Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 217

Bùi Chức không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy. Sau khi nàng chào đời không lâu thì Tiên Đế băng hà, nàng gần như chẳng có ấn tượng gì sâu sắc với Tiên Đế, chỉ thỉnh thoảng nghe người lớn nhắc đến chuyện Tiên Đế cuối đời chẳng làm nên trò trống gì, khiến Đại Vũ rơi vào cảnh loạn trong giặc ngoài.
Nếu không phải sau khi Chiêu Nguyên Đế đăng cơ đã cố gắng xoay chuyển tình thế, e rằng hiện tại Đại Vũ vẫn đang bị ngoại tộc rình rập, loạn lạc khắp nơi, dân chúng lầm than.
Nghe nói ngày trước Tiên Đế không thích vị Thái tử là Chiêu Nguyên Đế, suýt nữa phế bỏ cả chức vị Thái tử của ông ấy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cũng vì thế, sau khi Chiêu Nguyên Đế nổi danh từ trận chiến ở Tây Nam, ông ấy đã chiêu mộ không ít thế lực, trở về kinh ép Tiên Đế thoái vị, để Tiên Đế đến Cừ Xuân viên ở ngoại ô phía tây dưỡng lão, cuối cùng qua đời vì bệnh tật ở đó.
Tiên Đế chết vì bệnh quá đột ngột, khi ấy còn truyền ra không ít lời đồn bất lợi với Chiêu Nguyên Đế.
Khi đó Bùi Chức còn nhỏ nhưng thực chất nàng cũng không phải một đứa trẻ con, nàng cũng được nghe không ít lời đồn bên ngoài từ phụ mẫu và các bậc trưởng bối.
Có tin đồn nói Chiêu Nguyên Đế bức vua thoái vị, ép Tiên Đế phải tránh ở Cừ Xuân viên, thậm chí nhân cơ hội ép chết Tiên Đế, giết vua cướp ngôi, là kẻ bất trung bất hiếu, không xứng đảm đương chức trách lớn, rằng ngôi vị Hoàng đế của ông ấy là không danh chính ngôn thuận.
Khi ấy tin đồn lan khắp Kinh thành, bảo là không có chuyện mờ ám thì ai mà tin?
Chỉ là lúc đó Chiêu Nguyên Đế đã đăng cơ được một năm, trong ngoài triều chính đều nằm trong tay ông ấy, Tiên Đế đã chết, đương nhiên ông ấy chẳng sợ lời đồn gì. Ông ấy lập tức hạ lệnh bắt giam kẻ tung tin đồn nhảm, đồng thời phái người kiểm soát lời đồn đại, lúc ấy mới dập tắt được chuyện này.
Về sau, không ai tìm hiểu nguyên nhân cái chết của Tiên Đế nữa, lâu dần thiên hạ cũng quên mất chuyện đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức không ngờ Tiên Đế đã chết nhiều năm như vậy rồi mà vẫn còn có thể gây chuyện, nghĩ thấy cũng thật là ghê gớm.
Giờ nghĩ lại, nàng cho rằng những lời đồn trong Kinh thành khi ấy e là do những kẻ còn sót lại dưới trướng Tiên Đế cố tình tung ra, chỉ để gây phiền phức cho Chiêu Nguyên Đế.
Nghĩ đến đây, Bùi Chức khéo léo hỏi: “Điện hạ, năm đó Tiên Đế thật sự… băng hà rồi sao?”
Thực ra nàng muốn hỏi là Tiên Đế có thể gây ra chuyện như vậy, có khi nào là cố ý giả chết không?
Tần Chí hơi ngẩn ra, dở khóc dở cười nói: “Yên tâm, hoàng tổ phụ thật sự đã băng hà rồi. Năm đó phụ hoàng và Thái y đích thân xác nhận, linh cữu của hoàng tổ phụ cũng do phụ hoàng đích thân giám sát đưa vào Hoàng lăng.”
Bùi Chức khẽ "ồ" một tiếng, bỗng hỏi: “Sao Tiên Đế lại không thích phụ hoàng vậy?”
Trong mắt nàng, Chiêu Nguyên Đế là một minh quân thịnh thế hiếm thấy, không bị những thứ bên ngoài mê hoặc, hơn nữa còn rất chính trực, luôn chăm lo việc nước. Trong thời gian ông ấy tại vị, Đại Vũ luôn giữ thái độ cứng rắn với ngoại tộc, nếu ngoại tộc dám xâm phạm như lúc Tiên Đế còn trị vì thì dù có phải siết chặt lưng quần, nhất định ông ấy sẽ đánh trả.
Cũng nhờ vậy mà mấy năm qua, biên cảnh Đại Vũ có được cảnh tượng phồn vinh hiếm hoi, dân chúng không còn ăn bữa nay lo bữa mai.
Tần Chí lắc đầu: “Cô cũng không biết, có lẽ vì phụ hoàng quá giỏi.” Hắn nhìn ra cảnh sông ban đêm ngoài cửa sổ khoang thuyền, tiếp lời: “Hoàng tổ phụ và phụ hoàng bất đồng quan điểm trên nhiều phương diện, đặc biệt là khi phụ hoàng ngày càng xuất sắc lại càng khiến hoàng tổ phụ lộ rõ sự bất tài, cho nên người mới muốn đổi một Thái tử dễ khống chế hơn…”
Bùi Chức thầm nghĩ, cũng không phải không có kiểu Hoàng đế như vậy.
Hoàng đế cũng là người bình thường, tuổi càng cao thì bệnh đa nghi càng nặng, thấy Thái tử trẻ tuổi tài cao ngày càng giỏi giang, tất nhiên trong lòng sẽ hoang mang, sợ rằng Thái tử sẽ cướp mất ngôi vị Hoàng đế của mình…
Tần Chí nói tiếp: “Khi hoàng tổ phụ lui về Cừ Xuân viên, người vẫn luôn ngầm gây rối cho phụ hoàng. Tuy nói người đã thoái vị nhưng vẫn còn vài tay chân có thể sử dụng… Các đời Hoàng đế của Đại Vũ đều có thói quen bồi dưỡng ám vệ. Ám vệ chỉ nhận một chủ nhân duy nhất, khi Hoàng đế đương nhiệm qua đời thì phải tuẫn táng theo. Thế nhưng khi hoàng tổ phụ qua đời, ám vệ của người lại đột nhiên biến mất, không ai chôn cùng.”
Nghe tới đây, Bùi Chức đã hiểu.
Người mà Tiên Đế để lại chính là đám ám vệ ấy. Hơn nữa, bao năm qua bọn họ chưa từng xuất hiện, âm thầm tuân theo di ngôn của Tiên Đế, không ngừng gây rối cho Chiêu Nguyên Đế.
Về chuyện này, Bùi Chức thật sự không biết nên nói gì, nàng nghi ngờ có phải đầu óc Tiên Đế có vấn đề hay không, người chết rồi mà vẫn còn siêng năng tìm cách gây khó dễ cho nhi tử của mình, đúng là tận tụy quá mức.
Những năm qua, Chiêu Nguyên Đế vẫn âm thầm tìm kiếm tung tích đám ám vệ của Tiên Đế. Về sau, khi Thái tử lớn hơn, ông ấy đã giao lại nhiệm vụ đó cho Thái tử, mà Thái tử cũng không phụ sự kỳ vọng, hắn đã thực sự lần ra được vài thế lực do ám vệ của Tiên Đế đào tạo ra rồi ra tay tiêu diệt.
Lần này Thái tử đến phủ Thanh Hà tuần tra cũng là vì Chiêu Nguyên Đế nhận được tin tức, cho nên cố ý phái Thái tử lấy cớ tuần tra để đến điều tra.
Trên đường, bọn họ đi ngang qua phủ An Dương, lúc đó Thái tử cũng đang điều tra chuyện này. Đáng tiếc khi ấy đến không đúng lúc, sau một trận giao đấu thì đối phương đã nhân cơ hội chạy thoát.
Bùi Chức trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Lần trước là cướp trên biển, lần này là cướp trên sông, có khả năng là do ám vệ của Tiên Đế sắp đặt không?”
Tiên Đế đã không thích Chiêu Nguyên Đế thì chắc chắn cũng chẳng ưa nổi Hoàng tôn của mình. Trong lòng đám ám vệ chẳng có chút cảm tình với giang sơn xã tắc, chỉ biết nghe lệnh làm việc, bao năm nay cứ ngấm ngầm gây phiền phức cho hai phụ tử bọn họ.
Tần Chí đáp: “Có thể là bọn họ, cũng có thể là người khác. Cô đã cho người điều tra rồi.”
Nghe vậy, Bùi Chức không hỏi nữa.
Nàng kéo Tần Chí cùng nằm xuống nghỉ ngơi, cả người chui vào lòng hắn: “Còn bốn ngày nữa mới tới Kinh thành, e là dọc đường sẽ không yên ổn. Điện hạ nghỉ ngơi cho tốt.”
Tần Chí dịu dàng hôn lên má nàng, áy náy nói: “A Thức, xin lỗi, cô đã khiến nàng bị liên lụy rồi.”
Hắn vốn chỉ muốn đưa nàng đến Giang Nam chơi một chuyến, ai ngờ lại có người cấu kết với hải tặc gây chuyện. Dù Thái tử tin chắc mình có thể bảo vệ nàng nhưng dẫu sao cũng hơi mất hứng.
Bùi Chức hôn đáp lại hắn, giọng nói ẩn chứa ý cười: “Điện hạ, chuyến đi đến Giang Nam này rất vui, chẳng qua chỉ là chút nguy hiểm thôi, ta không để ý. Nếu điện hạ không yên lòng, ngày mai bọn cướp mà xuất hiện, cứ cho ta một thanh kiếm, ta theo chàng đi đánh cướp.”
Tần Chí: “… A Thức, ngủ thôi.”
Mọi lời xin lỗi đều tan biến trong câu trả lời dũng mãnh của Thái tử phi.
Hắn ôm chặt người trong lòng, vừa thấy dở khóc dở cười, vừa dâng lên niềm kiêu hãnh, vì nữ tử mà hắn yêu thực sự không phải người mà nữ nhân của thế gian này có thể sánh được.
**
Sáng hôm sau, Ôn Như Thủy đến tìm Bùi Chức, nhắc tới chuyện đám cướp tập kích đêm qua.
Nàng ấy lo lắng nói: “Đám cướp này cũng to gan thật, đến cả thuyền quan mà cũng dám ra tay, phải chăng là cố ý?” Nàng ấy ghé sát vào Bùi Chức, hạ giọng hỏi: “Thái tử phi, muội cảm thấy người ra tay là ai? Có phải đám người ngoại tộc kia không?”
Nàng ấy nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy kẻ có khả năng ra tay nhất chính là mấy kẻ ngoại tộc kia.
Các quốc gia xung quanh Đại Vũ chưa từng an phận, tuy có việc phải nhờ đến Đại Vũ nhưng lại không tiếc công gây rối cho Đại Vũ. Nếu Thái tử Đại Vũ mà chết thì càng tốt, Đại Vũ càng loạn thì bọn họ càng có lợi.
Giống như khi Tiên Đế còn trị vì, khi ấy Đại Vũ thật sự vô cùng hỗn loạn, ngoại tộc thừa cơ từng bước xâm chiếm các thành trì vùng biên cương Đại Vũ, nghe nói khi ấy gần như các thành trì biên giới đều bị chiếm sạch, dân chúng sống dưới sự cai trị của ngoại tộc thì chẳng khác gì người hạ đẳng, thậm chí còn không bằng súc sinh.
Ôn Như Thủy xuất thân từ Ôn thị phương Bắc, nàng ấy cũng đã từng nghe không ít chuyện thế này từ mẫu thân.
Nếu không vì chuyện đó, trước đây Tiểu Tề thị cũng chẳng bị đưa đi Bắc Địa để kết thông gia, nhằm khiến Ôn thị liên thủ với Trấn Bắc quân, cùng chống lại bộ tộc tinh nhuệ Bắc Man.
Bùi Chức khẽ cười: “Cũng có thể lắm.”
Dù nghi ngờ là ám vệ của Tiên Đế gây ra nhưng cũng không thể loại trừ khả năng là ngoại tộc.
Kẻ không cùng tộc, tất có ý đồ khác!
Câu này ở đâu cũng đúng, ngoại tộc chưa bao giờ dẹp bỏ ham muốn với Đại Vũ. Giờ đây Đại Vũ lại sở hữu lương thực sản lượng cao, bọn họ không chỉ muốn cướp giống, mà còn muốn vơ vét thêm nhiều lợi ích từ Đại Vũ. Đám ngoại tộc ấy thật sự có đủ động cơ để ra tay.
Bùi Chức dặn dò: “Chặng đường này e là không yên ổn, ban đêm tỷ phải cẩn thận, bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì cũng đừng tùy tiện ra ngoài.”
Ôn Như Thủy vội vàng gật đầu: “Muội yên tâm đi, ta biết mà. Hôm qua ta vừa tỉnh dậy thì đã thấy Cẩm Hà và Cẩm Lam trông coi, không cho ta ra ngoài.”
Bùi Chức không nhịn được bật cười, hỏi: “Cẩm Hà và Cẩm Lam hầu hạ tỷ thế nào?”
Hai cung nữ ấy là do nàng cố ý đưa sang để chăm sóc Ôn Như Thủy, về sau sẽ luôn ở bên cạnh nàng ấy.
“Họ rất tốt!” Ôn Như Thủy nói ngay: “Các nàng ấy không hổ danh là đại cung nữ được dạy dỗ và điều động từ Đông cung, ta rất thích họ. Sau này họ lớn tuổi rồi, ta sẽ tự tay sắp xếp hôn sự cho họ, đảm bảo nửa đời sau họ sẽ không phải lo lắng gì.”
Thấy nàng ấy hài lòng, Bùi Chức mỉm cười, quay đầu nhìn Cẩm Vân đang hầu bên cạnh: “Cẩm Vân, ngươi cũng lớn rồi, có muốn chúng ta tìm một mối hôn sự tốt cho ngươi không?”
Cẩm Vân bỗng ngẩn người, không hiểu sao đang yên đang lành hai vị chủ tử lại nói tới mình. Dù có thận trọng chín chắn đến mấy, nàng ấy vẫn không tránh khỏi bị đỏ mặt xấu hổ vì lời này. Nàng ấy hơi ngượng ngùng nói: “Thái tử phi, người đừng chọc nô tỳ nữa, nô tỳ đã đến tuổi này rồi…”
“Tuổi này gì chứ? Năm nay ngươi mới hai mươi bảy thôi mà?” Ôn Như Thủy không đồng tình nói: "Vẫn còn như hoa luôn.”
Nghĩ tới phụ nữ hiện đại, ba mươi tuổi mới bàn chuyện hôn sự cũng không tính là muộn, hai mươi bảy tuổi thì đã là gì?
Bùi Chức cũng gật đầu, vô cùng đồng ý: “Cẩm Vân cứ yên tâm, ba mươi tuổi cũng chưa muộn đâu. Chỉ cần ngươi có người ưng ý, đối phương cũng không tệ, ngươi cứ nói với ta một tiếng, ta sẽ sắp xếp cho ngươi.”
Cẩm Vân xấu hổ đỏ mặt, ngập ngừng không biết nên nói gì, cuối cùng nói: “Thái tử phi, nô tỳ không có ý định xuất giá, chỉ muốn ở trong cung làm một ma ma, hầu hạ người cả đời.”
Đây cũng là số phận của rất nhiều cung nữ trong cung, nhất là những đại cung nữ đắc lực bên cạnh chủ tử, cả đời hầu hạ bên cạnh chủ nhân, trở thành tâm phúc của chủ nhân, chuyện thành thân hay không chẳng còn quan trọng đối với họ.
Bùi Chức mỉm cười nói: “Vậy nếu một ngày nào đó ngươi đổi ý thì cứ nói với ta.”
Nàng luôn tôn trọng lựa chọn của mỗi người, chỉ cần là điều tốt, nàng sẽ không từ chối.
Tối đến, trong lúc đêm khuya tĩnh lặng, quả nhiên lại có động tĩnh.
Đám cướp ẩn mình dưới nước nhân lúc trời tối định phá đáy thuyền, may mà thị vệ phát hiện kịp thời, một trận chiến kịch liệt lại bùng nổ, tiêu diệt bọn cướp.
Những tên cướp còn lại thấy tình thế không ổn thì lập tức nhảy xuống sông trốn thoát.
Tần Chí không để ý, chỉ căn dặn mọi người giữ cảnh giác, tiếp tục lên đường.
Trong hai đêm tiếp theo, bọn họ đều gặp phải bọn cướp tập kích ban đêm nhưng mỗi lần đều bị đám thị vệ đi theo đánh lui.
Thấy thuyền sắp về đến Kinh thành, đám cướp cũng sốt ruột, cuối cùng chọn ra tay khi thuyền đi tới một khúc sông hiểm trở.
Hai bên bờ sông là vách đá dựng đứng, mấy chục sợi dây thừng to tướng được thả từ trên vách đá xuống, đám cướp bám vào dây, đu xuống từ vách đá, nhảy thẳng lên thuyền.
Số lượng tên cướp trong lần hành động này rất đông, dường như bọn cướp trong vòng mấy trăm dặm đều tụ về cả.
Ôn Như Thủy ló đầu nhìn thấy cảnh ấy, sợ tới mức hít mạnh một hơi.
Cẩm Hà và Cẩm Lam canh giữ trong khoang thuyền cũng hoảng hốt không kém, vội kéo nàng ấy trở lại rồi đóng chặt cửa khoang, sợ bọn cướp kia phá được phòng ngự sẽ giết tới đây.
“Quận chúa, người đừng ra ngoài, chúng ta cứ ở trong khoang thuyền là được rồi.”
Ôn Như Thủy nói: “Yên tâm, ta không ra đâu, chỉ nhìn tình hình bên ngoài thôi.” Nàng ấy âm thầm nghĩ, nếu toán cướp quá đông, thị vệ không địch nổi, nàng ấy sẽ phải dùng đến đạo cụ.
Đó là lá bài tẩy của bọn họ.
Tuy nhiên, cuối cùng Ôn Như Thủy cũng không cần dùng đến đạo cụ.
Lúc nàng ấy thò đầu ra quan sát lần nữa, đúng lúc thấy Bùi Chức cầm kiếm đi tới, đối diện là một tên cướp đã trà trộn lên thuyền, tên kia vừa thấy nàng thì nhe răng dữ tợn xông tới.
Ôn Như Thủy sợ đến mức suýt nhảy dựng, định hét lên thì thấy Bùi Chức không những không lùi mà còn chủ động tiến lên, vung kiếm trong tay về phía trước, đầu tên cướp lập tức rơi xuống, thân thể ngã lăn ra đất.
Ôn Như Thủy: “…”
Cẩm Hà, Cẩm Lam: “…”
Những người khác: “…”
Bùi Chức bước tới, thấy cửa khoang thuyền bị hé ra một khe hở, đoán được bên trong là Ôn Như Thủy thì nói: “Mọi người trốn kỹ vào, đừng ra ngoài.”
Nhóm Ôn Như Thủy: “…”
Bọn họ chỉ biết trơ mắt nhìn nàng nghênh đón đám cướp đang leo lên thuyền, chém đầu từng tên cướp với vẻ mặt bình tĩnh, thi thể còn lại thì bị nàng đá văng xuống sông.
Tất cả những ai chứng kiến cảnh này đều tưởng mình hoa mắt. Ngay cả đám thị vệ từng theo nàng đến đảo hải tặc cũng có cảm giác khó mà thích ứng. Dù gì khi đó cũng là ban đêm, có bóng tối che phủ, không quá đáng sợ, còn bây giờ là ban ngày...
Bùi Chức bất ngờ ngẩng đầu, thấy một nam nhân đang bám trên vách đá, kéo dây cung, nhắm thẳng về phía nào đó trên thuyền.
“Vút” một tiếng, một mũi tên nhọn bay thẳng về phía mũi thuyền, nơi Tần Chí đang đứng.
Ánh mắt Bùi Chức sắc như dao, quay người lao tới không chút do dự, đồng thời ném thanh kiếm trong tay ra, chặn đứng mũi tên giữa không trung, cùng lúc đó thanh kiếm cũng rơi xuống sông.
Tần Chí lập tức quay đầu, thấy Bùi Chức hắn toan mở miệng nhưng đúng lúc ấy lại có thêm vài tên cướp xông lên thuyền, hắn đành xoay người tiếp tục chiến đấu.
Chỉ là, hắn bỗng không quá lo lắng về sự an toàn ở phía sau.
“Đưa cung tên cho ta!” Bùi Chức quát.
Tần Sương theo sát sau lưng nàng lập tức đưa cung tên mang theo người. Bọn họ đã chuẩn bị sẵn thứ này từ lúc thấy Thái tử phi cầm kiếm đi ra, rất thích hợp để Thái tử phi sử dụng.
Bùi Chức cài tên lên dây, nhắm vào tên cướp đang buộc dây thừng ở eo, treo leo giữa vách đá dựng đứng. Nàng bắn một mũi tên về phía kẻ kia, đối phương hơi nghiêng người đã tránh được mũi tên này, trên môi còn hiện lên nụ cười chế nhạo.
Lúc này, mũi tên thứ hai, thứ ba lập tức bay đến.
Tới mũi tên thứ tư đã trúng ngay ngực tên cướp kia, khiến đối phương lập tức rơi từ trên không xuống, rơi xuống sông.