Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 208

Trong khu rừng ẩm ướt, Tần Chí ẩn mình, nheo mắt chăm chú nhìn căn nhà đứng sừng sững trên đỉnh núi cách đó không xa.
Đó chính là nghị sự đường của đảo hải tặc.
Trong bóng tối, một ám vệ tiến đến cạnh hắn, hạ giọng bẩm: “Điện hạ, phần lớn hải tặc trên đảo đều đã đi cứu hỏa. Đại đương gia, Tam đương gia và Tứ đương gia đều đã tới nghị sự đường.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Chí “ừ” một tiếng, đang định hạ lệnh hành động thì một ám vệ khác lại lẻn tới.
“Điện hạ, có người lên đảo.”
“Người nào?” Tần Chí vô thức hỏi: “Là hải tặc từ đảo khác tới à?”
Hải tặc vùng duyên hải Đông Nam có quan hệ tương đối phức tạp, tuy thường đối địch nhưng cũng không thiếu hợp tác. Nhất là khi đối mặt với quan phủ Đại Vũ, bọn chúng thường liên kết với nhau. Các đảo hải tặc luôn có mối liên hệ nhất định, khi cần thiết sẽ cầu viện lẫn nhau.
Chẳng lẽ tin tức đã bị lộ?
Đây cũng là lý do sau khi chiếm được thuyền hải tặc và hỏi rõ tình hình trên đảo, hắn lập tức lựa chọn ra tay. Chính là để tranh thủ thời gian cắt đứt liên lạc giữa bọn hải tặc, đánh úp khiến chúng trở tay không kịp.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Chí suy tính rất nhiều, sát khí lộ rõ trong đôi mắt phượng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tất cả hải tặc đều phải chết!
Cho dù hiện tại hắn chưa đủ năng lực để diệt sạch hết thảy hải tặc nhưng sau này khi Đại Vũ thành lập thương đội tới Nam Dương, hắn nhất định sẽ lại ra tay, quét sạch toàn bộ bọn chúng.
Chỉ khi tiêu diệt hết đám hải tặc mới đảm bảo được việc vận chuyển và giao thương trên biển của thương thuyền Đại Vũ diễn ra suôn sẻ, thuận lợi giao thương cùng các quốc gia khác.
“Có lẽ không phải.” Ám vệ đáp: “Đối phương vừa lên đảo đã giết hết hải tặc trên đường tới đây… Thuộc hạ cảm thấy hình như là người của chúng ta.” Thật ra hắn ta rất muốn nói có lẽ là Thái tử phi dẫn người tới.
Nhưng nghĩ lời ấy nói ra có thể sẽ kích động đến điện hạ nên hắn ta thức thời không mở miệng.
Sắc mặt Tần Chí cứng lại, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Thế nhưng thời điểm này không cho phép hắn nghĩ nhiều, Tần Chí lạnh lùng nói: “Ra tay!”
“Vâng!”
Mấy ám vệ tựa như bóng ma, lặng lẽ bám sát sau lưng Tần Chí. Cả đoàn người như u linh, im hơi lặng tiếng tiến về nghị sự đường trên đảo.
Đa số hải tặc đã bị cuộc tập kích trước đó thu hút hoặc đi dập lửa, ngược lại bên này lại chẳng còn mấy tên canh giữ.
Có lẽ chúng cho rằng kẻ địch khó lòng tới đây trong thời gian ngắn.
Các ám vệ vốn am hiểu chuyện gây rối, dù ít người vẫn có thể tạo ra khung cảnh giả như thể có hàng trăm kẻ địch tập kích từ bốn phía của đảo, thu hút đám hải tặc tản ra.
Mục tiêu chuyến này của bọn họ là giết chết ba vị đương gia còn lại trên đảo.
Đảo hải tặc có bốn đương gia, đêm qua Nhị đương gia đã dẫn đám hải tặc lên bờ cướp bóc. Khi Tần Chí và thuộc hạ chiếm được thuyền hải tặc thì không phát hiện Nhị đương gia trên thuyền, kẻ đó hoặc đã chết hoặc đang tìm đường thoát.
Về việc này, Tần Chí cũng không bận tâm mấy.
Dù Nhị đương gia kia chết hay chạy thoát cũng chẳng thể nhanh bằng bọn họ, tạm thời không cần lo gã ta sẽ quay lại báo tin.
Người xưa có câu, bắt giặc phải bắt vua trước, chỉ cần diệt xong bốn đương gia trên đảo, từ từ dọn sạch bọn hải tặc còn lại cũng không muộn.
Trước khi lên đảo, Tần Chí đã nhân lúc đêm tối dẫn người lặn xuống biển, phá hỏng toàn bộ thuyền hải tặc, bọn chúng tuyệt đối không thể thoát bằng đường thủy, chỉ cần chờ quân đội Đại Vũ tới là xong.
Tuy khởi hành vội vã nhưng Tần Chí đã sắp đặt mọi thứ thỏa đáng.
Cả đoàn ẩn mình trong đêm, tiến thẳng tới nghị sự đường.
Nếu gặp phải hải tặc dọc đường đi, trước khi bọn chúng kịp phản ứng, ám vệ đã thành thạo bịt miệng cứa cổ.
Xưa nay, ám vệ theo Thái tử gia làm những việc thế này không ít lần. Năm đó, khi Thái tử mới mười hai tuổi, bọn họ đã cùng hắn xâm nhập thành trì do Bắc Man chiếm đóng nhân lúc đêm tối, quấy nhiễu một phen long trời lở đất rồi phóng hỏa rút lui.
Sau này, việc quân Trấn Bắc dễ dàng thu phục được tòa thành ấy cũng có công lao của Tiểu Thái tử, chỉ là ngoài Hoàng thượng và Trấn Bắc Hầu thì không ai hay biết.
Những năm qua, ám vệ đi theo Thái tử đã tiêu diệt không ít thổ phỉ, có thể nói là kinh nghiệm dày dạn.
Vì vậy, lần này hành động cực kỳ gọn ghẽ, bọn họ kéo thi thể hải tặc vừa bị giết giấu vào rừng cây bên cạnh.
Khi tới gần nghị sự đường, sau khi quan sát số lượng thủ vệ, Tần Chí dẫn ám vệ men theo các tán cây, lặng lẽ tiếp cận rồi bất ngờ tập kích từ phía sau, nhanh chóng giải quyết đám hải tặc canh gác bên ngoài.
Tiếp đó, bọn họ ẩn mình ở nơi thuận tiện để nghe lén bên ngoài nghị sự đường.
Trong nghị sự đường, ba vị đương gia đang tranh cãi kịch liệt. Nội dung tranh cãi xoay quanh kế hoạch cướp bóc tối qua, nhiều lần nhắc đến người đã tiếp xúc với chúng. Nếu không phải kẻ đó hứa hẹn cho lợi lộc, đám hải tặc hung ác này cũng sẽ không liều lĩnh lên đất liền tập kích vào ban đêm.
Trong nghị sự đường, ngoài ba vị đương gia còn có quân sư và những kẻ nòng cốt của đám hải tặc, tổng cộng hơn hai mươi người.
Sau khi phán đoán xong, Tần Chí ra hiệu cho ám vệ bên cạnh.
Ám vệ lấy từ trong ngực ra một vật gì đó rồi châm lửa rồi ném qua cửa sổ.
Sau khi thứ đó rơi vào lập tức bốc khói đen dày đặc, nhanh chóng lan khắp gian phòng khiến người bên trong không nhìn thấy gì. Đám hải tặc lập tức hoảng loạn, hiểu rằng kẻ địch đã áp sát, vội vàng chạy tới cửa thoát thân, nào ngờ cửa sổ đều đã bị khóa kín.
Ám vệ hành động rất nhanh, lúc khói mới bốc lên đã khóa hết cửa sổ từ bên ngoài.
“Phá cửa mau!” Đại đương gia có vết sẹo dữ tợn trên mặt quát lớn.
Cả đám vội vã lần mò tìm cửa, định phá cửa thoát ra.
Thế nhưng khói dày đặc khắp phòng, hễ hít thở là bị ngạt ngay chứ đừng nói tới việc phá cửa. Chẳng mấy chốc cả đám đã ho sặc sụa, miệng kêu cứu thảm thiết.
Đại đương gia là người quyết đoán, thấy đám thuộc hạ vô dụng như thế thì không trông mong gì nữa. Hắn ta nhắm hai mắt lại, lần theo trí nhớ tới cạnh bàn, cầm lấy bình hoa lớn đặt trên đó.
Trong bình còn nửa bình nước, hắn ta dốc thẳng nước lên đầu lên mặt.
Nước chảy xuống mặt, lọt vào mắt, phần nào xoa dịu cảm giác đau rát do khói gây ra.
Đại đương gia xé phần áo ướt đẫm, lấy vải ướt bịt kín mũi miệng rồi nhanh chóng chạy về phía cửa. Chỉ là mới đi được mấy bước, hắn ta chợt nhớ ra gì đó, bèn quay lại tìm Tam đương gia và Tứ đương gia.
Hắn ta lớn tiếng gọi: “Tam đệ, tứ đệ, mau tìm nước dội lên y phục, lấy y phục ướt bịt mặt.”
Khói quá cay, cả đám người trong phòng chỉ thấy hai mắt nóng rát, hơi thở nặng nhọc như đang bị mắc kẹt trong biển lửa.
“Đại ca, nước ở đâu đây?” Tứ đương gia vừa ho vừa hỏi.
Tam đương gia nhớ tới bố cục trong nghị sự đường bèn kêu lên: “Bình hoa trên bàn có nước!”
“Khụ khụ khụ, Tam đương gia, cho ta xin chút nước đi.” Quân sư gào lên.
Trong nghị sự đường không có nhiều bình hoa, dù sao đám hải tặc này chỉ là bọn cướp, nào có thú tao nhã bày biện đồ sứ trong phòng.
Chỉ có quân sư là kẻ đọc sách, ưa thích phong nhã. Mấy bình hoa này là chiến lợi phẩm khi chúng cướp được từ thuyền buôn Đại Vũ.
Cuối cùng, cả đám lục tìm hết bình hoa trong phòng, sợ thiếu nước nên không ai dám dội thẳng lên đầu như Đại đương gia, chỉ thấm ướt áo rồi bịt kín mặt.
Có vải ướt che mặt, tuy vẫn ho khan liên tục nhưng dễ chịu hơn đôi chút. Mọi người dần tích góp được sức lực, lảo đảo mò mẫm chạy về phía cửa lớn.
Lần này, bọn chúng đồng lòng hợp sức đẩy cửa, cuối cùng cũng đẩy được cửa ra.
Khi thấy cửa mở, cả đám chẳng kịp nghĩ bên ngoài có địch hay không mà vội vã ùa ra, chỉ mong rời khỏi gian phòng đầy khói đặc.
Nếu không ra nhanh, bọn chúng thật sự sẽ sặc khói mà chết.
Người đầu tiên lao ra còn chưa kịp mở mắt đã bị chém bay đầu, phần thân còn lại theo quán tính chạy thêm mấy bước rồi đổ gục xuống đất.
Những kẻ phía sau bị thi thể ngáng chân, tưởng kẻ địch ra tay nên vô thức hét lên thất thanh.
“Ai đó?”
Đại đương gia quát lớn, giọng vang rền như chuông đồng, nhanh nhẹn né sang một bên.
Tam đương gia, Tứ đương gia và quân sư đều theo sát phía sau Đại đương gia.
Tuy phần lớn đám hải tặc này đều là phường liều mạng nhưng kẻ có thể làm đương gia đảo hải tặc cũng không phải loại ngu dốt. Chúng biết ngoài cửa nhất định có địch mai phục, vì thế sau khi mở cửa không vội lao ra mà để thuộc hạ đi trước.
Như vậy, nếu kẻ địch ra tay thì ít nhất cũng có kẻ chết thay, giành chút thời gian cho bọn chúng.
Đại đương gia gắng mở đôi mắt cay xè, nhờ ánh lửa bập bùng ngoài nghị sự đường mà nhìn thấy một nam nhân đứng sừng sững cách đó không xa.
Dáng người hắn cao lớn, đứng ngược sáng nên không nhìn rõ dung mạo, tay cầm trường đao tỏa sát khí lạnh lẽo, máu từ lưỡi đao nhỏ giọt từng giọt.
Lúc này, nam nhân ấy lại nhấc trường đao lên.
Đao quét qua, thêm một đầu hải tặc nữa rơi xuống, thi thể không đầu ngã gục trên đất.
Cằm Đại đương gia khẽ giật giật, đôi mắt đau rát dữ dội, cổ họng khô khốc không thốt thành lời.
Hắn ta không biết nam nhân đáng sợ cầm đại đao, chém đầu người như chẻ dưa ấy là ai nhưng sát khí trên người hắn không hề thua kém đám hải tặc giết người vô số, rõ ràng là kẻ giết chóc quen tay.
Chỉ trong chớp mắt giáp mặt, đối phương đã chém đầu năm tên hải tặc.
Lúc này, người đó cầm trường đao, cơ thể nhanh nhẹn tựa báo săn, lưỡi đao trắng như tuyết mang theo khí lạnh bức người xẹt thẳng tới cổ Đại đương gia.
Khi nãy Đại đương gia đã hít vào không ít khói, tay chân vẫn còn bủn rủn, theo phản xạ bèn đẩy Tam đương gia bên cạnh ra chắn.
Đầu Tam đương gia lập tức bị chém đứt, bay vút lên, vẻ mặt gã ta còn nguyên nét bàng hoàng và khó tin, dường như không ngờ Đại đương gia lại đẩy mình ra, càng không tin nổi bản thân chết nhanh đến vậy.
Đúng lúc đó, Tứ đương gia mở mắt, thấy cảnh tượng ấy thì gào lên thê thảm: “Tam ca!”
Gã ta phẫn nộ cực điểm, rút đại đao bên hông vung tới muốn chém chết tên hung thủ đã giết tam ca của gã ta.
Keng một tiếng, đao chạm đao vang lên tiếng kim loại rền rĩ. Tay Tứ đương gia tê dại, nếu không gắng sức thì có lẽ đại đao đã văng khỏi tay.
Tiếc rằng chưa kịp ra chiêu thứ hai, trường đao của đối phương lại quét tới, trong khoảnh khắc đã chém mất nửa bờ vai gã ta.
Tứ đương gia rú lên thảm thiết, đao trong tay rơi xuống đất, bản thân gã ta cũng không còn làm được gì.
Máu của Tam đương gia bắn khắp người Đại đương gia, cả quân sư bên cạnh hắn ta cũng bị vấy máu đầy mình.
Quân sư sợ mất mật.
Những kẻ có thân phận trên đảo hải tặc dĩ nhiên chẳng có ai là kẻ nhát gan, chỉ là trước giờ bọn chúng luôn cầm đao kiếm hại người tay không tấc sắt. Là thợ săn, là đao phủ, chúng chỉ cần hưởng thụ tiếng kêu thảm thiết của kẻ yếu.
Nay gió đổi chiều, bọn chúng thành kẻ yếu, phải đối mặt với lưỡi đao có thể đoạt mạng bất cứ lúc nào thì lại sợ đến vỡ mật, thậm chí không nhịn được mà muốn quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Nhưng trước kia khi bọn chúng còn là những kẻ sát nhân, dẫu những người ấy có quỳ gối van xin, bọn chúng cũng chỉ cười ha hả, giơ cao đao kiếm trong tay chém rơi đầu họ, treo lên cành cây trước cửa, thỏa thích nghe tiếng gào thét trước khi chết của những người ấy.
Cho nên, lời cầu xin của quân sư lúc này hoàn toàn vô dụng. Thậm chí khoảnh khắc bị chém đứt đầu, quân sư còn nghĩ chẳng lẽ đây chính là báo ứng.
Đám hải tặc lao ra khỏi nghị sự đường đều bị người chắn ở cửa giết sạch, cuối cùng chỉ còn lại Đại đương gia.
Lúc này, Đại đương gia đã hồi phục không ít, động tác cũng trở nên linh hoạt hơn. Hắn ta có thể ngồi lên vị trí Đại đương gia của đảo hải tặc thì dĩ nhiên không phải hạng tầm thường, không chỉ có dũng mà còn có mưu. Vừa rồi, hắn ta đã lợi dụng cái chết của đám hải tặc để tranh thủ thời gian khôi phục sức lực cho bản thân.
Trông Đại đương gia lúc này chẳng khác nào một con linh cẩu hung hãn khát máu, đôi mắt tràn đầy sát khí dữ tợn nhìn chằm chằm vào người đối diện, nở nụ cười âm u lạnh lẽo: “Ngươi đã chọc giận ta!”
Hắn ta rút một cây búa lớn từ sau lưng ra, giương ngang trước ngực, đôi mắt to như chuông đồng, tia máu giăng khắp con ngươi.
Những kẻ quen biết hắn ta đều hiểu rằng lúc này Đại đương gia đã bị cơn giận làm cho phát điên.
Đối phương không thèm nhiều lời mà lao thẳng về phía Đại đương gia.
Trường đao vung lên mang theo kình phong lạnh buốt, nhắm thẳng vào cổ Đại đương gia.
Đại đương gia gầm lên, giơ búa đỡ đao. Hắn ta hét lớn một tiếng, chân giậm mạnh xuống đất, búa lớn lập tức ép trường đao bật ngược trở lại.
Trời sinh hắn ta đã có sức mạnh phi thường, cú phản công này quả thật đã khiến đối phương bị chấn lui mấy bước.
Khi đối phương lùi lại vừa khéo lùi tới bên ngọn đuốc, ánh lửa bập bùng chiếu sáng gương mặt người nọ khiến Đại đương gia nhìn rõ dung mạo của đối phương.
Trước mắt hắn ta là một nam nhân có dung mạo tuấn mỹ, trên người vừa toát ra khí chất cao quý vừa lộ sát khí lạnh lẽo, tuyệt đối không phải người thường. Tuy Đại đương gia chưa từng gặp hắn nhưng thoáng nghĩ đã biết hắn là ai.
Thái tử của Đại Vũ.
Dạo gần đây, chỉ cần nghe ngóng đôi chút ở vùng Giang Nam là sẽ biết đến chuyện Thái tử Đại Vũ tuần sát phủ Thanh Hà. Đám hải tặc cũng nhận được không ít tin tức nên dạo này không dám lên bờ, sợ vô tình đụng phải hắn.
Thái tử Đại Vũ tới Giang Nam chắc chắn sẽ có quân đội hộ tống, quân phòng bị ở Giang Nam cũng nghiêm ngặt hơn hẳn trước kia.
Cho dù hải tặc có hung hăng tới đâu cũng không dám lên bờ vào lúc này. Nếu lỡ làm bị thương Thái tử Đại Vũ, chọc giận vị Hoàng đế Đại Vũ nổi tiếng thương con ấy thì chắc chắn bọn chúng sẽ bị quân đội vây quét.
Trừ phi có món lợi cực lớn, nếu không làm sao bọn hải tặc dám mạo hiểm lên bờ vào lúc này.
Nghĩ tới người đã liên hệ với bọn chúng dạo trước, Đại đương gia nghiến răng ken két, nỗi hận ngùn ngụt trào dâng trong lòng, cuối cùng cũng rõ mình đã bị gài bẫy.
Quả thật đối phương đã hứa hẹn với bọn chúng không ít lợi ích, xúi giục bọn chúng đổ bộ cướp bóc trấn Vu Hải và mấy thôn làng lân cận.
Khi ấy Đại đương gia nghĩ, dù sao cũng không phải lên phủ Thanh Hà nơi Thái tử đang ở, chỉ cần cướp xong rút nhanh chắc chắn không sao. Nào ngờ lại rước họa, dẫn Thái tử Đại Vũ tới cửa.