Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 186

Vài ngày sau, Bùi Chức và Ôn Như Thủy cùng nhau đến thôn trang gần thôn Đào Hoa.
Thôn trang này là của hồi môn của Bùi Chức.
Nói đúng ra, đây là của hồi môn mà năm xưa Sầm gia để lại cho mẫu thân nàng khi xuất giá. Sau khi mẫu thân của Bùi Chức mất, thôn trang này lại trở thành của hồi môn của nàng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thôn trang có vị trí địa lý rất tốt, không chỉ gần Kinh thành, ruộng đất xung quanh còn màu mỡ, mỗi năm đều mang lại một khoản thu nhập khá lớn.
Tuy Sầm gia có truyền thống nho học nhưng lại không hề nghèo khó. Sầm thị là một dòng họ lớn ở vùng Hà Tây, lưu truyền suốt hàng trăm năm, chỉ riêng gia sản tổ tiên để lại cũng nhiều đến mức không cân đo đong đếm được, huống chi cứ vài đời lại có một người làm quan lớn, khiến con cháu Sầm thị được hưởng không ít lợi ích.
Bởi vì gia phong Sầm thị rất nghiêm khắc, có quy định rằng nam nhân phải ngoài bốn mươi tuổi và chưa có con mới được nạp thiếp, cho nên con cháu Sầm thị vô cùng được ưu ái trong chuyện hôn phối. Những gia đình yêu thương con đều muốn gả nữ nhi của mình cho con cháu Sầm thị. Trong dòng họ, mỗi đời chủ mẫu đều có của hồi môn rất phong phú, cứ thế qua nhiều thế hệ, nó đã trở thành một khối tài sản khổng lồ.
Vậy nên, tuy là quan thanh liêm nhưng con cháu Sầm thị cũng không hề thiếu thốn. Khi xuất giá, nữ nhi Sầm thị cũng có một khoản hồi môn hậu hĩnh.
Thôn Đào Hoa chính là một trong số đó.
Tần Chí đích thân đưa các nàng tới thôn trang, tiện đường đi dạo một vòng rồi đi xem nhà kính.
Cả thôn trang có tổng cộng năm nhà kính. Trong năm nhà kính lại trồng những loại cây khác nhau, nhìn từ xa tựa như những cung điện thủy tinh nguy nga đồ sộ, khiến người ta vừa kính nể lại vừa ao ước.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau Trung thu, thời tiết ngày càng lạnh hơn, đến cả mặt trời cũng ít khi xuất hiện.
Hôm nay bầu trời âm u, không có ánh nắng, gió lại thổi khá mạnh, cơn gió mang theo khí thu mát lạnh lan tỏa trong không trung.
Tần Chí cởi áo choàng trên người mình xuống, khoác lên vai Bùi Chức, cau mày nói: “Sao nàng không mang áo choàng theo?”
“Ta cứ nghĩ hôm nay không lạnh lắm.” Bùi Chức nhẹ nhàng nói: “Gió trong Kinh thành không lớn như nơi này, nên ta không bảo các nàng mang theo.”
Sắc mặt Tần Chí không vui, quay đầu sai các cung nhân đi theo lấy áo choàng lại đây.
Ôn Như Thủy yên tĩnh đi cuối cùng, đưa hai tay ôm lấy bản thân, nàng ấy vừa bị gió thổi run rẩy cả người, vừa bị ép chứng kiến cảnh ân ái của người khác, thật là vô cùng thê thảm.
May mà sau khi bước vào nhà kính, gió bắc được chặn lại bên ngoài nên cũng không cảm thấy quá lạnh.
Trong nhà kính, trên luống đất là những cây ớt giống được trồng ngay ngắn, có lẽ đã trồng được khoảng hai mươi ngày. Bởi vì chưa ra quả nên tạm thời mọi người cũng không nhìn ra cây gì.
Ít nhất, trong mắt Thái tử gia mấy cây ớt con này cũng giống như đám cỏ dại ngoài kia, chẳng có gì nổi bật.
Ôn Như Thủy nhìn những cây ớt non dưới ruộng bằng ánh mắt lấp lánh, trong đầu nàng ấy đã bắt đầu tưởng tượng ra đủ sơn hào hải vị được làm từ ớt.
Nàng ấy lén nuốt nước miếng, thì thầm với Bùi Chức: “Thái tử phi, đợi ớt chín rồi, ngoài phần để làm giống ra thì ăn hết nhé! Chúng ta làm một ít tương ớt, bột ớt, cá cay, tôm cay, mao huyết vượng*, cả gà Cung Bảo nữa… ”
*Mao huyết vượng: món lẩu cay đặc trưng của Trùng Khánh với huyết vịt, lòng bò và nhiều nguyên liệu phong phú khác.
Chỉ cần là những món làm từ ớt, nàng ấy có thể kể liền một mạch mấy chục món mà không trùng một món nào.
Bùi Chức nghe nàng ấy nói xong cũng cảm thấy hơi thèm, nhìn chằm chằm vào những cây ớt trong vườn, gật đầu nói: “Ừm, đến lúc đó xem thử thu hoạch được bao nhiêu…”
“Hì hì, chắc chắn là không ít đâu.”
Ôn Như Thủy cực kỳ tự tin vào sản lượng của chúng. Dù sao thì đây cũng là hạt giống do hệ thống cung cấp, đến từ thế giới tinh tế trong tương lai nơi công nghệ đã đạt đến đỉnh cao. Năng suất hạt giống cao cấp mà nàng ấy biết trong thời hiện đại cũng không thể sánh bằng.
Tần Chí nghe cuộc đối thoại của hai người, không nhịn được liếc nhìn Ôn Như Thủy một cái.
Đúng lúc này, Ôn Như Thủy lại chạm phải ánh mắt đó, ngay lập tức tim nàng ấy đập mạnh, da đầu tê dại. Ôn Như Thủy vội vàng lùi ra sau lưng Bùi Chức, sợ hắn nhìn thấu điều gì.
Trong lòng nàng ấy lo lắng không yên.
Chắc là vị Thái tử gia này không nhìn ra gì đâu, chắc không biết nàng ấy có hệ thống đâu nhỉ? Mà cho dù hắn có nhìn ra gì đi nữa, Ôn Như Thủy cũng không sợ, nàng ấy có Thái tử phi ở đây mà.
Sau khi liên tục tự thôi miên mình, cuối cùng Ôn Như Thủy cũng bình tĩnh lại.
Xem xong vườn ớt, bọn họ lại đi xem những nhà kính khác. Bốn nhà kính còn lại lần lượt trồng: cà chua, cây bí, dưa hấu và dâu tây. Ngoại trừ dưa hấu, bốn loại cây còn lại đều là những cây nông nghiệp mà Đại Vũ không có. Tuy nhiên, ngay cả khi có dưa hấu, thời đại này cũng không trồng nhiều, hơn nữa đều là loại nhiều hạt, quả nhỏ, hoàn toàn không thể sánh với giống dưa hấu do hệ thống sản xuất.
Đợi dưa hấu chín, đến lúc đó họ có thể ngồi trong phòng, quấn mình trên giường sưởi, vừa ăn dưa hấu vừa ngắm tuyết rơi trắng trời bên ngoài qua lớp kính, chỉ mới nghĩ đến thôi cũng đã thấy tuyệt vời rồi.
Lúc đầu, Tần Chí chỉ định ghé qua để xem tình hình cây trồng mà Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa nhọc công gieo trồng, để nếu sau này phụ hoàng có hỏi hắn còn có thể nói thêm vài câu. Nhưng suốt dọc đường đi, hắn chỉ thấy Ôn Như Thủy kéo Thái tử phi ríu rít bàn tán về chuyện sau khi thu hoạch những thứ này sẽ ăn thế nào, nấu ra sao cho ngon, khiến đầu óc hắn cũng bị ám ảnh, chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống.
Thật sự ngon đến vậy sao?
Thái tử gia chưa được thấy tận mắt, không thể tưởng tượng được nên hắn vẫn giữ nguyên ý kiến.
Sau khi xem xong cây trồng trong nhà kính, Thái tử lại quay về Kinh thành, nói rằng tối nay sẽ lại sang.
Lần này, Thái tử phi quyết định ở lại thôn trang một thời gian. Thái tử không muốn một mình chăn đơn gối chiếc ở Đông cung nên quyết định tối nào cũng sang ở cùng Thái tử phi, phải ôm Thái tử phi thơm tho mềm mại mới dễ ngủ.
May mắn thay, từ thôn Đào Hoa đến Kinh thành rất gần, nếu cưỡi ngựa cũng chỉ mất chưa đầy nửa canh giờ.
Gần đây Ôn Như Thủy cũng có ý định như vậy. Thái tử phi đã đến thôn trang, đương nhiên nàng ấy phải đi theo Thái tử phi. Tuy nhiên, công việc kinh doanh ở Kinh thành cũng không thể bỏ bê, vậy thì cách ngày nàng ấy sẽ về xem một lần, còn những ngày khác thì ở lại thôn trang cùng Thái tử phi lăn lộn chế biến món ngon.
Cuộc sống trôi qua vô cùng thoải mái.
Ngay khi Bùi Chức ở trang trại được hơn nửa tháng, đột nhiên nhận được một tin.
Nhị Hoàng tử phi có thai.
Trong chốc lát, ánh mắt của mọi người trong thiên hạ đều đổ dồn vào Nhị Hoàng tử phi, họ đoán già đoán non xem đứa bé trong bụng nàng ấy sẽ là nam hay nữ. Nếu là nam hài nhi, đó sẽ là tôn tử đầu tiên của Hoàng thượng.
Đương nhiên cái mác tôn tử đầu tiên của Hoàng thượng rất đặc biệt, cũng nhận được nhiều sự chú ý hơn.
Người đời đều cho rằng, sau khi tin tức Nhị Hoàng tử phi mang thai được truyền ra, người chịu áp lực lớn nhất phải kể đến vị Thái tử phi Bùi Chức này.
Thái tử phi và Thái tử đã thành thân hơn một năm nhưng vẫn chưa có tin vui. Ngược lại, cặp phu thê Nhị Hoàng tử thành thân vào tháng năm năm nay lại vượt lên dẫn trước.
Chẳng lẽ Thái tử phi không thể sinh con?
Vì Thái tử phi mãi không có tin vui nên người trong thiên hạ bắt đầu nghi ngờ. Dù là trong cung hay ngoài cung, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào cặp phu thê Thái tử, họ nghi ngờ rằng việc Thái tử phi dọn đến thôn trang có lẽ là do nàng đã biết chuyện Nhị Hoàng tử phi mang thai nên không dám quay về.
Nghĩ cũng thật đáng thương.
Hôm nay là buổi tiểu triều. Vì toàn là chuyện nhỏ nhặt, các đại thần trên triều đình không khỏi có chút lơ đễnh, ánh mắt ẩn ý nhìn về phía Thái tử đang ngồi dưới long ỷ.
Đây là vị trí gần Hoàng thượng nhất, cũng biểu thị cho sự tôn quý của hắn, dưới một người trên vạn người.
Đáng tiếc, Thái tử kiêu ngạo tự phụ, không ai có thể nhìn ra được điều gì trên khuôn mặt hắn, không ai biết hắn nghĩ gì về việc Nhị Hoàng tử phi mang thai?
Các quan viên thuộc phe Thái tử cũng bình thản như hắn. Mặc dù trong lòng họ đang nóng như lửa đốt vì Thái tử phi vẫn chưa có tin vui gì nhưng bọn họ không thể hiện điều gì ra ngoài trước mặt người khác.
Chẳng phải Hoàng thượng vẫn rất điềm tĩnh đó sao?
Các quan viên thuộc phe Nhị Hoàng tử thì hớn hở ra mặt, biểu hiện hôm nay vô cùng tích cực.
Các quan viên thuộc phe Tam Hoàng tử thì hả hê khi chứng kiến Thái tử gặp hoạ. Dù sao, Tam Hoàng tử vẫn chưa thành thân nên việc Nhị Hoàng tử phi mang thai chỉ gây áp lực lên phu thê Thái tử mà thôi. Họ không tiện can thiệp, nên cứ vui vẻ xem kịch là được.
Tốt nhất là xảy ra một vài chuyện như Thái tử bị đả kích nặng nề khi Nhị Hoàng tử có người nối dõi nên làm ra vài chuyện gì đó hồ đồ chẳng hạn.
Đến khi hạ triều, Thái tử bị Hoàng đế gọi đi, còn Nhị Hoàng tử thì được một đám võ tướng đại thần vây quanh, chúc mừng hắn ta sắp làm cha.
Nhị Hoàng tử cười ngây ngô, trông hệt như một người cha ngờ nghệch mới lên chức, cả người toát ra vẻ ngốc nghếch, miệng nói những lời khiêm tốn nhưng thực ra lại lộn xộn, chẳng có logic gì.
Có thể thấy hắn ta thực sự vui mừng hóa ngốc luôn rồi.
Hôm qua, Nhị Hoàng tử phi đột nhiên ngất xỉu trong phủ, khiến hạ nhân trong phủ sợ hãi vội vàng vào cung mời Thái y lệnh.
Việc này làm kinh động đến Lệ Quý phi, Lệ Quý phi còn tưởng nhi tức xảy ra chuyện gì, làm ầm ĩ lên một trận.
Tin tức Nhị Hoàng tử phi mang thai cứ thế truyền ra. Những người cần biết trong Kinh thành đều đã biết, dù tháng thai còn sớm nhưng cũng không thể giấu chuyện ấy được.
Vì vậy mới có cảnh tượng như trên triều hôm nay, mọi người ai cũng có tâm tư khác nhau. Nói cho cùng, người đời vẫn coi trọng con nối dõi, đặc biệt là Hoàng gia. Thế nhân rất coi trọng con nối dõi của Hoàng thượng và của các Hoàng tử. Chỉ cần thành thân mà không có con, họ sẽ lo lắng như thể sợ ngôi vị Hoàng đế không có người kế vị vậy.
An Quốc công và Tam Hoàng tử cùng đi ra ngoài điện.
Thấy cảnh này, ánh mắt An Quốc công trầm xuống, thở dài nói: “Đáng tiếc hôn sự của Tam điện hạ và Tuyên Nghi Quận chúa lại định vào tháng ba năm sau. Nếu không tôn tử đầu tiên của Hoàng thượng mà được sinh từ bụng Tam Hoàng tử phi là tốt nhất.”
Đó là điều đó có lợi nhất cho họ.
Tam Hoàng tử thì lại nghĩ thoáng: “Không sao đâu, chỉ là một đứa trẻ thôi. Cho dù có sinh ra thì cũng phải mười mấy năm nữa mới đến tuổi trưởng thành.”
An Quốc công thấy y thờ ơ, không khỏi âm thầm lắc đầu. Việc này đâu phải là nói đến chuyện khi nào đứa bé trưởng thành, mà là ý nghĩa vô cùng đặc biệt của việc trở thành tôn tử đầu tiên của Hoàng thượng, có thể tăng thêm địa vị trong lòng Hoàng thượng đấy.
Một bên khác, trong Cần Chính điện, hai phụ tử đối mặt mà không nói lời nào.
Lý Trung Hiếu và các nội thị khác lặng lẽ cúi đầu, vô cùng cung kính, coi như mình không tồn tại.
Một lúc lâu sau, Chiêu Nguyên Đế lên tiếng: “Tức phụ của lão nhị có thai, nghe nói hôm qua khi Lệ Quý phi biết chuyện, vui mừng đến phát khóc… Thái tử, con có suy nghĩ gì không?”
“Rất tốt ạ.” Tần Chí nhìn phụ hoàng mình với vẻ mặt chân thành: “Nếu thê tử của lão nhị sinh nam hài tử tương lai nhi thần sẽ nhận nuôi nó…”
Hắn còn chưa nói dứt lời đã bị Chiêu Nguyên Đế làm động tác như muốn đánh, khiến hắn giật mình vội vàng lùi lại.
Thái tử trợn tròn đôi mắt, vẻ mặt không tin nổi: “Phụ hoàng, người muốn đánh nhi thần sao?”
Chiêu Nguyên Đế vỗ mạnh bàn: “Trẫm không chỉ muốn đánh con, mà còn muốn con đi quỳ trước bài vị của mẫu hậu con nữa!”
Tần Chí mếu máo: “Nhi thần vừa nãy lỡ lời. Thê tử của lão nhị có thai cũng tốt, cuối cùng phụ hoàng cũng có tôn tử rồi, người nên vui mừng mới phải.”
Chiêu Nguyên Đế vẫn trừng mắt nhìn hắn, âm dương quái khí nói: “Đương nhiên là trẫm thấy vui rồi, trẫm vui mừng khôn xiết. Dù sao đây cũng là đứa tôn tử mà trẫm đã mong đợi mười chín năm rồi.”
Vốn dĩ ông ấy tưởng rằng sau khi thấy Nhị Hoàng tử phi mang thai, thấy lão nhị sắp được làm cha thì Thái tử cũng sẽ muốn làm cha. Ai ngờ dù đã mất trí nhớ, hắn vẫn kiên định với việc này như vậy.
Biết thế ngày trước đã không nói sự thật cho hắn nghe, vậy thì hắn sẽ không kiên quyết không sinh con như thế rồi.
“Hoá ra từ khi phụ hoàng sinh nhi thần ra đời đã trông mong tôn tử rồi sao?” Tần Chí ngượng ngùng nói: “Phụ hoàng nghĩ xa thật, nhi thần không bằng người!”
Chiêu Nguyên Đế muốn cầm tấu chương trên bàn lên đánh hắn ngay lập tức. Không biết từ khi nào, Thái tử càng ngày càng mặt dày, còn dám ba hoa với ông ấy nữa.
Các nội thị trong điện cúi đầu càng thấp hơn, cuộc đối thoại này giữa Thái tử và Hoàng thượng… thật sự khiến người ta không biết nên nói gì.
Tần Chí lo lắng ông ấy tức giận quá, vội vàng nói: “Phụ hoàng, người bớt giận. Nghe nói lá bí và hoa bí trong thôn trang sắp ăn được rồi, khi đó nhi thần sẽ hái ít lá bí về xào cho người ăn, còn hoa bí nấu canh rất ngon đó ạ.”
Chiêu Nguyên Đế đã bị hắn đánh trống lảng, ông ấy bắt đầu hỏi về những cây trồng trong thôn trang.
Lần này, Thái tử không còn nói năng lắp bắp như lần trước. Hắn thuật lại tất cả những gì đã nghe từ Thái tử phi và Ôn Như Thủy. Không chỉ Hoàng đế, mà ngay cả Lý Trung Hiếu và các nội thị khác cũng mang vẻ mặt hóng chuyện.
“Đợi đến khi thu hoạch, trẫm muốn đích thân đến xem.” Chiêu Nguyên Đế nói, chút tức giận dành cho Thái tử phi lập tức biến mất.
Thái tử phi là người có năng lực. Ngay cả khi nàng không sinh con, công lao của nàng cũng không thể bị xóa bỏ.
Ông ấy lại một lần nữa hối hận vì quyết định lúc trước của mình. Nếu lúc đó ông ấy biết Thái tử phi tài giỏi đến vậy, chắc chắn sẽ không ban hôn nàng cho Thái tử, mà sẽ trực tiếp để nàng vào triều làm quan, cũng không cần phải băn khoăn chuyện nàng có sinh con hay không.
Tiền triều có nữ quan, Đại Vũ thành lập nữ quan đương nhiên là thuận theo lẽ tự nhiên.
Chiêu Nguyên Đế càu nhàu: “Thôi được rồi, cút đi. Đừng đứng đây làm chướng mắt trẫm, gần đây trẫm không muốn nhìn thấy con.”
Thái tử nhanh nhẹn rời đi để khỏi khiến phụ hoàng lại hối hận chuyện chỉ hôn.
Không còn cách nào khác, Thái tử phi của hắn quá giỏi giang, việc phụ hoàng hối hận cũng là điều bình thường.
**
Sau khi Bùi Chức nhận được tin, nàng sai người đem một ít lễ vật tới phủ Nhị Hoàng tử xong thì không chú ý tới việc này nữa.
Phản ứng của nàng rất bình thản nhưng mọi người xung quanh lại thận trọng hơn, bọn họ hầu hạ nàng vô cùng cẩn thận, lo tâm trạng của nàng không tốt.
Buổi tối, Thái tử đạp sương lạnh cuối thu đi vào thôn trang.
Trong phòng đốt than nên rất ấm áp.
Bùi Chức cởi áo ngoài cho hắn, nói: “Điện hạ, nếu sắc trời đã quá muộn thì chàng cứ hồi cung nghỉ tạm đi, không cần tới đây, đỡ phải đi đường mệt mỏi.”
Tần Chí vươn tay qua, ôm nàng vào trong ngực, thở dài nói: “Hôm nay tâm trạng cô không tốt.”
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Phụ hoàng mắng cô.”
Bùi Chức thoáng nghĩ đã biết Hoàng thượng mắng hắn cái gì, không nhịn được hỏi: “Vậy điện hạ nghĩ thế nào?”
“Đương nhiên cô không muốn để nàng sinh con chịu khổ rồi!” Tần Chí nói: “Cô cũng không muốn con chúng ta về sau phải chịu khổ sở.”
Lần trước Bùi Chức đã nghe những lời đó rồi, nghe lại lần nữa vẫn thấy hơi xúc động, nàng dựa đầu vào người hắn, cười nói: “Điện hạ, thật ra sinh con cũng được thôi, chỉ là ta không muốn sinh sớm như vậy.”
“Cái gì?” Tần Chí ngạc nhiên, cúi đầu nhìn nàng.
Bùi Chức cười với hắn: “Chờ tới khi ta hai mươi tuổi rồi mới suy xét việc này, có được không?”
Tần Chí yên lặng nhìn nàng, nhấp nhấp môi: “A Thức, từ khi ba tuổi, bệnh đau đầu của cô đã bắt đầu phát tác... Nghe phụ hoàng nói, cô là người phát bệnh sớm nhất trong số nhi tử của Tần thị, bệnh đau đầu phát tác thời gian sớm nhất. Trước kia phụ hoàng cũng có bệnh đau đầu, sau bảy tuổi ông ấy mới phát tác, hoàng tổ phụ là sau mười tuổi mới phát tác...”
Từ quy luật này có thể thấy được, thời gian phát tác bệnh đau đầu của nhi tử Tần thị càng sớm thì bệnh càng nghiêm trọng.
Và mỗi thế hệ đều phát tác sớm.
Chờ con của bọn họ ra đời, không thể nói được thời gian phát bệnh sẽ là trước hai tuổi, thậm chí còn có thể sớm hơn, đến lúc đó có thể sẽ ảnh hưởng đến cơ thể của người mẹ...
“Điện hạ, chàng có tin ta không?” Đột nhiên Bùi Chức hỏi.
Nàng nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt hắn, thấy được sự lo lắng hắn dành cho nàng và đứa trẻ, vậy nên hắn thà không có con còn hơn. Nhưng ở trong cái thời đại này, suy nghĩ ấy lại bị xem là đại nghịch bất đạo.
Kiếp này, Bùi Chức chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, có sinh con hay không cũng chẳng sao cả nhưng hắn là Trữ quân, trong mắt thiên hạ thì bọn họ vẫn cần một đứa con.
Hơn nữa trong mắt nàng, chuyện hắn lo lắng hoàn toàn không đáng bận tâm.