Chiết Khương

Chương 180

Từ sáng đến giờ chưa được bao lâu nhưng nàng đã cảm thấy mệt mỏi. Thành thân đúng là chuyện mệt mỏi, phải dậy từ sáng sớm, còn phải đội mũ phượng nặng trĩu như vậy. Cũng may chuyện này cả đời chỉ có một lần. May mà Hoàng hậu còn bị giam trong cung Cẩm Tú, nàng không cần đến chỗ Hoàng hậu kính trà, cũng không cần bận tâm chuyện ngày mai phải đối phó với Hoàng hậu thế nào. Trước đây có rất nhiều người coi thường Dung Đình, hắn không có bạn bè, những người gần gũi trên quan trường cũng lo sợ trước sự sắc bén của hắn, không dám đến phòng hỷ nên phòng hỷ rất yên tĩnh.

Nàng nhắm mắt lại, dù có lười biếng thế nào thì hôm nay cũng là ngày trọng đại, nàng ngồi ngay ngắn lắng nghe những lời chúc phúc của bà tử ngoài kia. Có tiếng bước chân vang lên trong phòng, dù không nặng nề nhưng cũng không nhẹ nhàng như của nha hoàn, Khương Nhiêu mở mắt, một đôi giày của nam nhân xuất hiện trong tầm nhìn của nàng.

Nàng hơi ngẩng đầu, tầm nhìn đột nhiên trở nên rõ ràng, khăn trùm đầu bị vén lên, Khương Nhiêu nhìn rõ được nam nhân đứng trước mặt. Trái tim nàng lại bắt đầu đập loạn nhịp, hỉ phục đỏ trên người hắn còn đẹp hơn những gì nàng tưởng tượng. Trong mắt hắn đều chứa đầy ý cười. Nụ cười của hắn vẫn còn mang nét thiếu niên. Nếu không có các nha hoàn và bà tử ở trong phòng, Khương Nhiêu rất muốn đưa tay chạm vào mặt hắn.

Khương Nhiêu chậm mở lòng, khi chưa mơ thấy tai họa của gia đình thì đầu óc nàng chỉ chứa đầy chuyện ăn chơi, sau khi mơ được lại chỉ đầy sự sợ hãi và lo lắng, mỗi ngày đều tính toán làm sao đểtránh khỏi tai họa, mệt mỏi đến mức không còn tâm trí nghĩ chuyện khác nữa. Từ khi còn trẻ cô nương nhà khác đã bắt đầu nghĩ đến tương lai của mình, sẽ có một phu quân như thế nào, còn nàng thì chưa từng nghĩ đến những việc đó. Dù vậy thì ngay bây giờ trong lòng nàng đã có câu trả lời. Phu quân của nàng chính là người như hắn.

Nàng chợt nhớ đến lần đầu tiên hai người gặp nhau trong trận tuyết vài năm trước ở Nghiệp thành. Nàng cứ ngỡ mình chỉ cứu được một người đáng thương, không ngờ đó lại là phu quân tương lai của mình. May mà lúc đó nàng đã đối xử tốt với hắn, nếu không chắc chắn nàng sẽ hối hận.

Khương Nhiêu ở yên trong khách điếm, không động tay động chân, nhưng tay của Dung Đình lại di chuyển, hắn đưa tay gỡ chiếc mũ phượng trên đầu nàng. Lúc tháo mũ phượng ra, Dung Đình đưa tay lên cổ nàng xoa bóp: "Mệt không?" Khương Nhiêu cảm thấy mình ngồi rất ngay ngắn, không biết hắn nhìn ra nàng mệt bằng cách nào. Nhưng chuyện này khiến trong lòng nàng cảm thấy ngọt ngào, nàng gật đầu.

Ngón tay lạnh buốt của hắn chạm vào cái cổ ê ẩm, Dung Đình xoa nhẹ vài cái đã khiến nàng thoải mái hơn, Khương Nhiêu híp mắt tận hưởng như chú mèo đang phơi nắng, nhưng nàng biết phía trước còn có khách khứa, còn phải xã giao, nàng không dám đắm chìm vào đó, không giữ hắn lại quá lâu.

Dung Đình chẳng có tâm trí gì để tiếp đãi những vị khách ở tiền sảnh, ngón tay dài của hắn chạm vào sau cổ nàng, xoa bóp thêm vài cái rồi mới từ từ buông tay, nhẹ giọng nói: "Nếu nàng mệt rồi thì cứ nghỉ ngơi trước cũng không sao." Làm gì có chuyện tân nương mới cưới không đợi phu quân trở về đã nghỉ ngơi, Khương Nhiêu lắc đầu. Sau khi hắn rời khỏi phòng hỷ, nàng vẫn an phận chờ đợi trong phòng.Các ma ma trong cung đến đút cho nàng ăn sủi cảo và táo, nàng cũng ngoan ngoãn ăn. Mặc dù không biết ăn những thứ này có tác dụng gì nhưng từ sáng sớm đến giờ nàng chưa ăn được bao nhiêu, giờ bận rộn xong cũng cảm thấy đói, ma ma đút gì nàng ăn nấy, thấy các ma ma vốn đã mỉm cười càng thêm vui vẻ.

Sau khi nuốt miếng sủi cảo cuối cùng và uống trà, nhìn thấy nụ cười trên mặt ma ma lại khiến nàng nhớ đến ma ma mà tiểu di của nàng mời đến nhà vài ngày trước để dạy nàng một số đạo lý. Ma ma đó cũng nhìn nàng cũng với nụ cười tương tự.

Hoàng hậu đang bị giam giữ trong cung Cẩm Tú, tiểu di của nàng được thăng vị, dường như Hoàng đế muốn bù đắp cho sự lạnh nhạt đối với tiểu di trong nửa năm qua nên đã giao Phượng ấn vốn do Hoàng hậu quản lý cho cung Thấu Tương và thăng tiểu di lên Hoàng Quý Phi.

Bây giờ người nắm quyền trong hậu cung là tiểu di của nàng nàng, Khương Nhiêu không ở hậu cung, không cảm nhận được những đổi thay trong đó, nhưng nàng có thể cảm nhận được tiểu di càng ngày càng ngang ngược. Nàng đã nói không cần sách nhỏ nhưng bà ấy vẫn gửi đến, cũng đã nói không cần ma ma đến dạy, cuối cùng ma ma vẫn đến.

Nghĩ đến những gì ma ma nói mấy ngày qua, mặt Khương Nhiêu đỏ bừng. Sau khi bà tử đưa sủi cảo rời đi, nàng xoa bụng rồi quay trở lại giường hỷ ngồi. Bà tử cũng không nói gì quá đáng, chỉ dặn dò nàng rằng Dung Đình bị bệnh đã lâu, gần đây mới hồi phục, hao tổn quá nhiều nên cần phải dưỡng thân, không thể vội vàng, để nàng biết tự kiềm chế.

Khương Nhiêu xoa mặt, không hiểu sao mình lại có tiếng nóng vội khắp nơi.

Tiệc tùng ở tiền sảnh kéo dài đến tận khuya. Tửu lượng của Dung Đình vốn khá cao, lần duy nhất say là khi từ Nghiệp thành trở về hoàng cung, do là lần đầu tiên uống rượu nên không biết cách uống. Dù người đến đông nhưng ngoài những tướng lĩnh cùng chiến đấu ở Hoài Châu và Thị lang Công bộ Liêu Thu Bạch thì những người khác đa số chỉ đến để nịnh bợ, không dám ép Dung Đình uống rượu.

Sau ba tuần rượu, gương mặt Dung Đình chỉ hơi đỏ nhẹ. Khi đến bàn của Liêu Thu Bạch, Liêu Thu Bạch rót đầy chén rượu trước mặt rồi uống cạn, cười nói vài lời chúc mừng, sau đó nhanh chóng chuyển đề tài: "Sao không thấy Quốc trượng gia?"Hoài Thanh giải thích với Liêu Thu Bạch: "Đã gửi thiệp mời cho Quốc trượng gia, nhưng Quốc trượng gia không đến."

Liêu Thu Bạch cười nhạt, vẻ mặt hơi khó xử, Dung Đình nhận ra hắn có điều muốn nói nên đợi khách khứa rời đi hết, hắn để Liêu Thu Bạch ở lại.

Liêu Thu Bạch nói: "Thời điểm này thật sự không thích hợp, hôm nay có tin từ U Châu báo tới rằng trong rừng rậm U Châu, nhiều lần có người nhìn thấy những người mặc áo xanh bó tay, trông có vẻ là người luyện võ, có lẽ là những tử sĩ được Quốc trượng gia huấn luyện."

Bây giờ Chiêu Vũ Đế vẫn chưa ra hậu chiêu với Gia Hòa Hoàng hậu là vì đang đợi Dung Đình đưa ra bằng chứng Quốc trượng gia nuôi dưỡng tử sĩ. Để tìm được chứng cứ thì phải tìm được sào huyệt huấn luyện tử sĩ của ông ta.

Liêu Thu Bạch đã bận rộn điều tra việc này lâu rồi, tuy biết hôm nay không thích hợp để đề cập đến chuyện này nhưng sự việc khẩn cấp, không thể không nói: "Việc này tra ra quá muộn, Quốc trượng gia biết chúng ta đang điều tra ông ta nên đã cử người đến đó. Nếu đổi chỗ thì e là công sức bỏ ra lại như dã tràng xe cát."

Ánh mắt Dung Đình sầm lại: "Đã cử người đến chưa?"

Liêu Thu Bạch gật đầu: "Bên phía U Châu, thần nghĩ Điện hạ nên đích thân đi một chuyến sẽ tốt hơn, chỉ là Điện hạ mới cưới... thời điểm không thích hợp, thần sẽ sắp xếp người khác đi trước."

Dung Đình không nói gì.

...

Do có Liêu Thu Bạch nán lại nên khi Dung Đình bước vào phòng hỷ thì trời đã khuya. Nến hỷ trên bàn đã cháy hết một đoạn.

Khi hắn vào phòng, Khương Nhiêu đã đợi quá lâu đến nỗi buồn ngủ nhắm mắt lại. Hình như nàng mới ngủ chưa lâu, đầu nhỏ gật gù, chưa hoàn toàn ngã xuống, Dung Đình đưa tay ra, lòng bàn tay áp lên má.nàng, đỡ lấy thân thể đang nghiêng ngả. Má Khương Nhiêu áp lên tay hắn, gương mặt nhỏ nhắn yên tĩnh khi ngủ, biết đó là tay của Dung Đình nên nàng cũng không né, khuôn mặt mềm mại vì buồn ngủ mà nhuốm màu hồng nhạt, như đóa sen mới nở. Nàng ngửi thấy mùi rượu trên người hắn, khẽ nhíu mày, nàng không thích mùi rượu nhưng lại bị mùi thuốc dưới mùi rượu quyến rũ, vô thức cọ cọ vào lòng bàn tay hắn hai cái.

Dung Đình cúi đầu nhìn nàng, thở dài một hơi. Động tác vô thức của nàng làm người ta điêu đứng. Ngón tay Dung Đình lạnh lẽo mang theo hơi rượu, nàng cọ cọ hai cái thì tỉnh dậy, không biết mình đã ngủ bao lâu. Vừa mở mắt đã suýt tưởng mình ngủ đến sáng, tim muốn nhảy ra ngoài. Nhìn thấy bên ngoài trời còn tối thì thở phào, cơn buồn ngủ lại ập đến, mí mắt nặng trĩu, nàng từ từ chớp mắt, hình ảnh Dung Đình trước mặt trở nên mờ ảo.

Dung Đình thấy nàng tự ngồi vững được thì rút tay ra, vân vê tai nàng, cúi đầu nói nhỏ bên tai: "Tỉnh dậy nào." Động tác nhẹ nhàng mà mang theo chút chiếm hữu, ngón tay chạm vào tai nàng, cứ mân mê mãi không buông.

Khương Nhiêu bị giọng nói trầm thấp của hắn làm giật mình. Lại mở mắt ra, phát hiện ra cảnh này hoàn toàn trùng khớp với giấc mơ thành thân của nàng. Trong mơ nàng không phải không để ý mới không bày ra vẻ thẹn thùng, hóa ra là vì chờ quá lâu, đợi đến mệt mỏi. Khương Nhiêu mím môi, hơi ngượng vì tật ngủ nhiều của mình.

"Đã mấy giờ rồi?" Nàng hỏi.

"Giờ Dậu rồi." Dung Đình buông tay khỏi tai nàng, đi đến bàn.

Khương Nhiêu nghiêng đầu nhìn hắn mang ly rượu và rượu, biết rằng đây là để uống rượu hợp cẩn. Nàng nhớ lại những gì ma ma được tiểu di phái đến dạy, mình phải kiềm chế, đêm nay uống rượu hợp cẩn chắc cũng không có gì, nhẹ nhàng lắc lư chân, cảm giác như mọi việc đã ổn thỏa: "Hôm nay chúng ta đều mệt rồi." Mí mắt nàng vẫn nặng, mắt nửa nhắm, nhẹ nhàng thương lượng với hắn: "Uống xong rượu hợp cẩn, để ta ngủ có được không?"