng lại không biết trút cơn tức này vào đâu.
Hoàng tổ mẫu cho người đón Bùi Chức vào cung, tất nhiên nàng ta không thể công khai làm mất mặt Thái hậu được, có điều nàng ta cũng không muốn nhìn thấy Bùi Chức trong cung. Một bữa cung yến tốt đẹp lại có thêm một kẻ đáng ghét, tức chết đi được.
So với An Ngọc Công chúa thì Tuyên Nghi Quận chúa lại thân thiện hơn nhiều.
"Bùi Tứ cô nương, ngươi cũng ở đây à?" Nàng ấy bước tới, tươi cười hỏi: "Bọn ta đang định chơi xạ phúc, ngươi có muốn chơi cùng không?"
Bùi Chức cười đáp: "Được thôi, không biết ý Công chúa thế nào?"
An Ngọc Công chúa nhìn nàng với ánh mắt khó dò: "Cũng được thôi, nhưng người thua phải đồng ý một yêu cầu của người thắng." Nếu Bùi Tứ thua thì nhất định nàng ta sẽ bắt Bùi Tứ đi xin lỗi mẫu phi và Tam hoàng huynh của mình, hơn nữa còn phải xin lỗi trước mặt mọi người!
"Vậy người thắng thì sao?" Bùi Chức hỏi.
Tuyên Nghi Quận chúa tiếp lời: "Sẽ nhận được miếng ngọc Dương Chi của An Ngọc."
Bùi Chức "ừm" một tiếng, không có ý kiến gì với điều kiện này.
An Ngọc Công chúa lại cảm thấy có gì đó không đúng. Người thắng không chỉ được người thua đồng ý một yêu cầu mà còn được cả miếng ngọc Dương Chi của mình... Thế chẳng phải người thua lỗ to rồi sao?
Nghĩ đến đây, nàng ta không nhịn được mà lườm Tuyên Nghi Quận chúa một cái, thầm nghĩ người này đúng là đồ phá đám.
Cuối cùng, trò xạ phúc được bắt đầu với ba người chơi, gồm An Ngọc Công chúa, Bùi Chức và Tuyên Nghi Quận chúa.
Những người khác đứng trong điện vây xem. Tất cả mọi người đều nhận ra An Ngọc Công chúa vốn định trêu chọc Tuyên Nghi Quận chúa, nào ngờ Bùi Tứ lại xuất hiện giữa chừng.
Tuy thân phận của Bùi Tứ là thấp nhất trong cả điện này nhưng nàng là Thái tử phi tương lai, thành ra vô hình trung lại đứng trên tất cả mọi người. Các vị tiểu thư nhà tông thất có mặt ở đây không muốn làm phật ý nàng, song cũng không thể công khai chống lại An Ngọc Công chúa, cuối cùng đành chọn cách im lặng.
Luật chơi xạ phúc rất đơn giản. Đây là trò chơi đoán vật, dựa vào những lời nói ẩn ý để đoán đồ vật bên dưới dụng cụ che đậy, ai đoán trúng thì người đó thắng.
An Ngọc Công chúa đoán trước, Tuyên Nghi Quận chúa theo sau, Bùi Chức cuối cùng.
Hai người kia đoán xong đều nhìn về phía Bùi Chức.
Vẻ mặt Bùi Chức bình thản, nhẹ nhàng nói ra phỏng đoán của mình.
Sau mấy lượt, lần nào cũng là Bùi Chức đoán trúng và thắng một cách vô cùng đẹp mắt. Cảnh này giống hệt như lần ở yến tiệc ngắm hoa, An Ngọc Công chúa gọi Bùi Chức đến chơi ném thẻ, Bùi Chức cũng đã thắng Mai Uy Nhi một cách xuất sắc trước mặt đông đảo mọi người.
An Ngọc Công chúa và Tuyên Nghi Quận chúa đều sững sờ.
Bọn họ tưởng Bùi Chức chỉ giỏi ném thẻ chứ chưa chắc đã giỏi xạ phúc. Không ngờ nàng cũng là cao thủ trò này.
"Ở nhà ngươi hay chơi xạ phúc lắm à?" Tuyên Nghi Quận chúa không kìm được hỏi.
"Thật ra thì không." Bùi Chức cười đáp: "Ta chỉ thỉnh thoảng chơi đùa cùng các tỷ muội trong nhà thôi."
Nếu Bùi Tú và những người khác ở đây thì chắc chắn sẽ phản bác rằng bọn họ không hề "chơi đùa" với nàng, bởi vì A Thức là một kẻ lười biếng, thà nằm trên giường đọc sách còn hơn chơi mấy trò này với bọn họ. Nàng cảm thấy như vậy rất lãng phí thời gian.
An Ngọc Công chúa và mấy người kia không biết điều này, còn tưởng ở nhà nàng thường xuyên chơi nên mới giỏi như vậy. Ai cũng cảm thấy mình đã tính sai, biết thế không gọi nàng chơi xạ phúc nữa.
Tuyên Nghi Quận chúa nhìn Bùi Chức thắng được miếng ngọc Dương Chi mà mắt rưng rưng như sắp khóc, vẻ mặt vô cùng tủi thân.
An Ngọc Công chúa mất tự nhiên nói: "Bọn ta thua rồi, ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói đi."
Bùi Chức nghĩ một lát rồi đáp: "Tạm thời ta chưa nghĩ ra, để sau này được không?"
An Ngọc Công chúa nhìn nàng chằm chằm.
Bùi Chức đáp lại bằng một nụ cười ngọt lịm, dịu dàng và vô hại, trông đẹp vô cùng. Nếu không phải trong lòng vẫn còn ghi hận Bùi Chức thì suýt chút nữa An Ngọc Công chúa đã bị nụ cười của nàng hạ gục, không khéo còn đáp lại nàng bằng một nụ cười thật tươi và trở thành người bạn thân nhất thiên hạ với nàng nữa cũng nên.
Quả nhiên Bùi Tứ này rất lợi hại.
An Ngọc Công chúa hừ một tiếng: "Cũng được, nhưng ngươi không được đưa ra yêu cầu gì quá đáng đâu đấy, không phải ai cũng chiếm được của hời của bổn công chúa đâu." Dù sao thì An Ngọc Công chúa cũng là vị Công chúa chưa bao giờ chịu thiệt. Nàng ta đưa ra ý kiến một cách đương nhiên, không hề cảm thấy mình nói vậy có gì quá đáng.
Bùi Chức thuận theo ý nàng ta: "Ta sẽ không đưa ra yêu cầu gì quá đáng đâu, Công chúa và Quận chúa đừng lo."
An Ngọc Công chúa lại hừ một tiếng. Tuyên Nghi Quận chúa vẫn còn tiếc nuối miếng ngọc Dương Chi, vừa tủi thân vừa buồn bã nên chỉ lơ đãng đáp lời.
Vì Bùi Chức đã thể hiện tài năng chơi trò chơi của mình nên tiếp theo An Ngọc Công chúa không dám rủ nàng chơi nữa. Nàng ta quyết định lờ nàng đi.
Trái lại, Tuyên Nghi Quận chúa lại chủ động tìm Bùi Chức: "Ngồi trong điện mãi cũng buồn, hay là chúng ta ra ngoài đi dạo đi?"
"Được thôi." Bùi Chức đồng ý.
Hai người rời khỏi thiên điện, có cung nhân đi theo, cùng ra khỏi Từ Ninh cung.
Tuyên Nghi Quận chúa đã rất quen thuộc với Hoàng cung. Nơi này chẳng khác gì ngôi nhà khác của nàng ấy, không có nơi nào là nàng ấy không thể đến. Cung nhân đi qua dọc đường cũng nhận ra Tuyên Nghi Quận chúa. Nơi nàng ấy đi qua, mọi người đều rối rít hành lễ.
Hai người vừa đi vừa ngắm cảnh. Tuyên Nghi Quận chúa nhìn Bùi Chức mấy lần, ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi.
Tất nhiên Bùi Chức cũng nhận ra ý của nàng ấy. Nhìn đôi mắt đỏ hoe, vừa tủi thân vừa đáng thương kia mà xem, dù là người có trái tim sắt đá đến đâu cũng phải mềm lòng vài phần.
Nàng bèn lấy miếng ngọc Dương Chi ra rồi đưa cho đối phương: "Quận chúa, ta tặng thứ này cho người vậy."
Tuyên Nghi Quận chúa trợn tròn mắt: "Ngươi, ngươi muốn tặng ta thật à?"
"Người không muốn à?" Bùi Chức làm bộ muốn thu tay về.
Tuyên Nghi Quận chúa vội vàng níu lấy tay áo nàng, nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ hoe như một chú thỏ, lắp bắp nói: "Ta muốn, ta muốn chứ... Nhưng đây là món đồ ngươi thắng được mà..."
Cũng khá có nguyên tắc đấy chứ!
Bùi Chức khẽ nhướng mày: "Đây vốn là vật cá cược trong trò chơi của người và Công chúa, song ta lại xen vào giữa chừng và thắng được nó, thật không phải chút nào. Đối với ta thì đây chỉ là một vật cá cược trong trò chơi mà thôi, có điều dường như nó lại mang ý nghĩa khác đối với Quận chúa. Chi bằng ta tác thành cho người, tặng cho Quận chúa vậy."
Nghe xong những lời này, tâm trạng của Tuyên Nghi Quận chúa thay đổi chóng mặt.
Vốn dĩ nàng ấy vẫn còn chút khúc mắc với Bùi Chức, rất để tâm việc nàng suýt nữa trở thành Tam Hoàng tử phi, nhưng bây giờ nàng ấy lại cảm thấy con người Bùi Chức cũng không tệ.
"Vậy ta nhận." Tuyên Nghi Quận chúa trân trọng nhận lấy miếng ngọc Dương Chi: "Sau khi về ta sẽ tặng ngươi một miếng ngọc bội đẹp hơn, coi như là trao đổi với ngươi."
"Tùy người."
Bùi Chức thản nhiên gật đầu. Nếu làm vậy có thể khiến Tuyên Nghi Quận chúa thoải mái hơn thì cứ tùy nàng ấy.
Có được miếng ngọc Dương Chi hằng mong muốn, cuối cùng mắt Tuyên Nghi Quận chúa cũng không còn đỏ hoe nữa, nàng ấy cũng trở nên tươi tắn rạng rỡ, dáng vẻ ngây thơ đáng yêu không hề giống nét sắc sảo mạnh mẽ của Khang Bình Trưởng Công chúa chút nào.
Thảo nào người đời thường nói rằng mẫu thân quá mạnh mẽ thì hài tử thường sẽ yếu đuối hơn.
Tuyên Nghi Quận chúa rất tận tình dẫn Bùi Chức đi dạo Hoàng cung, đồng thời kể rất nhiều chuyện thú vị hồi nhỏ của mình trong cung cho Bùi Chức nghe. Bùi Chức im lặng lắng nghe, thần thái ung dung, một lòng hai dạ sàng lọc những thông tin hữu ích.
Khi dạo đến ngự hoa viên, hai người thấy trong vườn có đủ loại cúc mùa thu vàng rực.
Phóng tầm mắt ra xa là một mảng vàng óng ánh.
Hai người đang thưởng thức cúc thu trong ngự hoa viên thì một cung nhân tinh mắt bỗng nói: "Quận chúa, Thái tử điện hạ đến kìa."
Bùi Chức và Tuyên Nghi Quận chúa cùng nhìn sang, chỉ thấy Thái tử điện hạ trong bộ cổn phục màu vàng tươi thêu vảy rồng đang cùng hai nội thị bước tới từ phía trước, mục tiêu rất rõ ràng.
Mọi người tiến lên hành lễ.
"Thái tử điện hạ."
Tần Chí lạnh nhạt đáp một tiếng bình thân, mắt nhìn chằm chằm Bùi Chức. Bùi Chức mạnh dạn ngẩng đầu lên cười với hắn rồi lại cúi đầu làm ra vẻ cung kính.
Nụ cười này khiến trái tim Thái tử điện hạ chợt nóng lên, trái cổ trượt khẽ, song nét mặt hắn vẫn điềm nhiên như không.
Ánh mắt hắn miễn cưỡng lướt từ người Bùi Chức sang Tuyên Nghi Quận chúa.
Tuyên Nghi Quận chúa bị đôi mắt phượng u tối của hắn quét qua mà như chuột thấy mèo, cả người run lên, lắp bắp nói: "Ta, ta qua bên kia xem một chút..."
Chưa đợi Thái tử lên tiếng, nàng ấy đã chạy biến đi như một con thỏ bị dọa sợ.
Cung nhân vội vàng đuổi theo, cả nhóm người biến mất sau những bụi cúc.
Lúc này nơi đây chỉ còn mình Bùi Chức và Thái tử. Hai cung nhân đi theo Thái tử lùi ra xa, cố gắng hết sức để giảm bớt sự tồn tại của mình.
Thấy những người không liên quan đã đi hết, Tần Chí vô cùng hài lòng.
Hắn giơ tay lên phủi đi một cánh hoa không biết đã dính trên vai Bùi Chức từ lúc nào, sau đó khẽ nắm tay thành quyền và thu tay về.
Thật ra hắn muốn nắm tay nàng hơn, nhưng trong ngự hoa viên nhiều người nhiều mắt, hai người lại chưa thành thân, không nên quá thân mật, tránh truyền ra ngoài gây ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của nàng.
Một lần nữa, Thái tử điện hạ lại cảm thấy phải đến tháng mười mới được thành thân thật sự quá lâu.
"Tạ ơn Điện hạ." Bùi Chức lại cười với hắn. Xung quanh không có người ngoài nên thái độ của nàng cũng tự nhiên hơn nhiều.
Sự tự nhiên này cũng hợp ý Tần Chí. Thái tử phi của hắn không cần phải cung kính với hắn như những người khác, đó không phải là điều hắn muốn.
Tần Chí đưa Bùi Chức đi dạo ngự hoa viên, vừa đi vừa hỏi lúc nãy ở Từ Ninh cung có ai bắt nạt nàng không.
"Không có, Thái hậu nương nương đối xử với ta rất tốt, các nương nương khác cũng rất hiền hòa." Bùi Chức báo cáo như đang làm việc: "Sau đó thần nữ chơi trò chơi với An Ngọc Công chúa, còn thắng được một miếng ngọc Dương Chi nữa."
"Ngọc Dương Chi?" Tần Chí hơi nheo mắt.
"Có điều thần nữ tặng nó lại cho Tuyên Nghi Quận chúa rồi. Thần nữ thấy có vẻ Quận chúa rất muốn có nó."
Sắc mặt Tần Chí dịu đi, đoạn khẽ nói: "Lần sau cô sẽ tặng nàng một miếng ngọc bội đẹp hơn." Đừng lấy của An Ngọc, cũng đừng lấy của người khác!
Bùi Chức suýt nữa bật cười, hết người này đến người khác, ai cũng muốn tặng ngọc bội cho nàng... Vậy thì nàng xin nhận vậy.
Đi được một lúc, Tần Chí đột nhiên hỏi: "A Thức, nàng đói chưa?"
Bùi Chức tỉnh bơ sờ sờ bụng mình. Đúng là nàng đang hơi đói.
Tần Chí bèn dẫn nàng đến đình nghỉ chân bên cạnh hòn non bộ ngồi nghỉ, sau đó cho người đi lấy chút đồ ăn lại đây.
Cung nhân nhanh chóng quay lại, xách theo một hộp thức ăn. Hộp thức ăn được mở ra, bên trong bày đầy những món bánh ngọt cung đình tinh xảo, dưới cùng còn có một bát rượu nếp hoa quế.
"Ăn đi, không đủ thì gọi bọn họ đưa lên thêm." Tần Chí lên tiếng, ánh mắt đột nhiên liếc về phía hòn non bộ bên ngoài đình.
Hòn non bộ rất cao, khoảng chừng năm trượng*, dưới chân có một hang động rất kín đáo, chỉ hài tử dưới bảy tuổi mới chui vào được. Từng màn ký ức xa xôi đột nhiên hiện về.
*1 trượng = 3,33 mét
Giống như ký ức vốn đã phủ bụi, khi tiếp xúc với một cảnh tượng nào đó lại đột nhiên thức tỉnh.
Cuối cùng Tần Chí cũng hiểu ra tại sao lúc trước phụ hoàng và hoàng tổ mẫu lại cười như vậy.
Sau khi thái tử mất trí nhớ