Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 215

Chẳng mấy chốc ngày về Kinh thành của Thái tử và Thái tử phi đã được quyết định.
Khi biết phu thê Thái tử sắp về Kinh thành, các quan viên trong phủ Thanh Hà không thể không làm tiệc chia tay, vậy nên họ lại tiếp tục tổ chức tiệc ở Lê viên. Tần Chí và Bùi Chức cũng nể tình họ nên đã tham dự bữa tiệc này.
Số người đến tham dự yến hội này còn nhiều hơn cả buổi tiệc tiếp đãi trước. Ngoài các quan viên của phủ Thanh Hà và nữ quyến của họ ra thì còn có Thường Tướng quân cùng với những danh môn vọng tộc ở địa phương xung quanh đến tham gia, không khí vô cùng náo nhiệt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong buổi tiệc, đám người đó mời rượu Thái tử và Thái tử phi, trông họ có vẻ thoải mái hơn nhiều so với buổi tiệc tiếp đón trước.
Lý do là vì phu thê Thái tử sắp rời đi, mọi người không cần phải lo lắng căng thẳng xem mình hầu hạ như vậy đã đủ chu đáo hay chưa. Đồng thời cũng vì gần một tháng đồng hành cùng nhau, họ thấy Thái tử rất có phong thái của một vị Trữ quân, chỉ cần họ không có ý đồ gì xấu, nếu có làm sai thì Thái tử vẫn rất rộng lượng khoan dung.
Rượu đã quá ba tuần, bầu không khí cũng dần dần thoải mái hơn.
Bùi Chức cũng đã uống vài chén rượu, đôi má nàng ửng hồng như trái đào chín khiến khuôn mặt nàng càng thêm xinh đẹp rực rỡ. Các nữ quyến nhìn nàng mà ngẩn ngơ trước vẻ đẹp đó, ai nấy đều tấm tắc ngợi khen Thái tử gia thật có phúc.
Triệu phu nhân cười cười nói nói với Thái tử phi.
Trước đây Thái tử phi luôn tỏ ra khách sáo xa lạ, chỉ nói vài câu xã giao chứ chẳng hề mở lòng với họ khiến cho chẳng ai biết phải lấy lòng nàng như thế nào.
Từ khi có Hạ Thành Minh làm người trung gian, Triệu phu nhân và Thái tử phi đã trở nên thân thiết hơn, bà ấy cảm nhận được Thái tử phi đã mở lòng với mình hơn thì càng thấy tôn tử của trượng phu cũng là người tài giỏi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Triệu phu nhân rất biết cách gợi chuyện, chẳng mấy chốc chủ đề nói chuyện đã chuyển đến nội dùng mà cả Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa đều thấy hứng thú.
“Nghe nói người của Hạ gia đã bắt đầu rời khỏi đất Thục, chỉ mấy ngày nữa là họ có thể đến thành Vân Châu rồi.”
Ôn Như Thủy lộ vẻ thất vọng vì nàng ấy thấy tiếc khi không thể nhìn được tận mắt cảnh này. Nàng ấy thích nhìn thấy kết cục kẻ ác bị phanh phui hành vi sai trái và phải chịu báo ứng như thế này nhất, nếu không thì nỗi khó chịu trong lòng nàng ấy khi thấy những gì Hạ Thanh Uyển đã phải chịu đựng sẽ không thể tiêu tan, thậm chí còn khiến nàng ấy vẫn e dè chuyện thành thân mãi.
Đương nhiên Ôn Như Thủy biết là trên thế gian này, đâu phải cuộc hôn nhân nào cũng có kết thúc bi thảm như thế. Cũng có cuộc hôn nhân hạnh phúc, ví dụ như Thái tử phi và Thái tử nhưng đại đa số vẫn là thực tế và bi thảm. Chỉ khi nào thấy những kẻ độc ác phải chịu báo ứng thì mới có thể khiến lòng nàng ấy nhẹ nhõm.
Triệu phu nhân không kìm được mà bật cười. Đương nhiên bà ấy có thể nhận thấy được vẻ thất vọng của Phúc Ninh Quận chúa, tuy Thái tử phi không biểu lộ gì nhưng bà ấy có thể nhận ra rằng nàng cũng cảm thấy tiếc nuối khi không thể tận mắt chứng kiến cảnh đó khi nhìn vào ánh mắt của nàng.
Điều này làm bà ấy nhận ra rằng, dù Thái tử phi có thân phận cao quý vô cùng thì hôm nay nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương chưa tròn mười bảy tuổi mà thôi.
Trời nhá nhem tối.
Bởi vì đây là bữa tiệc chia tay nên tất cả mọi người vô cùng nhiệt tình, họ cố gắng lấy lòng Thái tử và Thái tử phi nên đã sắp xếp khá nhiều tiết mục ở Lê viên.
Có viên quan vì muốn lấy lòng Thái tử phi mà cố ý đến nói rằng Lê viên trồng rất nhiều hoa quỳnh, bởi vì trồng hoa trong nhà kính nên thời gian nở hoa sẽ sớm hơn, có lẽ hôm nay hoa quỳnh sẽ nở nên mời Thái tử phi đến đó thưởng hoa.
Bùi Chức từng nghe câu nói về cảnh hoa quỳnh sớm nở tối tàn nay mới có dịp diện kiến, vậy nên nàng vui vẻ đi qua đó.
Cả đoàn người cùng đi về phía nhà kính trồng hoa quỳnh trong Lê viên. Nơi đó đã có người chuẩn bị sẵn chỗ để nghỉ ngơi ngắm cảnh rồi, cho dù hoa quỳnh không kịp nở trong đêm nay thì mọi người vẫn có thể nghỉ chân ở nơi này và thưởng thức cảnh đêm ở những khu vực khác trong Lê viên.
Chủ nhân đầu tiên của Lê viên hẳn là kẻ giàu nứt đố đổ vách thì mới có thể xây được một Lê viên hoa lệ như thế này. Cảnh trí ban ngày và buổi tối trong Lê viên đều có những nét đẹp đặc sắc, khiến ai nấy cũng phải trầm trồ.
Bùi Chức và Ôn Như Thủy ngồi xuống, trên bàn đã được chuẩn bị rất nhiều thứ như nước trà và các loại bánh trái, chúng đều là những loại trà và bánh ngon nổi tiếng ở Giang Nam này.
Cách đó không xa là một sân khấu diễn kịch, các đào kép trang điểm đậm, mặc những bộ trang phục rực rỡ đang uốn éo thân mình, vừa múa những điệu múa mềm mại, vừa xướng những ca từ ngân nga trầm bổng.
Những người khác ngồi xung quanh hai người thành một vòng tròn.
Bùi Chức vừa nhìn đào kép biểu diễn vừa ăn những món bánh trái của Giang Nam, trông thật thư giãn.
Khoảng chừng gần nửa canh giờ sau, đột nhiên có người hô to: “Thái tử phi, hoa quỳnh sắp nở rồi.”
Các phu nhân ngồi quanh nàng ai nấy đều lộ vẻ mừng rỡ khi cuối cùng cũng chờ đợi đến khoảnh khắc hoa quỳnh nở rộ. Mọi người đồng loạt đứng dậy đi về phía trồng hoa. Khoảng cách đến nơi đó cũng không xa lắm, chỉ cách vài bước chân mà thôi.
Các ca cơ, đào kép trên sân khấu cũng ngừng biểu diễn, không khí đột nhiên yên tĩnh, họ sợ quấy nhiễu Thái tử phi thưởng hoa.
Để các quý nhân có thể thưởng thức được toàn cảnh hoa quỳnh sớm nở tối tàn, xung quanh được treo rất nhiều đèn cung đình hình sừng dê, chao đèn được làm bằng thủy tinh trong suốt, vô cùng tinh xảo, khiến không gian nơi này sáng ngời như ban ngày.
Từ khi thủy tinh được sản xuất ra, nó đã dần dần trở nên phổ biến, bán chạy trên toàn Đại Vũ.
Chính vì thế mà Hộ bộ đã cho xây dựng xưởng làm thủy tinh ở vùng Giang Nam để cung cấp nhu cầu của vùng này và tiết kiệm chi phí chuyên chở. Vậy nên chẳng mấy chốc thủy tinh trở thành thứ vô cùng thịnh hành ở các phủ các thành ở Giang Nam. Gia đình giàu có nào cũng muốn lắp đặt cửa sổ bằng thủy tinh, ngay cả những món đồ sinh hoạt hàng ngày cũng đã bắt đầu có những sản phẩm được làm từ thủy tinh.
Lần này Thái tử gia đi thị sát phủ Thanh Hà cũng cố ý kiểm tra tình hình mở xưởng thủy tinh ở Giang Nam cũng như lợi nhuận của nó. Hắn khá hài lòng với khả năng tiêu thụ thủy tinh ở Giang Nam.
Giang Nam có nhiều thương nhân giàu có và cũng chẳng hề keo kiệt. Số tiền mà họ chi cho thủy tinh đều sẽ chảy vào quốc khố, làm đầy quốc khố, vậy nên sao Thái tử có thể không vui mừng cho được.
Thời gian hoa quỳnh nở rộ rất ngắn, khi ngắm hoa quỳnh thì chủ yếu ngắm vẻ đẹp tuyệt vời khi những bông hoa quỳnh nở bung trong nháy mắt mà thôi.
Chẳng mấy chốc hoa quỳnh đã nở hết, chỉ còn vài chậu hoa quỳnh vẫn im lìm, không hề có dấu hiệu sẽ nở trong hôm nay.
Bùi Chức ngắm hoa xong thì thỏa mãn vô cùng. Nàng không dừng chân mà vẫn dẫn đoàn người đi tiếp để thưởng cảnh đêm trong Lê viên: “Lâm viên Giang Nam quả là đẹp đẽ tinh xảo. Đứng ở đây mà ta có cảm giác mình cũng càng thêm dịu dàng và trang nhã hơn.”
Các vị phu nhân đi cùng nghe vậy thì không khỏi che miệng cười.
Thái tử phi nói câu này nghe thật thú vị nhưng chẳng ai lại xem là thật cả. Kinh thành mới là nơi phồn hoa rực rỡ nhất thế gian, người Giang Nam càng khát khao Kinh thành, càng hết lòng nịnh bợ những quý nhân từ Kinh thành đến.
Nhìn Thái tử phi mà xem, từng cử chỉ của nàng đều thanh nhã tự nhiên, phong thái đoan trang, đây mới chính là hình mẫu của các tiểu thư quý tộc.
Ôn Như Thủy hào hứng nói: “Khi nào trở về Kinh thành, chúng ta cũng xây một Lê viên ở đó…”
Nàng ấy vừa nói vừa nghĩ đến số ngân lượng kiếm được trong hai năm nay thì mới nhận ra rằng: Bây giờ nếu muốn xây một Lê viên cho Thái tử phi thì còn chưa đủ bạc, họ còn phải tiếp tục cố gắng hơn nữa mới được.
Sự thật này khiến nàng ấy ỉu xìu, thì ra đến giờ mình vẫn chưa thể xem là một phú bà.
Bùi Chức cười đáp: “Được thôi, sau này có bạc rồi thì chúng ta xây một cái như thế.”
Nàng ủng hộ Ôn Như Thủy kinh doanh như vậy là vì ngoài việc nàng muốn mượn tay nàng ấy để thúc đẩy thương mại và kinh tế của Đại Vũ ra thì còn vì chuyện chẳng ai chê tiền nhiều cả, có tiền mua tiên cũng được mà, nàng cũng chẳng phải là người thanh cao, coi tiền bạc như giấy vụn.
Kiếp này nàng được làm Thái tử phi, có điều kiện thì đương nhiên phải tận hưởng chứ.
Đoàn người hào hứng đi dạo buổi tối ở Lê viên.
Lê viên vào buổi tối đầy ánh đèn rực rỡ, trông nó như một viên minh châu sáng lấp lánh giữa bóng tối khiến ai nhìn vào cũng hoa mắt chóng mặt, ai nấy đều khiếp sợ trước khả năng chi trả mạnh tay của phủ Thanh Hà khi làm bữa tiệc này cho phu thê Thái tử.
Bùi Chức đang thưởng cảnh đêm ở Lê viên thì đột nhiên Cẩm Vân tìm đến.
Cẩm Vân nói nhỏ gì đó vào tai nàng, vừa nói vừa nhìn về phía Triệu phu nhân đang đứng sau.
Triệu phu nhân đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn. Bà ấy trở nên căng thẳng, lo lắng bất an.
Sau đó bà ấy thấy Thái tử phi nói: “Chư vị, bổn cung hơi mệt nên đi về nghỉ ngơi trước, mọi người cứ đi dạo ngắm cảnh đi.”
Mọi người âm thầm giật mình lo lắng.
Vừa nãy Thái tử phi còn rất hào hứng đi thưởng cảnh đêm ở Lê viên, trông chẳng mệt tí nào, thế như cung nữ Cẩm Vân vừa đến thì nàng đã kêu mệt rồi, ai mà tin được?
Chắc chắn là có việc gì đó đã xảy ra rồi.
Tất cả mọi người đều lo lắng, họ sợ rằng sẽ liên lụy đến gia đình mình, mong muốn được đi theo Thái tử phi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng dường như Thái tử phi không muốn ai đi cùng.
Họ đều là những người biết nhìn sắc mặt người khác, vậy nên cho dù có lo lắng ra sao, họ vẫn cố nặn ra một nụ cười đáp lại: “Nếu Thái tử phi mệt rồi thì xin hãy trở về nghỉ ngơi.”
Bùi Chức nở một nụ cười áy náy nhìn mọi người rồi nói với Triệu phu nhân: “Triệu phu nhân, bổn cung có việc muốn nói, ngươi đi với ta.”
Lúc này Triệu phu nhân dám khẳng định rằng việc mà Cẩm Vân vừa nói chắc chắn có liên quan tới nhà mình.
Bà ấy nở một nụ cười gượng gạo rồi thấp thỏm đi sau Bùi Chức, rời khỏi ánh nhìn đầy cảm thông của mọi người.
Trên đường đi, Bùi Chức không nói gì, Triệu phu nhân cũng không dám hỏi nhiều.
Ôn Như Thủy cũng đi theo, nàng ấy là người thức thời nên không hỏi nhiều vào lúc không nên hỏi, dọc đường đi cũng giữ im lặng.
Bọn họ đi đến một nơi được bố trí để nghỉ chân trong Lê viên.
Nơi đây ánh sáng tương đối tối hơn so với những chỗ khác, trong ánh sáng mờ ảo ấy, chỉ có Tần Chí ngồi uống trà bên bàn đá trong sân, Tùy An và vài tên thị vệ đứng canh ở gần đó.
Bùi Chức đi đến thì ngửi thấy người Thái tử gia tỏa ra một mùi rượu nồng nặc.
Hắn đã uống bao nhiêu rượu rồi?
Nàng lại nhìn khuôn mặt Thái tử gia, da mặt hắn hơi đỏ, hơi men làm cho gương mặt tuấn tú của hắn càng thêm phần phóng đãng. Hắn ngồi một cách tùy ý trong đình viện giữa đêm như một vị công tử phong lưu lang thang khắp chốn, xấu xa lại đẹp đẽ khiến nữ nhân nào nhìn vào cũng không khỏi cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.
“A Thức, nàng đến rồi ư.” Hắn gọi nàng rồi mở miệng oán trách: “Nàng đến muộn thêm chút nữa thì cô sẽ bị nữ nhân không biết từ đâu chui ra sờ soạng mất đấy.”
Triệu phu nhân và Ôn Như Thủy: “…”
Câu này thật kỳ quái làm sao. Họ lại nhìn vẻ mặt không vui của Thái tử gia, trong lúc nhất thời, hai nữ nhân cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Bùi Chức đến gần hắn hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Tần Chí kéo tay nàng rồi nói một cách thản nhiên: “Lúc nãy cô uống nhiều rượu quá nên muốn đi nghỉ ngơi một chút, ai ngờ có một nữ nhân chạy ra nhào vào cô, còn định ôm cô…”
“Thế là chàng bị người ta ôm rồi à?”
“Không, cô đạp nàng ta ra rồi.” Thái tử gia nói với vẻ kiêu ngạo.
Bùi Chức nghĩ đến lực chân của hắn rồi quay lại hỏi Tùy An: “Cô nương kia đâu? Không sao chứ?”
Tùy An hơi khom người và bình tĩnh nói: “Cô nương kia thổ đầy máu, sắc mặt tái xanh, đang ở trong phòng bên kia.” Bùi Chức biết ngay là sẽ có kết quả này. Thái tử gia có võ công cao cường, nàng đã từng được chứng kiến trên đảo hải tặc rồi, sao hắn có thể để một người xa lạ đến gần hắn được? Nếu đột nhiên xông ra như thế thì chắc chắn sẽ lãnh đủ hậu quả.
Nàng nhìn Triệu phu nhân nói: “Triệu phu nhân, phiền ngươi xem vị cô nương kia ra sao rồi.”
Triệu phu nhân đã lo lắng hồi lâu, bà ấy cũng ngạc nhiên trước mối quan hệ giữa Thái tử và Thái tử phi, phát hiện rằng họ thân thiết và ân ái hơn nhiều so với những gì người ngoài suy đoán, không cho phép bất kỳ nữ nhân nào xen vào.
Bà ấy hơi cúi người hành lễ với Thái tử và Thái tử phi rồi vội vàng đi theo Tùy An vào sương phòng bên cạnh.
Ôn Như Thủy không muốn ở lại làm bóng đèn nên cũng theo vào.
Cửa đã mở sẵn, Tùy An dẫn họ vào.
Trong phòng thoang thoảng mùi máu, còn có tiếng rên rỉ khe khẽ. Triệu phu nhân nhìn vào giường thì sắc mặt bà ấy lập tức biến đổi.
Nằm trên giường là một cô nương mặt mày như giấy vàng, chính là Tam cô nương của phủ họ.
Bà ấy nhớ lại những lời trước đó của Thái tử thì biết ngay là Tam cô nương định nhân yến tiệc này muốn dâng mình cho Thái tử, nào ngờ Thái tử lại quá đề phòng, vừa thấy nàng ta chạy lại thì Thái tử đã coi nàng ta như sát thủ rồi đá ra ngoài.
May mà Thái tử vẫn nhớ hôm nay là yến tiệc tiễn biệt, Lê viên được bảo vệ kín kẽ, sát thủ không thể lẻn vào, cho nên cú đá không quá nặng, nếu không thì với cơ thể yếu đuối của Tam cô nương, e rằng nàng ta đã không còn giữ nổi cái mạng.
Tam cô nương vẫn còn tỉnh táo, nàng ta nhìn thấy Triệu phu nhân đến thì cố gắng vươn tay và kêu lên đau đớn: “Mẫu thân, con đau quá, xin người hãy cứu con…”
Triệu phu nhân thì chỉ hận sao nàng ta không chết luôn đi.
Bà ấy không ngờ rằng Tam cô nương sẽ lớn mật như thế, dám âm thầm làm chuyện này. Chẳng lẽ nàng ta cho là hiến thân cho Thái tử thì Thái tử sẽ nạp nàng ta sao?
Tưởng bở cái gì thế? Chẳng lẽ nàng ta cho rằng Thái tử chỉ là phường háo sắc, thấy nữ nhân là quên sạch mọi thứ sao?
Chỉ cần nghĩ đến việc Tam cô nương làm ra chuyện này, không biết có liên lụy đến cả nhà hay không là Triệu phu nhân tức giận không thôi, bà ấy không hề có lấy một chút thương xót nào dành cho nàng ta cả.
Nhưng Thái tử lại gọi người bảo bà ấy đến đây, bà ấy cũng không biết Thái tử có ý gì nên chỉ có thể lo lắng hỏi Tùy An.
Tùy An bình tĩnh nói: “Nghe nói vị cô nương này là thiên kim của Triệu đại nhân, tuy rằng hành vì hơi càn rỡ khiến điện hạ tưởng nhầm là thích khách nhưng dù sao đó cũng là một mạng người, điện hạ để gia đình các người đưa nàng ta về, tìm đại phu chữa trị vết thương.”
Triệu phu nhân thấy nhẹ nhõm hẳn, bà ấy biết Thái tử đã nể tình bọn họ.
Dù sao Triệu Hạc cũng là Phủ doãn của một thành, năng lực làm việc cũng không tồi, những ngày qua ông ấy cũng đã làm rất nhiều việc giúp Thái tử. Vì ông ấy trung thành và có tài nên Thái tử quyết định nể mặt ông ấy.
Vì vậy hắn mới sai người gọi Thái tử phi và Triệu phu nhân đến. Nhưng điều này không có nghĩa là Thái tử gia thích bị người khác mạo phạm như vậy.
Ôn Như Thủy nhìn thấy cảnh Tam cô nương trên giường thì không khỏi thót tim, nàng ấy sợ hãi đến mức tay chân lạnh toát.
Nàng ấy cảm thấy nếu lúc trước Bùi Quyên và mình thật sự không màng đến hậu quả mà chạy đến trước mặt Thái tử gia để dâng mình như thế thì Tam cô nương chính là số phận của họ, thậm chí họ còn có thể thảm hơn Tam cô nương nhiều.
Thái tử chính là một hung thần, không thể chinh phục được hắn.
Ôn Như Thủy thầm cảm thấy may mắn vì không đụng đến Thái tử và cũng kịp thời quy phục Thái tử phi. Hiện tại tuy Thái tử gia không coi trọng nàng ấy nhưng cũng coi nàng ấy như tay sai của Thái tử phi và vẫn nể mặt nàng ấy.
Như vậy còn tốt hơn là bị Thái tử đá bay đi nhiều chứ?
**
Chẳng bao lâu Triệu Hạc đã chạy đến.
Lúc này Thái tử và Bùi Chức đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai phu thê bọn họ.
Triệu Hạc thấy Tam cô nương ngất đi trên giường thì trầm mặt, hiển nhiên ông ấy cũng không nghĩ đến việc Tam cô nương lại sinh ra ý nghĩ như vậy.
“Nếu biết sớm là như thế này, ta đã để con bé ở lại trong phủ.” Triệu phu nhân hối hận nói: “Trước đây khi nó hỏi về chuyện của Thái tử thì ta đã thấy có gì đó không ổn mà, chỉ trách ta cũng không nghĩ nhiều.”
Triệu Hạc thở dài, sao có thể trách phu nhân chuyện này được?
Đích nữ thứ nữ trong phủ đều được phu nhân dạy dỗ. Từ trước tới nay phu nhân luôn công bằng chính trực, đối xử bình đẳng, đại nữ nhi và nhị nữ nhi đều được nuôi dạy rất tốt nhưng không biết có phải là do tính tình bẩm sinh hay không mà tam nữ nhi lại thành ra như vậy, dạy thế nào cũng co đầu rụt cổ nhưng lại âm thầm có rất nhiều ý tưởng, tham vọng ngút trời, ngay cả việc như thế này mà cũng làm được…
Ông ấy cảm thấy không thoải mái, đột nhiên nghĩ rằng nam tử nạp thiếp cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì. Ví dụ như Lý gia, ví dụ như nhà mình…
Triệu Hạc bất đắc dĩ, nói: “Thôi cứ đưa con bé về đã.”
Ông ấy âm thầm lo lắng về thái độ của Thái tử, rằng vì chuyện này Thái tử sẽ có thành kiến với mình nên quyết định ngày mai đến hành cung xin lỗi Thái tử. Còn về sau, ông ấy chỉ có nước càng trung thành hơn để phục vụ Thái tử, Triệu gia đã hoàn toàn bị buộc vào con thuyền của Thái tử rồi.