Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 239

Ngoại truyện : Xây dựng hải quân và xuôi Nam Dương
Ba người trò chuyện hồi lâu, mãi đến khi Tần Chí mất kiên nhẫn, phải tới gõ cửa nhắc nhở bọn họ.
“Đã muộn rồi, ta đi trước đây.” Bùi Chức đứng dậy, nói với Ôn Như Thủy: “A Thủy, tỷ và Tuyên Nghi bàn thêm về chương trình học của học đường nhé.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ôn Như Thủy ra dấu, cười tươi đáp: “Thái tử phi yên tâm, ta sẽ bàn với Tuyên Nghi.”
Bùi Chức ra khỏi phòng, nhìn nam nhân đang chờ ở cách đó không xa.
Tùy An và mấy hạ nhân khác chắp tay đứng ở phía xa, giống như mấy cái bóng, xung quanh vô cùng im ắng, không ai dám đến quấy rầy.
Tần Chí không hề che giấu sự buồn bực của bản thân. Hắn đợi Bùi Chức đi tới rồi duỗi tay vén tóc mai của nàng ra sau tai, than trách: “Sao các nàng có nhiều chuyện để nói thế?”
“Đây là lần đầu tiên bọn ta mở học đường tư thục cho nữ tử, tất nhiên phải nói rõ ràng mới được.” Bùi Chức phản bác.
Dứt lời, nàng không đợi Tần Chí lên tiếng đã đột ngột nhón chân, hôn lên môi hắn một cái. Thế là mọi sự buồn bực của Tần Chí lập tức biến mất, vành tai cũng đỏ ửng lên, nóng bỏng cả tay.
Bùi Chức cười tủm tỉm mà ngoắc ngón tay hắn: “Điện hạ, đi thôi, chúng ta đến phủ Nhị Hoàng tử nào.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Đến nhà lão nhị làm gì?” Tần Chí khó hiểu hỏi.
“Tất nhiên là đi xem hài tử rồi.” Bùi Chức hơi híp mắt, vui vẻ nói: “Từ khi Nhị Hoàng tử có hài tử, ta mới chỉ gặp được vài lần.”
Tần Chí không thấy hài tử nhà người khác có gì đẹp, có điều hắn vừa được Thái tử phi tặng một cái môi thơm, giờ đang là lúc dễ tính nhất nên không hề phản bác.
Hai người ngồi trên xe ngựa, đi đến phủ Nhị Hoàng tử.
...
Đúng lúc hôm nay Nhị Hoàng tử ở nhà, nghe nói phu thê Thái tử tới chơi, hắn ta ngạc nhiên ra ngoài nghênh đón.
“Thái tử ca, đại tẩu, sao hai người lại tới đây?”
Tần Chí hất cằm, kiêu ngạo nói: “Không có việc gì thì không được đến à?”
“Tất nhiên là không rồi.” Nhị Hoàng tử buồn bực nhìn hắn, thầm nghĩ dạo này bản thân đâu có trêu chọc Thái tử, tại sao trông Thái tử như đang muốn đánh hắn ta thế này?
Đến khi nghe Thái tử phi nói bọn họ tới thăm hài tử, Nhị Hoàng tử tức khắc hiểu ra, chắc mẩm rằng Thái tử gia hâm mộ hắn ta vì hắn ta có nhi tử đây mà.
“Ánh mắt đệ là sao? Dừng ngay cho cô, đừng có suy nghĩ vớ vẩn nữa!” Tần Chí tức giận đe dọa, thầm nghĩ lão nhị đúng là không thông minh hơn được chút nào.
Lão nhị ngốc như vậy, không biết sau này có thể thuận lợi sống sót trên chiến trường không đây.
Thật khiến người khác phải nhọc lòng.
Tuy lão nhị rất ngốc nhưng dù gì bọn họ cũng đều là nhi tử của phụ hoàng, hắn không thể mặc kệ được. Sau này người làm đại ca là hắn phải dạy cho bọn họ mấy bài học nhớ đời, để bọn họ nhớ như in vào não.
Nhị Hoàng tử tự thấy bản thân đã hiểu rõ suy nghĩ của Thái tử nên hiền lành nói: “Thái tử ca, ta đâu có nghĩ gì nhiều.”
Phu thê Thái tử đã thành thân ba năm nhưng Thái tử phi vẫn luôn không có tin vui, không biết tương lai sẽ ra sao.
Thỉnh thoảng Nhị Hoàng tử còn nghe mẫu phi ẩn ý nhắc đến chuyện này với người khác, rằng mọi người đều lo lắng vì vấn đề con nối dõi của Thái tử, nghi ngờ Thái tử phi không thể sinh đẻ. Tuy nhiên Thái tử vẫn không hề có ý định nạp Trắc phi. Nếu Thái tử phi không thể sinh đẻ thật thì chẳng lẽ Thái tử định không có con nối dõi hay sao?
Nhị Hoàng tử cho rằng mấy người đó đều quá rảnh rỗi nên mới quan tâm người khác có sinh đẻ, có hài tử hay không.
Theo ý kiến của hắn ta, hài tử là lộc trời cho, hài tử xuất hiện lúc nào cũng là cái duyên cái số, Thái tử và Thái tử phi đều còn trẻ, mấy năm nữa lại đẻ cũng không muộn.
Hơn nữa, dù Thái tử không con nối dõi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vị trí Thái tử của hắn.
Càng đừng nói đến việc Thái tử phi là người tàn nhẫn, tuy nàng không sinh được thật nhưng ai dám lải nhải việc này trước mặt nàng đâu chứ? Không sợ bị Thái tử phi gọt đầu bằng một nhát kiếm à?
Dù sao Nhị Hoàng tử cũng không dám.
Nhị Hoàng tử phi vội vàng đi tới. Ban nãy nàng ấy đang dỗ nhi tử, nghe tin phu thê Thái tử tới mới nhanh chóng thay y phục và sửa soạn lại, vậy nên tốn một ít thời gian.
Nàng ấy hành lễ với phu thê Thái tử trước, sau đó đang muốn thỉnh tội thì bị Bùi Chức giữ chặt: “Ấu Lan, hôm nay bọn ta tới thăm chất tử, chúng ta đi thôi.”
Tề Ấu Lan nhìn về phía trượng phu, thấy Nhị Hoàng tử gật đầu với mình bèn rời đi cùng Bùi Chức.
Sau khi hai người rời đi, Nhị Hoàng tử đứng dậy, hưng phấn nói: “Thái tử ca, lâu rồi chúng ta không tỉ thí, hay là giờ chúng ta đi sân tập võ một lát nhé?”
Tần Chí cũng có ý này nên tất nhiên sẽ không từ chối.
Đến sân tập võ, Thái tử điện hạ không cần vũ khí cũng có thể hạ Nhị Hoàng tử chỉ bằng vài chiêu, còn chuyên môn đánh những chỗ yếu ớt nhất trên cơ thể, tuy không gây nguy hiểm nhưng lại làm người chịu đòn đau đến mức nước mắt rơi như mưa.
Nhị Hoàng tử cố chịu đựng, nhất quyết không tỏ ra yếu thế.
Sau vài hiệp đấu, người hắn ta ướt sũng mồ hôi, cứ như vừa được vớt lên từ dưới nước. Nhưng Tần Chí lại vẫn thong dong thoải mái, chỉ đổ vài giọt mồ hôi mỏng, hơn nữa còn là bởi thời tiết nóng nực chứ không phải là vì vận động mạnh.
Nhị Hoàng tử nằm sõng soài trên mặt đất, không phục mà nói: “Thái tử ca, chẳng phải dạo này huynh bận rộn lắm à? Nghe nói huynh không hề luyện tập mà!”
Dạo gần đây Tần Chí vẫn luôn chỉ huy binh lính huấn luyện dã ngoại ở doanh trại ngoại ô phía Tây. Nhị Hoàng tử cảm thấy bản thân đã khác xưa nên mới nhân cơ hội này để mời Thái tử tới sân tập võ, muốn rửa mối nhục xưa.
Nhưng kết quả vẫn khiến hắn ta phải nghi ngờ cuộc đời, nghi ngờ Thái tử lén lút luyện tập.
“Cô không cần tập cũng có thể đánh bại đệ!” Tần Chí kiêu ngạo nói, sau đó duỗi chân đá eo Nhị Hoàng tử: “Đứng lên tiếp tục! Đao kiếm trên chiến trường không có mắt, tương lai đệ lên chiến trường, dù có mệt muốn ngất xỉu cũng phải gắng gượng cho cô!”
Nhị Hoàng tử nhanh nhẹn ngồi dậy, hưng phấn bổ nhào tới trước mặt Tần Chí, kéo tay áo hắn hỏi: “Thái tử ca, ý huynh là gì? Có phải phụ hoàng muốn cho ta đi chiến trường không? Phụ hoàng định cho ta đi đâu? Tây Nam hay là Bắc Cương? Thật ra vùng duyên hải Đông Nam cũng được.”
Đối với Nhị Hoàng tử, chỉ cần có thể lên chiến trường là được, hắn ta không kén chọn.
Có lẽ vì được di truyền dòng máu nhà võ tướng bên phía cữu gia nên Nhị Hoàng tử không thích chôn chân trong Kinh thành phồn hoa mà muốn lên chiến trường tắm máu, hăng hái chiến đấu hơn.
Tần Chí kéo tay áo của mình lại, đá hắn ta một cú: “Tránh xa cô ra một chút, người đệ toàn là mùi mồ hôi thôi!” Sau đó hắn lại vén tay áo, ung dung nói: “Đúng là phụ hoàng đang có ý này! Hiện giờ Nhị Hoàng tử phi đã sinh, đệ ở lại Kinh thành cũng chẳng có tác dụng gì nên phụ hoàng muốn cho đệ đi biên cảnh…”
“Lúc nào ạ?” Nhị Hoàng tử hưng phấn hỏi.
“Chưa biết nữa, có thể là cuối năm nay hoặc là đầu năm sau.” Tần Chí vỗ vai hắn ta: “Đệ phải tranh thủ khoảng thời gian này để đọc nhiều binh thư, cũng đừng lơ là rèn luyện. Chỉ cần cô rảnh là cô sẽ tới kiểm tra.”
Vì muốn đệ đệ ngốc nghếch có thể sống sót trên chiến trường mà Thái tử gia không khỏi rầu thúi ruột.
Tất nhiên Nhị Hoàng tử biết tấm lòng của hắn. Hắn ta kéo tay Tần Chí, cảm động nói: “Thái tử ca, huynh yên tâm, ta sẽ lên chiến trường giành giang sơn cho huynh.”
Nói cái gì không biết?!
Tần Chí vừa buồn cười vừa tức giận, thầm nghĩ quả nhiên mấy đệ đệ của hắn đều ngốc nghếch, không biết ăn nói gì cả.
**
Bùi Chức đi thăm nhi tử của Nhị Hoàng tử, nàng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
“Mới một thời gian không gặp mà thằng bé đã lớn đến vậy rồi ư?” Thái tử phi rất bất ngờ, cảm thấy trẻ con chẳng khác gì cục bột, mỗi một lần gặp lại đều nở to gấp đôi.
“Hài tử mỗi ngày mỗi khác, việc này rất bình thường.” Tề Ấu Lan cười nói: “Hơn nữa trong ba tháng đầu, hài tử sẽ lớn lên rất nhanh.”
Bùi Chức "ồ" một tiếng, tuy nàng có tri thức lý luận phong phú nhưng lại không có chút kinh nghiệm nào.
“Thái tử phi, tẩu muốn bế thằng bé một lát không?” Tề Ấu Lan bế nhi tử đã tròn ba tháng qua.
Bùi Chức vội vàng từ chối: “Thôi đừng, thằng bé vẫn còn nhỏ, nhỡ ta bế không cẩn thận, làm thằng bé bị thương thì sao?”
Suốt hai đời nàng chưa từng bế đứa bé nào nhỏ như vậy, ngay cả với đệ đệ Bùi An Bích, nàng cũng đợi đến khi cậu ấy có thể bò loanh quanh mới dám ôm, những lúc khác nàng đều tự biết sức mình, không dám chạm vào nhiều.
Mọi người trong phòng đều bị chọc cười, bà vú nói: “Thái tử phi nương nương, hài tử không dễ bị thương thế đâu, người có thể bế nhẹ nhàng một chút.”
Tề Ấu Lan thì dứt khoát nhét nhi tử của mình vào lòng Bùi Chức.
Bùi Chức đờ ra, cứ như đang ôm một món đồ dễ vỡ, thậm chí còn không dám đảo mắt.
Đúng lúc này, hài tử tỉnh ngủ, mở đôi mắt to lúng liếng, thi thoảng còn chép miệng vài cái, trông vừa mềm mại vừa đáng yêu. Tề Ấu Lan duỗi tay trêu nhi tử, đoạn cười hỏi: “Thái tử phi, dễ lắm đúng không?”
Bùi Chức không tán đồng, mãi đến khi bà vú bế hài tử đi mới thở phào như được giải thoát.
Tề Ấu Lan bất đắc dĩ, nàng ấy cũng có mục đích riêng nên mới bảo Thái tử phi ôm hài tử.
Nghe nói phụ nhân đã kết hôn nhưng chưa mang thai bế hài tử mới sinh là có thể lấy vía, chưa biết chừng sẽ có thai.
Nàng ấy rất lo cho Thái tử phi. Đến giờ Thái tử phi vẫn chưa mang thai, người ngoài không ngừng bàn tán lung tung về chuyện này. Tuy không ai dám nói thẳng nhưng thi thoảng nghe thấy mấy lời đó vẫn khiến người khác rất tức giận.
Tề Ấu Lan biết hai mẫu tử Lệ Quý phi không có hứng thú với vị trí kia, vậy nên nàng ấy không muốn tranh giành gì với Thái tử phi mà còn cố gắng làm thân với nàng. Tất nhiên nàng ấy sẽ hy vọng Thái tử phi được như ý, trôi chảy.
Sau khi bà vú bế hài tử đi, Tề Ấu Lan và Bùi Chức ngồi uống trà nói chuyện phiếm.
Hôm nay Bùi Chức tới đây ngoài thăm hài tử ra thì còn muốn nhắc trước cho Tề Ấu Lan chuẩn bị tâm lý.
“Ấu Lan, nếu tương lai Nhị Hoàng tử lên chiến trường…”
Tề Ấu Lan bình tĩnh nhìn nàng: “Thái tử phi, có phải phụ hoàng muốn cho điện hạ lên chiến trường không? Bao giờ vậy ạ?”
“Còn chưa biết nữa.” Bùi Chức không nhiều lời.
Tề Ấu Lan cũng không hỏi nhiều, chỉ cười nói: “Cũng khá tốt! Thật ra ta biết Nhị điện hạ không thích sống ở Kinh thành mà thích biên cảnh hơn, sớm muộn gì chàng ấy cũng sẽ rời khỏi Kinh thành. Hiện tại hài tử đã chào đời, Nhị điện hạ đã có người nối dõi, nếu chàng ấy muốn lên chiến trường thì ta sẽ không ngăn cản.”
Bùi Chức nhướng mày, không ngờ nàng ấy lại nghĩ thoáng đến vậy.
Tề Ấu Lan mỉm cười: “Hơn nữa ta cũng có việc của chính mình mà. Học đường tư thục cho nữ tử sắp đi vào hoạt động, vài hôm nữa ta sẽ đi dạy học cho mấy nữ tử đó, làm gì có thời gian để suy nghĩ vẩn vơ nữa.”
Bùi Chức nhìn nụ cười thoải mái trên mặt nàng ấy, cũng cười rộ lên theo.
Trước khi phu thê Thái tử rời đi, Tề Ấu Lan sai người ôm hài tử ra cho Thái tử xem một cái.
Thái tử nhìn đứa bé đang say ngủ, cảm thấy rất giống lão nhị, có lẽ tương lai cũng sẽ ngốc nghếch như cha cậu bé, bèn thương hại mà tặng lễ gặp mặt thật phong phú.
Nhị Hoàng tử vui vẻ nhận lấy, quơ quơ trước mặt nhi tử: “Con à, đây là lì xì Thái tử đại bá tặng cho con đó. Để cha tích cóp làm vốn cưới thê tử cho con nhé.”
Tần Chí nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của hắn ta, cười nhạo một tiếng.
Hài tử vừa mới sinh đã nghĩ đến việc tích cóp bạc cưới thê tử cho cậu bé rồi, lo xa quá đi mất.
Quả nhiên lão nhị rất ngốc.
Trên đường trở về, Bùi Chức và Tần Chí cùng nói chuyện về Nhị Hoàng tử.
“Phụ hoàng còn chưa quyết định sẽ cho Nhị Hoàng tử đi đâu sao?” Bùi Chức hỏi.
Tần Chí đáp: “Phụ hoàng muốn cho lão nhị đi Tây Bắc. Sứ thần Nguyệt Uyển nói bọn họ thường xuyên bị mấy tộc người ở sa mạc quấy nhiễu nên muốn mượn binh của chúng ta.”
Trước giờ Nguyệt Uyển và Đại Vũ vẫn luôn giao hảo với nhau, hiện tại Nguyệt Uyển muốn mượn binh, tất nhiên Đại Vũ không thể từ chối.
May mà sau khi bính khí của Đại Vũ được cải tiến, tình hình chiến sự ở Bắc Cương đã không căng thẳng như trước, có thể điều động một phần binh lực qua.
Bùi Chức hiểu ngay, chống cằm nói: “Phụ hoàng muốn đưa Nhị Hoàng tử tới Tây Bắc để rèn luyện đúng không?”
Tần Chí "ừ" một tiếng, không bất ngờ vì nàng đoán được điều này. Hắn đã sớm phát hiện rằng tuy Thái tử phi không quan tâm đến bất cứ việc gì nhưng chỉ cần cho nàng một manh mối là nàng có thể kéo tơ lột kén, không gì có thể qua được mắt nàng.
Điều này làm Tần Chí càng thêm tò mò về kiếp trước của Bùi Chức, ngoài những zombie đáng sợ đó ra thì thân phận của nàng là gì? Sao nàng có thể hình thành tính cách độc đáo như vậy?
Bùi Chức nhìn hắn: “Điện hạ, nghe nói hải quân đang được xây dựng, thuyền cũng đang được chế tạo, năm sau là có thể xuôi Nam Dương đúng không?”
Tần Chí lại "ừ" một tiếng.
Bùi Chức là người đề nghị xây dựng đội ngũ hải quân và xuôi Nam Dương. Lúc lo liệu việc này, Tần Chí thường báo tiến độ cho nàng biết.
“Ta cảm thấy Nhị Hoàng tử rất hợp để mang quân Đại Vũ xuôi Nam Dương.” Bùi Chức nói: “Nghe nói hải ngoại có rất nhiều quốc gia, những quốc gia đó vô cùng giàu có. Ngoài ra họ còn sở hữu nhiều cây nông nghiệp hiếm lạ, khoáng sản đá quý và hoàng kim…”
Tần Chí ngẩn người, không khỏi suy tư.