Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 188

Tần Chí mặt lạnh như tiền, sải bước rời khỏi cung.
Suốt quãng đường, các cung nhân và đại thần thấy thế cũng vội vàng tránh sang một bên, thức thời không dám chọc giận hắn.
Rõ ràng hôm nay tâm trạng của Thái tử rất kém, cả người đều tỏa ra một luồng sát khí rất lớn, giống như sắp ra tay khiến người ta khiếp sợ không dám tới gần. Cho dù hai năm nay Thái tử rất ít khi động tay, chỉ tập trung làm việc chứ không đánh ai nữa nhưng các cung nhân và đại thần vẫn không thể quên những chiến tích lẫy lừng năm xưa của hắn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chẳng ai muốn giữa thanh thiên bạch nhật thế này lại bị Thái tử túm lại đánh cho một trận chỉ vì vô tình chắn đường hắn, xong sau đó lại còn chẳng dám kêu than.
Chiêu Nguyên Đế nghe cấm vệ báo tâm trạng Thái tử không tốt thì có chút ngạc nhiên, khẽ hỏi: “Ai chọc giận nó thế?”
Cấm vệ tới báo chuyện khôn ngoan im lặng không nói gì.
Lý Trung Hiếu thấy thế, đành cắn răng nói: “Có thể là những lời đồn đãi trong Kinh thành dạo gần đây đã chọc đến Thái tử điện hạ.”
“Lời đồn gì? Đồn về chuyện gì?” Hoàng thượng lộ vẻ kinh ngạc.
Tuy những lời đồn này lan truyền nhanh nhưng ít khi nào lọt đến tai của người trong cuộc, đặc biệt là chẳng có ai có gan để nhắc đến trước mặt của những người liên quan này.
Cho dù là Hoàng thượng hay Thái hậu đều không hề biết gì về những lời đồn bên ngoài. Lý Trung Hiếu mới khéo léo nói qua về những lời đồn đãi kia với Hoàng thượng, cuối cùng nói: “Lời đồn này xuất hiện được mấy ngày rồi nhưng hôm nay thấy dáng vẻ này của điện hạ, chắc ngài ấy đã biết ai là người lan truyền lời đồn ấy…”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mặt của Chiêu Nguyên Đế lập tức đen lại. Vốn dĩ ông ấy chẳng ưa gì kẻ tung lời đồn thất thiệt ấy. Chẳng ai hiểu rõ mục đích của Thái tử phi ở thôn trang bằng chính ông ấy, nghe nói dâu tây đã chín, ớt và dưa hấu cũng sắp đến kỳ thu hoạch, còn bí đỏ và cà chua phải đợi thêm một tháng nữa, ông ấy đang đợi để được nếm thử những quả dâu tây kia.
Huống chi, chuyện Thái tử phi không có thai thì liên quan gì đến người kia chứ? Thái tử không muốn có con, đổ lỗi cho cái bụng của Thái tử phi thì có lợi ích gì đâu?
Chiêu Nguyên Đế tức đến nỗi run người, hỏi: “Đã tra được ai là người phát tán lời đồn đó chưa?”
Cấm vệ nội đình nhìn ông ấy, nhỏ giọng bẩm: “Có lẽ là Khang Bình Trưởng Công chúa.”
“Khang Bình?” Chiêu Nguyên Đế ngạc nhiên: “Khang Bình đâu giống loại nữ nhân lắm lời?”
“Bẩm Hoàng thượng, nghe nói dạo trước, Khang Bình Trưởng Công chúa có nói một câu trong buổi yến tiệc của phủ Thụy Thân vương, sau đó lời đồn được truyền ra, không hiểu sao lại biến tướng thành như thế này…”
Mặt Chiêu Nguyên Đế biến sắc, vội vàng nói: “Nhanh, các ngươi mau đi ngăn Thái tử lại.”
Cấm vệ nội đình đều hiểu rõ tính tình của Thái tử nên lập tức nhận lệnh rời đi ngay. Nhưng mà, khi bọn họ đến thì đã quá trễ.
Chờ đến khi cấm vệ nội đình phụng mệnh chạy đến phủ Khang Bình Trưởng Công chúa, Thái tử đã xông vào bên trong, đánh ngã hết đám thị vệ trong phủ, giống như hung thần ác bá đi đến trước mặt Khang Bình Trưởng Công chúa.
Khang Bình Trưởng Công chúa run rẩy, yếu ớt quát lên: “Thái tử, ngươi muốn gì? Đang yên đang lành sao lại xông vào phủ của bổn cung? Bổn cung cũng chẳng đắc tội gì với ngươi…”
Trong tay Tần Chí cầm một cây roi đỏ, đứng trong gió tuyết, áo choàng lông màu đen đang tung bay phấp phới trong gió.
“Ai nói cô mẫu không đắc tội đến cô?” Giọng hắn khàn khàn, miệng thì cười nhưng trong mắt ngập đầy ý nghĩ giết người, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Khang Bình Trưởng Công chúa không dám nhìn hắn, nếu không cố gắng gượng thì bà ta đã ngã xuống đất rồi.
Mặc dù bà luôn tôn sùng vị trí trưởng tử của Thái tử nhưng trong lòng bà ta cực kỳ sợ hắn, sát khí quanh người Thái tử quá nặng, Thái hậu và hoàng huynh lại quá nuông chiều hắn cho nên chẳng bao giờ kiềm chế những hành vi của hắn, thậm chí khi hắn gây họa còn âm thầm sai cấm vệ dọn dẹp tàn cuộc, khiến thanh danh của Thái tử trong mắt dân chúng luôn rất tốt…
Nhưng người nào quen đều biết, tính khí của Thái tử rất tệ, trước kia chuyện hắn rút roi đánh người là chuyện thường như cơm bữa. Không trêu chọc gì hắn thì thôi nhưng nếu trêu vào hắn thì bị đánh ngay tại chỗ đã là quá may rồi, chỉ sợ nhất là hắn sẽ như diều hâu giăng lưới, theo dõi đối phương ở khắp nơi đến khi moi ra được sai sót của đối phương để trừng phạt mới thôi.
Đời người mà, ai chẳng có lúc sai lầm?
Ngay cả quan lại cả đời liêm khiết cũng có lúc vấp ngã, huống chi Thái tử không chỉ theo dõi kẻ đắc tội với hắn, mà còn giám sát cả gia tộc của người ta, hễ phát hiện sâu mọt nào trong gia tộc là lập tức trừng trị, dùng danh nghĩa chính đáng để trả thù người đụng đến mình.
Đây mới là chỗ đáng sợ nhất của Thái tử.
Đầu năm nay, Thái tử vừa tiếp quản Hộ bộ, thông qua sổ sách ghi chép hắn phát hiện được những vụ tham nhũng, lưu đày một loạt quan viên, đã gióng lên một hồi chuông báo động.
Hiện tại, Thái tử đang điều hành Lục bộ, quan viên trong nha môn lục bộ lúc nào cũng căng thẳng thần kinh, chỉ sợ trong lúc vô tình đắc tội đến hắn.
Khang Bình Trưởng Công chúa thật sự không biết là mình đã đắc tội gì với hắn?
Đúng là bà ta muốn gả nữ nhi cho Thái tử, trở thành nhạc mẫu, cũng từng mong Thái tử phi gặp nạn mà chết đi... Nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua, chưa từng dám hành động, bà ta cũng hiểu rõ hiện tại tốt nhất không nên đối đầu với Thái tử.
Nào biết bà ta đã cẩn thận như thế rồi nhưng hôm nay Thái tử lại dẫn người xông vào địa bàn của bà.
Tần Chí xuyên qua gió tuyết, tiến lại gần, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống Khang Bình Trưởng Công chúa đang được các thị nữ đỡ lấy rồi cố tỏ ra bình tĩnh nhìn hắn.
“Chẳng lẽ cô mẫu không nghe thấy những lời đồn gần đây trong Kinh thành hay sao?”
“Đồn sao, lời đồn gì?” Khang Bình Trưởng Công chúa hỏi, trong mắt có vài phần chột dạ.
Thật ra gần đây trong Kinh thành đang đồn chuyện gì bà ta đều biết rõ, hơn nữa ngọn nguồn của lời đồn này lại xuất phát từ bà ta mà ra nhưng lúc đầu bà ta chỉ tùy tiện nhắc đến một câu ở yến hội do Thụy Vương phi tổ chức thôi, chuyện thành thế này không hề liên quan gì đến bà ta.
Chỉ tại thiên hạ thích thêu dệt chuyện thôi mà.
Tần Chí khẽ cười, tiếng cười ấy khiến người ta run rẩy.
“Xem ra trí nhớ của cô mẫu không tốt, có muốn cô giúp cô mẫu nhớ lại hay không?”
“Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Khang Bình Trưởng Công chúa vô thức hỏi hắn, bà ta không tin hắn dám ra tay với mình, bà ta là trưởng bối của Thái tử đấy.
Khi bà ta đang tự trấn an bản thân mình thì một tiếng vút xé gió vang lên, hai thị nữ bên cạnh đang đỡ bà thét lên kinh hãi, bị đánh văng ra xa. Khang Bình Trưởng Công chúa sợ sắp té, cơ thể trở nên căng thẳng, bị một cái roi trói thật chặt sau đó kéo ra ngoài…
Khi cơ thể bị ném xuống nền tuyết lạnh giá bên ngoài thì cũng là lúc bà ta hét lên thất thanh. Cuối cùng Khang Bình Trưởng Công chúa cũng biết Thái tử muốn gì, hắn không đánh bà ta nhưng sẽ hắn sẽ trói bà ta lại để bà ta chịu trận dưới nền tuyết lạnh giá này..
“Mẫu thân!”
Tuyên Nghi Quận chúa vén váy vội vàng chạy đến, thấy cảnh này sắc mặt trở nên trắng bệch.
Trong lòng nàng ấy vô cùng sợ hãi, cơ thể run lẩy bẩy nhưng nàng ấy không thể khoanh tay đứng nhìn mẫu thân mình bị nhục mạ như thế.
“Thái tử biểu ca, huynh làm gì với mẫu thân của ta thế?” Nàng ấy lao tới ôm chầm lấy mẫu thân của mình, giọng nói nức nở cầu xin: “Thái tử biểu ca, ta cầu xin huynh đừng như thế, thả mẫu thân ta ra đi.”
Tần Chí chẳng thèm nhìn nàng ấy, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm gương mặt hoảng sợ của Khang Bình Trưởng Công chúa: “Giờ thì cô mẫu đã nhớ ra chưa?”
Khang Bình Trưởng Công chúa bị té trong tuyết, khắp mình vừa lạnh vừa đau, còn phẫn nộ vì sự sỉ nhục này nữa. Cơn giận dữ khiến đôi mắt bà ta đỏ ngầu như muốn nứt khỏi khóe mắt.
Bà ta là Trưởng Công chúa được Tiên Đế cưng chiều nhất, rõ ràng thân phận của bà ta vô cùng cao quý, chưa từng bị ai nhục mạ như thế này, huống chi đây lại là một kẻ tiểu bối? Dù cho thân phận Thái tử quả thật rất tôn quý nhưng trong mắt bà ta, Thái tử chính là tiểu bối, hắn nên tôn trọng bà ta mới phải.
“Bổn cung không biết ngươi đang nói cái gì cả!” Bà ta cắn răng nói.
Tần Chí không thể nhịn nổi nữa, thị vệ lập tức đi vào định kéo Tuyên Nghi Quận chúa ra ngoài.
“Buông ta ra…” Tuyên Nghi Quận chúa khóc lóc đến mức mặt mũi đỏ bừng, giãy giụa muốn ôm lấy mẫu thân, nàng ấy không thể để mẫu thân chịu nhục nhã như thế nên vừa khóc vừa kêu: “Thái tử biểu ca, mẫu thân ta làm sai chuyện gì thế? Cầu xin huynh bỏ qua cho mẫu thân đi…”
“Bỏ muội ấy ra!”
Một tiếng quát lạnh lùng vang lên, kèm theo đó là ánh kiếm lạnh lẽo vụt đến.
Thị vệ đang kéo Tuyên Nghi Quận chúa nhạy bén tránh thoát, quay đầu lập tức nhìn thấy một gương mặt đẹp đến mức khó phân biệt rõ là nam hay nữ.
Là tiểu tướng quân Cơ Đàm Chi của phủ Trấn Quốc Tướng quân.
Cơ Đàm Chi nhận được tin tức nên vội vàng chạy đến, từ xa y đã nghe thấy tiếng khóc than của Tuyên Nghi Quận chúa từ gió tuyết truyền đến, cho dù xảy ra chuyện gì thì trái tim của y cũng như bị siết chặt.
Khi y thấy được cảnh tượng này, đầu óc trở nên mơ hồ, không nhịn được nên lập tức ra tay. Đợi đến khi tỉnh táo lại, y lại toát mồ hôi giữa trời tuyết lạnh như thế này. Y vừa dám rút kiếm trước mặt vị Trữ quân này, nếu Thái tử truy cứu, e rằng cả phủ Tướng quân cũng không tránh khỏi liên lụy.
Nhưng khi nhìn thấy Tuyên Nghi Quận chúa khóc lóc thê thảm như thế thì y lại càng không thể làm ngơ.
“Thái tử điện hạ, xin thứ lỗi cho sự thất lễ của thần.” Cơ Đàm Chi vội vàng quỳ xuống nhận tội, nói: “Nhưng mà dù sao Trưởng Công chúa cũng là trưởng bối của ngài…”
Y khéo léo nhắc nhở cho Thái tử rằng dù sao Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn là trưởng bối của hắn, nếu Thái tử ra tay với hai mẫu tử này, nếu tin tức ấy bị truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của hắn.
“Đại ca…”
Tuyên Nghi Quận chúa thấy y đến, như tìm được chỗ dựa cho mình, ánh mắt đầy trông đợi nhìn y, hy vọng y có thể khuyên được Thái tử.
Ánh mắt Tần Chí rơi xuống người Cơ Đàm Chi, cười khẩy: “Cơ Đàm Chi, ngươi quan tâm đến hai người họ thật đấy.”
Cơ Đàm Chi cúi đầu, nhỏ giọng bẩm: “Trưởng Công chúa là thúc mẫu của thần, Tuyên Nghi là muội muội của thần, đương nhiên thần phải quan tâm rồi ạ.”
Không ngờ Thái tử lại bật cười, từng tiếng vỗ tay kèm theo giọng nói lạnh như băng vang lên: “Hay lắm, một người là thúc mẫu, một người là muội muội, không ngờ tiểu tướng quân lại là người trọng tình nghĩa như thế.”
Mi mắt Cơ Đàm Chi khẽ run lên, cúi đầu không đáp.
“Đã thế thì ngươi chịu tội thay cho họ được không?” Thái tử dùng giọng điệu hòa nhã để thương lượng với y.
Sắt mặt Cơ Đàm Chi khẽ cứng đờ, hỏi: “Điện hạ, thần có thể hỏi một câu được không, không biết đã xảy ra chuyện gì khiến ngài nổi giận như thế?” Y không ngu đến mức không nhìn ra được mục tiêu của Thái tử chính là Khang Bình Trưởng Công chúa.
Tuyên Nghi là một người rất hiểu thảo, nàng ấy chỉ bị Khang Bình Trưởng Công chúa làm liên lụy thôi.
Tần Chí tỏ ra rất dễ nói chuyện, sai người thuật lại những lời đồn gần đây trong Kinh thành, cuối cùng hỏi: “Tiểu tướng quân có biết những lời đồn gần đây không?”
Cơ Đàm Chi nghe hắn nói thế thì tim bỗng giật thót một cái.
Đương nhiên là y nghe qua rồi.
Chẳng qua y không ngờ được rằng ngọn nguồn chuyện này lại nằm ở chỗ Khang Bình Trưởng Công chúa, trong lòng không nhịn được thầm mắng bà ta ngu ngốc, cho dù bà ta có ý kiến với Thái tử phi nhưng cũng không thể nói ở trước mặt mọi người như thế.
Cơ Đàm Chi nói: “Điện hạ, nếu ngài tức giận, thần nguyện ý thay thúc mẫu chịu tội.”
“Im miệng!” Khang Bình Trưởng Công chúa cắn răng, nhịn không được sự xấu hổ và tức giận dâng lên trong lòng: “Bổn cung không cần ngươi ra mặt thay bổn cung! Thái tử, đúng là bổn cung đã nói những lời đó ở phủ Thụy Thân vương nhưng khi ấy bổn cung chỉ tùy tiện nhắc thôi, bổn cung hoàn toàn không có ý gì khác…”
Bà ta không muốn Cơ Đàm Chi nhận tội thay mình, Cơ Đàm Chi chính là…
Nếu hoàng huynh biết được nhất định sẽ không tha cho bà ta.
Rõ ràng lúc ấy trong yến tiệc ở phủ Thụy Thân vương, bà ta chỉ lỡ miệng nói với người bên cạnh rằng Thái tử phi bỏ về thôn trang cả nửa tháng rồi mà chẳng chịu trở lại, chẳng lẽ vì bị kích động khi nghe Nhị Hoàng tử phi có thai nên mới về quê tìm thuốc…
Lúc đó chỉ là thuận miệng nói thôi, bà ta đâu ngờ lời đồn lại trở thành như thế.
Cuối cùng Tần Chí cũng thu chiếc roi đang trói buộc bà ta về.
Giọng hắn lạnh như băng: “Nếu lúc trước cô mẫu tự giác như thế thì cần gì phải chịu tội như thế này.”
Khang Bình Trưởng Công chúa đen mặt không nói gì.
“Nếu cô mẫu đã biết sai thì cũng biết nên làm gì rồi chứ?” Tần Chí dùng giọng như đang thương lượng nhưng những người ở đây đều nghe ra được tính uy hiếp trong câu nói của hắn.
Tuyên Nghi Quận chúa đã ngừng khóc, nàng ấy không dám tin nhìn mẫu thân của mình.
Nàng ấy thật sự không biết những lời đồn gần đây, cũng không biết những lời đồn này lại xuất phát từ mẫu thân, mặc dù nàng ấy biết bà ta ghét A Thức nhưng cũng nên có chừng mực chứ…
Trong lòng Cơ Đàm Chi thầm thở dài, quả nhiên không thể động vào Thái tử được.
Khang Bình Trưởng Công chúa giận đến mức mặt đen như đáy nồi, cứng rắn nói: “Bổn cung biết rồi, đợi lát nữa ta sẽ sai người đi giải thích việc này.”
Tần Chí đáp ừm một tiếng, ném roi cho thị vệ, trên mặt nở nụ cười nhưng hoàn toàn không chạm đến đáy mắt.
“Mong cô mẫu nói lời giữ lời, nếu cô còn nghe thấy bên ngoài truyền đến những lời đồn thất thiệt về Thái tử phi, thì người đừng trách lòng dạ cô độc ác, bất kính với trưởng bối.” Hắn thở dài: “Làm trưởng bối phải có dáng vẻ của người làm trưởng bối, nếu không cô không ngại thay Hoàng tổ mẫu dạy dỗ nữ nhi, để cô mẫu nhớ bài học này đâu.”
Khang Bình Trưởng Công chúa tức muốn chết, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, chỉ muốn xé xác Thái tử ra rồi ăn tươi nuốt sống.
Chưa từng có ai dám ức hiếp, nhục mạ bà ta như vậy!
Quả nhiên Tần Chí là đồ sói hoang do hoàng huynh nuôi dưỡng, giống hệt như hoàng huynh, chuyện tàn nhẫn nào cũng dám làm.
Tần Chí không ở lại lâu, hắn nhanh chóng dẫn theo đoàn thị vệ của mình rầm rộ rời đi.
Dù là lúc đến hay lúc đi, hắn đều không che giấu hành động của mình, dù là ngày tuyết rơi cũng không ngăn được ánh mắt dò xét của thiên hạ, tất cả mọi người đều biết Thái tử dẫn theo đám thị vệ Đông cung hung hăng xông vào phủ Công chúa, gần một canh giờ mới rời đi.
Khí thế đó nhìn không phải là đến bái kiến cô mẫu, mà giống như đi tịch biên gia sản hơn.
Ngay sau đó, cả thiên hạ đều biết Thái tử đến phủ Công chúa làm gì.
Phủ Trưởng Công chúa đích thân ra mặt, giải thích với mọi người về những lời đồn được đồn đãi gần đây trong Kinh thành, chỉ trích lời đồn như hổ dữ, xuyên tạc lời nói của Trưởng Công chúa, ban đầu Trưởng Công chúa chỉ quan tâm đến sức khỏe của Thái tử phi, nào ngờ lại bị người khác lan truyền thành chuyện như thế.
Hơn nữa Trưởng Công chúa cũng bày tỏ sẽ truy cứu những kẻ tung lời đồn nhảm kia.
Bởi vì Trưởng Công chúa tỏ thái độ như thế, lại có chuyện trước đó Thái tử xông vào phủ Trưởng Công chúa, cho nên còn ai dám truyền lời đồn về Thái tử phi nữa chứ?
Sau khi Thái tử rời đi, Khang Bình Trưởng Công chúa cho người chuẩn bị ngựa để vào cung. Bà ta không thay y phục mới, để cả người trông thật là khổ sở, đi đến Từ Ninh cung khóc lóc kể lể với Thái hậu.
“Dù sao con cũng là cô mẫu của nó, là trưởng bối của nó, cho dù con có làm sai thì sao nó có thể đối xử với con như thế được? Sau này làm sao con còn có thể đặt chân ở đất Kinh thành này? Mẫu hậu, người phải làm chủ cho con đấy!”
Thái hậu nổi giận nói: “Sao ai gia có thể làm chủ cho con được? Để sau này con tiếp tục không có đầu óc thế à? Ai gia biết con vẫn canh cánh trong lòng chuyện Thái tử phi nhưng nói năng cũng phải xem xét thời điểm chứ! Con biết rõ tính tình của Thái tử, vì sao còn trêu chọc thằng bé làm gì? Chuyện lần này ta không thể giúp con được, con về đi!”
“Mẫu hậu…” Khang Bình Trưởng Công chúa không dám tin nhìn bà ấy.
Thái hậu quay mặt sang chỗ khác, không thèm nhìn bà ta, cho người đưa bà ta ra khỏi cung.
Sau khi Khang Bình Trưởng Công chúa từ cung trở về, lập tức ngã bệnh.
Mà trong cung, Hoàng thượng và Thái hậu đều không tỏ vẻ gì nhưng mà Thái hậu vẫn phái Thái y đến xem bệnh cho Khang Bình Trưởng Công chúa, ngoại trừ việc này ra thì không hề trách cứ Thái tử.
Trái lại có Ngự Sử Thượng Thư vạch tội Thái tử, đều bị Hoàng thượng giữ lại không phê tấu.
Như thế cũng khiến mọi người hiểu rõ, dù lần này Thái tử có sai nhưng cũng có nguyên do cả, cho dù Thái hậu hay Hoàng thượng cũng đều đứng về phe Thái tử.
Hoặc là nói, họ mượn chuyện này để răn đe, khiến những lời đồn trong Kinh thành chấm dứt.
Ai dám đồn đãi những chuyện về Thái tử phi nữa thì sẽ nhận được kết quả như Khang Bình Trưởng Công chúa.