Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 195

Những buổi yến tiệc chiêu đãi sứ thần nước ngoài thế này thường chẳng mấy ai để ý đến đồ ăn trên bàn.
Hầu như ai cũng mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, lúc nào cũng để ý đến Hoàng đế Đại Vũ và tình hình xung quanh, giả lả nhiệt tình giao thiệp với người Đại Vũ và sứ thần nước khác. Đồ ăn trên bàn gần như chẳng bị động đũa mấy.
Trong những trường hợp thế này, mọi người chủ yếu uống rượu, giao thiệp, có mấy ai để ý đồ ăn thế nào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhưng trong buổi cung yến hôm nay, khi các cung nữ xinh đẹp mặc cung trang đẹp đẽ dâng rượu ấm lên lại chẳng một ai động vào rượu, ai nấy đều nhiệt tình gắp đồ ăn trên bàn.
Món ăn vô cùng phong phú, lại còn nóng hổi thơm ngát.
Giữa mùa đông lạnh giá, dù có đốt lò sưởi trong điện thì cũng chẳng đủ ấm, ngồi lâu một chỗ khiến chân tay lạnh buốt, chẳng ai không muốn được thưởng thức một bữa ăn nóng hổi.
Theo lời đề nghị của Ôn Như Thủy, nhóm ngự trù chế biến món ăn xong thì vẫn để trên bếp hầm nhỏ lửa hoặc hấp cách thủy, sau đó chuyển đồ đến thiên điện từ sớm để rút ngắn thời gian dâng đồ lên, tránh để bị nguội.
Vì vậy, đồ ăn được bưng lên vẫn còn nóng hôi hổi, lại còn phong phủ đủ các chủng loại, không chỉ thơm nức mũi mà màu sắc và cách trình bày cũng rất đẹp mắt.
Mọi người trong điện nhìn mà hoa hết cả mắt.
Đặc biệt là các quan viên Đại Vũ đã quen với các buổi cung yến, bọn họ đều thắc mắc không biết tại sao yến tiệc hôm nay lại thịnh soạn thế, chẳng hề tùy tiện như mọi khi. Chẳng lẽ Hoàng thượng đặc biệt sai ngự trù chuẩn bị kỹ lưỡng để chiêu đãi sứ thần?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhìn những món ăn trên bàn, không chỉ các sứ thần nước ngoài mà ngay cả bọn họ cũng không biết nhiều món được làm từ cái gì, chỉ biết là khi thẫm đẫm nước sốt thì vô cùng ngon miệng và chắc bụng.
Còn có mấy loại bánh ngũ cốc nhiều màu sắc được trình bày đẹp mắt, ăn thử thì thấy mỗi loại lại có hương vị khác nhau, chẳng qua loại nào cũng thơm ngon hấp dẫn.
Có vài người có vị giác nhạy bén lại phát hiện ra có hai loại nguyên liệu chính của những món này, một loại bở,mềm, vô vị; một loại mềm mại, hơi ngọt.
Một sứ thần nước ngoài vui mừng hỏi: "Hoàng thượng, có phải điều bất ngờ mà người muốn ban cho chúng thần hôm nay chính là hai loại lương thực chính trong cái đĩa sứ này không?"
Người nọ cầm một miếng khoai tây hấp được cắt bằng phẳng lên, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hỏi.
Khoai tây hấp không có hương vị gì đặc biệt nhưng họ lại nhận ra nó có thể hầm với thịt, xào hoặc làm bánh... Cách chế biến đa dạng lại dễ kết hợp với những thứ khác, chỉ cần chấm với chút muối thôi cũng đủ ngon rồi.
Chiêu Nguyên Đế cười nói: "Chính xác, đây là khoai tây..."
Nói rồi, ông ấy giới thiệu sơ qua về khoai tây.
Tiếp đó, một vị sứ thần khác cầm một miếng bí đỏ hấp lên, cao giọng hỏi là cái gì, Chiêu Nguyên Đế cũng kiên nhẫn giới thiệu.
"Hoàng thượng, chúng thần chưa từng nghe nói đến khoai tây và bí đỏ, không biết có phải là loại lương thực mới vừa có năng suất cao vừa ngon giống như ngô và khoai lang mà quý quốc mới phát hiện gần đây không?"
Khuôn mặt vị sứ thần vừa hỏi đã trở nên vô cùng cuồng nhiệt.
Lần này bọn họ đến Đại Vũ đều là vì nhận được tin tức về ngô và khoai lang, nào biết Đại Vũ còn mang đến cho họ thêm một bất ngờ lớn như vậy.
Vì thời điểm họ tới không thích hợp nên chỉ mới nghe nói đến chứ chưa có được thưởng thức bắp ngô và khoai lang thực sự, khác với tối nay được chính miệng nếm thử hương vị của khoai tây và bí đỏ, rồi bị chúng hoàn toàn chinh phục.
Nếu sản lượng của chúng cao như vậy, có khả năng thích ứng tốt với đất đai, được mang về trồng ở đất nước của họ thì chắc chắn dân chúng cũng sẽ điên cuồng về hai loại lương thực này.
Chiêu Nguyên Đế lại xác nhận một lần nữa.
Điều này khiến tất cả các sứ thần nước ngoài đều phát cuồng.
Rất nhiều dân chúng Đại Vũ trong điện cũng không biết khoai tây và bí đỏ, bởi vì những người biết chuyện đều sáng suốt giữ im lặng, không dám tiết lộ ra ngoài, đến người nhà cũng không nói nên số người biết về hai loại lương thực này không nhiều lắm.
Dù một vài sứ thần có dùng vài thủ đoạn dò la tin tức nhưng vì chưa thấy tận mắt nên không thể tưởng tượng ra được, cũng không thể nói thẳng trước mặt người Đại Vũ là mình đã bí mật tìm hiểu rồi, thế nên dù biết cũng phải giả vờ không biết.
Chẳng qua, khi người Đại Vũ nhìn thấy biểu cảm điên cuồng của các sứ thần nước ngoài thì đều tỏ thái độ rất kiêu hãnh.
Dù sao thì chỉ cần nhìn thấy những sứ thần nước ngoài từng kiêu căng ngạo mạn giờ đây phải phát cuồng vì lương thực của Đại Vũ thì họ đều cảm thấy rất tự hào và xúc động. Nhưng ngoài mặt, họ vẫn phải giữ vẻ điềm tĩnh, biểu hiện ra phong phạm của Đại Vũ.
Buổi cung yến lần này diễn ra rất thành công, cũng khiến những sứ thần nước ngoài đầy ý đồ này cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Ban đầu, các sứ thần nước ngoài ở lại kinh thành không chịu rời đi là vì muốn có được hạt giống ngô và khoai lang, còn có vài âm mưu lén lút không thể công khai.
Nhưng lúc này, nghe nói Đại Vũ còn có loại lương thực khác, ăn ngon hơn, sản lượng cũng cao không kém, chỉ cần họ kiên nhẫn chờ đợi thì tương lai có thể mượn được nhiều hạt giống để mang về nước mình...
Thế là các sứ thần nước ngoài đều nảy ra ý đồ mới.
Những ngày sau đó, hầu như ngày nào cũng có sứ thần tiến cung yết kiến Hoàng đế.
Mới đầu Chiêu Nguyên Đế còn tiếp kiến bọn họ nhưng về sau thấy phiền quá, bèn để mấy đại thần lão luyện ra mặt đàm phán về việc thuê hạt giống, cũng ngầm ám chỉ có thể "vặt lông" bọn họ nếu cần thiết.
Quốc gia bọn họ có thứ gì mà Đại Vũ thiếu thì đều có thể dùng để trao đổi.
Mấy lão cáo già đó đã lĩnh hội được ý của Hoàng đế, thế là đều giữ thái độ hòa nhã khi đàm phán với sứ thần nước ngoài.
Tần Chí thân làm Thái tử cũng bị Chiêu Nguyên Đế ném vào cuộc, phải tham gia cùng để học hỏi các sứ thần.
Mới đầu Tần Chí chỉ im lặng quan sát, về sau cuối cùng cũng nhập cuộc, sử dụng thủ đoạn lạnh lùng sắc bén đẩy lùi tất cả những sứ thần muốn chiếm lợi.
Sứ thần nước ngoài: "..." Bọn họ thà đàm phán với mấy lão cáo già xảo quyệt của Đại Vũ còn hơn phải đối mặt với vị Thái tử chó má này.
Mỗi tối, Bùi Chức nghe Thái tử kể lại chuyện hôm nay hắn "chém giết" đám sứ thần nước ngoài trên bàn đàm phán thế nào thì đều không nhịn được cười khúc khích, vô cùng vui sướng.
Nàng rất thích nhìn hắn tung hoành ngang dọc như vậy.
Nếu vị Thái tử này sống ở tận thế thì chắc chắn sẽ khiến lũ zombie thông minh kia khiếp sợ trên bàn đàm phán của loài người và zombie, nghĩ đến đã thấy sảng khoái rồi.
Thời điểm này, cuối cùng cũng có thể thu hoạch cà chua ở thôn trang rồi.
Loại cà chua này còn có tên gọi khác là cà chua bi, không chỉ có thể làm trái cây mà còn làm rau củ được, có thể kết hợp với rất nhiều nguyên liệu khác, cuộc sống của người hiện đại gần như không thể tách rời khỏi nó.
Sốt cà chua, trứng tráng cà chua, thịt bò nạm hầm cà chua, lẩu cà chua, cà chua nướng,...
Chỉ riêng các món liên quan đến cà chua thôi đã nói cả ngày không hết rồi.
Ôn Như Thủy đang ôm một quả cà chua to hơn cả bàn tay, vừa cắn một miếng đã cảm động suýt rơi nước mắt.
Kiếp này nàng ấy lại được ăn cà chua rồi!
Mà hương vị của nó còn ngon hơn bất cứ quả nào nàng ấy từng ăn trước đây, vị quả đậm đà, thịt quả mềm mại tuyệt vời. Dù có ăn sống hay nấu lên thì đều là lựa chọn tuyệt vời.
Thế là nàng ấy lập tức sai đầu bếp làm sốt cà chua, chiên thêm ít khoai tây giòn rụm rồi cùng ngồi thưởng thức với Bùi Chức, vừa ăn vừa cảm động không thôi.
Bùi Chức cười hỏi: "Xúc động đến thế cơ à?"
Ôn Như Thủy lau nước mắt, cảm thán: "Thái tử phi không biết đâu, ta còn tưởng đời này chẳng thể ăn được những thứ này nữa, nào ngờ giấc mơ đã trở thành hiện thực. Quả nhiên con người vẫn nên có ước mơ..."
Dù biết "Ôn Như Thủy" vốn chính là mình nhưng nàng ấy vẫn hoài niệm cuộc sống hiện đại hơn. Nhìn thấy những thứ quen thuộc như ngô, khoai lang, khoai tây và bí đỏ lần lượt xuất hiện ở Đại Vũ nhờ nỗ lực của bọn họ, một cảm giác thỏa mãn khó tả trào dâng trong lòng nàng. Đó là sự hoài niệm và an ủi về ký ức kiếp trước.
Hôm nay mới đầu giờ trưa Tần Chí đã quay về, về đến nơi thì thấy hai nữ tử đang ngồi quây quần ăn uống thì ánh mắt bỗng sắc bén như điện.
Ôn Như Thủy lập tức ngừng khóc, run run rẩy rẩy đứng dậy thi lễ.
Người hiện đại không có quan niệm tôn ti, cũng không có cảm nhận sâu sắc về hoàng quyền nhưng khi sống trong cái thời đại mà hoàng quyền là tối thượng này, đối mặt với những hoàng tộc trời sinh đã cao quý, hiển nhiên sẽ sinh ra lòng kính sợ.
Dù là Hoàng đế hay Thái tử thì trên người bọn họ đều có một loại khí chất uy nghiêm khiến rất ít người có thể bình tĩnh tự nhiên trước mặt họ.
Ôn Như Thủy cũng vậy, mỗi lần đối diện với Chiêu Nguyên Đế và Thái tử nàng ấy đều thấm thía ý nghĩa sâu sắc của hoàng quyền, hoàn toàn không có tâm lý ưu việt và cao cao tại thượng của người hiện đại.
"Điện hạ, chàng về rồi à." Bùi Chức tươi cười chào hỏi, vô hình trung che chắn cho Ôn Như Thủy khỏi áp lực của Thái tử.
Ôn Như Thủy nhanh chóng lui sang một bên, cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình xuống thấp nhất.
Tần Chí khẽ đáp, ánh mắt rơi xuống mấy món đồ trên bàn, rồi hỏi: "Đây là gì?"
"Khoai tây chiên với sốt cà chua, ngon lắm, điện hạ có muốn thử không?" Bùi Chức cười híp mắt đề cử món ăn sẽ nổi tiếng toàn cầu trong tương lai.
Tần Chí gật đầu nhưng không động tay mà mong đợi nhìn nàng.
Bùi Chức hiểu được ánh mắt của y, bèn tự tay cầm một miếng khoai tây chiên vàng ruộm lên, chấm vào sốt cà chua rồi bón cho hắn.
Tần Chí chậm rãi nhai thử rồi nuốt xuống, bình phẩm: "Không tệ."
Thái tử điện hạ không phải người xem trọng việc ăn uống, có thể được hắn khen một câu "Không tệ" thì có thể thấy sức hút của khoai tây chiên thực sự rất mạnh.
"Chúng được làm thế nào?" Thế là Bùi Chức kể lại sơ lược quá trình chế biến cho hắn nghe, còn nói trong bếp vẫn còn khoai tây dự trữ, nếu hắn muốn ăn thì có thể sai người chiên thêm.
Tần Chí nói: "Bảo người làm thêm một ít, lát nữa cô mang đến Cần Chính điện cho phụ hoàng nếm thử."
Bùi Chức hơi ngẩn người, sau đó mới khẽ gật đầu.
Dường như Thái tử điện hạ chỉ quay về thăm Thái tử phi một cái rồi đi ngay, trước khi đi còn không quên cầm hết chỗ khoai tây chiên và sốt cà chua ngự trù vừa làm xong theo.
Người vừa khuất bóng, Ôn Như Thủy lập tức vỗ ngực bảo Bùi Chức: "A Thức, Thái tử điện hạ đặc biệt quay về để bắt gian à?"
Bùi Chức: "... Bắt gian?"
"Chính xác! Ánh mắt hắn nhìn ta vừa nãy cứ như đang nhìn gian phu ấy, hung dữ lắm! Ta còn tưởng sắp bị ánh mắt ấy xử đẹp luôn rồi..." Ôn Như Thủy sợ hãi nói.
Sắc mặt Bùi Chức có vẻ kỳ lạ, cuối cùng nàng cũng hiểu ra tại sao ánh mắt lúc nãy của vị Thái tử gia kia lại cổ quái như vậy.
Nghĩ đến đây thì không khỏi đỡ trán: "Yên tâm đi, chàng ấy chỉ trông hung dữ thế thôi chứ thật ra chưa từng ra tay với người vô tội bao giờ, mấy tin đồn bên ngoài đều không phải sự thật đâu."
Ôn Như Thủy gật gật đầu, lẩm bẩm: "Hắn là nam chính đấy, nam chính chắc chắn không phải kẻ xấu giết chóc bừa bãi, chắc chắn phương diện đạo đức không có vấn đề gì... Chẳng qua ngoại hình của hắn quá dễ đánh lừa thị giác, chẳng có ai là không sợ hắn cả."
*
Một bên khác, Chiêu Nguyên Đế đang nghi hoặc nhìn mấy món đồ Thái tử vừa mang đến cho mình.
"Chí Nhi, mấy cái này là gì vậy?"
Thái tử bình tĩnh nói: "Lúc nãy nhi thần quay về Đông cung, thấy Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa đang dùng mấy món này nên mới hỏi thăm vài câu. Nghe nói là dùng cà chua và khoai tây làm ra, đây là sốt cà chua, còn đây là khoai tây chiên, mời phụ hoàng nếm thử."
Ánh mắt Chiêu Nguyên Đế rơi xuống đĩa sốt cà chua, sắc mặt biến ảo khôn lường.
Lý Trung Hiếu thử độc theo quy củ rồi mới đưa khoai tây chiên chấm sốt cà chua cho Hoàng đế nhờ sự chỉ dẫn của Thái tử.
Chiêu Nguyên Đế vừa ăn một miếng đã sáng mắt lên, lập tức vẫy tay ra hiệu cho mọi người trong điện lui ra rồi bảo Thái tử: "Chí Nhi, Thái tử phi của con có ý kiến gì với trẫm phải không?"
Tần Chí khó hiểu nhìn phụ hoàng nhà mình: "Cớ sao phụ hoàng lại nói vậy?"
"Không thì sao cà chua được ăn rồi mà Thái tử phi lại không nói với trẫm một tiếng? Chẳng lẽ nó ghét trẫm ăn nhiều quá?" Chiêu Nguyên Đế không thoải mái lắm.
Thật ra ông ấy cũng có làm cái gì đâu chứ, cùng lắm là sai người đi hái một ít hoa màu trong thôn trang của Thái tử phi về khi chúng chín hay là vô tình chặn lấy đồ ăn Thái tử dành cho Thái tử phi thôi mà... Ông ấy thật sự không làm gì cả, chắc Thái tử phi không phải người nhỏ nhen thế chứ?
Tần Chí cạn lời, bất lực nhìn phụ hoàng nhà mình, thì ra người cũng biết việc mình làm là không đúng à?
Làm gì có công đa nhà ai suốt ngày lén lút cướp đồ của nhi tức chứ?
Thấy biểu cảm của Thái tử, Chiêu Nguyên Đế vội giả vờ như không thấy, khẽ ho một tiếng rồi hỏi thăm về chuyện cà chua. Sau đó, ông ấy bảo Thái tử chuyển lời cho Thái tử phi, ngày mai sai người ở thôn trang mang một giỏ cà chua đến. Lúc đó, các chủ tử trong cung sẽ tổ chức một bữa tiệc cà chua cùng Thái hậu.
Tần Chí còn nói gì được nữa? Tất nhiên là đồng ý rồi.